Cựu Nhân Khốc

Chương 7



Bởi vì đại phu nói ra chuyện này, cho dù Quy Ngư Dương cảm thấy được chuyện này đều là do đại phu nói lời vô nghĩa, nhưng hắn rơi vào đường cùng, hay là muốn cấp cho đại phu một cái công đạo, đành phải phái một nha dịch đi xa thăm dò sự kiện này.

Kết quả nha dịch trở về bẩm báo làm cho y chấn động, các sự kiện được điều tra so với những gì đại phu nói chỉ có hơn chứ không kém, nếu là Phùng Sanh Hàn chuyển về nơi đó, chỉ sợ là tai họa trước mắt.

“Này...... Này......”

Y lúc trước đáp ứng đại phu rồi, nếu thật là có chuyện này, sẽ khuyên Phùng Sanh Hàn không cần về nhà.

Nhưng là mấy ngày trước đây, thời điểm mà Phùng Sanh Hàn đến nha môn, chính mình nói đến như vậy, hắn làm sao có thể nghe lời y khuyên.

Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy, biết rõ là việc khó, nhưng Quy Ngư Dương chỉ có thể kiên trì lên núi, tới cạnh cửa, y trầm ngâm hồi lâu, lấy hết dũng khí gõ cửa.

Phùng Sanh Hàn mở cửa, nhìn Quy Ngư Dương bằng vẻ mặt lạnh như băng, ngay cả nói cũng không nói. Y vẻ mặt không yên, vẻ bệ vệ ngày trước chẳng những đã mất mà còn nói năng vô cùng khách khí.

“Ta có thể vào ngồi không?”

Quy Ngư Dương nguyên bản nghĩ đến mình có thể bị đuổi đi, không thể tưởng được Phùng Sanh Hàn lại mở cửa, mặc dù không nói chuyện, nhưng ít ra đã có thể cho y vào nhà.

Vào phòng sau, Phùng Sanh Hàn rót một ly nước suối đưa đến trước mặt y, mặt khác hắn ngồi ngay ngắn ở một bên nhìn về phía khác, tựa như không nhìn thấy y đang ngồi ở đây.

Trong khoảng thời gian ngắn này, sự yên tĩnh, lúng túng tràn ngập ở hai người.

Có thể để y đi vào phòng xem như là đã khách khí với y, Quy Ngư Dương không dám yêu cầu nhiều hơn, y thanh vài tiếng yết hầu, muốn đem chuyện hôm nay nói rõ.

“Phùng công tử, ta lần này tới là muốn nói cho ngươi, mời ngươi tạm thời không cần chuyển nhà, nha lý ta thiếu một vị sư gia giúp ta xử lý một vài công văn, trong trấn này chỉ có ngươi là hiểu biết văn đủ để đảm nhận việc này, ta là tới nơi này mời ngươi đến giúp ta xử lý chút công văn.”

Phùng Sanh Hàn nghe y nói xong cũng không có quay đầu lại, hắn vẫn duy trì một thái độ vô lễ, thậm chí còn cười lạnh đứng lên, nói vài câu lạnh nhạt.

“Đại nhân, thảo dân đức gì năng gì có thể đảm nhiệm chức vụ này? Huống chi đại nhân còn bắt thảo dân tu thân dưỡng tính, để tránh hoang dâm vô độ, dẫn lửa tự thiêu, đại nhân nói như vậy, thảo dân ghi nhớ trong lòng. Sao dám dừng trong phạm vi mười bước quanh đại nhân, làm cho đại nhân nghĩ thảo dân không biết liêm sỉ, lại muốn sau lưng tình nhân câu dẫn nam nhân khác.”
Advertisement / Quảng cáo


Quy Ngư Dương xanh mặt, hắn lại dùng những lời nói này để nói lại y, hại y không biết nói gì mà chống đỡ, cuối cùng chỉ có thể thầm thán một tiếng, rõ ràng biết là phải chịu nhục, nhưng lại không thể không đến.

Ai bảo y lúc trước nói khó nghe, hiện tại bị Phùng Sanh Hàn thừa cơ châm chọc một chút cũng là chuyện đương nhiên, đành phải chấp nhận.

