Cung - Mê Tâm Ký

Quyển 6 - Chương 6



Quyển 6 –

Tinh - Vân thẳng thắn bàn chuyện hôn sự


Thái hậu Nguyễn Tinh Hoa đang khoác áo bào cánh hạc, trong tay cầm một món đồ được sơn màu vàng ngồi trên tháp trong buồn sưởi. Qua ngày mồng tám tháng chạp, hơn nữa lại vừa qua hai trận tuyết, hai ngày này vô cùng lạnh, gió rít gào rét thấu xương, thái hậu cũng càng lười hoạt động. Trên người bà phủ tấm chăn, hai cung nữ đang giúp bà xoa chân. Mạc Thành Dũng đứng ở bên tháp, nói giọng thì thầm. Tinh Hoa nửa hí mắt cũng không nói, nghiêng người đưa tay đến gần lò sưởi.

“Mấy lời này đã truyền đến đâu rồi?” Nhất thời nghe Mạc Thành Dũng nói xong, Tinh Hoa bình tĩnh một hồi mới miễn cưỡng động đậy. Mạc Thành Dũng vừa thấy, vội vàng đưa tay đỡ, lấy đệm dày cho bà dựa vào, ra hiệu cho nô tài bưng trà lại đây. Hắn hầu hạ Tinh Hoa hai mươi năm, hiểu rất rõ thói quen của Tinh Hoa.

Tinh Hoa ngồi thẳng, hơi cong đầu gối cau mày lại: “Nay ai gia không còn nhanh nhẹn, nhưng mặc dù thế cũng không thể để bên dưới rối loạn quy củ lễ phép như vậy!”

Advertisement / Quảng cáo


Mạc Thành Dũng trong lòng hiểu được, vội vàng gật đầu nói: “Uông công công gần đây vẫn bận hầu hạ hoàng thượng, có lẽ cũng không bận tâm đám nô tài này. Khiển trách nô tài được mấy câu? Đỡ phải đến cuối năm lại nghị luận ầm ĩ rồi truyền ra ngoài?”

Tinh Hoa xì một tiếng: “Ai gia biết không nên thổi luồng gió này, Cúc Tuệ Cung hiện giờ độc sủng, xem thường nhất đương nhiên là mấy người lúc trước không được việc kia. Mấy tháng này, nàng ta ngoài sáng thật thà, trong tối thì động tay đổi người, nhưng thật ra là muốn chiêu mộ nô tài? Thủ đoạn lúc trước của Phi Tâm, nàng ta lúc này mới quay đầu học hỏi!”

Mấy ngày nay trong cung loan truyền, nói vị Mỹ Nhân chết hôm sinh nhật kia, đúng là mở đường cho nô tài xóa cung tịch chạy thoát! Mà người giúp Trương Mỹ Nhân chính là Lạc Chính Phi Tâm như mặt trời ban trưa.

Đối với mấy cơn sóng lớn trong cung này, Tinh Hoa rành rẽ nhất, phần nhiều là do tranh thủ tình cảm. Sắp tới cuối năm, Phi Tâm lại mang long thai, Tinh Hoa cần gì phải ôm lấy việc này tìm vận đen? Đừng nói Trương Mỹ Nhân bé nhỏ không đáng kể mà không làm to chuyện. Huống chi, Tinh Hoa nay làm sao lại đi làm công cụ tranh thủ tình cảm cho bất kỳ kẻ nào?

Mới vừa rồi Mạc Thành Dũng nói vậy, Tinh Hoa đã hiểu rõ, nô tài trong cung, ai lại không biết nói bậy tùy tiện thì sẽ rơi đầu ? Nếu không có chủ tử làm chỗ dựa, tin đồn này làm sao có thể rơi vào tay Thọ Xuân Cung? Tin này vừa nghe thì đúng là rất kinh người, nhưng nếu suy nghĩ kỹ một chút thì không nén nổi cân nhắc đắn đo.

