Công Chúa Gặp Sai Người

Chương 12: Gặp ác mộng



"Công chúa, cố gắng thêm chút nữa, đứa trẻ lập tức có thể sinh ra!" Vân Ly nằm ở trên giường, phần bụng nhô lên cao, trong phòng có ba đến năm nha hoàn bà đỡ bận rộn đi đi lại lại.

"Đau, đau quá..." Vân Ly suy yếu lẩm bẩm, nàng cảm thấy vừa mệt vừa đau, trong lòng còn có một loại bất an mơ hồ không nói thành lời. Song vì để sinh con ra, nàng vẫn cắn răng dùng sức, hai tay nắm chặt đệm giường, cố nén xúc động muốn ngất đi. không biết qua bao lâu, mãi cho đến khi nàng có cảm giác mình không còn nổi mộtchút sức lực nào nữa, thân thể bỗng nhiên nhẹ tênh, không còn cảm giác vướng víu.

"Chúc mừng công chúa, sinh được rồi sinh được rồi...A!!" Mọi người bỗng nhiên thét lên hoảng sợ, cuống quít xô đẩy nhau, lảo đảo chạy ra khỏi phòng, hình như thấy gì đó đáng sợ lắm.

Xảy ra chuyện gì? Vân Ly cố gắng mở mắt ra, nàng nhìn thấy một đứa trẻ mới sinh đang nằm sắp trên ngực mình. Nàng cố gắng giơ tay lên muốn ôm nó vào lòng, bỗng nhiên đứa trẻ mới sinh ngẩng đầu lên nhìn nàng, gương mặt quái vật xanh lè có răng nanh, hai mắt đỏ ngầu!

"A!" Vân Ly hét lên một tiếng muốn đẩy nó ra, nhưng thân thể mới sinh xong yếu ớt đến cực điểm. Quỷ con kia hơi nghiêng đầu, ánh mắt gần như bị máu đỏ giăng kín chỉ nhìn chằm chằm vào nàng, cổ họng phát ra âm thanh khè khè kỳ quái, dần dần biến thành rõ ràng hai chữ, "Mẫu thân?"

"không!" Vân Ly hoảng sợ lắc đầu liên tục, trán toát mồ hôi lạnh.

Gương mặt quỷ dị non nớt toát lên vẻ nghi hoặc, sau đó nó dùng bàn tay nhỏ bé khô héo xoa xoa mặt nàng, hai hàng huyết lệ chậm rãi chảy ra khỏi hốc mắt, "Tại sao mẫu thân không quan tâm đến con?"

Đột nhiên, ánh mắt nó trở nên âm tàn dữ tợn, thình lình há miệng, hai chiếc răng nanh nhỏ cũng từ từ biến lớn hơn gấp nhiều lần, hung dữ ghim về phía cổ họng nàng.

"A!!" Vân Ly mở choàng mắt ra, trái tim vẫn nhảy bịch bịch trong lồng ngực, càng ngày càng nhanh, một lát sau nàng mới phát hiện cả người mình toàn là mồ hôi lạnh, khó chịu vô cùng. Nàng ngồi xuống, hồi tưởng lại cơn ác mộng vừa rồi, nàng có cảm giác như người đi lạc vào thế giới kỳ lạ. Trong phòng chỉ có một mình nàng, đến khi nàng lấy lại được tỉnh táo thì mới phát hiện trong cơ thể mình có chút bất thường. Hạ thân vô cùng trướng, trong bụng cũng có cảm giác thật nóng. Tạ Thanh Dung thật sựniêm phong tinh dịch của hắn ở trong thân thể nàng, một giọt cũng không tràn ra ngoài. Sắc mặt Vân Ly thay đổi, nàng lập tức đưa tay muốn rút thứ hắn chặn ngang cửa hoa huy*t mình ra, nhưng mà thứ này dường như cắm rễ trong thân thể nàng vậy, bất luận nàng cố gắng cắn răng dùng sức cũng rút ra không được. Ngược lại cửa huyệt bị kéo đến đau.

"Tạ Thanh Dung! Tạ Thanh Dung!" Vân Ly lo gắng gọi tên đầu xỏ gây chuyện, có điều bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh, vốn không có ai trả lời.

Vân Ly ngẩng đầu nhìns sắc trời, phát hiện bên ngoài màn đêm nặng nề, nàng đã ngủ mê trọn một ngày.

