Cảnh Giới Màu Hồng Phấn

Chương 15: Chân tướng rất tàn khốc



Phản ứng đầu tiên của Cố Du là vặn hỏi Từ Trạm về những tấm hình, lời tới khóe miệng lại đột nhiên nghĩ đến anh vừa mới cứu mình, có thể nói sự tín nhiệm của anh ở thời khắc nguy cấp, khiến cô không muốn lấy oán trả ơn.

Vì vậy cô đã cúi đầu trả lời câu, "A, thực xin lỗi."

Khác hẳn thái độ lúc trước, hai mắt Từ Trạm nheo lại, nhìn thấy vẻ mặt cô vừa lạnh nhạt vừa đáng thương, cuối cùng buông lỏng tay, "Có đói bụng không?"

Cố Du lắc đầu, giống như bị sương lạnh làm mệt mỏi, cũng không lên tiếng.

Trong tình cảm, người mềm lòng dù có đi để ý khắp thế giới, biết nhược điểm trí mạng của mình nửa bước cũng khó đi. Từ Trạm ôm Cố Du, nhẹ nhàng vuốt lưng của cô, không biết cô bị chính mình dọa sợ, hay là bị người của cục quốc an dọa sợ.

Lúc này, Cố Du vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên lưng anh, "Cám ơn anh”.

"

Giọng nói mềm mại của cô thổi tan tất cả lo lắng, khiến Từ Trạm kinh ngạc vui mừng trầm luân, nhất thời không biết nói gì.

"Tôi nhìn thấy anh ở trên TV," bản thân Cố Du cũng không thích ứng với giọng nói mềm mại nhẹ nhàng vào giờ phút này, nhưng cảm thấy cực kỳ tự nhiên, "Anh bận rộn suốt cả ngày?"

"Tư liệu vừa tiết lộ anh đã biết ngay, trở về chuyến Bắc Kinh."

"Anh thật sự tin tưởng tôi?"

Từ Trạm cười đến mức khiến người ta không hiểu mà hốc mắt cay cay, Cố Du cắn răng chịu đựng.
Advertisement / Quảng cáo



"Cả đêm anh đã không ngủ, em giúp anh?" Thấy cô lộ vẻ cảm động, Từ Trạm cảm thấy chưa bao giờ thấy thoải mái nhẹ nhõm như vậy.

Cố Du gật đầu không do dự.

Trên sô pha rộng lớn, thân hình Từ Trạm cao lớn cuộn thành hình cung, gối đầu lên đùi của Cố Du, rất nhanh tiến vào giấc ngủ.

Cố Du nhìn long mày của anh giãn ra, đáy lòng có loại cảm giác tinh tế hòa tan.

Thái độ tín nhiệm của anh vô cùng thản nhiên và chân thành.

Nhưng đáy lòng cô vẫn lo lắng chuyện mình bị oan, khe khẽ thở dài. Chuyện này nghĩ sao đều là Từ Mẫn làm, nhưng cô ta không nên lớn gan như vậy, dám đánh cắp cơ mật quân sự của quốc gia? Huống chi, gia cảnh cô ấy ưu việt không lo ăn mặc, căn bản không cần phải bí quá hoá liều.

Nếu mình thật sự phải đến bước giằng co với Từ Mẫn, Từ Trạm có thể đứng ở bên cô sao? Cố Du nhớ anh từng nói mình là người thân duy nhất của anh, trong lòng ấm áp, quyết định giao tất cả cho Từ Trạm, để anh quyết định.

Sau khi thoải mái, cơn buồn ngủ làm đầu óc chết lặng, Cố Du mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Đến khi cô tỉnh lại không ngờ đã ở trong nhà, ra khỏi phòng ngủ, phòng tắm thấp thoáng truyền ra tiếng nước chảy, cô nhìn đồng hồ trước mặt, ba giờ sáng.

Khi Từ Trạm đi ra thì thấy cô đang tìm thức ăn trong tủ lạnh, dáng vẽ ngậm bánh mì rất buồn cười chọc cho anh khẽ cười.

Cô quay đầu lườm anh, nhưng lại nhận được bữa sáng phong phú đặt nghiêm chỉnh trên bàn.

