Anh, Em Sai Rồi

Chương 10: Hai người đàn ông



“Trời sáng rồi”.

Tiểu Lai vừa mới mơ màng đi vào giấc ngủ, còn chưa gặp được Chu Công thì đã bị một tiếng nói trầm thấp đầy uy lực kéo dậy. Cô chậm rãi ngẩng đầu, nheo nheo mắt đang còn nhập nhèm, rốt cục cũng thấy người đang đứng. Ủa, kia không phải là anh khóa trên sao? Sao lại xuất hiện trong mơ của cô nhỉ? Chẳng lẽ là do cô trốn học nhiều quá nên bây giờ đến báo mộng sao?? Ơ,Tiểu Lai vẫn đang mơ màng, tự hỏi tại sao còn có cả toàn bộ bạn học nữa kìa, hay là…. Cô mạnh mẽ nhổm người dậy, không khỏi mất hồn. Trời ơi, đây là sự thật đó!!

Lời nhắc của thầy giáo khiến cả lớp cười vang lại khiến cho Tiểu Lai cảm thấy cực kỳ xấu hổ. Lạy trời, danh dự của cô bay ra đến Thái Bình Dương xa tít tắp mù khơi rồi. Hơn nữa người cũng đang mỏi do ngủ gục nữa kìa.

Tiểu Lai lập tức ngồi thẳng lưng, gãi gãi đầu, vẻ mặt khó xử nói : “Thầy à, bài giảng của thầy hay như vậy thì làm sao mà em ngủ gật được ạ?”

Thầy giáo già của Tiểu Lai khịt khịt cái mũi bất mãn nói : “Tô Tiểu Lai, em nên bỏ khóa học này đi, rồi sau đó chuyên tâm nghiên cứu vào môn “Nhắm mắt dưỡng thần” dùm thầy. Em có gì bực mình không thích với khóa học của tôi hả???”

Advertisement / Quảng cáo


Không phải Tiểu Lai bất mãn với khóa học của ông thầy già này, cô thì có bất mãn với khóa học của ai đâu? Nhưng mà từ sau khi viết kiểm điểm thì Tiểu Lai đã hứa hẹn không bao giờ trốn học nữa, sẽ sửa lại cái thói hay trốn học. Nói lời phải giữ lấy lời chớ. Cơ mà thói quen thì khó mà đổi được, thế nên Tiểu Lai nhà ta vẫn ngủ gật trong giờ~ =___=

“Thầy à, thật ra em không có gì là không vừa lòng với khóa học của thầy cả……chẳng qua….chỉ là …chỉ là em ngủ không đủ giấc thôi ạ.” Tiểu Lai ấp úng trả lời.

Thầy giáo liếc mắt nhìn cô một cái, hỏi : “Ngủ không đủ sao? Vậy hôm qua em làm gì?”

Tiểu Lai cảm thấy ông thầy này đang muốn tra hỏi cô đây mà, không buông tha đâu, nhưng mà thật sự là cô ngủ không đủ mà. Aizz bây giờ thì muốn thầy tin cũng khó lắm!

“Thầy à, em ngủ không đủ giấc đó, thật mà” Tiểu Lai nhỏ giọng đáp.

“Đúng là học trò bây giờ mà. Haiz học trò bây giờ là vậy đó, lớp sau kém hơn lớp trước. Haizz” Thầy giáo thở dài, nói xong lại thở dài, mặt buồn hiu, có gì đó là mất mát, là thất vọng.

Tô Tiểu Lai nhìn bóng dáng ông thầy già xoay người rời đi về phía bục giảng, dáng vẻ thê lương vô cùng, cảm thấy cực kỳ có lỗi khi đã tổn thương thầy, người thật thầy tận tụy với công việc dạy học này.

Sau 2 tiết ngồi học, Tiểu Lai đã đói rã rời, đói đến mức da bụng dính da lưng luôn rồi. Vì thế khi chuông hết tiết vừa reo, cô đã ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi lớp, băng băng về căn-tin.

Tiểu Lai hết sức vất vả mới kiếm được một suất ăn trong cái đám học sinh như cướp kia. Cô tìm một chỗ khuất để ngồi, lúc ấy tha hồ ăn như hổ đói mà không sợ ai dòm ngó. Đột nhiên, cô nghe được giọng nói to của ai đó đang vang lên trên chính đỉnh đầu mình.

“Tiểu Lai, ăn cơm à, ăn gì thế?”

Tiểu Lai ho khan đến đỏ mặt. Chu Vũ Hàng không đợi Tiểu Lai trả lời đã rất tự nhiên ngồi xuống ghế đối diện. Tô Tiểu Lai vẻ mặt vẫn như cũ nhìn thẳng vào cái cặp mắt kính dày cộp đến dương vô cùng kia, lại có cảm giác cơm bị nghẹn, khó nuốt chết đi được. Trời ~ đúng là oan gia ngõ hẹp mà. Phật dạy rằng kiếp trước ngoái đầu nhìn đến 500 lần thì mới được 1 lần gặp thoáng qua ở kiếp này. Nếu thế thì cô với anh chàng bốn mắt này ngoái nhìn bao nhiêu lần vậy, hay là ông trời cho cô đến đây để trả nợ kiếp trước????

