Bắt Được Em Rồi, Cô Vợ Nghịch Ngợm

Chương 23



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tốiđó nó và hắn cùng bố mẹđi dự tiệc

Tối đó, nó và hắn cùng bố mẹ đi dự tiệc.

Thật là.... đang yên đang lành thì... tiệc với chả tùng.

- Này, anh làm sao thế hả? Mặt mày nhăn nhó như khỉ ăn ớt thế?

- Em đang chọc tức anh đấy à?

- Đâu! 

- Hừ.

- Anh thử soi gương mà xem. Eo ơi, nhìn cái mặt kìa!

- Tại anh không muốn đi thôi.

- Sao? Mọi lần anh thích đi mấy bữa tiệc kiểu này lắm mà, bây giờ lại dở chứng à?

- Không. Hay mình ở nhà đi? Rồi anh đưa em đi xem phim.

- Đừng có điên. Thôi, chuẩn bị nhanh lên không bố mẹ chờ.

Advertisement / Quảng cáo


- Anh không muốn đi đâu.

Hắn vùng vằng đủ kiểu xong ngã lăn xuống giường giả vờ ngủ luôn.

Thật sự thì không muốn đi mà. Hồi trước vì không có nó nên đến đấy " tìm thú vui giải sấu ". Nhưng nay khác rồi, có nó ở bên thì phải biết tận hưởng từng giây phút chứ.

Haizzzz,....

Thấy hắn uể oải như vậy, nó thấy vừa thương vừa buốn cười. Tiến đến, kéo ông chồng "đáng yêu" dậy, nó năn nỉ:

- Thôi, đi đi. Em biết chồng em " ngoan " lắm mà.

- Này, anh là con em đấy à mà kêu ngoan? - Hắn bĩu môi nói.

- Ứ ừ, thì là chống yêu của em. Dậy nào. Em chuẩn bị xong hết rồi, anh vào thay quần áo đi.

Nói đến đây, hắn mới chú ý đến trang phục của nó. Vì là tiệc tối nên nó chọn tông trang điểm đậm hơn thường ngày, khoác trên mình một chiếc váy đen dài bó sát, để lộ ra vòng eo thon và vòng ngực đầy đặn. Ừm,.... đẹp thật!!!

- Sao em ăn mặc hở hang thế hả? Định quyến rũ anh đấy à?

Nhìn một lượt, hắn liền kéo nó ngã xuống vòng tay rắn chắc. 

- Đâu, bình thường mà.

- Bình thường cái đầu em. Trễ thế này mà cũng mặc à?

- Thì là váy trễ vai mà. Em thấy tiệc tối người ta toàn mặc như thế thôi, có khi còn hở hơn ý.

- Vớ vẩn. Chỉ có lần này thôi đấy. Sau cấm mặc thế này nữa.

- Ơ kìa, anh hay nhỉ!- Nó phụng phịu.

- Không nói nhiều.

- Tại sao chứ? Em đẹp em có quyền mà!Hắn lặng im nhìn nó một lúc, rồi chợt ghé sát, hôn nhẹ vào môi nó. Thì thầm:

- Em, chỉ một mình anh được phép ngắm!

Nó ngẩn người. Trong lúc đấy hắn đã kéo nó dậy rồi bước vào phòng tắm.

" Cái gì vậy trời? Lão này bị bệnh hả? "

...

Khi gia đình hắn đến, ở đây đã có rất đông người.

- Chúng ta vào thôi. Một người bạn của bố rất muốn gặp con.

- Vâng. 

Vừa bước tới khu vực chính, mắt nó bỗng sáng lên. Ồ, thật nhiều đồ ăn. Kia, kia và kia. Uầy, còn có cả tháp bánh kem nữa kìa. Thích quá. <3

Nó kéo kéo tay áo hắn. Thấy vậy, hắn dịu dàng quay sang khẽ hỏi:

- Em sao thế?

- Ừm,... đồ ăn kìa.

- Được, lát nữa sẽ ra chỗ đó ăn.

- Ứ ừ, em muốn ăn luôn cơ.

Hắn cười nhẹ, hôn lên trán nó.

- Ngoan, một chút nữa sẽ được ăn.

Ngượng chết mất. Trời ạ, sao hắn có thể ngang nhiên hôn nó ở giữa chốn đông người như thế này chứ!!! ~~

- Anh này! Bố mẹ nhìn kìa. Cả mọi người nữa.

- Kệ họ. ^^

Bố hắn từ tốn đi tới bàn số hai, nơi có một vị khách quý phái đang ngồi.

Thấy bố hắn, vị khách đó liền tươi cười đứng dậy tiếp đón.

