Bà Xã Của Ảnh Đế

Chương 12: Làm nũng nhỏ



Cuối cùng Hoắc Lăng buông di động xuống, dáng vẻ bình tĩnh, nhàn nhã nhìn Ngô Triết: "Cậu đoán?"

Ngô Triết nhìn dáng vẻ này của anh, quả thật muốn quỳ, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: "Lão đại rốt cuộc cậu muốn làm gì, mau nói để tôi còn chuẩn bị."

Hoắc Lăng vẫn khoan thai như cũ cười với hắn, giọng điệu trấn an nói: "Đừng khẩn trương, không phải đại sự gì."

Ngô Triết không dám thật sự yên tâm, hợp tác gần mười năm trực giác nói cho hắn biết, phiền toái lần này đoán chừng không nhỏ.

Tuy rằng Ngô Triết đã làm tốt công tác chuẩn bị, nhưng thời điểm nghe Hoắc Lăng nói ra, vẫn không kiềm chế được, đứng phắt lên: "Tôi không đồng ý!"

Hoắc Lăng bên ngoài là hình tượng nam thần dịu dàng, không chỉ fans thích, mà người trong nghề cũng mười phần thưởng thức tính cách của anh, những đoàn đội từng hợp tác qua không ai không khen anh.

Advertisement / Quảng cáo


Hoàn toàn tương phản với người đại diện là Ngô Triết, hình tượng của hắn rất xấu, thường bị truyền thông điên cuồng chửi rủa, hắn lạnh nhạt lại độc miệng, Hoắc Lăng có người đại diện như hắn tuyệt đối là đại nạn, hầu hết fans của Hoắc Lăng đều từng dùng ánh mắt mẹ kế nhìn Ngô Triết. Thậm chí bây giờ còn có vài fans mới không rõ nội tình, coi Ngô Triết là người xấu chuyên áp bức nam thần của bọn họ, sau lưng mắng hắn tiểu nhân không biết bao nhiêu lần. Cơ hồ không ai biết, đằng sau, Ngô Triết mới là người hữu cầu tất ứng. Rốt cuộc người ta là Thiếu gia hào môn, một lòng một dạ cùng hắn tiến quân vào giới giải trí, thiếu chút nữa náo loạn với gia tộc. Cuối cùng trả giá bao nhiêu đại giới, chỉ cần xem điểm này, Ngô Triết nguyện ý nâng niu, trân trọng, dỗ dành, cung phụng (gốc cv: phủng hống cung) Hoắc Lăng.

Huống chi so với những nghệ sĩ bình thường thích tạo scandal, nghệ sĩ nhà hắn thiên tư (tư chất) cao còn nỗ lực, dù trước hay sau khi thành danh đều giữ vững sự chuyên nghiệp trong công việc, sinh hoạt cá nhân đơn giản, giữ mình trong sạch, không có sở thích xấu, có thể nói là nghệ sĩ thiên sứ. Bởi vậy chỉ cần yêu cầu không vi phạm nguyên tắc, Ngô Triết có thể đồng ý đều đồng ý.

Nhưng lần này hắn thật sự không thể đáp ứng, không đơn giản vì sự nghiệp diễn xuất của nghệ sĩ nhà mình. Hợp tác nhiều năm như vậy, bọn họ sớm đã trở thành bạn bè thân thiết, sao hắn có thể nhìn bạn tốt đi đến con đường đen tối chứ!

Ngô Triết không ngừng lắc đầu: "Cậu đừng nghĩ không thông thế, chỗ bác gái tôi tới ứng phó, không cần cậu nhọc lòng."

Người đại diện nhà mình hình như rất lâu rồi không cường ngạnh như vậy? Hoắc Lăng nhìn hắn, mày kiếm hơi nhíu, lộ ra một tia khó hiểu: "Cậu đối với Thiếu phu nhân của tôi... Có ý kiến?"

