Bắc Tống Phong Lưu

Chương 1029-2: Côn trùng đóng hộp (2)



 Vậy còn không sai? Rốt cuộc cô đã từng dạy đồ đệ chưa vậy!

- Chưa.

- Cái này khó trách.

- Nhưng ta cũng đã làm đồ đệ.

- Vậy sao? Sư phụ cô cũng dạy cô như vậy?

- Ta còn tốt hơn so với sư phụ ta nhiều.

Lý Kỳ hơi sững sờ, nói:- Ta bày tỏ sự thông cảm.

Nói xong, hắn đi lên trước, ngồi đối diện với Lưu Vân Hi, quay qua mấy người thiếu niên nói:

- Các ngươi về ngủ một giấc, quên hết cơn ác mộng này đi.

Năm thiếu niên kia không dám cử động.

Lý Kỳ thấy vậy, vẻ mặt xấu hổ. Nói không ra lời.

Advertisement / Quảng cáo


Lưu Vân Hi thấy vẻ mặt xấu hổ của Lý Kỳ, nghĩ thầm, mấy tên tiểu tử các ngươi rốt cục cũng thông suốt rồi, có thể phân biệt vẻ thù - bạn, làm coi như không tệ, biết thay lão nương đánh trả Trù Vương ghê tởm kia. Hôm nay sẽ tha cho các ngươi. Cười nói:

- Đi xuống đi.- Vâng. Sư phụ.

Lúc này năm thiếu niên kia mới xoay người đi xuống.

Hừ! Có thủ đoạn nha! Lý Kỳ nao nao, ho nhẹ một tiếng, để che giấu sự bối rối của mình, nói:

- Quái Thập Nương, cô có biết thiên tài là người như thế nào không?

Lưu Vân Hi hơi nhíu lông mày. Lắc đầu.

- Chính là như cô vậy.

Lý Kỳ nói:

- Nhưng mà, thiên tài cũng là người ngàn dặm mới tìm được một. Cô không thể hy vọng xa vời mỗi một người đều có thể giống như cô, cô càng không thể dùngchương trình học dành cho thiên tài, để dạy cho người thường.

Lưu Vân Hi nói:

- Ngươi nói lời này có ý gì?

Lý Kỳ nói:

- Rất đơn giản, bọn họ cũng không phải là cô, bọn họ cũng không thông minh như cô, cô lấy giáo trình mà sư phụ cô dạy cô, để dạy bọn họ, bản thân điều này chính là một sai lầm.

Lưu Vân Hi gật đầu nói:

- Ngươi nói hình như cũng có chút đạo lý, ta đây nên dạy như thế nào?

Nữ nhân này rốt cuộc có phải là người không vậy! Lý Kỳ nói:- Bất cứ chuyện gì đều không có gì hơn ngoài sự ân uy, một mặt cô phải cổ vũ bọn họ, phải bồi dưỡng lòng tự tin của bọn họ, mặt khác cũng phải sự dùng nghiêm khắc trói buộc bọn họ, nhưng cô phải cân bằng tốt điểm này, sủng ái quá mức, sẽ khiến bọn họ mê mẩn, nhưng, nghiêm khắc quá mức, thì sẽ khiến bọn họ mất đi chính mình.

Lưu Vân Hi nghe đau đầu, nói:

- Đây chẳng phải quá khó rồi à.

Lý Kỳ cười nói:

- Chuyện này căn bản cũng không khó, chỉ cần cô đối xử tốt với bọn họ, cảm tình thầy trò càng sâu đậm, như vậy cô có thể làm được điểm này trong lúc không để ý, đây chính là đường tắt.Lưu Vân Hi thật chưa từng dạy đồ đệ, trầm ngâm hồi lâu, nói:

- Hôm nay ngươi đến, chính là để dạy ta thụ đồ như thế nào sao?

- Đương nhiên không phải, ta cũng rất bận rộn.

