Công Chúa Gặp Sai Người

Chương 13: Tiếng ca



Vân Ly và Tạ Thanh Dung rời khỏi phủ công chúa bằng cửa sau, trùng hợp là đêm nay trên con phố lân cận có họp chợ đêm. Tuy nói là ở kinh thành, bình thường có quy tắc cấm đi lại vào ban đêm, cho nên mỗi tháng chỉ có hai buổi tối được họp chợ đêm. Bởi thế mỗi khi đến thời gian họp chợ đêm, có thể nóitrên đường tấp nập người qua lại, dù là công tử tiểu thư nhà quyền quý cũng không ít người thay trang thục bình thường đi ra tham gia náo nhiệt. Vì vậy, khu kể chuyện thoại bản trong quán trà lúc nào cũng chật kín tài tử giai nhân, giai thoại vừa gặp đã yêu cũng chưa hẳn là giả.

Vân Ly được Tạ Thanh Dung nắm tay dẫn đi trên đường phồn hoa náo nhiệt, trong lòng vô cùng yên ổn. Lúc này, mặc dù là ban đêm nhưng đèn đuốc vẫn sáng trưng, cửa tiệm bày đồ la liệt lấn ra lòng đường, chưởng quầy đứng ở cửa ra vào nhiệt tình giới thiệu hoan nghênh khách ghé mua, cũng có một ít tiểu thương trực tiếp bày quầy hàng ở trên đường bán đồ ăn thức uống. Phong thái hai người đều thượng thừa, đi trên đường thu hút không ít ánh mắt hâm mộ. Vân Ly chưa từng ra khỏi phủ vào ban đêm, nhìn thấy gì nàng cũng cảm thấy mới lạ, hết nhìn đông rồi lại nhìn tây, đôi mắt hạnh để lộ ra vẻ quyến rũ động lòng người của thiếu nữ.

Quan trọng nhất chính là, trên đường đi có hai đạo sĩ đi lướt qua hai người, song bọn họ hoàn toàn không chú ý tới Tạ Thanh Dung, chỉ xem hắn là người qua đường bình thường. Vân Ly nhìn theo bóng lưng vội vội vàng vàng của hai đạo sĩ kia rồi nói với Tạ Thanh Dung: "Ngươi dám ra đây đi dạo, khôngsợ gặp phải đạo sĩ thu phục ngươi sao?"

Tạ Thanh Dung cười xòa một tiếng, không hề để bụng, "Sao thế, nàng vẫn chưa từ bỏ ý định, còn muốn tìm đạo sĩ tới thu phục ta hả?"

"Ta biết rõ ngươi lợi hại, không sợ bọn họ." Nhớ tới lần tìm đạo sĩ hết sức khôi hài kia, Vân Ly cũng có chút thẹn thùng, "Có điều," giọng điệu của nàng bỗng trở nên mạnh mẽ, hai mắt nhìn thẳng vào hắn, "Nếu để ta biết ngươi làm chuyện gì thương thiên hại lý, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi."

Tạ Thanh Dung cố nén cười vội vàng đáp: "Tiểu yêu sợ hãi, cầu công chúa tha mạng."

Vân Ly bất đắc dĩ, đấu võ mồm cũng không lại hắn, nàng dứt khoát tiếp tục ngắm các quán nhỏ ven đường, còn mua không ít đồ chơi vật dụng nho nhỏ, cầm không hết thì ném cho Tạ Thanh Dung cầm giúp.

Hai người đi dạo khoảng một canh giờ, Vân Ly cảm thấy hơi mệt, lúc muốn mở miệng đề nghị quay về phủ công chúa, Tạ Thanh Dung bỗng bất ngờ ngẩng đầu nhìn bầu trời, màm đêm tối tăm mờ mịt, chỉ có ánh trăng tròn chiếu sáng treo trên không trung, ánh sáng rực rỡ rơi đầy mặt đất.

"Hôm nay là ngày tốt, ta dẫn nàng đến một chỗ." hắn nói.

Thấy tâm trạng hắn không tệ, Vân Ly không đành lòng bác bỏ đề nghị của hắn, nhưng nàng lại khôngcòn đủ sức đi lại nữa, nàng chần chừ một lát mới nói: "Nhưng mà, ta hơi mệt..."