"Đó chính là Thịnh gia Tam thiếu phu nhân, tôi nào dám!" Ngô Triết quả thực cạn lời, lòng hắn gào thét nhiều năm như vậy số lần hắn gặp mặt Tam thiếu phu nhân đếm qua không vượt quá năm ngón tay: Nghệ sĩ nhà hắn kết hôn, hai lần sinh nhật Tiểu Dục Kiệt. Giống hệt người xa lạ không tiếp xúc quá nhiều, hắn lấy đâu ra ý kiến?

Chẳng qua nhìn thấy tia ý cười ở khoé miệng nghệ sĩ nhà mình, Ngô Triết hết chỗ nói, nghệ sĩ kỹ thuật diễn quá đỉnh cũng là gánh nặng, hại hắn thường xuyên bị lừa.

Tập mãi thành thói quen Ngô Triết không kịp tức giận, nghiêm mặt nói: "Cậu nghiêm túc một chút! Tôi nói thật, nếu thật sự không được thì tôi gọi em họ tôi tới hỗ trợ. Đúng lúc con bé vừa nghỉ hè, nhiều lắm là nửa tháng, trước khi con bé khai giảng tôi chắc chắn sẽ trở về. Chung quy so với để Thiếu phu nhân của cậu tới đây ổn hơn, cô ấy cũng không phải kiểu người sẽ chăm sóc người khác, tới đây ngoại trừ gia tăng phiền toái, còn có thể làm gì?"

Hoắc Lăng thu hồi vui đùa, lắc đầu nói: "Phiền toái em họ cậu cũng không tốt, người ta là cô gái nhỏ độc thân, sao lại để con bé ở chỗ tôi nửa tháng?"

"Nhưng lần trước cậu không phải nói như vậy." Ngô Triết rất kỳ quái, lúc trước Thịnh phu nhân hưng phấn gọi điện thoại theo chân bọn họ thương lượng việc này, hai bọn họ rõ ràng đã thống nhất trí ý kiến, sao bỗng nhiên lại sửa chủ ý?

Nghĩ đến khi mình bước vào bạn tốt đang cầm di động, Ngô Triết nhíu mày hỏi: "Cậu gọi điện thoại cho bên kia?"

Thấy Ngô Triết hỏi đến điểm mấu chốt, Hoắc Lăng cũng không úp mở, cười tủm tỉm nói: "Bà xã ngày mai xuất viện, Tiểu Kiệt còn biết đêm nay ở bệnh viện cùng mẹ, ngẫm lại ông xã như tôi hình như không tận chức, giờ chỉ có thể cố gắng bồi thường."

"Tôi sắp tin chuyện ma quỷ của cậu." Nếu không phải bận tâm hình tượng, Ngô Triết thật muốn trợn trắng mắt với người đối diện. Hắn biết thừa tính cách của bạn tốt, nếu đã quyết định, dù mình tận tình khuyên bảo đối phương cũng sẽ không thay đổi chủ ý.

Ngô Triết chưa bao giờ cùng Hoắc Lăng cứng đối cứng, sự kiện lần này tự nhiên cũng không ngoại lệ. Huống chi hắn không có lý do cường ngạnh, nói đến cùng đây vẫn là việc cá nhân của bạn tốt.

Cẩn thận sắp xếp từ ngữ, Ngô Triết mới chậm rì rì nói: "Tôi phản đối chuyện này không phải đứng ở lập trường công ty, tuy rằng bây giờ không phải thời điểm hoàn hảo để công khai, nhưng nếu thật muốn công khai, đối với cậu ảnh hưởng cũng không đến mức quá lớn, nhiều lắm chúng ta phải gia tăng lượng công việc mà thôi. Tôi suy xét chính là cậu, Hoắc Lăng, năm đó nếu không phải vì đóng phim, cậu không cần kết hôn sớm như vậy. Giờ đã là thời đại nào rồi, sớm không thịnh hành ép duyên, nếu cậu và cô Tần hoà hợp, tôi chả buồn nói, nhưng hai ngươi kết hôn sắp tám năm rồi, nói thật quan hệ của cậu với cô Tần, còn không thân quen bằng em họ tôi đâu, vậy tính là cái gì?"