Lý Kỳ lắc đầu, lời nói xoay chuyển, nói:

- Nhưng nhìn từ tình huống trước mắt, ta nghĩ chúng ta phải thay đổi phương thức hợp tác rồi.

Lưu Vân Hi cau mày nói:

- Thay đổi phương thức hợp tác?

Lý Kỳ ừ một tiếng, nói:

- Y thuật của cô rất cao, tay nghề làm bếp cũng rất tốt, nhưng sư phụ như cô đây, nếu làm thì thật sự là quá thất bại rồi. Kế hoạch nguyên bản của ta, là cho cô thụđồ, sau đó sẽ mở cửa tiệm ở toàn quốc, phát triển loại thức ăn này của cô, bây giờ xem ra, ta chỉ sợ là không có cơ hội nhìn thấy ngày đồ đệ của cô xuất sư thôi, nói ra cũng buồn cười, ta vốn dĩ còn dự tính để cô đến Học Viện Thái Sư truyền thụ, cô đây còn chưa đi, đã coi Học Viện Thái Sư là chuồng lợn rồi, Học Viện Thái Sư? Hiểu không? Cô đây không phải là chửi Thái Thái sư là đầu lợn sao? Ta cũng không muốn hại cô.

Lưu Vân Hi bị hắn giáo huấn không thể nào phản bác, hừ nói:

- Ta dạy đồ đệ như thế nào, không cần ngươi ở đây nói này nói kia, rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì, nói thẳng ra cho xong.

Lý Kỳ quay sang Mã Kiều phất tay, nói:

Advertisement / Quảng cáo



- Mang lên đi.Mã Kiều ồ một tiếng, đem một cái đồ hộp đặt lên bàn.

Lưu Vân Hi liếc mắt nhìn, nói:

- Đây là cái gì?

- Đồ hộp! Châu chấu đóng hộp!

Trên mặt Lý Kỳ mang một tia tự tin, nói:

- Đã mấy ngày ta ngồi nhàn rỗi trong nhà, liền làm thử côn trùng đóng hộp này, nếm thử xem đi.

Lưu Vân Hi vừa nghe là châu chấu đóng hộp, trong mắt bất giác hiện lên một tia sáng, vội vã mở cái hộp ra, gắp một con châu chấu từ trong đó ra, nhưng thấy một màu bóng loáng, một mùi nồng đậm ập vào mặt, cắn một nửa, cẩn thận thưởng thứcmột phen, chỉ nói:

- Thơm cay xốp giòn mềm, thật sự là ngon. Không hổ là Kim Đao Trù Vương, tay nghề làm bếp của ta không bằng ngươi.

Lời nói này tuy là bình thản, nhưng làm cho người ta không có nửa phần cảm giác dối trá.

Lý Kỳ thật cũng không khiêm nhường, nói:

- Kiểu câu nói mà ai cũng biết thì không cần nói nữa. Kỳ thật đây vẫn chỉ là một nửa thành phẩm, hơn nữa bản thân hương vị của đồ đóng hộp đã đặc biệt, lần đầu cô nếm, về vị giác có tăng thêm, vẫn không thể hoàn thành, nếu không đem những đồ chơi này làm cùng những thứ như bào ngư, thì không khỏi cũng rất có lỗi với khuôn mặt khiến người ta ghê tởm của bọn chúng. Cho nên, cô vẫn phải bỏ công phu để nghiên cứu thêm, đương nhiên, ta sẽ dành cho cô sự trợ giúp thích đáng.Lưu Vân Hi nói:

- Nếu ngươi đã có thể làm, tại sao không tự làm.

- Không rảnh. Với lại, mấy con sâu giống như nhện đó, ta cũng không biết.

Lưu Vân Hi nhìn vẻ mặt đáng ghét của Lý Kỳ, trong lòng liền tức giận, cố gắng ngăn chặn cơn tức giận trong lòng, nói:

- Vậy không biết thay đổi phương thức hợp tác mà ngươi mới vừa nói là ý gì?

