Chính Là Muốn Làm Em

Chương 6: Phòng học play 2 [H]



Editor: Deans2🌻🌻🌻

_________

Hạ Thừa Tư làm rất tận hứng, nhưng chỉ một tư thế không thỏa mãn mãn được, hắn rút cơ thể ra khỏi lỗ nhỏ mềm nại của chị gái. Thanh thịt thô dài vẫn còn cương cứng, dính đầy chất lỏng dâm dịch, trải qua mãnh liệt thao càng thêm đỏ tím.

Hắn bế chị gái đã bất tỉnh lên, ngồi xuống trước bàn học, nâng cơ thể khỏa thân của cô ngồi lên đùi, khiến cho hai chân đối đối mặt với hắn.

"Đây là bàn học của chị, nơi chị đến học." Hạ Thừa Tư nâng cao quy đầu như cái chày gỗ, nhét vào trong huyệt nhỏ của chị gái: "Nếu là giáo viên cùng bạn cùng lớp nhìn thấy, chị bị em trai thao huyệt sẽ thế nào?"

Hắn bỗng nhiên cười: "Điều này không thể xảy ra được, dáng vẻ dâm đãng của này của em chỉ có thể để một mình anh xem thôi."

Loại này tư thế biên độ rất nhỏ, nhưng giao hợp chặt chẽ nhất, côn th*t hắn mỗi lần ra vào, đều có thể dễ như trở bàn tay đụng vào hoa tâm mẫn cảm.

Hạ Thừa Tư sung sướng thở dốc, vừa thưởng thức vú lớn, vừa nâng mông trắng nõn của cô lên, co giật theo tần suất đâm rút trong cơ thể chị gái.

Hạ Lăng hơi hơi nhăn mày lại, tựa như có thể cảm giác được bị em trai thao huyệt trong lúc ngủ mơ.

Nếu như cô mở to mắt, sẽ phát hiện mình trần như nhộng, hai chân dang rộng, cả người vô lực dựa vào trên người em trai.

Hạ thể riêng tư bị xỏ xuyên qua lại, một cây thịt thô dài nam tính tự do lại mãnh bạo ra vào trong cơ thể cô.

Nếu trường hợp này xảy ra, cô cũng không có sức lực kháng cự, chỉ có thể xụi lơ để em trai cắm côn th*t vào, cảm thụ cao trào chưa bao giờ trải qua, thẳng cho đến khi cự vật bắn tinh vào trong cơ thể mới thôi.

Lúc này, Hạ Lăng bị đâm rất dữ dồi, nửa người trên phập phập phồng phồng, vú cũng theo đó tung tăng nhảy nhót.

Hạ Thừa Tư gục đầu xuống, hàm chứa núm vú mút vào, mãnh liệt chạy nước rút ở chỗ sâu nhất phóng thích tinh dịch màu trắng.

Rút côn th*t ra, chỗ giao hợp chảy ra dâm dịch.

Từng giọt từng giọt, chảy ở ghế trên.

...

Hạ Lăng tỉnh táo lại, phát hiện mình nằm ghé vào trên bàn, thân thể mềm mại vô lực, nhìn lên, thoáng thấy chân dài của Hạ Thừa Tư bắt chéo nhau, ngồi ở phía trước.

Hắn vừa xoay tròn bút, vừa nghiêng đầu nhìn cô cười: "Ồ, đã tỉnh rồi."

Hạ Lăng xoa xoa đầu trướng đau: "Chị ngủ bao lâu rồi?"

Hạ Thừa Tư bàn tay vung, giơ thẳng lên hai ngón tay.

"Hai tiếng?" Hạ Lăng mở điện thoại trong túi, nhìn nhìn thời gian: "Chị vì sao lại ngủ lâu như vậy, sao em không gọi chị dậy?"

Hạ Thừa Tư lười biếng cười: "Nhìn chị ngủ đến như vậy, gọi sẽ tỉnh sao."

"Em ngồi chờ chị hai tiếng." Hạ Lăng không còn lời gì để nói, mở vở vật lý ra, phát hiện có mấy dòng chữ viết công thức giải bài vật lí phía dưới.