Ngô Triết đã trực tiếp xưng hô Tần Thi Nghi là cô Tần, thái độ mười phần rõ ràng: "Tôi luôn không đồng ý để cậu công khai, bởi vì nghĩ thời gian qua đi, nhà cậu, cậu và cô Tần, chắc hẳn đều có thể suy nghĩ cẩn thận, thấy rõ, dưa hái xanh không ngọt. Hai người còn trẻ, thật sự không cần thiết cột lấy nhau cả đời, lại nói vạn nhất về sau cậu gặp được người thích hợp? Giờ không công khai, nếu muốn tan, ảnh hưởng không đến mức quá lớn. Quan trọng nhất chính là Tiểu Dục Kiệt, cậu nhóc thân thiết với người nhà cậu hơn, cô Tần hầu như mặc kệ cậu nhóc, về sau cậu thật sự muốn tái hôn, đối với cậu nhóc ảnh hưởng không lớn, chỉ cần không bị truyền thông đào ra cậu nhóc là con người trước..."

Ngô Triết bên này đào tim đào phổi vì Hoắc Lăng tính toán, ngay cả đường lui đều nghĩ kỹ rồi, Hoắc Lăng nghe được một nửa liền bắt đầu xua tay: "Nghĩ cái gì đâu? Nếu đã kết hôn, tôi liền không nghĩ tới việc ly hôn. Cậu nhọc lòng."

Advertisement / Quảng cáo


"Hai người không có tình cảm việc gì phải cột chung vào nhau?"

"Hôn nhân không tình cảm có rất nhiều, không thiếu một đôi như hai chúng tôi. Lại nói chuyện kết hôn là chính tôi gật đầu. Dù lúc ấy là do có nguyên nhân, giờ chung quy không thể đạt được múc đích thì qua cầu rút ván?"

Nội tình năm đó, Ngô Triết vẫn biết một chút, liền không phục nói: "Đây cũng không hoàn toàn là trách nhiệm của cậu, thuyết phục được bác trai, bác gái đồng ý cho cậu đóng phim có rất nhiều lý do. Nếu cô Tần bên kia đồng ý giải trừ hôn ước, cậu đã không cần bồi thường cuộc hôn nhân của chính mình."

Hoắc Lăng mím môi, lắc đầu nói: "Không thể lấy điều đó ra để trách cô ấy. Ý tứ của Tần gia bên kia, chính cô ấy cũng không làm chủ được."

Lời nói là nói như vậy, nhưng đứng ở trên lập trường bạn bè, Ngô Triết đối với Tần Thi Nghi không có hảo cảm gì: "Nhưng cô ấy cùng cậu kết hôn nhiều năm như vậy, đừng nói là một bà xã đủ tư cách, chính Tiểu Dục Kiệt cô ấy còn mặc kệ, tôi xem cô ấy cũng không phải muốn an tâm chung sống."

Đừng nhìn Ngô Triết đắm thân ở giới giải trí phồn hoa, quan niệm của hắn rất truyền thống, yêu cầu đối với bà xã nhất định phải là hiền thê lương mẫu, bằng không thân là người đại diện kim bài, không thiếu tiểu minh tinh, tiểu mỹ nữ muốn nhào vào ngực hắn. Ngô Triết đều không dao động, tìm người ngoài giới là nhân viên công vụ làm bạn gái, yêu hai ba năm, đang bàn chuyện cưới hỏi.

Hoắc Lăng bật cười nói: "Yêu cầu của tôi và cậu không giống nhau, không được cử án tề mi, có thể tường an không có việc gì cũng không tồi. Gia đình như chúng tôi, kết hôn rồi sẽ không ly hôn, bây giờ còn có con trai, càng không cần thiết lăn lộn."

"Nói thì dễ nghe, vậy sao cậu không duy trì hiện trạng, còn lâm thời thay đổi chú ý, đồng ý đề nghị của bác gái?"

"Nhất thành bất biến (*) qua ngày quá lâu rồi, chung quy phải có điểm nước hoa."

Nhìn Hoắc Lăng dáng vẻ nghiêm trang, Ngô Triết lại không tiếc vạch mặt, nguýt một tiếng: "Tôi thấy cậu nghẹn lâu quá, tịch mịch khó nhịn."