"Sao lại thế này? Vân Ly thì thào lẩm bẩm, cảm giác bụng bị rót đầy cực kỳ quỷ dị, lúc đi lại có thể cảm nhận được chất lỏng hơi sóng sánh, quỷ dị hơn chính là tuy đã qua trọn vẹn một ngày, nhưng chỗ đó vẫn nóng hầm hập, căng cứng, giống như vừa bị Tạ Thanh Dung rót đầy vậy.

Nhớ đến cơn ác mộng vừa rồi, cả người Vân Ly lại phát lạnh, chẳng lẽ nàng thật sựphải sinh cho hắn một tiểu quái vật hay sao? không được, tuyệt đối không thể mang thai. Ánh mắt dịu dàng của Vân Ly tối lại, nàng vội vàng đứng dậy mặc y phục chỉnh tề. Nếu không có cách nào lấy mầm móng hắn ra ngoài, vậy thì tự nàng đành phải điđến y quán mua thuốc phòng ngừa. Nghĩ như thế, nàng mang theo một chiếc tay nải nhỏ đi thẳng ra khỏi phòng, thẳng đến cửa chính của phủ công chúa. Nhưng khôngngờ vừa đi đến cửa đã bị hai thị vệ ngăn cản.

"Công chúa, phò mã dặn ngài không thể ra ngoài một mình." một thị vệ nói.

Vân Ly trầm mặc, nàng hừ lạnh: "Ngược lại ta không rõ từ khi nào phủ công chúa đãbiến thành của người ngoài?"

Tuy nhiên, hai người kia chẳng có vẻ gì là sợ nàng, chỉ không kiêu ngạo, không siểm nịnh nói một câu: "Mong công chúa thứ lỗi." Sau đó hai người tiếp tục đứng nghiêm canh gác, không nhìn thẳng vào nàng. Vân Ly áp chế lửa giận trong lòng, nàng phất tay áo bỏ đi.

Cửa chính không đi được thì đi cửa sau, dù gì trên dưới phủ công chúa này đã bị nàng tìm hiểu hết rồi, xe nhẹ chạy đường quen. Vân Ly tìm được một cửa khác, song đều có thị vệ canh gác, nói đến chuyện Tạ Thanh Dung ra lệnh không được để nàng rời khỏi phủ, Vân Ly hận đến nghiến răng nghiến lợi, bình thường phủ công chúa vô cùng quạnh quẽ, ngay cả nha hoàn hay hạ nhân cũng rất ít khi nhìn thấy, hôm nay khôngbiết xảy ra chuyện gì mà khắp nơi đều là thị vệ. Tất cả những thị vệ này mơ hồ dều toát ra sát khí, uy thế không hề thua kém ngự lâm quân của hoàng gia.

Cuối cùng, Vân Ly không trốn thành công, nàng trở về phòng, ngơ ngác ngồi trêngiường, một lát sau, rốt cuộc nàng bụm mặt khóc to. Nàng khóc cực kỳ đáng thương, dường như muốn phát tiết toàn bộ ấm ức từ trước đến nay ra, nước mắt xuôi theo kẽ tay nàng chảy xuống cằm, toàn bộ nhỏ xuống vạt áo, thấm ướt một mảng trước ngực.

không biết qua bao lâu, Vân Ly khóc mệt dừng lại, kết quả vừa ngẩng đầu lên nàng đã nhìn thấy Tạ Thanh Dung đang đứng trước mặt nhìn mình, sắc mặt hắn có chút phức tạp. Vân Ly hoảng hốt vì sự xuất hiện không một tiếng động của hắn, nàng cuống cuồng lùi lại phía sau, nhưng lại bị hắn kéo lại ôm vào lòng.

"Tạ Thanh Dung, ngươi thả ta ra!" Vân Ly dùng giọng khàn khàn do khóc nhiều nóivới hắn, nàng liều mạng đẩy hắn ra. Có điều Tạ Thanh Dung vẫn không chút xoay chuyển, ngược lại hắn ôm nàng càng chặt hơn, bàn tay to vỗ nhè nhẹ sau lưng nàng như an ủi. Nước mắt Vân Ly mới dừng lại bỗng tiếp tục chảy ra, nàng nằm trong lòng hắn khóc hu hu như một đứa trẻ.