“Ngày đó là ta lỡ lời, Phùng công tử, ngươi đại nhân đại lượng, đừng đặt ở trong lòng.”

“Đại nhân là quan lớn, thảo dân sao dám để ở trong lòng.”

Phùng Sanh Hàn nói câu nào thì câu nấy đều là gai, nếu là Quy Ngư Dương của ngày xưa đã sớm tức giận bỏ đi, nhưng hiện tại y chỉ có thể nhẫn nại, dù thế nào, y cũng không muốn một nhân tài thư sinh như Phùng Sanh Hàn, bị những kẻ hạ lưu bỉ ổi khi dễ. (Hầu lão: ấy, trong lòng anh cũng có một chút thương xót sao??)

“Hàn đệ, ngươi quay đầu lại, hảo hảo nghe ta nói, ta hy vọng ngươi không cần rời khỏi nơi này, giúp ta xử lý công sự, nửa năm sau, ngươi muốn đi đâu cũng được.”

Quy Ngư Dương thanh âm mềm mỏng, ngữ khí ôn tồn, còn thân thiết gọi hắn là Hàn đệ, Phùng Sanh Hàn thất vọng đau khổ, chậm rãi quay đầu.

Mặt hắn như bạch ngọc, phong hàn tuy là đã đỡ, nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt, chính là trên mặt đôi môi đỏ tươi như cánh hoa tương, thật sự hết sức liêu nhân.

Quy Ngư Dương nhìn đôi môi đỏ mọng đó, đột nhiên nhớ tới chuyện ngày hôm đó, đôi môi ngọt ngào đầy mùi hương, tiếng rên rỉ triền miên động lòng người, làm cho y suốt đêm muốn dừng mà không dừng được.

Hơn nữa Phùng Sanh Hàn ở trên giường phong tình diễm lệ đến cực điểm, nếu là hắn biết được đệ đệ hắn thèm muốn, chẳng phải là phải ngày đêm giày vò hắn?

Suy nghĩ một hồi Quy Ngư Dương không để ý liền đứng lên, tuyệt đối không thể làm cho hắn hồi hương, mặc kệ hắn tức giận như thế nào, chính mình nhất định phải làm cho hắn hết giận, cho đến khi hắn nguyện ý lưu lại mới thôi.

“Tóm lại, ngươi giúp ta đi.”

Y ăn nói khép nép mà muốn nhờ, Phùng Sanh Hàn tuy rằng vẫn là ngôn ngữ mang dao, nhưng là ngữ điệu cũng đã vững vàng rất nhiều, hắn nói lạnh lùng thản nhiên, căn bản là không đem y xem ở trong mắt.

“Đại nhân, ngài trước đó vài ngày bắt thảo dân phải nhanh chuyển đi, hiện tại lại nói thảo dân không cần rời đi, đại nhân, ngài đến tột cùng là bắt thảo dân làm như thế nào?”

Phùng Sanh Hàn vẫn là lãnh ngưng mặt, Quy Ngư Dương cười khổ đưa ra điều kiện.

“Ta biết chúng ta bát tự không hợp, mỗi lần gặp mặt luôn khắc khẩu không ngừng, hay là như vậy đi, ngươi tới quan nha, ta sẽ tận lực ít xuất hiện ở trước mặt ngươi, nếu có chuyện vặt gì, ngươi cứ hỏi sư gia, như vậy được không?”

Phùng Sanh Hàn rốt cục nhìn thẳng vào y, nhưng vẫn không trả lời.

Phùng Sanh Hàn đứng lên. “Ta hiểu, sẽ ở quan nha chờ ngươi, ngươi buổi sáng nên đến đó đi, khi nào quyết định ta sẽ nói với sư gia.”

Bởi vì không khí thật sự ngưng đọng vô cùng, cho nên Quy Ngư Dương biết cho dù có nói nữa cũng không được gì, y đành rời khỏi phòng ở của Phùng Sanh Hàn, nhịn không được thở dài thở ngắn.

Việc này đại khái thất bại, có thể còn phải quay lại khuyên hắn thêm lần nữa. Thôi, đi về trước nói sau.

●●●

Sáng sớm hôm sau, Phùng Sanh Hàn đã đến quan nha báo danh, làm cho Quy Ngư Dương giật mình không thôi.