Thấy dáng vẻ nàng yểu xìu, Tạ Thanh Dung âm thầm bật cười, ngoài mặt lại thở dài một hơi nói với nàng, "không thể tưởng tượng nổi công chúa của ta mảnh mai đến thế, đáng tiếc..."

Vân Ly càng bối rối, trong lòng âm thầm oán trách thân thể của mình yếu ớt không dùng được. Tạ Thanh Dung lại cười sờ đầu nàng, " Được rồi, ta cõng nàng đi. Ta sẽ đưa nàng đi đến một nơi dù người phàm có đi cả tháng cũng không tới. Nào, trước hết mặc cái này vào, lát nữa đừng để mình đông lạnh." nói rồi hắn hóa phép ra một áo choàng vải bông phủ thêm lên cho nàng, còn tỉ mỉ trùm mũ, buộc dây lưng, bọc nàng lại kín mít.

Vừa rồi lúc đi ra ngoài, hai người đều đi tay không, hơn nữa Vân Ly phát hiện những vật mua ở chợ đêm ném cho hắn lúc nãy không thấy đâu nữa. Nàng thầm nghĩ có lẽ hắn lại dùng chiêu "Tay áo càn khôn" rồi, nàng không khỏi âm thầm cảm thán, có pháp thuật thật là tiện lợi nha.

Tạ Thanh Dung quỳ một chân xuống nói với nàng, "Lên lưng ta đi."

"A?" Vân Ly nhìn tấm lưng rắn chắc của hắn, sau đó lại quan sát người đi lại xung quanh, nàng vẫn xấu hổ khi leo lên lưng Tạ Thanh Dung giữa chốn đông người. Tuy nhiên lại không chịu nổi hắn liên tục hối thúc, nàng vẫn ngoan ngoãn nằm lên lưng hắn, tay ôm cổ hắn, để tùy ý hắn cõng mình đi.

Ngay tại lúc hắn bước về phía trước, rõ ràng Vân Ly cảm nhận được gió bắt đầu lớn hơn. Cảnh vật xung quanh nháy mắt trở nên mờ hồ không nhìn thấy rõ, bay nhanh vùn vụt, gió lạnh thấu xương thổi thẳng vào mặt nàng, suýt chút nữa thổi bật mũ trùm đầu.

"Nằm sấp xuống, đừng ngẩng đầu lên." Tạ Thanh Dung gằn giọng ra lệnh, Vân Ly vội vàng úp mặt vào vai hắn, chỉ lộ ra hai con mắt. Gió thổi gào thét bên tai, dù trải qua mùa đông giá rét cỡ nào Vân Ly cũng chưa từng nghe tiếng gió lớn đến thế. Bởi vì được bao bọc bởi áo choàng dày dặn, Vân Ly khôngcảm thấy lạnh, hơn nữa toàn bộ cơ thể nàng đều dựa vào người hắn, hơi ấm từ cơ thể hắn truyền sang cho nàng, thậm chí nàng còn cảm thấy vô cùng thoải mái dễ chịu. Nàng muốn dò xét xem mình đang điđường nào, nhưng do tốc độ hắn quá nhanh, hơn nữa đôi mắt bình thường của người phàm hoàn toàn không nhìn kịp cảnh vật hư ảo nhanh chóng lướt qua trước mắt, ngược lại còn bị ánh sáng chói lóa làm choáng đầu hoa mắt. Cho nên Vân Ly dứt khoát nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

"Đến rồi." Chỉ qua hai khắc, Tạ Thanh Dung đã thả nàng xuống. Vân Ly mở to mắt ra nhìn, nàng thấy ánh trăng dịu dàng, bãi cát rộng lớn cũng nhuộm một màng ánh sáng trắng nhẹ nhàng, biển đêm rộng mênh mông bát ngát, sóng biển nối tiếp nhau vỗ lên bờ cát.

"Nơi này là... Bờ biển." Vân Ly trợn tròn hai mắt nhìn chằm chằm cảnh tượng tựa như ảo mộng phía trước, nằm mơ nàng cũng không ngờ có thể nhìn thấy được biển trong trong cuộc đời mình. Thấy thái độ của nàng, Tạ Thanh Dung biết ngay dẫn nàng đến đây là hành động vô cùng đúng đắn, hắn mỉm cười nói: "Nếu nàng thích, sau này ta sẽ dẫn nàng đến nhiều hơn." Hai người ngồi trên một khối đá ngầm cách bờ biển không xa, lặng lặng ngắm phong cảnh ven biển, nghe tiếng sóng vỗ về bờ cát. Lúc này ánh trăng đã lên cao, toàn bộ bãi biển không một bóng người, phía trước cũng không nhìn thấy thôn xóm, dường như trên đời chỉ còn lại hai người bọn họ. Loại cảm giác này thật kỳ diệu.

