Bạo Tiếu Sủng Phi: Gia Gia Ta Chờ Ngươi Bỏ Vợ (Song Thế Sủng Phi)

Chương 27: Nàng muốn ói, ghê tởm muốn chết 1



Editor: Alex 

"Đàn Nhi, còn không mau đi qua, Bát Vương Gia đang chờ con đấy." Đại Phu Nhân ngoài mặt cười nhưng lại hung ác trừng nàng một chút, có vẻ như ôn hòa đi tới, tránh đi ánh mắt của Mặc Liên Thành, duỗi tay ra, giả bộ thân thiết đẩy Khúc Đàn Nhi. Nhưng mà, lúc ngón tay chạm đến bên hông Khúc Đàn Nhi, từ khẽ đẩy, đổi thành bóp mạnh, lại còn cố tình vặn mạnh thêm một cái...

"A...!... Ha ha, Đàn Nhi biết ạ." Khúc Đàn Nhi tươi cười có chút vặn vẹo, không ngờ đại phu nhân thế mà còn giở chiêu này với nàng. Tính sai rồi, tính sai trầm trọng rồi. Phần lưng vốn là đã đau muốn chết, sau đấy lại còn bị Đại Phu Nhân bóp như vậy, nàng thật sự là đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng, nước mắt đảo quanh, nhưng lại cứng rắn để cho nàng nuốt xuống  

Một người có thể giả bộ yếu đuối, nhưng nàng tuyệt không cho phép mình biểu lộ sự mềm yếu chân thật của mình trước mặt người khác.

Bước chân Mặc Liên Thành không nhanh không chậm, vạt áo nhẹ phẩy rồi ngồi lên vị trí chủ tọa, Khúc Giang Lâm tranh thủ thời gian sai người dâng trà.

Hắn ưu nhã bưng lên trà nóng, thổi một chút, ngước mắt cười nhạt mà nhìn Khúc Đàn Nhi. Hành động vụng trộm Đại Phu Nhân hắn nhìn ra rõ ràng, nhưng cũng không đi vạch trần, ngược lại quan tâm hỏi, "Làm sao, thân thể Vương Phi không thoải mái sao?"

"Không, Đàn Nhi rất tốt, tạ Vương Gia quan tâm." Khúc Đàn Nhi nhẹ giọng đáp, cúi đầu, hung hăng trợn mắt một cái. Nếu có lúc nào sói ân cần hỏi thăm dê, tuyệt đối đừng coi là đó là ý tốt, tâm hắn vốn còn đen hơn tâm của Khúc lão bà. Tuy lòng nghĩ vậy nhưng mặt ngoài vẫn là ôn nhu hỏi: "Tại sao Vương Gia hôm nay đột nhiên lại đến, không phải hôm qua Vương gia đã nói sẽ không cùng Đàn Nhi trở về sao?"
Advertisement / Quảng cáo


"Bản Vương nói không đi lúc nào?"

"Chính là... Có lẽ là do Đàn Nhi hiểu sai ý Vương gia." Khúc Đàn Nhi vừa ngẩng đầu liền muốn mở miệng mắng to, nhưng suy nghĩ một chút, thời gian và địa điểm đều không được, câu chuyện bỗng chốc trở nên như vậy, hoàn mỹ vô khuyết không có khe hở.

"Làm sao? Nhạc phụ đại nhân có trách nàng không cùng Bản Vương trở về sao?" Mặc Liên Thành nhàn nhã hỏi lên một câu, hỏi nghe vô cùng tùy ý, con ngươi trong trẻo lại như có như không mà nhìn khuôn mặt nhỏ tinh xảo tuyệt mỹ kia, tựa như đang nghiên cứu gì đó.

"Vâng..."

"Bát Vương Gia thật biết nói đùa. Chúng ta làm sao dám trách Đàn Nhi đây, lại càng không dám trách Bát Vương Gia." Đại Phu Nhân tranh thủ cướp lời cười tươi nói. Lúc nghe thấy Khúc Đàn Nhi "Vâng" một cái, tâm bà ta đều run rẩy.

Mặc Liên Thành không để ý Đại Phu Nhân, vẫn tiếp tục hỏi Khúc Đàn Nhi."Vẫn là nhạc phụ đại nhân thi hành gia pháp với ngươi?"

Advertisement / Quảng cáo


"Này ngược lại là..."

"Bát Vương Gia thật sự là nói giỡn, Đàn Nhi hiện tại là Bát Vương Phi, chúng ta làm sao dám đây. Hơn nữa…" Đại Phu Nhân lại một lần nữa cắt ngang lời Khúc Đàn Nhi, thế nhưng bà ta còn chưa nói xong đã lại bị Mặc Liên Thành cắt ngang.

"Bản Vương không hỏi ngươi." Mặc Liên Thành nhàn nhạt liếc mắt nhìn Đại Phu Nhân, giọng điệu mặc dù bình thản, cũng nghe không ra trách cứ ý vị, nhưng mơ hồ trong đó lộ ra một tia uy nghiêm, đủ dọa Đại Phu Nhân đến mức không còn dám lỗ mãng.

"Vâng vâng vâng, Bát Vương Gia nói phải." Đại Phu Nhân sắc mặt xấu hổ, chỉ có thể gật đầu vâng dạ.

Khúc Đàn Nhi thấy, cũng không khỏi cảm thán, khác biệt giữa người và người quả thật lớn, trách không được Tô Nguyệt Lạp từng nói với nàng, có quyền thế có địa vị thì cái gì cũng không sợ. Xem ra, nàng ra nói đúng, chỉ tiếc... Nàng vẫn khịt mũi coi thường.

"Ái phi, đứng cũng sẽ mệt chút nha, sao không ngồi xuống." Mặc Liên Thành cười nhạt nhìn về phía Khúc Đàn Nhi, ánh mắt ra hiệu về phía cái ghế phía sau nàng, muốn chính nàng hiểu ý mà ngồi xuống.

Nữ nhân này, giả bộ thật đúng là không phải hạng phổ thông. Đến lúc thế này rồi mà vẫn là một bộ dạng muốn chết không muốn sống.
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.