Ác Nữ Vương Phách Lối

Chương 8



Viên Vô Song một bụng khí, lại không có nơi để phát tiết. Cô bởi vì được bạn tốt khai thông, rất nghiêm túc chuẩn bị tiến hành đối mặt với tình yêu của mình, không nghĩ lại xuất hiện một Trình Giảo Kim kinh thiên động địa, ép tất cả mọi người phải biết đại tiểu thư là cô ta. Lại nói cô thật sự là người nhà quê, đã sớm thoát khỏi cuộc sống Đài Bắc, căn bản không biết mở to con mắt biết Diệp Vận Nhi là thiện kim gia đình thượng lưu.

Bất quá không biết Diệp Vận Nhi cũng không quan hệ, bởi vì chính cô sẽ nhảy ra chỉ thiên mắng địa.

“Cô là loại đàn bà không biết thẹn, tại sao còn có thể bày ra dáng vẻ như chuyện gì cũng không có phát sinh qua?”

Cô ta hôm nay đồng dạng là một thân toàn đồ hàng hiệu, xuất hiện ở trong bệnh viện nơi Viên Vô Song đang công tác. Viên Vô Song đứng ở phía sau quầy, lạnh lùng nhìn người phụ nữ trước mắt giống như là nổi điên, sau đó bày ra hình tượng chuyên nghiệp.”Tiểu thư, căn bản bệnh viện không có khoa tâm thần, xin cô đi đến các bệnh viện lớn trong thành phố. Cần tôi thông báo người nhà cô không?? Hoặc là tôi gọi điện thoại xin xe cứu hộ giúp cô chuyển viện?”

“Cô......” Diệp Vận nhi cắn môi, đối mặt với chê cười của cô, đúng là người thua một chút. “Cô đừng tưởng rằng núp ở bên trong nên chuyện gì cũng không có, tôi hôm nay muốn cho mọi người biết cô là vô sỉ cỡ nào, giành người đàn ông của người khác lại vẫn có thể làm bộ vô tội, cha mẹ cô thế nào lại dạy ra loại con gái da mặt dày như cô?”

Viên Vô Song nhàn nhạt thở dài, bất đắc dĩ nhìn về đồng nghiệp.

“Người nào a?” Trần Thục Hoa mặt tò mò, nhỏ giọng hỏi, “Kỳ quái, bệnh viện chúng ta không có khoa tâm thần, tại sao có thể có bệnh nhân tâm thần chạy tới?”

Viên Vô Song nhún nhún vai, “Cho nên mới cần nhân viên cứu hộ như tôi chăm sóc a!” Thanh âm của cô không lớn không nhỏ, vừa đúng khiến Diệp Vận nhi nghe được.

“Viên Vô Song, cô không cần giương đông kích tây, loại đàn bà như cô, căn bản không xứng ở bên Triệt, cô vẫn là sớm một chút là tự hiểu biết mình, mau rời khỏi anh ấy!” Diệp Vận nhi lớn tiếng khiếu làm loạn. Mọi người xung quanh rối rít quay đầu, nhìn lại.

“Cô nháo đủ chưa?” Viên Vô Song lộ ra vẻ mặt không nhịn được, “Chuyện như vậy, cô nên đi tìm Quan Triệt, chạy tới chỗ tôi cãi lộn, tôi sẽ đem người đàn ông đó tặng cho cô sao?”

“Nếu như không phải là cô không biết xấu hổ, Triệt làm sao sẽ coi trọng loại đàn bà như cô?” Diệp Vận nhi không phân tốt xấu, chửi loạn không thông suốt.

Trừ chính cô có tư cách trở thành người phụ nữ của quan triệt, những người đàn bà khác cũng không cho phép đến gần Quan Triệt, nếu không cô nhất định diệt trừ.

Viên Vô Song nhíu mày, nhìn Diệp Vận nhi chạy tới nơi này nổi điên, nhìn lại một chút đám người bên cạnh chỉ chỉ chõ chõ, sắc mặt càng lúc càng xanh biếc.

Người mất thể diện không phải là Diệp Vận nhi, bởi vì mọi người không biết cô, mà Viên Vô Song cô là người sinh trưởng lại địa phương này, sau này vẫn còn phải ngày ngày đối mặt với mọi người, lần này thật là mất hết cả mặt rồi.