Phùng Sanh Hàn hôm qua thái độ lạnh lùng thản nhiên, đối với y nói chuyện cũng rất cung kính, đúng  như lời đại phu nói, chỉ cần chính mình nguyện ý khuyên hắn, hắn vẫn là nghe theo.

Xem ra Phùng Sanh Hàn vẫn là kính trọng y vài phần, bằng không sẽ không đối với y như thế nói gì nghe nấy, chính là bạch diện thư sinh Phùng Sanh Hàn này, từ trước đến nay chưa cho đối xử với y hòa nhã, chẳng những luôn mang mặt lạnh, càng thường xuyên ác ngôn cùng hướng, y thật sự không rõ Phùng Sanh Hàn đối với hắn có ác ý gì không.

Hai người cùng làm việc tại quan nha, y phái Lâm Tôn Sùng phụ trách chuyện Phùng Sanh Hàn, công văn ở hậu đường còn rất nhiều, gọi Phùng Sanh Hàn đến xử lý, cũng không phải là chuyện xấu.

Tuy nhiên y sợ những cuộc nói chuyện với Phùng Sanh Hàn, bởi vậy y làm đúng như lời hôm trước, tận lực không cùng Phùng Sanh Hàn đối mặt, cho nên y cùng Phùng Sanh Hàn mặc dù cùng làm ở quan nha, nhưng là ngày thường lại khó mà gặp được.

Có khi y xa xa nhìn thấy Phùng Sanh Hàn đi lại liền chuyển sang đi đường khác, hai người sẽ không gặp cùng một chỗ, cho nên còn bình an vô sự một thời gian.

Những bông tuyết đầu tiên của mùa đông đã đến sớm hơn thường lệ, tuyết đọng thành một mảng mỏng trên đất, Phùng Sanh Hàn một mình một người đứng thẳng ở hậu viện quan nha, không biết đang suy nghĩ việc gì.

Chỉ thấy hắn mặt đầy chua xót, tựa như cật lực áp chế nỗi u sầu trong nội tâm, Quy Ngư Dương xa xa trông thấy hắn, y biết chính mình nên đi nơi khác, để tránh hai người lại gặp.

Nhưng là chân y tựa như mọc rễ, chỉ có thể đứng yên tại chỗ, toàn thân không thể nhúc nhích, y ngơ ngác nhìn khóe mắt lóe lệ quang của Phùng Sanh Hàn.

Hắn nhãn mi sầu khổ, làm cho nội tâm y một trận điên đảo, dường như tất cả những sự đau khổ đắng cay đều tụ lại một chỗ, phân không ra gì là tư vị đau khổ nữa.

Y cơ hồ muốn bước đến bên người hắn, sau đó...... sau đó như thế nào?

Quy Ngư Dương ngạc nhiên tự hỏi chính mình, lại không biết bản thân mình muốn như thế nào?

Chỉ biết là chính mình không muốn hắn bi thương như vậy, không muốn nhìn thấy hắn khó chịu, thậm chí chỉ cần hắn có thể cười, muốn y làm chuyện gì đều có thể.

Quy Ngư Dương tỉnh ngộ vì những suy nghĩ này, ý niệm này giống như một trận sét đánh khiến mặt y tái nhợt, đây là cái ý tưởng gì, dường như y đã đem Phùng Sanh Hàn trở thành tình nhân yêu thương thương tiếc, y như thế nào lại có suy nghĩ này với người xa lạ?

Y kinh hoảng muốn quay đầu rời đi, lại nhìn thấy sư gia Lâm Tôn Sùng đi đến bên người Phùng Sanh Hàn, săn sóc cầm lấy áo khoác khoát lên trên vai Phùng Sanh Hàn, để tránh hắn ở vào đông cảm lạnh.

Lâm Tôn Sùng không biết nói gì đó, Phùng Sanh Hàn bỗng nhiên rơi lệ không ngừng, Lâm Tôn Sùng ôm lấy hắn, nhẹ giọng an ủi, Phùng Sanh Hàn sao lại có thể để tùy ý ôm vai y?