“Thịt heo.” Tiểu Lai đáp nhát gừng, dùng chiếc đũa đảo qua đảo lại thức ăn trong bát.

“Tiểu Lai, sao bữa nay lại ăn rau không vậy?” Chu Vũ Hàng nhìn suất ăn của Tiểu Lai một màu xanh mướt, tự động đem thịt bò trong suất ăn của ình gắp qua cho Tiểu Lai.

Tiểu Lai ngừng và cơm, tức giận nói “ Anh làm cái gì vậy? Anh ăn rồi còn để trong bát tôi à. Bẩn vừa vừa thôi chứ!”

Advertisement / Quảng cáo


“Mới ăn được có mấy miếng thôi mà. Tiểu Lai, anh thấy em chưa ăn thịt đâu. Tuy rằng học tập là quan trọng nhưng mà cơ thể vẫn phải cần đầy đủ dinh dưỡng nha.” Chu Vũ Hàng nói xong nước miếng phụ họa văng tùm lum trên mặt Tô Tiểu Lai.

Tiểu Lai trong lòng giông bão đã nổi lên. Hừ, ăn cơm còn chưa no, lại còn bị dính nước miếng, thật sự là muốn nhịn mà không được mà : “ Chu Vũ Hànggggg!!!! Anh không cần phải dính lấy tôi như thế, bây giờ và cả sau này. Tôi đã có bạn trai rồi!!!!”

Chu Vũ Hàng vẻ mặt rất thoải mái , tự nhiên ,cười “ Tiểu Lai, em đừng lừa anh nữa. Thực ra anh cũng có tìm hiểu rồi. Từ hồi nào đến giờ em chưa từng yêu ai cả”.

Tiểu Lai bị anh ta nói trúng tim đen , giật thót cả người. Nhưng rất nhanh cô đã lấy lại được “phong độ”, tỏ vẻ rất bình tĩnh.

“Nhưng bây giờ tôi đã có bạn trai rồi. Thật đấy!”

“Anh không tin, trừ khi em dẫn bạn trai em đến gặp anh đi.”

“Chu Vũ Hàng! Anh nghĩ anh là ai mà bắt tôi đem bạn trai tới cho anh nhìn mặt hả?”

“Tùy em, coi như là em đang lừa anh thôi.”

“Anh…anh…” Tô Tiểu Lai tức nghẹn đỏ mặt, nhìn Chu Vũ Hàng trừng trừng, vẫn không phun ra được từ nào.

Tiếng nhạc chuông điện thoại réo rắt vang lên, Tiểu Lai hít thở nhẹ nhàng bắt máy.

“A lô? Tiểu Lai phải không? Anh là Dịch Xuyên Thần nè, nhớ không?”

“……” Đầu óc Tiểu Lai đình trệ. Xuyên Thần là ai nhỉ? Chả lẽ là người theo đuổi bí ẩn sao? Trời, từ lúc nào mà cô có số “đào bông” như thế chứ….

“Không nhớ à? Anh là người ngày hôm đó bị em mắng cho đến nhục luôn này, bị em cướp chỗ ngồi nữa đó. Anh với Thiếu Phàm là bạn từ nhỏ tới lớn luôn á!”

Tiểu Lai làm sao có thể quên được cái tên đẹp trai chết người kia được. Đang định tìm cơ hội dạy dỗ còn chưa được, nay cơ hội tự bò đến cửa, sao có thế dễ dàng bỏ qua? Tiểu Lai đang chuẩn bị mở miệng để chửi hắn nhưng chợt nhớ đến bên cạnh còn có một vị sư huynh đáng kính không tin cô đã có bạn trai , trên mặt lại hiện lên vẻ nham hiểm cười cười.

Advertisement / Quảng cáo


“A…vâng…Thần Thần yêu quý. Sau đã lâu lắc rồi mà anh không gọi điện cho em vậy. Làm người ta nhớ anh muốn chết mà ~~~”. Tiểu Lai xướng lên một câu làm người nghe rụng da gà đến bỏ mạng.

“…..” Dịch Xuyên Thần đang nghe máy, phụt thẳng nước trà vào màn hình vi tính trước mặt

“À mà, còn nữa nha. Anh là người đàn ông tốt nhất mà em từng biết đó ~~~”

“…” Dịch Xuyên Thần đầu óc vẫn mờ mịt, không hiểu cái con bé tiểu quỷ kia định giở trò gì.

“ Thần Thần. Yêu anh

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.