Cô nghiêm túc quét mắt, kinh ngạc hỏi: "Đây là em giải hả, mất bao lâu?"

Hạ Thừa Tư quơ quơ một một ngón tay dài.

"Một giờ?" Hạ Lăng hỏi.

Hạ Thừa Tư hất hàm: "Một phút đồng hồ."

Lòng tự trọng của Hạ Lăng lòng bị đả kích dữ dội, đống sầm quyển sách lại: "Không thể nào."

Ý cười của Hạ Thừa Tư không thay đổi: "Tin hay không tùy chị."

Thu dọn sách vở xong, Hạ Lăng cầm tay Hạ Thừa Tư cùng về nhà vừa đánh vừa đùa nghịch trên đường.

Hạ Lăng luôn cảm thấy kì quái, rõ ràng ngủ có hai giờ mà không hiểu vì sao cơ thể vô cùng mệt mỏi, giống như trải qua vận động kịch liệt, ngay cả đi bộ cũng có chút miễn cưỡng, loạng choạng khi bước xuống cầu thang.

Hạ Thừa Tư phát hiện cô có chút không thích hợp, bước đến trước một bậc cầu thang, người hơi hạ thấp xuống ngồi xổm: "Nhảy lên, em cõng chị về."

Hạ Lăng không quên đang cùng hắn cãi nhau, châm chọc mà nói: "Em là Trư Bát Giới cõng vợ sao?"

Nói xong lập tức hối hận, mắng hắn Trư Bát Giới, chẳng phải nói mình là vợ của hắn sao.

Ánh đèn ven đường mờ nhạt, chiếu đến đôi mắt hơi lóe lên của Hạ Thừa Tư, hắn cũng không chớp mắt nhìn chằm chằm, sắc mặt không rõ ý gì, như thể cô là con mồi hắn đã sớm khống chế.

Hạ Lăng thế nhưng cảm thấy sắc mặt hắn dường như có chút khác với ngày thường, cảnh giác hỏi: "Sao vậy?"

Hạ Thừa Tư cười, khôi phục dáng vẻ bất cần đời, giơ giơ tay: "Vợ nhỏ, leo lên."

"Miệng chó không thể mọc ngà voi [1], ngay cả chị gái cũng chiếm tiện nghi." Hạ Lăng nhảy lên tấm lưng rộng lớn của em trai, hai tay ôm cổ thon dài của hắn: "Về sau nếu có bạn gái, nhất định không thể chịu nổi em."

[1]狗嘴里吐不出象牙: Thành ngữ chỉ kẻ xấu không thể nói những điều tốt đẹp.

"Chỉ cần chị có thể chịu được là tốt rồi." Hạ Thừa Tư bước xuống một bước, xóc nảy va chạm, Hạ Lăng theo quán tính va chạm về phía trước, mở hai chân ra kẹp chặt lấy eo hắn, nơi riêng tư buộc phải dán vào phần lưng rắn chắc đụng chạm ma xát.

Hạ thể Hạ Lăng dựa sát đến phát ngứa, miệng huyệt nhạy cảm, chảy ra một vệt chất lỏng.

Mặt cô hơi hơi nóng lên, yên lặng mà tưởng tượng, tâm ý tốt của em trai cõng mình mà mình lại nghĩ đến hình ảnh nam nữ giao hợp, dựa gần vào hắn như vậy không khỏi tạo ra cảm giác tội lỗi.

Ai ngờ, Hạ Thừa Tư nhìn như rất lơ đãng, cõng cô lại ma xát thêm vài lần nữa.

Hạ Lăng "Shhhh" một tiếng, chỉ cảm thấy nơi đó ngứa cực kỳ, rất muốn bị vật dài cứng cắm vào trong...

Đêm đó, Hạ Lăng mơ thấy một giấc mộng.

Trong mộng cô mặc váy ngủ mỏng dính, nằm yên giấc ở trên giường.

Mơ hồ cảm giác được, có một bàn tay lãnh lẽo vén chăn lên, trượt từ đùi ấm ấp của cô lên bắp đùi, cách lớp vải mỏng, xoa nắn hai môi âm hộ mẫn cảm.

Sau đó, từ từ, xé quần lót cô....

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.