Bắc Tống Phong Lưu

Chương 1045-1: Vừa mừng vừa lo? (1)



Các đại thần còn lại cũng lần lượt cảm thấy ngưỡng mộ không ngừng. Trong lòng lại có thêm đánh giá mới về địa vị của Lý Kỳ.

Nhưng suy nghĩ lại, cũng khó mà hiểu được, kỳ thực năm nay Lý Kỳ đã lập được bao nhiêu công lao. Nhưng quan vị lại vẫn được giữ ở tam phẩm, không tăng lên. Hành động này của Tống Huy Tông, không nghi ngờ chính là muốn bù đắp cho Lý Kỳ.

Sau khi Lương Sư Thành tuyên đọc thánh chỉ xong, bản thân lại nói lời chúc mừng Lý Kỳ, tặng một hậu lễ, sau đó được mời vào trong.

Có lẽ là hết rồi. Lý Kỳ thở phào một cái, sớm đã mệt tới mức không đi được nữa rồi. Ngẩng đầu lên nhìn, lại thấy trời sắp về chiều rồi, bên trong vẫn khí thế ngất trời. Lý Kỳ lười đi vào, do đó đã để vợ chồng Bạch Thì Trung đi vào. Một mình hắn ngồi ở trước cửa, nghỉ ngơi một chút.

Nhưng mông vừa mới ngồi xuống, lại là một cỗ xe ngựa dừng ở trước cửa. Lý Kỳ nước mắt tuôn rơi, khóc lóc kể lề:

- Trời ơi, rốt cuộc vẫn còn chưa hết à! Ta chỉ là một đầu bếp mà!

Chiếc xe ngựa này vừa dừng lại, liền thấy một đại mỹ nữ vội vàng xuống xe.

Chính là Phong Nghi Nô.

Lý Kỳ thở phào nhẹ nhõm. Người phụ nữ của mình đương nhiên là không cần vào nghiêm trang nói lời khách khí rồi. Ngay cả người cũng không đứng dậy, chỉ là vẫy tay yếu ớt cười nói:

- Haiz, người đẹp!

Advertisement / Quảng cáo


Phong Nghi Nô lập tức thưởng cho hắn một cái lườm, lại hưng phấn hỏi:

- Lý Kỳ, nghe nói Hồng Nô muội muội sinh được một bé trai.

Lý Kỳ gật đầu.

Phong Nghi Nô nhìn vẻ mặt mệt mỏi của hắn, còn treo thêm hai cái mắt gấu trúc, quan tâm nói:

- Sao thế? Sắc mặt huynh không được tốt lắm.

Lý Kỳ khoát tay, mệt mỏi nói:

- Ta không sao, muội vào trước thăm Hồng Nô đi, để ta thở một chút, lát nữa ta sẽ vào.

Phong Nghi Nô liền gật đầu, chợt nghe bên tai truyền tới từng đợt nói cười, giống như mình đi vào chợ, kinh ngạc nói:

- Nhiều người thế sao?


- Đừng nói nữa.

Lý Kỳ lắc đầu, nói:

- Muội đi bên ngoài nhìn xem, xem xem còn có người nào làm việc hay buôn bán gì không, ta đều hoài nghi người của cả kinh thành này đều ở đây rồi.

Phong Nghi Nô hồ nghi nhìn hắn.

Lý Kỳ bỗng nhớ tới cái gì đó, liền hỏi:

- Đúng rồi, bệnh tình của Sư Sư cô nương thế nào rồi?

Gần đây hắn rất bận, đã mấy ngày rồi không tới chỗ Lý Sư Sư.

Phong Nghi Nô cười nói:

- Bệnh của tỷ tỷ đã đỡ hơn nhiều rồi. Quái Thập Nương thực sự không hổ là thần y.

Nói tới đây, nàng bỗng a lên một tiếng, lấy từ trong ngực ra một túi thơm, đưa cho Lý Kỳ, nói:

- Muội vốn là định tới từ buổi trưa, chính là vì cái này mới chậm trễ đến giờ.

Lý Kỳ nói:

- Đây là cái gì?

Phong Nghi Nô nói:

- Ồ, đây là lễ vật của Quái Thập Nương tặng cho con trai huynh. Cô ta nói đặt túi thơm này bên mình, rắn rết, côn trùng, chuột kiến không dám tới gần.

- Lợi hại thế sao? Chậc chậc, đây thật sự là món đồ tốt.

Lý Kỳ vốn định đưa tay ra lấy, nhưng sau đó lại nói:

Advertisement / Quảng cáo


- Muội cầm vào trong đưa cho Hồng Nô đi.

Phong Nghi Nô bây giờ chỉ muốn gặp đứa trẻ đó và Quý Hồng Nô, nên cũng không nói gì thêm, liền nói: 

- Được rồi. Vậy muội vào trong trước.

Nói xong, nàng liền bước nhanh vào phía trong, mơ hồ lại nghe thấy nàng nói:

- Ồ, lễ vật của ta và tỷ tỷ còn ở trên xe.

Lý Kỳ đầu cũng không muốn quay lại nói:

- Được rồi, ta biết rồi.

Phong Nghi Nô đi được một lát, lại có một nhóm người vào.