Vì vậy cô cầm tai nghe lên, không chút nghĩ ngợi, liền quay số máy cảnh vệ.”Bảo vệ à? Nơi này có người đang gây náo loạn, xin mau tới xử lý.” Nhiều lời thêm vô nghĩa, cô bên trên còn phải làm việc, không có thời gian cùng Diệp Vận nhi nói bậy.

“Cô lại dám gọi điện thoại kêu bảo vệ? Tốt! Cô không sợ khiến mọi người biết cô không biết xấu hổ đến cỡ nào, như vậy tôi sẽ thay cô tuyên truyền thật tốt.” Diệp Vận nhi giận đến vung vẩy túi hàng hiệu trên tay, bất quá nhìn thấy sóng người càng lúc càng mãnh liệt, hai người cảnh vệ cao lớn đi tới, thần sắc không khỏi có chút hốt hoảng.

“Cô còn không đi?” Viên Vô Song khép hờ nửa con mắt, hảo tâm nhắc nhở, “Thiên kim tiểu thư nếu là bị tạm giữ, hẳn không phải là một chuyên vẻ vang chứ?”

“Cô......” Diệp Vận nhi đưa tay chỉ vào mũi cô, mắt thấy tình huống bất lợi cho mình, không thể làm gì khác hơn là giận đến giọng nói hung ác run run, “Tôi sẽ không bỏ qua cho cô đơn giản như vậy đâu!”

Nói xong, cô ta giẫm giày cao gót vội vã rời đi.

Không có cái gì hay ho để nhìn, quần chúng giải tán lập tức, đi bận chuyện của mình.

Viên Vô Song bất đắc dĩ thở ra một hơi, cảm giác lão thiên gia cùng cô đùa cợt.

“Thật đáng thương.” Trần Thục Hoa lắc đầu một cái.

“Đúng a! Tôi cũng vậy cảm giác mình rất đáng thương.”

“Tôi không phải nói cô.” Viên Vô Song nhíu chân mày lại, không hiểu nhìn đồng nghiệp. Chẳng lẽ cô là cảm thấy Diệp Vận nhi đáng thương? Không thể nào? Loại người như vậy căn bản không đáng đồng tình!

“Người hiện đại áp lực quá lớn, có bảy phần người có vấn đề phương diện tinh thần, vị tiểu thư kia...... Bệnh cũng không nhẹ, cho nên tôi cảm thấy được người sinh bệnh còn rất đáng thương.” Trần Thục Hoa nói ra cảm nhận từ đáy lòng.

Viên Vô Song cố nén, không dám cười ra tiếng, tán đồng gật đầu, “Ừ, cho nên tôi cũng rất đồng tình Diệp tiểu thư.”

“Cực kỳ......” Trần Thục Hoa liếc cô một cái, “Gặp phải loại phụ nữ có bệnh, cô cũng đầy xui xẻo, cẩn thận một chút, bình thường loại phụ nữ chấp nhất sẽ hại người hại mình.”

“Ừ...... Tình cảm cũng không phải là chuyện chỉ theo ý mình, cho dù tôi chịu nhường, cũng phải xem Quan Triệt có nhìn hay không phải né tránh a!”

“E sợ, con nhóc này, được tiện nghi còn ra vẻ, nói thật hay giống như là Quan Triệt dính cô không thả.” Trần Thục hoa giễu cợt.

Viên Vô Song lơ đễnh nhún nhún vai, “Được đến là may mắn của tôi, không phải tôi ra lệnh.” Cô thời điểm đối mặt với tình yêu, thế nhưng biểu hiện lại rất phóng khoáng.

“Xú nha đầu.” Trần Thục Hoa liếc cô một cái, “Cô tốt nhất đừng ngã vào, chỉ sợ đến lúc đó là cô kêu cha gọi mẹ.”

“Sẽ không có một ngày như vậy.” Hợp tác, không hợp là tán.

Nói tình cảm nha, cần gì thống khổ như vậy?

Đã khai thông một chút, không phải là sẽ làm tình yêu giữ vững mỹ cảm mông lung sao?

Nếu như cô cùng Quan Triệt thật sự có một ngày tách ra, cô cũng cười cười chúc phúc hắn, dù sao mục tiêu cuộc sống bất đồng, ép ở lại cũng vô ích.

Mà phóng khoáng, là ưu điểm duy nhất của cô a!