Ăn qua rất nhiều bữa sáng anh tỉ mỉ chuẩn bị, đây là lần đầu tiên Cố Du nhìn thấy Từ Trạm nấu cơm thì tôn vinh, động tác thành thạo, vẻ mặt nghiêm túc, nới chung là hết sức quỷ dị.

Cô cười khẽ hậu quả trước khi dùng cơm đã bị anh hưởng dụng ở trên bàn ăn.

Anh rõ ràng có kiềm chế, dễ dàng buông tha cô, không để cô đứng lên không nổi như lần trước.

Sau khi đến tập đoàn, Cố Du buồn phiền mở miệng hỏi vụ án gián điệp cuối cùng nên làm gì bây giờ.

"Em không cần lo lắng," anh nhẹ nhàng bâng quơ, "Để anh giải quyết."

Đến trưa, Từ Trạm không có ở văn phòng. Trong lòng Cố Du hoang mang chạy đi tìm Vu Duệ, không ngờ nhìn thấy Nhan Tư Ninh ăn mặc thời thượng đột ngột xuất hiện trước cửa văn phòng của Vu Duệ.

"Chuyện Từ Mẫn làm em cũng biết !" Cô hừ lạnh, nhưng trong mắt hiện lên tia hung ác nham hiểm, khiến Cố Du không rét mà run.

Ba người thanh mai trúc mã này thật giống nhau đến hiếm thấy . . . . .

Ít nhất ở phương diện nào đó.

Nhan Tư Ninh cười giảo hoạt, cắt ngang suy nghĩ của Cố Du, "Em còn biết, hôm nay chị Từ Từ sẽ được rửa sạch tội oan!"

"Cô có biết ai là thủ phạm?" Cố Du nhạy bén bắt được dấu vết để lại, thấy vẻ mặt đắc ý của Nhan Tư Ninh, càng xác định mình đoán đúng, "Là ai?"

"Từ Mẫn không có lớn gan như vậy, khi còn nhỏ ngay cả tường không dám leo qua, lớn lên đã lâu cũng không có bao nhiêu năng lực. Cô ta chỉ dùng di động để sao chép lại tư liệu trong máy vi tính của Từ đại ca, sau đó giao cho bạn trai của cô ta." Vẻ mặt Nhan tư Trữ khinh thường.

Trách không được trong camera theo dõi cô ta vẫn cầm di động. Cố Du trải qua chỉ bảo như vậy có lẽ đã rõ ràng minh bạch rồi, Từ Mẫn bị Vinh Thiên Kì lừa gạt, mà tên Vinh Thiên Kì này tám phần là gián điệp kinh doanh trong truyền thuyết.

Nhưng mà bắt anh ta để xác nhận mình vô tội, Từ Trạm thật sự có năng lực bắt giữ?

Nhan Tư Ninh không cho Cố Du đoán mò, nói nhiệm vụ hôm nay của cô là thành thành thật thật nán lại, Vu Duệ kêu mình đặc biệt đến đây giám sát, nói xong liền lôi kéo Cố Du vào trong thang máy.

Cô không nói muốn ra ngoài ăn cơm, Cố Du không có sức chống cự với ánh mắt đáng thương của cô nó rất giống Phương Nhàn, nên đành thuận theo, Nhan Tư Ninh mở cửa xe Volkswagen Beetle màu đen, cách đó không xa có mấy tên chó săn chụp hình, cô ngoảnh mặt làm ngơ, cười dẫn Cố Du ngồi vào tay lái phụ.

Trong kính chiếu hậu vẫn xuất hiện chiếc xe chạy theo, trong lòng Cố Du bất an không ngừng cẩn thận nhìn xung quanh, Nhan Tư Ninh thấy cô khẩn trương, cười nói: "Em đến chỗ nào đều có vài chó săn theo đuổi không bỏ, trước giờ chị không có ngồi xe của em, sau này sẽ thành thói quen !"

Cố Du không cười.