Quy Ngư Dương thấy khiếp sợ, y thấy sư gia Lâm Tôn Sùng tuy rằng thân thể không cao, nhưng là y làm việc có trách nhiệm, cũng rất có khí khái nam tử hán, bà mối hướng y làm mối vài lần, y đều lấy công sự bận rộn để chối từ, có thể nào y chính là tình nhân của Phùng Sanh Hàn?

Còn nghĩ đến mình và y yêu thích có chút giống nhau, đồ dùng trong nhà của Phùng Sanh Hàn đều có đôi có cặp, nên một nửa còn lại chính là cho Lâm Tôn Sùng dùng?

Nói cái gì tình nhân y đang ở bên ngoài, nói không chừng chính là những lời tô son trát phấn, có lẽ hắn là vì muốn y không làm phiền Lâm Tôn Sùng nên mới nói như vậy.

Quy Ngư Dương đầu một trận phát đau, si ngốc nhìn trong chốc lát, mới xoay người trở lại phòng.

Y ở trong phòng không đến vài bước, lại căm giận đột nhiên quay lại nơi vừa rồi.
Advertisement / Quảng cáo


Nha môn là nơi công sự, không dung bọn họ hai người ân ân ái ái liếc mắt đưa tình, hai người kia không kiêng kỵ ánh mắt người khác, khiến cho y cảm thấy thẹn tâm!

Bọn họ hai người còn nói lời khó phân khó chia, nhìn thấy làm cho Quy Ngư Dương lửa giận đầy bụng.

Nhìn thấy khăn mặt mà Phùng Sanh Hàn đang dùng lau lệ đúng là của Lâm Tôn Sùng, hắn đối với mình lời nói lãnh đạm, thái độ đáng ghét, không thể tưởng được thế nhưng đối với Lâm Tôn Sùng...... đối với y đặc biệt không giống như bình thường.

Quy Ngư Dương đảo ngược quay về phòng, Lâm Tôn Sùng vừa rồi ở trên bàn phân chia công văn, y lật xem hai hàng, nhưng không có cách nào đem lực chú ý đặt ở công sự.

Y lại quay trở lại nơi vừa rồi, lần này Phùng Sanh Hàn đã lau khô nước mắt, Lâm Tôn Sùng đang cùng hắn từng bước một rời đi hậu viện.

Hai người lời nói thân mật, tuy rằng nhìn ra được Phùng Sanh Hàn miễn cưỡng cười vui, nhưng hắn ngẫu nhiên còn có thể lộ ra nụ cười thản nhiên, thản nhiên lộ ra lúm đồng tiền làm động lòng người, hắn cơ hồ không ở trước mặt mình cười như vậy.

Chỉ có một lần, khi y mới vừa đi thăm viếng Phùng Sanh Hàn chỉ thấy qua một lần mà thôi, về sau hai người gặp mặt tình huống càng ngày càng kém, y căn bản chưa thấy qua nụ cười này.

Quy Ngư Dương trở về phòng lại cầm lấy công văn, Lâm Tôn Sùng chữ viết tứ bình bát ổn, y lại càng xem càng phiền lòng hỏa đại, nhịn không được ném công văn hắn mới vừa trình lên.

Y tức giận đến hai mắt đỏ lên, lại tuyệt không biết được chính mình đang tức giận cái gì, chỉ biết là y tức giận đến đầu như muốn nứt ra, rốt cuộc không có cách nào ở lại quan nha, quyết định về nhà.

Về đến nhà, thấy cái gì đều chướng mắt, vì việc nhỏ mọn không minh bạch rống lên với mấy phó tì, bọn họ sợ tới mức cả người phát run. Ngay cả Lương Uyển Ngọc đối với y nói chuyện cũng phải thật cẩn thận, chỉ sợ làm cho y tức giận lần nữa.

●●●

Quy Ngư Dương phiền lòng không dứt, ngày hôm sau còn chưa hừng đông, y liền vội vả đến quan nha, vẫn đợi cho đến khi Phùng Sanh Hàn đi vào nha môn, khiến tâm tình y dịu xuống.

Nhưng là khi Lâm Tôn Sùng bước vào, Phùng Sanh Hàn liền tự động đi đến bên người hắn, hai người lại là thân mật nói chuyện với nhau, nhìn thấy càng khiến y càng tức càng giận hơn so với hôm qua.