Vân Ly thấy tâm tư Tạ Thanh Dung không đặt trên việc thưởng thức cảnh biển, mà là đang đăm chiêu nhìn về phía mặt biển xa xăm, dường như cũng đang chuyên chú lắng nghe gì đó.

"Ngươi đang nhìn cái gì thế?" Nàng tò mò hỏi, sau đó bắt chước hắn quan sát bốn phía, đương nhiên là nàng chẳng nhìn thấy gì khác thường cả. Nàng không hiểu dùng ánh mắt hỏi hắn, Tạ Thanh Dung chỉ cười mà không đáp.

một lát sau, mặt nước gần chỗ hai người bỗng truyền đến tiếng động khác với tiếng sóng biển vỗ vào bờ, âm thành này rất nhỏ, nếu không cẩn thận lắng nghe thì đã tan biến trong tiếng sóng biển rồi. Vân Ly nhìn chằm chằm vào mặt nước chỗ phát ra tiếng động, tiếp theo nàng nhìn thấy một bóng dáng không lớn không nhỏ từ từ tiến đến gần bọn họ, mãi cho tới khi "Rào" một tiếng, một bóng người trồi lên khỏi mặt nước, dọa nàng hoảng hốt thét lên.

"Người kia" nhìn thấy bọn họ cũng lắp bắp kinh hãi, y lưỡng lự trong nước ở một khoảng khá xa, âmthầm đánh giá bọn họ. Vân Ly nhìn kỹ, đúng là một thiếu niên tuấn tú có chút ngây ngô. Lỗ tai nhọn, da thịt trắng nõn như gốm sứ, đôi mắt màu xanh lam trùng với màu nước biển, hơn nữa ngũ quan chẳng chút tì vết cứ như trời đất tỉ mỉ tạo thành. Nàng chưa bao giờ nhìn thấy khuôn mặt đẹp tinh xảo đến thế. Tóc dài qua eo cũng màu xanh lam giống như rong biển quấn quýt lấy nửa người trên trần trụi của y, bộ phận khuất trong nước rõ ràng là một cái đuôi cá to lớn màu bạc. Đuôi con cá này quả thật quá xinh đẹp, không nói đến hình dáng thon dài cân đối, ánh trăng chiếu lên từng chiếc vảy trên đuối cá, theo động tác đung đưa nhẹ nhàng của y, mang đến từng đợt ánh sáng lấp lánh mộng ảo.

"thì ra trên thế gian này thật sự có người cá..." Vân Ly cẩn thận dùng ánh mắt dánh giá "Người" trước mặt mấy lần, nàng chỉ cảm thấy tinh thần phấn khích quá đỗi, vừa ngạc nhiên vừa vui sướng. Nếu như nàng không đoán sai, thì đích đến của người cá chính là tảng đá ngầm mà nàng và Tạ Thanh Dung đang ngồi. Người cá này hiển nhiên là có quen biết với Tạ Thanh Dung, khi nhìn thấy rõ là hắn thì y cười vẫy tay, còn khi nhìn thấy Vân Ly thì hơi do dự một chút, Tạ Thanh Dung cười nói với y: "Nàng là phu nhân của ta." Người cá nghiêng đầu nghĩ ngợi một lát, hình như có vẻ không hiểu lời hắn nói cho lắm. Y bơi nhanh quanh tảng đá ngầm hai vòng mới dừng lại hỏi: "Người tốt?" Giọng người cá cực kỳ êm tai, vừa linh hoạt trong trẻo vang vọng dưới ánh trăng huyền ảo, vừa nhẹ nhàng thanh thúy như ngọc, chẳng qua là cách phát âm hai chữ này vô cùng gượng gạo, giống như trẻ con vừa mới học nói.

Tạ Thanh Dung gật đầu trả lời: "Đương nhiên là người tốt."