Tạ Thanh Dung, ngươi buông tha cho ta có được không?" Nàng khẩn thiết cầu xin, Tạ Thanh Dung để mặc cho nàng tức giận, dùng đôi bàn tay trắng như phấn dánh mình, hắn chỉ lẳng lặng nhìn nàng, trên khuôn mặt tuấn mỹ, thần tình chẳng có vẻ gì là dao động sợ hãi, đôi môi đỏ mọng luôn mang theo nụ cười hơi mím lại, đôi mắt như hồ nước mùa thu gió êm sóng lặng yên tĩnh ngàn năm.

Kỳ lạ chính là, hắn như vậy lại khiến cho Vân Ly dần dần bình tĩnh trở lại, lúc này nàng mới cảm thấy lồng ngực hắn thật ấm áp. Vân Ly ngẩng đầu lên nhìn mặt hắn, bỗng nhiên trong lòng mơ hồ bất an, nàng lấy hết can đảm nói một lần nữa: "Đừng để ta mang thai được không? Ngươi tra tấn ta thế nào cũng được, cầu xin ngươi..."

Tạ Thanh Dung thở dài một tiếng, hắn nâng gương mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt của nàng lên, nhẹ nhàng lau đi nước mắt của nàng rồi nhỏ giọng nói: "Trong lòng của nàng để ý chuyện ta không phải là người sao? Nàng biết không, dẫu là người thì trong đó cũng có rất nhiều người bại hoại không bằng cầm thú, mặt khác, yêu ma cũng chưa chắc tất cả đều tội ác tày trời. Vân Ly, nàng nghĩ kỹ mà xem, từ khi thành thân đến nay ta đối xử với nàng như thế nào? Có khi nào ta nhẫn tâm hành hạ nàng chưa?"

hắn ngắm nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng trước đây chưa từng có. Đối mặt với ánh mắt hắn, Vân Ly khẽ giật mình, chỉ thấy trái tim mềm nhũn như bùn. Lúc này nàng đãbình tĩnh trở lại, đầu óc vận chuyện nhanh chóng, đúng là nàng cảm thấy Tạ Thanh Dung đối xử với mình không đến mức quá tệ. Bởi vì mẫu thân xuất thân thấp hèn, tuy nàng mang danh hào công chúa trên người nhưng hoàn toàn không được phụ hoàng yêu thương, vốn dĩ đáng thương không nơi nương tựa. Hoàng tử địch quốc kia tiếng xấu đồn xa, giả sử nàng gả đến địch quốc hòa thân thì chắc chắn không có kết cục tốt đẹp, dù cho có gả cho con cái của gia tộc quyền quý, nói không chừng sẽ vì khôngđược hoàng đế sủng ái mà bị khinh thường ức hiếp. không nói đến việc Tạ Thanh Dung chưa từng đánh chửi nàng, bình thường cũng không có hạn chế tự do của nàng, thỉnh thoảng còn hóa phép biến ra một ít đồ ăn ngon cho nàng, thậm chí mỗi đêm hắn đều ôm nàng vào lòng chìm vào giấc ngủ, lồng ngực của hắn vừa ấm áp vừa có mùi hương thoang thoảng thơm ngát, có đôi khi nàng còn sinh ra ảo giác bản thân mình được hắn nâng niu che chở trong lòng bàn tay.

Kỳ thật sau thời gian ở chung một tháng nàng đã không còn sợ hắn như lúc ban đầu nữa, chẳng qua là mấy ngày nay liên tục nghĩ ngợi lung tung nên cảm giác sợ hãi mới ùa về. Theo lương tâm mà nói, nàng thật sự xác nhận không thể áp đặt là hắn bạc đãi nàng. Đương nhiên, ngoại trừ việc hắn yêu thích làm mấy chuyện cảm thấy thẹn kia với nàng. Theo cách nói của hắn là tình thú chốn khuê phòng.

Vân Ly cắn môi nghĩ ngợi một lát, song nàng vẫn không cam lòng nói: "Dù đúng như người nói thì thế nào? Ngươi lấy ta là chuyện ngươi âm mưu từ trước, trước khi thành thân nửa tháng ngươi lẻn vào hoàng cung... Làm ta." Da mặt nàng cực mỏng, mặc kệ đã không biết thân mật với hắn bao nhiêu lần, nhắc đến chuyện hắn cường bạo nàng lần đó, thật lòng nàng vô cùng xấu hổ.