Mọi việc luôn luôn có nguyên nhân có động cơ, nếu nói Phi Tâm kết thù tranh thủ tình cảm với người khác, ngầm tính kế đuổi hết cũng xem như là một lý do. Nhưng lúc này, nàng là người độc sủng trong hậu cung. Hoàng thượng nay trong mắt lại khó chứa người khác, hơn nữa nàng lại mang long thai, chư cung đều thấp ba phần ở trước mặt nàng. Nói cách khác, chư cung lúc này căn bản không xứng là đối thủ của nàng. Nàng cần gì phải làm như tám trăm năm chưa gặp hoàng thượng, một mặt lại gây khó dễ cho cung nhân? Làm việc lúc nào cũng phải kiếm lợi tránh hại, nếu Phi Tâm thật sự dám làm chuyện như vậy, vậy chẳng phải là trăm hại mà không lợi? Mạo hiểm đuổi những nữ nhân hoàng thượng không định gặp, thậm chí còn không nhớ nổi đối với nàng có ích lợi gì? Hoàn toàn chính là vô căn cứ!

Trong cung luôn có thị phi, Tinh Hoa cũng không quan tâm đến mấy lời nói bóng nói gió. Chẳng qua là sắp đến cuối năm, là thời điểm cả nước cùng vui. Hoàng thượng này một năm khó có khi nhàn hạ, thời điểm cuối năm lại bận rộn không thôi. Hoàng thượng vô cùng quý trọng Quý Phi, mấy lời nói vô căn cứ ở hậu cung chẳng phải là làm cho hoàng thượng khó chịu?

Cái gọi là kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, ai cũng có số mệnh. Trong cung lên xuống là chuyện bình thường. Nếu không thể thích ứng ở đây mà bị cô lập, cho dù giãy giụa cũng vô dụng.

Mạc Thành Dũng thấy sắc mặt của Tinh Hoa, nhìn tay Tinh Hoa khẽ run. Hắn hiểu ý, đưa tay gọi hai cung nữ lui ra rồi khom người thấp giọng nói: “Không bằng nô tài tìm một cơ hội nói một tiếng với Uông Thành Hải? Đỡ phải loan truyền nghị luận ầm ĩ. Nhưng thật ra không được hay.”

“Hừ! Chủ tử trong cung phao tin đồn, Đức Phi kia không có năng lực chấp chưởng hậu cung. Ai gia sao lại mặc kệ?” Tinh Hoa cười lạnh một tiếng. “Truyền lời của ai gia. Vạn thọ sắp tới, lại đến cuối năm, lúc này cả nước vui mừng. Thật không muốn lại trách phạt người. Địa vị Trương Mỹ Nhân dù có thấp thì cũng là chủ tử. Nàng qua đời cũng có bằng cớ. Giấy trắng mực đen ghi lại trong sổ. Nay trong nhà đã nhận trợ cấp, cũng đã đưa linh cữu. Lại truyền mấy lời hồ đồ vấy bẩn thanh danh chủ tử, cứ theo lệ mà xử. Một chút cũng không nể mặt! Các cung cũng biết quy củ. Còn bỏ mặc nô tài nói xằng nói bậy nữa thì chủ tử cũng phải chịu trách nhiệm!”

Mạc Thành Dũng gật đầu nói: “Nô tài tuân chỉ!” Nói xong, hắn liền khom người lui ra ngoài truyền lời. Tinh Hoa tựa vào trên đệm hơi hơi ra một hơi. Phi Tâm nay trở nên loạn trí, nhưng loạn trí cũng không phải ngu ngốc. Nàng ở trong cung gần sáu năm, sao lại không biết nặng nhẹ? Hơn nửa năm nay Phi Tâm cũng không quan tâm đến chuyện gì. Tất nhiên là thời gian nàng sung sướng. Hơn nửa năm nay ở chung với Tinh Hoa càng thêm thân thiết. Tinh Hoa thỉnh thoảng cũng có thể cảm nhận được sự nhiệt tình hiếu thuận của tiểu bối bên cạnh. Nhân sinh trên đời, cần gì quá mức so đo?

Hoàng thượng và Quý Phi có khi cũng đến Thọ Xuân Cung tán gẫu với bà. Có khi mang đứa trẻ đến chơi đùa vô cùng ấm áp, nhưng thật ra có loại không khí cả nhà đoàn viên hòa thuận. Hoàng thượng từ nhỏ lớn lên ở trong cung. Tiên đế ít quan tâm đến hắn nhất. Trong cung đình, bởi vì có quân thần ở đằng trước, phụ tử chỉ là thứ yếu. Tiên đế con cháu không ít. Người người cũng đều bộc lộ tài năng. Hoàng thượng từ nhỏ kính cẩn nghe theo, cần mẫn hiếu thuận, nhưng lại thiếu ôn hòa. Mà gần đây thật ra lại càng ôn hòa. Trong mắt cũng ít tức giận quỷ quyệt, mà càng thêm chút cởi mở nhẹ nhàng. Có khi ngay cả Tinh Hoa nhìn thấy cũng hoảng hốt.