Quan Triệt bên này cũng không dễ dàng vượt qua. Kể từ sau khi Diệp Vận Nhi xuất hiện, ngày ngày tới Quốc Thuật quán, rất nhiều khách cùng thôn bởi vì cô ương ngạnh, tạm thời không tới cửa xoa bóp.

Cuộc sống hắn vốn thanh tịnh và đẹp đẽ, bởi vì cô như tai nạn bình thường rơi xuống, lại bắt đầu trở nên rối loạn.

Bất quá Viên Vô Song chính là người phụ nữ không dễ kích động, cô không giống như những người bạn gái nhu nhược hắn đã từng gặp, nếu không có người phạm cô, cô cũng không phạm người.

Diệp Vận Nhi càng tìm đến cô phiền hà, cô càng không chịu nhận thua, càng muốn kiên cường chống cự.

Như hôm nay, cô nghênh ngang xuất hiện ở Quốc Thuật quán, nhìn thấy Diệp Vận Nhi như cũ hung hăng càng quấy, đã cảm thấy chói mắt.

Cô không hiểu, một cái đầu đơn giản, cá tính giống như người điên, có tư cách gì ở trước mặt cô rêu rao làm ầm ĩ? Hơn nữa da mặt dày đến nỗi ngay cả đạn đều không vượt qua được, ngày ngày quấn lấy Quan Triệt không buông tha.

Dẫu sao cô cũng là người phụ nữ được Quan Triệt theo đuổi, Diệp Vận Nhi dây dưa người đàn ông của cô như vậy, cô dù phóng khoáng thế nào, cũng không cách nào chịu được. Vì vậy ngay trước mặt Diệp Vận Nhi, cô nhào vào trong ngực Quan Triệt, sau đó chiếm lấy môi của hắn, biểu hiện được lửa nóng lại kích tình.

Quan Triệt đối mặt với mỹ nhân ôm ấp yêu thương, hoàn toàn không cự tuyệt, hớn hở tiếp nhận.

Cô nhẹ nhàng tấn công cắn môi mỏng cửa hắn, giống như là ở trừng phạt hành hạ hắn, cảm giác được cô có chút bất mãn, giận hắn không có giải thích.

Nhưng đầu lưỡi hắn chui vào trong miệng cô, mút lấy chất lỏng ngọt ngào.

“Các người......” Diệp Vận Nhi đầu tiên là ngẩn ra, ngay sau đó tiến lên muốn kéo bọn họ ra.

Viên Vô Song đẩy cô ra, như cũ càn rỡ hôn Quan Triệt, sau đó đẩy hắn lên trên ghế da, dang chân ở trên đùi của hắn.

“Ghen tỵ sao? Đàn ông giống như vậy, chỉ có tôi có thể có, cô ấy à? Lại chỉ có thể ở một bên nhìn, ngay cả một sợi tóc của anh ấy cũng không đụng tới.” Cô lộ ra vẻ mặt khiêu khích, cười nhạo nhìn Diệp Vận Nhi, ngón tay thon dài cố ý quấn quít lọn tóc đen của hắn. Mặc dù cô đối với tình yêu rất phóng khoáng, nhưng là lúc người đàn ông đó còn yêu cô, những người phụ nữ khác nếu muốn xâm phạm địa bàn của cô, lấy cá tính của cô, tuyệt đối không có khả năng tha thứ đối phương. Cô rất lâu mới có thể yêu một người, thế nên một khi yêu, cô yêu tràn đầy bá đạo.

“Viên Vô Song......” Diệp Vận Nhi lần đầu tiên nếm đến nếm mùi khiêu khích, tiến lên muốn bắt tóc của cô.

Quan Triệt một tay ngăn lại cô, tâm ý bảo vệ Viên Vô Song biểu lộ không bỏ sót.

Diệp Vận Nhi mặt dữ tợn, tan nát cõi lòng vạn phần, không nghĩ tới ngay cả hắn cũng giúp đỡ Viên Vô Song.

“Cô đã thấy chưa? Quan Triệt là yêu tôi, bất kể cô dùng phương thức gì, người anh ấy yêu chỉ có tôi! Đừng tưởng rằng tôi là dễ trêu, cũng đừng cho là trên thế giới này chỉ có cô có thể hoành hành ngang ngược, Viên Vô Song tôi sẽ không để cho cô dễ dàng có được!”

