Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung

Chương 48: Phi tử bị vứt bỏ ở lãnh cung, náo lâm triều (2)【 canh hai 】



Ngọc Nhi ở bên cạnh nghe Hạ Như Thanh nói, đột nhiên mắt dừng ở phía trên một cái cẩm bào màu vàng, chỉ thấy phía trên ống tay áo cẩm bào có một đôi Phượng Hoàng đều giương cánh, sợi tơ màu vàng kỳ diệu hoa văn vòng vèo, lập thể bỗng nhiên làm cho người ta có cảm giác mới mẻ, nét thêu vô cùng tinh sảo, thật là làm cho người ta khen không dứt miệng.

“Cái này đi. . . . . .” Ngọc Nhi thấp giọng tự nhủ, nàng ngoái đầu nhìn lại mooth chút Hạ Như Thanh còn đang buồn ngủ, khóe môi của mình không khỏi hướng lên, môi son phấn nộn kéo một độ cong đáng yêu.

“Nương nương, để Ngọc Nhi trang điểm và mặc y phục cho người a. . . . . .” vẻ mặt Ngọc Nhi cười cầm cái cẩm bào này đi về hướng Hạ Như Thanh, cẩn thận mặc cho nàng dễ dàng.

Vừa tiện tay đón lấy đồ trang sức trong hộp lấy vòng nguyệt quế trên đầu, đem mái tóc mềm mại của Hạ Như Thanh đều quấn lại, dùng trâm vàng buộc lên, hai má bôi tí phấn trang điểm, chỉ chốc lát sau, dưới bàn tay khéo léo của Ngọc Nhi, mới vừa rồi khí chất còn hơi có vẻ hao gầy, lúc này lại đổi thành một loại khoan thai, cảm giác khí phách tôn quý.

“Nương nương của nhà chúng ta thật đúng là thiên sinh lệ chất khó có được, từ nay về sau có thể thưởng thức các loại phong cách của trang phục rồi!” Thời điểm Ngọc Nhi đang nói lời này chính là vui vẻ hết sức, phải biết rằng đây chính là nàng rất hứng thú, chính mình nhìn thấy hình ảnh mặc trang phục của Hạ Như Thanh, càng sinh lòng kiêu ngạo.

“Tiểu nha đầu này thiệt là, chẳng qua là ra ngoài một chút, không cần ăn mặc đẹp đẽ quý giá như vậy. . . . . .” Hạ Như Thanh bất đắc dĩ lắc đầu, đứng dậy vung lên tay áo phượng, hình vẽ trên cẩm bào tựa hồ sống lại, trông rất sống động bay lượn ở trên cẩm bào.
Advertisement / Quảng cáo




“Nha đầu, thời gian cũng không còn nhiều lắm . Ngươi trước khi đi nên thu hồi kim bài lại a, Bổn cung trước đi nhìn trò hay một chút! Động tác cần phải nhanh lên, bằng không đợi tí nữa bị phát hiện, đừng trách Bổn cung không có nhắc nhở ngươi. . . . . .” Hạ Như Thanh vịn kim quan lại như bị lung lay sắp đổ, từ từ đi ra ngoại điện.

“Dạ, nương nương, nha đầu sẽ đi ngay bây giờ a. . . . . .” Ngọc Nhi sôi nổi hướng lãnh cung đi, chứa đựng một nụ cười sáng lạn, phảng phất giống như tiểu thiên sứ thanh thuần.

Chỉ chốc lát sau, Ngọc Nhi liền tới đến trước cửa lãnh cung, đúng lúc đụng các phi tử ở lãnh cung chuẩn bị xuất môn.

“Uy , các ngươi mau mở ra.” Một giọng nữ bén nhọn đột ngột vang lên ở trong lãnh cung, theo tiếng nhìn lại, nguyên lai là những phi tử kia xuất môn lại bị ngăn trở, chính là các nàng không phải có kim bài ở trong tay sao?

Chẳng lẽ những thị vệ kia to gan như vậy?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.