Quý Phi nay mang thai, đứa bé trong bụng hoàng thượng mong chờ nhất. Hoàng thượng đúng là thời gian này không lâm hạnh bất kỳ cung phòng nào. Hậu cung hoa cỏ vô số, xinh đẹp rất nhiều. Vốn là hoàng thượng tìm chỗ an tĩnh, nhưng chỉ có một góc nho nhỏ có thể thỏa mãn hắn.

Advertisement / Quảng cáo


Từ khi Quý Phi mang thai, sớ thỉnh cầu lập hậu trên triều cũng càng ngày càng nhiều, Quý Phi có lẽ là cái đích mọi người cùng hướng tới! Tội gì còn muốn câu thúc, không hoàn thành tâm nguyện của hoàng thượng chứ?


×××××××××××××××××

Đến tiết vạn thọ, cả nước cùng vui, trong cung giăng đèn kết hoa múa lửa rồng, kinh thành long nghi tuần giá, cả nơi bái sơn cầu phúc. Đức Phi Lâm Tuyết Thanh lần trước ngã bệnh, cứ thế đại yến tiết vạn thọ, cuối năm cùng với giao thừa đều là Tĩnh Hoa Phu Nhân giám sát nội phủ Ti chưởng cục cùng giải quyết lo liệu. Thái hậu trước kia cảm thấy Tĩnh Hoa Phu Nhân là kẻ dối trá không thể quản chuyện, nay thấy Tĩnh Hoa Phu Nhân đâu vào đấy, quy củ không loạn, cũng rõ ràng hiểu ra.

Sau lúc khen thưởng Tĩnh Hoa Mạt thị, nàng cũng không ôm hết công, thản nhiên nói cho thái hậu, là Quý Phi đem một số kinh nghiệm chuẩn bị tiết vạn thọ mấy năm trước viết ra, một số thì còn nhớ rõ, một số còn lại là cần nhờ đến Tú Linh Thường Phúc bên cạnh chỉ điểm. Như thế, mới trợ giúp Tĩnh Hoa một tay, may mắn mà không thấy hổ thẹn.

Thái hậu nghe xong thì trong lòng hết sức cao hứng, hậu cung như thế mới là tốt nhất. Quý Phi sủng mà không kiêu, còn biết hợp tác. Tĩnh Hoa có thể an tâm, cũng không ghen tị. Hai người hỗ trợ lẫn nhau mới sống yên bình.

Mấy ngày nữa chính là giao thừa, tối hôm nay lại nổi lên một trận tuyết lớn, bay lả tả suốt đêm, ngày kế toàn bộ cấm cung Hằng Vĩnh đều là một tầng trắng bạt. Cung phòng trăm năm này, thời gian càng lâu thì càng mới mẻ!

Trên triều trên cơ bản là không có chuyện gì. Các nơi đều chuẩn bị mừng năm mới, cũng là lúc náo nhiệt nhất, thanh nhàn nhất trong năm. Gần đây Vân Hi mỗi ngày đến Thọ Xuân Cung thăm thái hậu, có khi cùng Phi Tâm lại đây, cùng thái hậu nói chuyện phiếm chơi cờ. Thời tiết rét lạnh, thân mình Phi Tâm cũng càng không tiện, liền bớt ra ngoài đi dạo. Ngoại trừ tới hỏi thăm thái hậu thì cũng hiếm khi ra ngoài.

Tinh Hoa đang ngồi trong buồng sưởi, mặc áo cáo lông đỏ, trong lòng ôm lò sưởi tay, cân vạt hoa xanh điểm vàng. Nay bà chuyện gì cũng muốn quản, trải qua đấu tranh mưa gió, đối với bà mà nói đều là những hồi ức đã qua. Chỉ đợi hưởng phúc vài năm cũng không sao!