Advertisement / Quảng cáo


- Ông đến thật sao?

- Sao lại không? Chúng ta quen nhau đã lâu. Ông lại không hiểu ý tôi.

- Cảm ơn vì ông đã coi trọng gia đình chúng tôi như vậy. Nào, mời ông bà và hai cháu ngồi xuống.

- Được, được.

Vị khách đó gọi mấy li rượu vang.

- Nâng li nào.

- Cháu xin lỗi. Vợ cháu không uống được rượu.

- Ơ kìa anh...

- Không sao đâu. Vang này rất nhẹ, uống càng tăng thêm sức khỏe đấy. Nào, uống đi cháu, đừng ngại.

- Nhưng...

- Em có thể uống mà.

- Được rồi. Một li thôi nhé.

- Vâng.

Nói chuyện được một lúc, nó thấy đói quá. Phải đi kiềm đồ ăn thôi.

Nó nghiêng người nói khẽ vào tai hắn

- Anh, em đi ăn trước nhé.

- Hay để anh đi cùng em?

- Thôi, anh ở lại bàn công việc với bố đi. Em ngồi ở đây cũng không giúp được gì, chi bằng đi trước để mọi người dễ nói chuyện.

- Ừ, em đi ăn trước đi. Nhớ là gần thôi đấy, đứng chỗ nào anh nhìn được ý.

- Em biết rồi.

Nó nhẹ nhàng kéo ghế, đứng dậy rồi nói:

- Mọi người cứ bàn công chuyện ạ. Cháu xin phép ra ngoài kia một chút.

- Chết, ta thất lễ rồi, lại để cháu cảm thấy nhàm chán.

- Dạ không, cháu chỉ muốn đi ăn một chút thôi ạ.

- Con bé này. Lém lỉnh thật. Thôi, con đi ăn đi không lại đói. - Bố hắn điềm đạm nói, mắt ánh lên tia cười.

Mặt nó đỏ lên. Chết thật, mất hết hình tượng rồi.

- Dạ, vâng ạ...

Nó đi được một lúc thì có một cô gái bước đến bàn.

- Cháu chào hai bác ạ. Em chào anh.

- Chào cháu. Cháu là...?

- Đây là con gái tôi, tên Mai Ngọc. Nó mới học một chút  về lĩnh vực kinh doanh, mong ông bà và cháu giúp đỡ.

- Chúng tôi đâu dám nhận mình là giỏi. Nào, cháu lại đây.

Bỗng, một bản nhạc vang lên. Ồ, chắc là sắp có màn khiêu vũ đây mà.

- Dạ cháu xin phép mời anh Nguyên nhảy một bản được không ạ?

-Ừm, ý con thế nào?

-....- Hắn trầm ngâm một lúc.

- Con cứ ra nhảy với cô bé một bản đi để bố và bác Long nói chuyện riêng một chút.

-... Cũng được ạ.

Advertisement / Quảng cáo


Nói rồi hắn và Ngọc cùng bước ra khoảng sân giữa. Nhạc cứ êm ái trôi qua, khiến hắn cảm thấy có chút vô vị. Thôi thì cứ nhảy một lần xong kiếm cớ đi về.

Hắn và Ngọc bắt đầu nhảy. Tay hắn từ từ chạm vào eo của Ngọc. Hừ, cô ta mặc váy hở lưng. Vợ hắn nói không sai. Quả là có người ăn mặc còn sexy hơn. Nhưng thú thực, hắn cũng chẳng có cảm giác gì, vì hắn còn đang mải trông chừng cô vợ ham ăn kia. Mất cảnh giác một chút là bị " sói " bắt đi ngay. Vợ hắn xinh thế cơ mà.

Vừa kịp lúc nó quay ra nhìn hắn. WTF??? Sao hắn lại nhảy với cô gái kia? 

Bộ váy của cô ta nóng mắt quá đi.

Cái tay, cái tay. Đặt ở đâu thế hả?

Bà đây bắt đầu bực rồi đấy.

Ăn miếng trả miếng thôi.

Nghĩ vậy, nó liền đi kiếm một anh đẹp trai để nhảy cùng.

A, đối tượng kia rồi. Nó yêu kiều bước đến phía anh ta, cười nhẹ rồi hỏi:

- Hân hạnh được làm quen với anh. Liệu có thể nhảy cùng tôi một bản không?

- Ồ, cô tự nhiên thật đấy. Tôi rất thích. Nào, cùng nhảy thôi!

Không kịp để nó trả lời, anh ta kéo nó ra và bắt đầu nhảy bản nhạc thứ hai.

Hắn đã nhìn thấy.

Biết ngay mà. Chỉ vừa mới quay mặt đi một lát thôi...
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.