Bắc Tống Phong Lưu

Chương 1048-1: Chúng ta cũng sinh một đứa (1)



Bởi vì Triệu Minh Thành và Chủng Sư Đạo đều đang có nhiệm vụ, Chủng Sư Đạo lập tức phải đến quân doanh bố trí chiến thuật của lần quân diễn này, đừng nghe miệng ông nói như kiểu mây bay gió nhẹ, cái gì mà thắng bại là chuyện thường tình của binh gia, nhưng ông ngàn lần cũng không muốn thua trong tay mấy tên tiểu bối, vậy nên trong lòng cũng vô cùng thận trọng. Còn Triệu Minh Thành là do Lý Kỳ khuyên y sớm gặp mặt Triệu Hoàn, dù sao nguyên đán cũng sắp đến, Hồng Lư tự có trách nhiệm chiêu đãi sứ thần các nước khác, mà năm nay việc này vô cùng trọng yếu, không còn thời gian cho y trì hoãn.

Mặt khác, Triệu Minh Thành cũng biết hiện giờ vị trí của Đông cung vững như thái sơn, cũng muốn tạo mối quan hệ tốt với Triệu Hoàn, tuy rằng dã tâm của y không lớn, nhưng y cũng hi vọng có thể chấn hưng Triệu gia như ngày xưa.

Vì thế, sau khi hai ngươi ăn xong cơm trưa ở Bạch phủ, cùng gia chủ Bạch Thì Trung hàn huyên vài câu, thì đều đi báo danh ở ngành của mình. Còn Lý Thanh Chiếu do không có việc gì nên lưu lại tại Bạch phủ, trò chuyện cùng Tần phu nhân, Quý Hồng Nô và Bạch phu nhân.

Lý Kỳ đưa hai người tới cửa, chờ bọn họ rời đi, mới trở về phòng, nhưng lúc này, ánh mắt hắn thoáng nhìn qua một chiếc xe ngựa đi tới từ hướng đông, hắn lập tức thu chân lại.

Chỉ chốc lát sau, xe ngựa dừng trước mặt hắn, chỉ thấy Phong Nghi Nô từ trên ngựa đi xuống, nhìn thấy Lý Kỳ, nàng sửng sốt hỏi:

- A? Sao huynh lại ở đây?

Lý Kỳ bước đến giữ chặt lấy tay nàng, cười hì hì nói:

- Đang chờ muội nha.

Advertisement / Quảng cáo


- Đang ở bên ngoài đấy.

Phong Nghi Nô ngượng ngùng nhỏ giọng nói một câu, hơi hơi dãy dụa, thấy Lý Kỳ mặt dày không buông tay thì cũng mặc kệ hắn, lại nói:

- Huynh lừa ai chứ, huynh làm sao biết được muội sẽ đến.

Lý Kỳ há mồm liền bốc phét:

- Ồ, đêm qua ta xem tinh tượng, tính được sau giờ ngọ hôm nay sẽ có một vị siêu cấp vô địch đại mỹ nữ sẽ tới đây, lúc ấy ta liền buồn bực, mấy đại mỹ nữ trên đời không phải đều là thê tử của ta sao, còn có ai được nữa, vì thế ta ngay cả cơm trưa cũng không ăn, liền tới chỗ này chờ đợi, muốn nhìn xem một chút vị vô địch đại mỹ nữ này có phải hay không có ba đầu sáu tay, hóa ra lại là muội, khó trách, khó trách, như thế xem ra, thiên tượng không sai, ta cũng không sai nha.

Phong Nghi Nô biết rõ hắn đang nói hươu nói vượn, nhưng trong lòng vẫn cảm giác ngọt như mật, phun một tiếng, nói:

- Huynh chớ coi ta như tiểu hài tử không biết gì, huynh tự nhìn lại mình kìa, khóe miệng quần áo dính dầu mỡ cũng chưa lau, còn nói chưa ăn cơm trưa.


- Không có khả năng, mỗi lần ăn cơm xong ta đều lau miệng, chẳng lẽ lần này lau chưa sạch.

Lý Kỳ theo bản năng sờ khóe miệng, chợt nghe bên cạnh vang lên tiếng cười khanh khách, trong lòng biết mình bị lừa, quay đầu đi, buồn bực nói:

- Nghi Nô, muội học xấu.

Phong Nghi Nô che miệng cười khanh khách nói:

- Muội có học xấu cũng là theo huynh học thôi.

- Ta có hư hỏng vậy sao, còn có thể mở trường thu đệ tử nữa.

- Có.

Lý Kỳ giả vờ giận dỗi nhìn nàng, vừa cười vừa hỏi:

- Phải rồi, ngày đấy muội đi lúc nào vậy? Sao không nói với ta một tiếng.

Phong Nghi Nô trả lời:

- Ồ, muội chỉ ở một lúc rồi đi luôn, muội phải trở về chiếu cố tỷ tỷ, cũng muốn cùng huynh nói một tiếng, nhưng thấy huynh bận rộn như vậy, cũng không đi quấy rầy huynh nữa.