Theo sát xe là kiểu xe bánh mì cũ nát đơn giản, chụp ảnh theo dõi đương nhiên là loại xe hơi càng nhỏ càng thuận tiện, hình ảnh xe bánh mì ở phía sau chiếu trong gương chiếu hậu vô cùng rõ ràng, trong kính chắn gió, dường như không chỉ có một người.

Liên hệ lại lời Từ Trạm từng nói và lần trước Nhan Tư Ninh miêu tả về Vinh Thiên Kì, trong lòng xẹt qua tia chớp.

Kỹ thuật lái xe của Nhan Tư Ninh cô vừa mới lĩnh giáo, không có điện thoại trong tay, Cố Du đưa tay cầm chặt vô lăng của Nhan Tư Ninh: "Đổi vị trí! Tôi lái xe! Cô gọi điện thoại cho Từ Trạm, nói chúng ta gặp nguy hiểm! Nhanh lên!"

Nhan Tư Ninh cả kinh sửng sốt, xe không khống chế được, Cố Du cảm thấy sốt ruột sợ bị người phát hiện dấu vết đuổi theo, cô táo bạo, tốc độ nhanh nhất kéo thân hình nhỏ nhắn của Nhan Tư Ninh qua tay lái phụ, chính mình thoải mái nhảy, nhận vô lăng, "Mau gọi điện thoại! Từ Trạm cũng được, Vu Duệ cũng được!"

Vinh Thiên Kì thật sự là gián điệp kinh doanh, nhưng hắn muốn chỉ sợ không phải cơ mật quân sự! Trong người mình đang cất giữ bí mật, chính là tài liệu đặt ở tập đoàn Bắc Phương của Từ Trạm, chẳng lẽ cha thật sự để lại đồ vật quan trọng cho mình?
Advertisement / Quảng cáo



Xe theo dõi phía sau chắc chắn là Thượng Khôn, có lẽ hắn biết Vinh Thiên Kì bị bại lộ, nên dứt khoát thả ra chỗ ở thật sự của Vinh Thiên Kì khiến cho Từ Trạm chú ý, điệu hổ ly sơn.

Mình mới là mục đích thực sự của hắn.

Sau lưng Cố Du tinh tế chảy không biết bao nhiêu mồ hôi lạnh, nếu bị nắm, thì dữ nhiều lành ít.

Nhan Tư Ninh bị không khí khẩn trương dọa sợ, vội vàng bấm điện thoại, "Alo ! Từ đại ca, em và. . . . . ."

"Tôi đang trên đường trở về tập đoàn, các người ở đâu?"

Giọng nói Từ Trạm trầm ổn trấn an tâm tình hỗn loạn của Cố Du, tuy cô có thể nghe ra, trong lời nói của anh lộ vẻ khẩn trương và bức thiết.

Anh đã phát hiện mình gặp nguy hiểm, đang trên đường tới.

Nhan Tư Ninh nhanh chóng nói ra tuyến đường hai người đang chạy.

"Tôi biết rồi." Từ Trạm nói xong không cúp điện thoại liền, Cố Du nghe được thanh âm hô hấp của anh vô cùng rõ ràng, anh nói suy nghĩ của mình.

Nhan Tư Ninh hết sức thông minh, giơ điện thoại lên gần mặt Cố Du.

"Tôi chờ anh." Cố Du nhẹ nhàng nói.

Bên kia hô hấp dần dần dồn dập, "Cẩn thận."

Sau hai chữ, cúp điện thoại.

Cố Du cảm thấy lòng dạ rối bời, nói không rõ là cảm giác gì.

Bây giờ cô không thể băn khoăn, chỉ có thể chuyên tâm lái xe, cố gắng duy trì tốc độ đều đặn, giống như muốn đến quán ăn cơm.

Trong kính chiếu hậu lại xuất hiện hai chiếc xe bánh mì, Cố Du tiếp tục chạy với tốc độ đều đặn theo lời dẫn đường của Nhan Tư Ninh, trong lòng như đánh trống không yên.

Đèn đỏ.

Chiếc Volkswagen Beetle màu đen nho nhỏ bị hai xe bánh mì kẹp ở giữa, không thể động đậy.