“Ninh Hoa Phu Nhân cũng không tốt, tuổi trẻ lại khinh suất như thế. Có lẽ cũng là ai gia nhìn lầm nàng!” Thái hậu khẽ thở dài một tiếng, “Hai ngày này Phi Tâm thật ra có đi thăm nàng, hoàng thượng rảnh rỗi cũng đi thăm một chút!”

“Không phải nhi thần không thăm, là nàng ta không muốn gặp nhi thần.” Vân Hi ngồi ở bên cạnh thái hậu, trường bào tử kim viền lông chồn đen. Một năm này trong triều triển khai chính sách mới, làm cho mắt hắn càng sâu thăm thẳm, góc cạnh rõ ràng, che giấu đi tính trẻ con, lại tăng thêm hoa mỹ.

“Nàng ta cũng không muốn gặp ai gia, nữ nhi nhà mình cũng không hỏi đến. Năm đó là ai gia muốn hại đứa nhỏ này!” Thái hậu nói xong, có chút chua xót.

Vân Hi hơi nghiêng đầu khuyên nhủ: “Mẫu hậu cũng không nhất định phải khổ sở như vậy, chuyện năm đó không cần nhắc lại. Là nàng ta không muốn ra ngoài, tùy nàng ta vậy. Nay nhi thần cũng không muốn cái gì, chỉ cần thiên hạ thái bình, thái hậu mạnh khỏe là được.” Vẻ mặt hắn lẳng lặng mà thản nhiên, giọng nói bình thường.

Advertisement / Quảng cáo


Thái hậu nghe xong gật gật đầu, buông tiếng thở dài nói: “Việc này không đề cập tới cũng được, đúng rồi, lần trước sổ sách các nơi đều đã đưa tới. Lần này cứ theo ý của con, con xem thử đi. Tháng giêng thừa dịp rảnh rỗi, nếu có chuyện gì cũng có thể triệu vào trước dạy một chút quy củ.”

Vân Hi nghe xong thì giương môi cười, phất tay áo nói: “Mấy ngay nay nhi thần đã xem rồi, ngay cả thế tử của Đông Lâm Vương năm nay đã mười sáu, năm nay cũng nên chỉ hôn cho nó. Thế tử của Quảng Thành Vương không kém nhi thần bao nhiêu, bên trong phủ lại chỉ có vài người, vẫn chưa chính thức lấy vợ. Hơn nữa Vũ Dương Hầu, Tăng Quảng Hầu cũng không còn trẻ, cũng nên có hôn phối. Hoặc là một số con cháu cùng tộc cũng không còn nhỏ. Mấy lần tuyển tú trước thật ra đều xem nhẹ bọn họ!”

Thái hậu nghe xong, trong lòng sợ hãi, Vân Hi nhíu mày, nói tiếp: “Nay nhi thần tâm không ở đây, không bằng đầu xuân sang năm đưa hết cho bọn họ. Con cháu chư vương hầu, người thích hợp không hề thiếu. Thật không cần sau này kéo hết vào trong cung, khiến cho nhi thần phiền não.”

Thái hậu dường như có chút không thể tin được, nhìn vẻ mặt của hắn mà giật mình: “Một người con cũng không nhìn?”

Vân Hi nghe xong nhoẻn miệng cười: “Con cháu chư vương cũng là một dòng Sở thị, quan hệ thông gia như thế cũng sẽ củng cố hoàng tộc. Cũng không nhất định vào hậu cung! Cần gì đưa một đống vào đây ngày ngày rơi lệ? Về phần dư ra, nhìn thuận mắt thì nhậm chức vài năm. Nhi thần tự biết con nối dõi là quan trọng, nhưng không quý ở số nhiều, hơn nữa còn không phải có Phi Tâm đó sao? Nàng cũng không phải không thể sinh, trong bụng đang có một đứa, đến lúc đó nhi thần và nàng lại cho mẫu hậu thêm vài đứa!”

Thái hậu nghe xong, nhìn Vân Hi một lúc lâu mới kéo tay hắn: “Ai gia ở trong cung nhiều năm như vậy, năm đó lúc ai gia đi theo tiên đế vào đông cung, cũng may mắn hầu hạ Đức Tông hoàng Đế vài năm, chuyện hậu cung cũng coi như gặp qua vô số. Nhưng thật không nghĩ tới, con đúng là một người tình cảm!”
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.