Người cá buông lỏng cảnh giác, y nhẹ nhàng lắc lắc cái đuôi khiến cho bọt nước tung tóe, sau đó khônghề do dự bơi đến gần chỗ hai người, y dùng hai tay vịn đá ngầm ngồi xuống kế bên hai người, một phần chiếc đuôi cá vẫn ngâm mình trong nước biển.

Người cá đưa tay sửa sang lại mái tóc dài tán loạn, tiếp theo vừa dùng duôi vẫy nước vừa cất tiếng hát. Vân Ly ngạc nhiên hết sức, cái gọi là âm thanh tự nhiên cùng lắm chỉ thế này. Cả linh hồn tựa như chìm đắm trong từng câu hát, cuộc đời đau khổ kia dường như chẳng hề tồn tại, trong lòng tràn ngập vui vẻ. Tuy nghe không hiểu ngôn ngữ của người cá, song nàng vẫn bị cảm động bởi giai điệu âm nhạc.

Kết thúc khúc hát, người cá kề sát vào Vân Ly, tò mò đánh giá nàng. Mặc dù mặt mũi y tinh xảo xinh đẹp, nhưng ánh mắt lại trong suốt như trẻ con, ánh mắt thuần túy không một tia tạp chất.

"Ta chưa từng nghe khúc hát nào dễ nghe đến thế, cảm ơn ngươi." Vân Ly mỉm cười tán dương người cá. Cũng chỉ có sinh linh thuần khiết thiện lương mới có thể hát lên được tiếng ca tự nhiên động lòng người như vậy. Có lẽ người cá chưa hoàn toàn hiểu hết những gì nàng nói, nhưng sự chân thành thậtlòng có thể vượt qua mọi rào cản ngôn ngữ. Đương nhiên người cá hiểu rõ ý của nàng, y vui vẻ lắc lắc cái đuôi, sau đó trầm mình xuống nước du ngoạn hai vòng, tiếp theo y ngoi lên đưa hai tay về phía Vân Ly. một viên minh châu lẳng lặng nằm trong lòng bàn tay y, y nhoẻn miệng cười với nàng, "Cho." Sau đó y còn dùng ngón tay chỉ về phía bản thân mình, "A Cửu."

Vân Ly cũng không hiểu tại sao mới lần đầu tiên gặp mặt mà người cá A Cửu đã tặng nàng món quá quý giá đến thế, hạt châu kia lớn như trứng chim bồ câu, ánh sáng lưu chuyển, hết sức xinh đẹp, ánh mắt nàng chuyển lên mặt Tạ Thanh Dung, quan sát thái độ của hắn.

"Tiểu tử này..." Thấy A Cửu xum xoe nữ nhân của mình, trong lòng Tạ Thanh Dung có chút không biết là mùi vị gì. Nhưng thấy Vân Ly còn biết trưng cầu ý kiến của mình, hắn lại có chút đắc chí nghĩ thầm, thì ra quả nhiên nàng xem mình là phu quân nên mới thế, cho nên hắn gật đầu với nàng: "Nếu tặng cho nàng thì nàng cứ nhận đi. Xưa nay người cá không gần gũi con người, hiếm khi A Cửu thích nàng, hạt châu này cũng là bảo vật đấy."

Lúc này, Vân Ly mới vô cùng vui vẻ nhận lấy viên ngọc châu. một người hai yêu ngồi trên tảng đá ngầm nhỏ một lát, Tạ Thanh Dung nhỏ giọng nói với A Cửu gì đó, Vân Ly nghe không hiểu nên chỉ một lòng ngắm biển. Mãi cho tới khi thấy nàng mệt mỏi mới nói lời tạm biệt. Sau đó Tạ Thanh Dung ôm nàng vào lòng đi về Kinh thành.

"Tạ Thanh Dung, cảm ơn ngươi." Lúc sắp chìm vào giấc ngủ, nàng tựa vào khuỷu tay hắn nhỏ giọng nói. Lòng Tạ Thanh Dung ấm áp hẳn, hận không thể hôn lên đôi má phấn của nàng, hắn thầm nghĩ cố gắng của mình quả không uổng phí. Sau này bỏ thêm nhiều tâm tư dỗ dành nàng một chút, nhất định sẽ làm nàng hoàn toàn thả lỏng, một lòng yêu thích hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.