“Cô......” Diệp Vận Nhi ủy khuất đến hốc mắt đỏ lên. “Triệt, tại sao?”

“Tôi sẽ không yêu cô! Từ ngày gặp gỡ cô, ta đã nói rõ.” Hắn nhìn Diệp Vận Nhi, nói thẳng thừng.

“Nhưng là em rất cố gắng......” Diệp Vận Nhi cắn môi, sắp khóc. Anh muốn cái gì, em cũng có thể cho anh a!”

“Thế nhưng thứ tôi muốn, cô cho không nổi.” Hắn chẳng những lạnh lùng hờn hợt, hơn nữa vô tình.

“Anh nói a! Anh muốn cái gì, em cho không nổi?” Diệp Vận Nhi hô to, “Em có thể cho anh một bệnh viện, để cho anh lên làm viện trưởng......”

“Tôi muốn chính là tôn trọng và tự do.” Hắn cắt đứt lời của cô, “Thế nhưng cô tựa như một đứa trẻ hư đốn, thấy đồ mình muốn, sẽ không chút nào suy tính cướp giật, đối với tôi mà nói, đây là một loại gánh nặng.”

Diệp Vận Nhi mở to con mắt, “Đó là bởi vì em yêu anh......”

“Cô yêu quá kinh khủng.” Hắn cười lạnh một tiếng, “Cô đã phá hủy hơn phân nửa cuộc sống của tôi, còn không chịu buông tha ra sao?”

Viên Vô Song hơi nhíu chân mày. Sau khi Diệp Vận Nhi xuất hiện, Quan Triệt đề cập sơ lược quá khí hắn cùng Diệp Vận Nhi, vốn là cô còn bán tín bán nghi, bất quá trải qua mấy ngày nay Diệp Vận Nhi ồn ào bát nháo, cô đã hoàn toàn hiểu ra, lựa chọn tin tưởng Quan Triệt là đúng.

Loại phụ nữ chấp nhất này, vì lấy được vật mình muốn, cho dù phá huỷ hết thảy mọi thứ của người khác, cũng không tiếc.

“Triệt, nếu như em không làm như vậy, như thế nào mới được lòng anh?” Diệp Vận Nhi vất vả ủy khuất nói, “Chẳng lẽ anh không biết thích một người mà không được thì rất thống khổ?”

“Loại tâm tình này, tôi hiểu, thế nhưng lúc ấy tôi lựa chọn chúc phúc.” Quan Triệt cùng Viên Vô Song nhìn thẳng vào mắt nhau, “Yêu một người, không nhất định phải có, nếu hai người thật có duyên phận, bất kể cách thời gian bao lâu, nhất định sẽ có cơ hội yêu thương lẫn nhau.”

Viên Vô Song trừng mắt nhìn, nhìn con ngươi màu lam không dao động chút nào của hắn, nghe hắn tỏ tình, cảm giác ngực chảy qua một dòng nước ấm.

Cô đã từng cùng hắn sát bên người, nhưng là trải qua ba năm, bọn họ mới gặp được gặp nhau, như vậy chứng minh bọn họ đúng là có duyên phận.

Mà cô cũng là lần đầu tiên lâm vào vũng bùn tình yêu, nếu thật muốn phóng khoáng, cô nhất định sẽ giãy giụa vạn phần, mới có biện pháp rời khỏi bên cạnh hắn.

“Em chờ thật lâu, thật lâu......” Nước mắt chảy xuống gương mặt Diệp Vận Nhi, một bộ dáng điềm đạm đáng yêu.”Có phải nếu không có Viên Vô Song, anh mới có thể tiếp nhận em?”

“Coi như toàn bộ thế giới chỉ còn lại một Diệp Vận Nhi cô, tôi cũng sẽ không tiếp nhận cô, đừng nói chi là yêu.” Hắn nhẫn tâm lại lãnh khốc nói.

Nước mắt rơi nhanh hơn, Diệp Vận Nhi cũng không cách nào biểu hiện kiêu ngạo nữa.

“Tôi chỉ yêu Viên Vô Song, cô nghe không hiểu sao? Cô có thể phá hủy tất cả mọi thứ của tôi, nhưng cô không cách nào ngăn cản tôi tiếp tục yêu cô ấy.”

Hắn gọn gàng dứt khoát tỏ tình, khiến hai người phụ nữ cũng cảm thấy vô cùng rung động.