Hoắc Lăng mắt đào hoa lập loè, sâu kín nói: "Rốt cuộc tôi không giống cậu, còn có thể thỉnh thoảng bay về nước..."

"Đó là tôi trở về xử lý chính sự!" Ngô Triết lườm anh, cầm di động đứng dậy, nghệ sĩ bộc phát ý tưởng, hắn phải an bài trước cho tốt, vạn nhất bị bại lộ, cũng chiếm thế chủ động, không đến mức bị người khác bôi đen quá thảm.

***

Tần Thi Nghi bế cơ thể nhỏ thơm tho mềm mại của con trai, hiện tại còn không biết ông xã trên danh nghĩa của cô đã quyết định một chuyện khiến cô trở tay không kịp.

Tần Thi Nghi bế con lên tầng để về phòng bệnh, nữ y tá lo lắng theo ở phía sau, sợ cơ thể bệnh còn chưa hoàn toàn bình phục, hơn nữa ngày thường vừa nhìn liền biết Tần Thi Nghi là Thiếu phu nhân hào môn sống trong nhung lụa chưa từng chịu khổ, nên muốn đưa tay ra hỗ trợ: "Cô Tần, cần tôi giúp không?"

Nghe lời này, Tần Thi Nghi còn chưa phản ứng, tay nhỏ của Thịnh Dục Kiệt đang ôm cô bỗng nhiên buộc chặt, đầu nhỏ chôn trên bả vai cô. Tần Thi Nghi biết con trai cô đây là không tiếng động kháng nghị, tay cô nâng mông cậu nhóc lên, vui tươi hớn hở, cười nói: "Cảm ơn, không cần đâu, bế con trai tôi vẫn làm được."

Vừa dứt lời, Tần Thi Nghi cảm giác được cậu nhóc nghiêng mặt cọ vào cổ cô, làn da trẻ con mềm mại, cọ vào tựa như lông chim phất qua đáy lòng, khiến người ta mềm lại.

Advertisement / Quảng cáo


Khoé miệng Tần Thi Nghi tươi cười càng thêm sáng lạn, nghĩ thầm hôm nay đáp ứng để cậu nhóc ở lại bệnh viện, hơn nữa dẫn cậu nhóc xuống dưới tản bộ, thật đúng là đáng giá.

Lúc này Thịnh Dục Kiệt muốn Tần Thi Nghi bế, không phải bởi vì đi mệt, mà là khi bọn họ tản bộ ở dưới sân, thật nhiều người bệnh cùng người nhà cũng tới tản bộ, trong đó không thiếu những đứa trẻ tầm tuổi Thịnh Dục Kiệt, bọn họ hầu như đều được ba mẹ bế, chỉ có mình Thịnh Dục Kiệt là được mẹ dắt tay.

Tiểu hài tử không tránh khỏi đua đòi, dù Thịnh Dục Kiệt trưởng thành sớm, nhưng cũng khó tránh khỏi hâm mộ các bạn nhỏ khác thân cận với ba mẹ như vậy.

Thần sắc này vừa vặn rơi vào mắt Tần Thi Nghi, cô một lòng một dạ muốn đối tốt với con trai không nói hai lời, bế cậu nhóc lên. Ban đầu cậu nhóc còn giãy giụa một chút, nhìn bạn nhỏ khác được bế thì hâm mộ, nhưng ở trước mặt nhiều người như vậy bị mẹ bế, chàng trai nhỏ không tránh khỏi thẹn thùng, nhưng mà giãy giụa vô ích, cậu nhóc chỉ có thể thoả hiệp ôm lấy cổ mẹ, chôn mặt vào bả vai mẹ không cho người khác thấy.

Nhưng mấy động tác nhỏ đó, đều bị Tần Thi Nghi coi thành làm nũng, tâm tình cô vô cùng tốt. Lúc này mới mấy ngày, con trai đã làm nũng với cô, không phải chứng minh cô làm mẹ cũng không tệ lắm sao.

(*) Nhất thành bất biến: Đã hình thành rồi thì giữ nguyên, không thay đổi, không đổi mới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.