Trên xe đối phương có dán miếng màng, không thấy rõ tình huống bên trong, trong lúc đợi nhảy đèn xanh, Cố Du không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể chậm rãi chạy, tiếp tục tiến về phía trước.

Trong kính chiếu hậu đột nhiên nhiều hình bóng hơn.

Chiếc Audi A8L của Từ Trạm!

Cố Du như nhặt được đại xá!

Lúc này máy trên tay Nhan Tư Ninh vang lên, cô vội vàng nghe điện thoại: "Em đã thấy anh!"

"Đừng có ngừng, tiếp tục chạy." Anh chậm rãi nói.

"Chạy đến đâu?" Cố Du hét to trong điện thoại.

"Em biết rồi!" Không đợi Từ Trạm trả lời, Nhan Tư Ninh giành nói, "Con đường này là đến khu làm việc của quân khu! Chạy vào trong chúng ta sẽ được cứu!"

Cố Du đã hoàn toàn yên tâm, nhìn thấy ngôi sao năm cánh ở cửa lớn, lập tức dừng lại cách người lính cảnh vệ đang vác súng trên vai không xa.

Sau đó Từ Trạm dừng bên cạnh.

Hóa ra hai chiếc xe bánh mì theo dõi phía sau đã vượt lên trước sau đó quay đầu lại.

Cô vừa bước ra khỏi xe, liền bị khuỷu tay quen thuộc khóa lại chặt chẽ.

Không biết đây có được tính theo ý nghĩa nào đó là sống sót sau tai nạn.

Cô từ từ giơ tay lên, cũng gắt gao ôm lấy người đàn ông tới cứu cô.

Tùy tiện trở về sợ gây ra phiền toái, Từ Trạm đưa giấy chứng nhận cho lính cảnh vệ, ai ngờ Nhan Tư Ninh cũng đưa ra giấy chứng nhận, ba người không bị ngăn cản đi vào đại viện quân ủy.

Ba người nghỉ ngơi trong văn phòng đồng đội trước của Từ Trạm, anh ta sắp xếp xe quân đội đưa Nhan Tư Ninh về nhà.
Advertisement / Quảng cáo



Hai người bọn họ cũng phải ngồi xe quân đội một đoạn đường, Thượng Khôn có lớn gan, cũng không muốn chết đi ngăn cản xe quân đội.

Dọc đường đi tay Từ Trạm ôm eo Cố Du không có ý buông ra.

Từ miệng anh, Cố Du biết được bọn họ tra ra chỗ ẩn thân của Vinh Thiên Kì, đợi người của Cục quốc an tới, Vinh Thiên Kì đã xem có thể nói đều nói ra, Cố Du không còn chịu oan khuất nữa, chuyện đến đây cũng có thể chấm dứt.

Cô thở phào nhẹ nhõm, mơ hồ cảm thấy chân mày Từ Trạm không có thả lỏng như trong tưởng tượng.

Cố Du cho rằng, Từ Mẫn có thể sẽ chịu liên luỵ, nên Từ Trạm lo lắng, vì vậy trấn an anh hai câu.

Từ Trạm cười lắc đầu nói: "Em ấy không có việc gì ."

Hai người an toàn về nhà, Cố Du thả lỏng ngã trên sô pha, tâm tình vô cùng sảng khoái. Nhưng Từ Trạm lại trước đứng sô pha, trên mặt không nụ cười, hai tròng mắt giống như che dấu dao động rất lớn, lẳng lặng nhìn cô chăm chú.

"Anh có chuyện nói với tôi?" Cố Du từ từ ngồi thẳng, nhìn chằm chằm anh, cảm giác lo lắng.

"Du Du, anh muốn em đảm bảo với anh sau khi nghe anh nói những lời tiếp theo em vẫn sẽ như hôm nay, nghe anh sắp xếp, tin tưởng anh." Anh ngồi bên cạnh cô, nắm chặt tay cô.

"Có liên quan tới cha tôi?" Cố Du lập tức hiểu được, giọng nói không ngừng phát run.

Từ Trạm gật đầu, tăng sức lực nắm tay cô hơn.

"Ông bị người hại chết ."

Trước mắt Cố Du thoáng chốc đen kịt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.