“Không cần, em không cần......” Diệp Vận Nhi đâu có thể nào dễ dàng buông tay, khàn khàn giọng hô to: “Anh là của em! Em sẽ không để cho anh vừa lòng đẹp ý, em không đạt được anh, cũng không để cho những người khác lấy được.”

Viên Vô Song nhìn Diệp Vân Nhi không khống chế được, không khỏi sinh lòng nghi ngờ, hôm nay đã làm việc có thoả đáng hay không?

Diệp Vận Nhi oán hận nhìn chằm chằm cô, chỉa thẳng phía mũi cô mắng to, “Viên Vô Song, tôi sẽ không bỏ qua cho cô! Tôi tuyệt không thành toàn cô cùng Quan Triệt, sẽ không, vĩnh viễn cũng sẽ không!” Cô xoay người chạy đi, nước mắt rơi như mưa.

Viên Vô Song bất đắc dĩ thở dài. Quan Triệt đưa tay đem cô vây quanh vào trong ngực, ôm thật chặt cô. Cô không có đẩy hắn ra, hai tay vây quanh hông của hắn, cảm nhận được nhịp tim của hắn, phát hiện hắn ôm rất chặt chẽ dị thường, hơn nữa loáng thoáng mang theo bất an.

“Anh...... Có phải hay không nên nói nguyên nhân?” Cô đã hết sức nhượng bộ, hắn không dấu giếm bất cứ chuyện gì với cô nữa.

Quan Triệt cằm dưới để trên đỉnh đầu của cô, thở dài một hơi.

“Này...... Nói rất dài dòng.”

Quan Triệt xuất thân là gia đình bác sĩ, gia đình họ Quan đời đời đều bắt đầu hành y, mỗi một đời đều có người trở thành bác sĩ, ngay cả hắn cũng thi đậu hệ y học. Mà hắn đối với khoa chỉnh hình đặc biệt có nghiên cứu, sau khi tốt nghiệp, liền tiến vào nhậm chức thực tập sinh ở bệnh viện nơi ba đang công tác. Cũng là ở đó vô tình gặp gỡ Diệp Vận Nhi, từ đó hắn cũng không thoát li được cô ta nữa. Diệp Vận Nhi mạnh mẽ tiến vào cuộc đời của hắn, thậm chí còn muốn nắm trong tay cuộc đời của hắn, bắt đầu làm kiếp sống hoạch định (lặp kế hoạch cuộc đời) cho hắn.

Ngoài mặt hắn là người đàn ông ôn hòa lễ độ, thật ra thì rất có chủ kiến của mình, hắn có kế hoạch cho cuộc sống của mình, không cần bất luận kẻ nào nhúng tay.

Ba hắn kiên quyết vẫn là mong hắn trở thành trưởng khoa tim quyền uy, thế nhưng hắn cố ý đi theo khoa chỉnh hình để phát triển, hai cha con từ khi đó không giải được khúc mắc tư tưởng.

Cho đến khi Diệp Vận Nhi xuất hiện, chiến tranh giữa cha con bọn họ rốt cục nổ tung.

Nguyên nhân là Diệp Vận Nhi ra điều kiện với cha hắn, chỉ cần hắn cưới cô, như vậy cha hắn tại hội đồng quản trị sẽ được đề cử làm Phó viện trưởng.

Vì vậy ba Quan Triệt kiên quyết dùng hết cách, muốn để cho con trai cưới Diệp Vận Nhi làm vợ.

Chẳng qua là Quan Triệt hết sức cứng rắn, không thỏa hiệp với bất kì ai, Diệp Vận Nhi làm loạn cuộc sống của hắn, ai cũng không có thông báo, thẳng tiến về Trung Quốc lạy danh y vi sư. Một mặt là vì tránh né người Diệp gia bức bách, một mặt cũng là không muốn cùng cha hắn xung đột càng lúc càng lớn, hắn rời khỏi nhà nhiều năm. Khi hắn trở lại Đài Loan, phát hiện cha vẫn cố chấp như cũ, còn là cố ý muốn hắn cưới Diệp Vận Nhi, thu thập nhẹ nhàng hành lý, lần nữa rời nhà trốn đi, đi đến Hạnh Phúc Lý tìm cha nuôi hắn.

Cũng may bác A Quyền mấy năm nay cũng là một người cô đơn, nghe được có người muốn nhận bảng hiệu của ông, cao hứng vô cùng, nhân tiện nói hắn an tâm mà lưu lại.