Lý Kỳ cười nói:

- Rất đơn giản, chúng ta hợp tác toàn lực mở rộng loại đồ hộp này, chuyên tâm mà làm, đừng làm mấy việc thụ đồ, mở tiệm, quá lãng phí thời gian, ta cũng không có thời gian đợi.Lưu Vân Hi gật đầu nói:

- Đây quả thật là ý kiến hay.

Lý Kỳ nói:

- Cho nên, việc bây giờ cô phải làm chính là, dạy người làm sao đi bắt, phân loại, và cả chăn nuôi loại côn trùng này. Kế hoạch của ta là vào đầu năm sau, sẽ bắt đầu sản xuất loại côn trùng đóng hộp này với quy mô lớn.

- Nhanh như vậy? 

- Thế nào? Chẳng lẽ cô còn muốn đợi đến mười năm sau sao?

Lý Kỳ cười cười, nói:

- Loại côn trùng này nhiêu, sinh sôi nẩy nở nhanh, bắt đầu càng sớm, thì có thể dự trữ càng nhiều, chẳng may có sự cố gì, thì chính là thời cơ tốt nhất để mở rộng,cô phải hiểu, trong thương giới có bốn từ châm ngôn, gọi là “tận dụng thời cơ”, chúng ta phải làm tốt sự chuẩn bị, trước khi cơ hội còn chưa đến.

Lưu Vân Hi nghe vậy, liên tiếp gật đầu, nói:

- Được, ta biết nên làm như thế nào.

Lý Kỳ gật đầu nói:

- Ngoài ra, ngay cả tên loại đồ hộp này ta cũng nghĩ xong rồi, gọi là Quái Thập Nương.

Lưu Vân Hi a một tiếng, kinh ngạc nhìn Lý Kỳ.

Lý Kỳ cười nói:

Advertisement / Quảng cáo


- Tục ngữ nói rất hay, cầu người không bằng cầu ta, trước đây cô vẫn luôn hyvọng có thể mượn danh Kim Đao Trù Vương, để giúp cô tuyên truyền loại thức ăn thức này, bây giờ ta sẽ giúp cô, lấy tên của cô tạo thành một thương hiệu, như vậy cô cũng không cần tối ngày chạy tới nhờ ta.

Lưu Vân Hi cười nói:

- Đó cũng không hẳn, hiện giờ trên đời chỉ có ngươi biết làm đồ hộp này, ta vân con phải bị ngươi kiềm chế, tuy nhiên, bất kể nói thế nào, lần này coi như ta nợ ngươi.

Lý Kỳ cười ha hả nói:

- Đâu có, đâu có, không phải lần trước cô cũng giúp làm đẹp chân của ta sao, chúng ta không ai nợ ai.

Lưu Vân Hi hừ nói:- Chê cười, ân tình của Quái Thập Nương ta sao lại rẻ mạt như vậy.

Ha ha! Ta đang chờ những lời này của cô. Lý Kỳ vẻ mặt xin lỗi nói:

- Đúng đúng đúng, coi như ta đã nói sai, ta rút lại sự sỉ nhục đối với ân tình của cô hồi nãy, trịnh trọng nói lời xin lỗi với cô, ngoài ra, vừa hay ta gặp phải một chuyện khó giải quyết, nếu như cô có thể giải quyết giúp ta, cũng đủ đền đáp phần nhân tình này rồi, nói không chừng, ta còn phải nợ cô.

Lưu Vân Hi hơi sững sờ, tự hiểu là có chút không ổn, cũng phát giác đây là Lý Kỳ đang gài bẫy nàng, nhưng lời đã nói ra, làm sao có thể đủ đổi ý. Kẻ tài cao gan cũng lớn nàng, thản nhiên hỏi:

- Chuyện gì?

Lý Kỳ xoa xoa tay, tương đối ngại ngùng nói:- Cứu một người.
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.