Lý Kỳ giương mắt lên nhìn, vẫn còn chưa đứng lên, cười khổ nói:

- Ta đã nói rồi, cảm giác như còn có người vẫn chưa tới, hóa ra là Tiểu Tần ngươi.

Những người này chính là đám quan lại Thương vụ Cục dẫn đầu là Tần Cối. Sau khi họ giao tặng lễ vật xong, liền tới trước mặt Lý Kỳ, lần lượt nói lời chúc mừng Lý Kỳ.

Tần Cối làm ra vẻ có lỗi nói:

- Hạ quan hôm nay ra ngoài làm việc, trở về nghe nói đại nhân ngài có tin vui sinh quý tử, lập tức tới đây.

Lý Kỳ gật đầu nói:

- Ngươi có lòng là được rồi, vẫn là việc công cấp bách.

Dừng lại một chút, hắn lại nói:

- Đúng rồi, mấy hôm nay ta sợ là không thể tới nha môn, ngươi theo sát cho ta. Hiện giờ chính là thời kỳ then chốt, ta không muốn xảy ra bất kỳ lỗ hổng nào.

Tần Cối vuốt cằm nói:

- Đại nhân cứ yên tâm, hạ quan nhất định sẽ làm không hề xảy ra sai sót nào.

Lý Kỳ ừ một tiếng, lại nói:

- Còn nữa, về chuyện giao thu xưởng tinh luyện kim loại Quân khí giám, ngươi cũng giúp ta đi xem xem, đừng để người khác lừa.

- Vâng, hạ quan nhớ rồi.

Lý Kỳ mỉm cười, vỗ vai Tần Cối nói:

- Vào trong ăn chút đồ đi, lát nữa ta sẽ vào.

Nói xong lại nói nhỏ:

- Nhưng đừng nói đại nhân ta không chăm sóc các ngươi, bên trong có lẽ rất nhiều nhân vật quan trọng đấy nha.

Tần Cối nghe mà cười gượng, gật đầu không nói lời nào nữa.

Advertisement / Quảng cáo


- Đi vào thôi.

- Vâng.

……

Lý Kỳ lại ngồi một lát, thở dốc một hơi, lại uống một bát súp. Lúc này mới vững tinh thần, đi vào bên trong.

Bạch Thì Trung vẫn là người vô cùng bảo thủ. Ông không thích làm tiệc đứng, nhưng người này thực sự quá nhiều. Nếu ngươi dùng bàn dài, thế nào cũng phải đặt tới đường đi cũng không đủ, chỉ tạm thời dùng tiệc đứng.

Túy Tiên Cư vì thế mà đóng cửa ngừng kinh doanh. Ngô Tiểu Lục dẫn theo đồ tử đồ tôn tới. Ngoài ra còn điều không ít đầu bếp từ phủ Thái sư tới, lúc này mới kịp thời làm đồ ăn mang lên.

Chờ tới khi Lý Kỳ vào bên trong, họ sớm đã bắt đầu ăn rồi. Đám người Cao Nha Nội thích náo nhiệt lại hưng phấn, chỗ nào cũng thấy bóng dáng bọn họ. Nâng chén rượu, cũng không quan tâm đối phương là quan hay thương nhân, giơ lên là cạn. Uống rất hăng say, thấy Lý Kỳ tới, liền một loạt đi lên. Lý Kỳ khoát tay trái, chân phải bay lên, lập tức bị hai tên này bỏ qua, khẩn trương chuồn đi. Đưa mắt nhìn xung quanh, thấy những quan lại nhỏ đó đang nhìn các đại thần đó, thật sự là cơ hội tốt trời ban. Không nắm lấy cơ hội này thì thật sự là không còn mặt mũi nào trong chốn quan trường. Cái khác khoan hãy nói, Tần Cối này thực sự là có bản lĩnh, nếu có thể đứng cùng với đám Thái Kinh và Cao Cầu, hơn nữa còn có tư cách nói chuyện. Điều này khiến cho Lý Kỳ không khỏi không thán phục.

Lý Kỳ đi lại quanh đám người, chào hỏi mọi người, cảm ơn mọi người đã tới. Câu cảm ơn này chính là nói với cả đám người, tiết kiệm vô cùng. Đám người Thái Kinh cũng rất thông cảm cho hắn, không kéo hắn lại nói thêm điều gì.

Dù như vậy, đi hết cái vòng tròn này, hắn cũng đã mệt sắp chết rồi.

Sau khi yến tiệc ra về, Lý Kỳ lại vào trong phòng, thấy Quý Hồng Nô và bảo bảo đều đã ngủ rồi. Hôm nay đối với mẹ con họ mà nói cũng là niềm vui mà cũng là mệt mỏi. Lý Kỳ không đành lòng đánh thức họ dậy, chỉ ngồi bên cạnh ngắm nhìn Lý Chính Hi, khi thì cười, khi thì nhíu mày.

Lát sau, hắn mới đứng dậy lại đi một vòng nữa. Vòng này thật là rất thú vị, dù sao người phụ nữ có thể tới đây đều là người đẹp. Từ thiếu nữ tới phu nhân, đều có cả, oanh oanh yến yến, khiến người ta lưu luyến quên về
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.