Nguyên tưởng rằng hết thảy đều bình yên, không nghĩ tới Diệp Vận Nhi thần thông quảng đại như vậy, vẫn có thể tra ra tung tích của hắn.

Quan Triệt nói rõ nguyên nhân với Viên Vô Song, không có chút nào dấu giếm.

“Thì ra là anh tới chỗ này tị nạn a!” Viên Vô Song đồng tình nhìn khuôn mặt bình tĩnh của hắn.

“Là họa thì tránh không khỏi!” Hắn cũng hết sức bất đắc dĩ, bị Diệp Vận Nhi dây dưa lâu như vậy, sớm đã thành thói quen, chẳng qua là hắn không thể nhịn được là thủ đoạn của cô ta trước sau như cũ không thay đổi.

“Theo tình huống trước mắt, Diệp Vận Nhi sợ rằng đến chết cũng sẽ không buông tha.” Cô bĩu môi, vừa nghĩ tới người phụ nữ chấp nhất kia, không nhịn được rùng mình một cái.

Quan Triệt trầm mặc, nghiêm túc nhìn chằm chằm cô.”Làm gì?”Cô nhíu chân mày, “Em đã hết lòng quan tâm giúp đỡ, giúp cho anh rồi.”

“Phải không?” Hắn cong môi cười một tiếng.”Thật ra thì anh cũng cám ơn em không bị hù dọa chạy, hoàn toàn nguyện ý làm bạn gái anh.”

Gò má cô phiếm hồng, cậy mạnh nói: “Phụ nữ đều sợ bị người dây dưa, anh da mặt dày, luôn quấn lấy em, em chỉ ủy khuất một chút cùng anh ở cùng nhau......”

“Dạ dạ dạ.” Hắn bận không ngừng gật đầu, khéo léo xoa bóp đôi chân khả ái của cô.

Viên Vô Song cúi đầu nhìn hắn, khuôn mặt tuấn mỹ lịch sự này quả thật đủ để mê hoặc tất cả phụ nữ, cũng khó trách Diệp Vận Nhi đối với hắn bám riết không tha.

Nhưng là cùng hắn chung đụng càng lâu, càng phát hiện hắn bề ngoài lịch sự, giống cô là người có nguyên tắc của mình, có mục tiêu cùng mơ ước của mình, sẽ không nước chảy bèo trôi (gặp sao hay vậy), hơn nữa một khi quyết định, sẽ thực hành gọn lẹ thông suốt, sẽ không có một chút chần chờ. Cô từ từ thông suốt nhờ bạn tốt, vừa bắt đầu cô vẫn liền bị hắn hấp dẫn, mới có thể cùng hắn so trăm chiêu vòng vo. Bàn tay hắn từ từ dời về phía bắp chân của cô, mỗi lần đều dùng lực thích hợp làm toàn thân cô thoải mái buông lỏng, hận không được lập tức nằm xuống tới để cho hắn ôn nhu xoa bóp.

Quan Triệt nâng mắt lên, nhìn vẻ mặt cô thả lỏng, nhớ tới cô mới vừa chủ động ôm ấp yêu thương, hơn nữa nụ hôn của cô vừa giận lại cay, làm hắn toan tính trong lòng.

“Vô Song.” Bàn tay hắn đặc biệt ôn nhu, qua lại kìm bắp chân của cô. “Em đi làm một ngày cũng mệt mỏi, đến phòng anh, anh thay em xoa bóp, được không?”

Cô chu cái miệng nhỏ nhắn, “Miễn phí sao?”

“Miễn phí.” Hắn gật đầu, trong mắt thoáng qua ánh sáng tà mị.”Hơn nữa còn tặng kèm ưu đãi khác.” Hắn đứng lên, nhẹ giọng nói bên tai cô, “Chỉ có em mới có.”

Nháy mắt, Viên Vô Song vẻ mặt thẹn thùng.

Không cho cô cơ hội cự tuyệt, hai cánh tay hắn dùng lực ôm lấy cô, hướng gian phòng lầu hai đi tới. Không khí ân ái giữa hai người, thoáng chốc tràn đầy trong nhà. Về phần Diệp Vận Nhi khó giải quyết, bọn họ cũng chỉ có thể gặp chiêu phá chiêu thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.