Tạ Thanh Dung thản nhiên trả lời: "Đêm đó vũ nhục nàng trong hoàng cung là do ta không đúng. Khi đó ta vừa mới đến nhân gian thì nghe thấy tin nàng sắp phải gả cho người ta, trong lòng ta vừa gấp vừa tức, không kiềm chế được xúc động bản thân. Vân Ly, nàng là của ta, ta không thể dễ dàng tha thứ cho bất kỳ ai giành được nàng." hắn cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi nàng. Sau đó hắn đưa tay chải vuốt lại mái tóc rối bời cho nàng, hai mắt dịu dàng nhìn thẳng vào nàng, "Vân Ly, khôngcần sợ ta, thử tin tưởng ta được không?"

Bị hắn nhìn bằng ánh mắt chứa chan tình cảm như thế, Vân Ly chỉ cảm thấy hoa mắt mê loạn, suýt chút nữa đã gật đầu. Thế nhưng bất thình lình nhớ đến một chuyện quan trọng, nàng khôi phục tinh thần cúi đầu vuốt ve phần bụng dưới, "Có điều... Vừa rồi ta mơ thấy ác mộng, nhìn thấy mình sinh ra một quái vật." Bây giờ nhớ tới lòng nàng còn kinh hãi.

Hai mắt Tạ Thanh Dung tối lại, hắn nói: "không cần sợ, trước kia ta đùa với nàng mà thôi, nàng không mang thai đâu. Nếu nàng không muốn sau này ta sẽ không ép buộc nàng nữa."

"thật không?" Vân Ly nghiêng đầu dùng đôi mắt khóc đến đỏ ửng nhìn hắn, thái độ bán tính bán nghi.

Tạ Thanh Dung âm thầm cười khổ, hắn trịnh trọng đảm bảo: "Nếu lừa nàng ta sẽ bị sét đánh."

Vân Ly thở ra một hơi, nàng nói lí nhí: "thật ra ngươi không cần phải thề độc như vậy..."

Tạ Thanh Dung từ chối cho ý kiến, hắn chỉ cười cười nói với nàng, "Công chúa, nàng có thể lấy nút chặn kia ra, có cần vi phu giúp nàng lấy ra không?"

Mặt Vân Ly đỏ lên, nàng vội vàng nói không cần, sau đó cuống quýt từ trong lòng hắnchạy biến ra ngoài. Nàng chạy sang căn phòng cách vách, sau khi cài cửa cẩn thận mới cởi sạch y phục nhảy vào thùng tắm, nút chặn cửa hoa huy*t trước kia chẳng cách nào rút ra mà bây giờ có thể rút ra dễ dàng, lúc nàng lấy ra Tạ Thanh Dung cũng không đến quấy rối.

Giày vò một phen, lúc Vân Ly trở về phòng hai người thì trời đã tối muộn. Tạ Thanh Dung đã sớm chuẩn bị một bàn thức ăn chờ nàng. Bây giờ Vân Ly mới sực nhớ cả ngày nay nàng chưa ăn uống gì, dùng tốc độ gió cuốn mây tan nhét đầy bao tử xong, thấy Tạ Thanh Dung cười như không cười nhìn mình, nàng mới cảm thấy mất mặt. Tuy nhiên Tạ Thanh Dung không nói gì cả, sau khi sai người thu dọn bàn ăn, hắn kéo tay nàng nói: "Công chúa đã ngủ suốt một ngày, tối nay có lẽ sẽ không mệt đâu nhỉ, chúng ta ra ngoài đi dạo một lát được không?"

Vân Ly nhẹ nhàng gật đầu, hai người kề vai sát cánh ra khỏi phủ công chúa, kỳ lạ chính là ban ngày nhìn chỗ nào cũng thấy thị vệ, thế mà mới thoáng đó mà khôngnhìn thấy nữa rồi. Vân Ly tò mò hỏi: "Sao không thấy mấy thị vệ canh gác kia nữa? Tại sao ban ngày không cho ta đi ra ngoài?"

Tạ Thanh Dung trầm giọng đáp: "Gần đây trong kinh thành không quá an toàn. Về phần những thị vệ kia... Nếu ta đã trở về thì đương nhiên không cần bọn họ nữa."

Vân Ly nhàn nhạt ồ một tiếng, trong lòng vẫn cảm thấy nghi ngờ, nhưng nàng khôngnói rõ được là không đúng chỗ nào cho nên chỉ đành đi theo hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.