Lý Kỳ đau lòng nói:

- Muội cũng đừng lúc nào cũng chạy đi chạy lại giữa hai nơi nữa, sẽ mệt mỏi lắm, nếu Sư Sư cô nương khỏe lên, muội lại đến thăm Chính Hi cũng không muộn.

Phong Nghi Nô cười nói:

Advertisement / Quảng cáo


- Nếu mọi người đều khỏe mạnh, muội vui còn không kịp, sao còn thấy mệt được. Nhưng đúng là mấy ngày trước cũng hơi mệt, hiện giờ đã tốt hơn rồi. Hơn nữa, Chính Hi rất đáng yêu, muội ở nhà vài ngày, hôm nay thật sự nhịn không được mới tới chơi cùng tiểu Chính Hi đấy.

- Điều đấy là đương nhiên, muội cũng không nhìn xem là ai sinh nha.

Lý Kỳ dương dương tự đắc nói.

Phong Nghi Nô gắt một câu:

- Đúng là không biết xấu hổ, theo muội thấy, Chính Hi giống Hồng Nô muội muội hơn.

Lý Kỳ cười ha ha nói:

- Không sao cả…, phụ mẫu của nó đều ưu tú như vậy, giống ai đều được.

Nói xong, hắn bỗng dung để sát mặt vào, nháy mắt, dụ dỗ:

- Ai, nếu muội thích trẻ con thế, hay là chúng ta cũng sinh một đứa.

Dường như Phong Nghi Nô chưa từng suy nghĩ đến điều này, ‘a’ một tiếng, ngay lập tức choáng váng, trong mắt trang đầy chờ mong và do dự, cắn cắn môi, đột nhiên gật đầu đồng ý:

- Được --- được rồi!

Âm thanh của nàng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Oa! Không thể nào, không nghĩ tới sức hấp dẫn của tiểu hài tử còn lớn hơn ta. Lý Kỳ nuốt nước miếng, kỳ thật hắn chỉ thuận miệng trêu một câu, không ngờ Phong Nghi Nô đáp ứng sảng khoái như vậy, hắn không dám tin hỏi:

- Muội --- muội không phải đùa ta chứ? Chuyện nghiêm túc như vậy cũng không thể nói đùa, ta sẽ thật sự có hành động đấy.

- Ai nói đùa với huynh chứ.

Phong Nghi Nô nổi giận dậm chân, nhưng sau đó lại có chút do dự hỏi: 

- Nhưng --- nhưng, phải rồi, bao giờ thì thất nương mới trở về?

Lý Kỳ sửng sốt nói:

- Hai người chúng ta sinh con thì có liên quan gì tới thất nương, muội nhắc tới muội ấy làm gì? Chẳng lẽ --- ta biết rồi, Nghi Nô, muội thật sự học xấu rồi, nhưng mà ta thích, ha ha ha.

Phong Nghi Nô không biết hắn đang nói gì, nhưng nhìn hắn cười dâm đãng, cũng biết không phải chuyện gì tốt, chân thành nói:

- Muội muốn đợi thất nương trở về rồi mới --- sinh thêm con cho huynh.

Lý Kỳ nhướn lông mày, lúc này mới hiểu rõ, thì ra nàng đang nghĩ đến cảm thụ của thất nương, trong lòng hắn tràn đầy áy náy và cảm động, thấy các nàng đều biết thông cảm đối phương, cũng cảm thấy phi thường vui mừng, hắn lại nghĩ đến biến cố Tĩnh Khang sắp xảy ra, thầm nghĩ rằng ‘nếu như ta thất bại, nhiều thêm một đứa nhỏ, là nhiều hơn một phần khổ cực, trên người ta cũng nhiều hơn một phần tội lỗi’, hắn gật đầu nói:

Advertisement / Quảng cáo


- Được rồi, cảm ơn muội.

Phong Nghi Nô ngượng ngùng nói:

- Cảm tạ muội làm gì, muội không thèm nghe huynh nói nữa, muội muốn đi gặp Chính Hi, xong muội còn phải trở về nữa.

Kỳ thật trong tâm nàng vẫn luôn cảm thấy áy náy với Bạch Thiển Dạ, lúc trước nàng với Bạch Thiển Dạ là tỷ muội tốt của nhau, hiện giờ nàng lại chen vào giữa Bạch Thiển Dạ và Lý Kỳ, điều này khiến nàng cảm thấy có lỗi với Bạch Thiển Dạ vô cùng, cũng bởi vì vậy, nàng muốn chờ Bạch Thiển Dạ trở về rồi tính tiếp.

Lý Kỳ giữ chặt tay nàng nói:

- Làm gì mà vội vã như vậy, ta với muội cùng đi, à, Thanh Chiếu tỷ tỷ cũng đang ở đây đấy.

- Thật sao? Vậy huynh nhanh lên chút.

- Ách … Tại ta vừa ăn quá no.
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.