Gọi Lâm Tôn Sùng tiến vào phòng, vô duyên vô cớ chỉ vào công văn thoá mạ hắn một chút, đem tất cả những cái có thể sử dụng làm cớ mắng một trận, sau đó y mới để cho Lâm Tôn Sùng rời đi.

Chính là y mới mắng xong Lâm Tôn Sùng, Phùng Sanh Hàn đã đứng ở phòng ngòai, tựa như ở lo lắng  Lâm Tôn Sùng, làm cho y nhìn càng thêm tức giận.

Bọn họ có cần phải ở quan phủ mà liếc mắt đưa tình không? Ngay cả khi hai người là tình nhân, cũng không muốn ở trước mặt người khác một bộ dạng ân ân ái ái, làm cho người ta thật sự cảm thấy chướng mắt đến cực điểm.

Y lại gọi người đến kêu Lâm Tôn Sùng tiến vào, Lâm Tôn Sùng mới vừa bị y không phân tốt xấu giáo huấn một chút, trên mặt còn có chút khó coi, sau khi tiến vào, lại vẫn như cũ có lễ, nghĩ đến y là muốn hỏi chuyện công văn.

“Đại nhân, công văn kia ta lập tức làm lại, buổi chiều liền trình lên.”

“Ngươi có biết chuyện Phùng Sanh Hàn?”

Lâm Tôn Sùng bỗng nhiên ngẩn đầu, trên vẻ mặt trở nên thật cẩn thận.

“Đại nhân muốn hỏi chuyện gì của Phùng công tử?”

Quy Ngư Dương cuồng nộ đến cực điểm, đến bây giờ còn giả bộ? Y rõ ràng là tình nhân của Phùng Sanh Hàn, vậy mà lại để hắn ở một mình trên vùng núi, ngay cả chuyện ngày thường không biết có chiếu cố y hay không, ngay cả khi hắn phát sốt cao nghiêm trọng như vậy lại cũng không biết.

Nếu không phải ngày trước mình lên núi, Phùng Sanh Hàn chẳng phải là đã sớm bệnh chết, y là tình nhân hắn sao lại vô tình vô nghĩa như thế, không phải chỉ là để cùng Phùng Sanh Hàn chơi đùa mà thôi, hoặc là chính là lợi dụng hắn phát tiết tình dục?

Quy Ngư Dương rõ ràng biết được Lâm Tôn Sùng là người chính trực, nhưng giờ phút này lại vọng tự phỏng đoán, còn nghĩ vô cùng hạ lưu.

Phùng Sanh Hàn thật sự rất mị hoặc, lúc mới gặp hắn cũng đã cảm thấy được bộ dạng vô cùng diễm lệ, sau đêm hôm đó, y càng biết được Phùng Sanh Hàn thật sự rất đẹp người bên ngoài không thể bằng được.

Lâm Tôn Sùng nếu kiêng kị người khác, không dám công khai quan hệ giữa hắn cùng với Phùng Sanh Hàn, ít nhất cũng phải chiếu cố hắn a!

Y không mắng Lâm Tôn Sùng một chút sẽ không hết giận, một đại nam nhân có thể nào như thế không có trách nhiệm, chẳng lẽ hắn không hiểu được Phùng Sanh Hàn có bao nhiêu yêu thương hắn hay sao?

“Phùng Sanh Hàn có nam tình nhân, ngươi có biết đi?”

Đồng tử Lâm Tôn Sùng bỗng nhiên khẩn trương co rút lại, hắn chậm rãi trả lời, tựa như đây là một vấn đề rất nan giải, đến tột cùng phải như thế nào mới có thể trả lời viên mãn.

“Tiểu nhân không biết.”

Còn nói dối! Quy Ngư Dương phẫn uất không thôi, thiếu chút nữa đập bàn mắng to, thanh âm y âm trầm chút, “Ngươi là thật không biết hay là giả không biết?”

Lâm Tôn Sùng khó có thể trả lời, hắn nhìn phía Quy Ngư Dương, giống như tính nói cái gì đó, rồi lại lập tức câm miệng, lập tức vẫn như cũ kiên trì trả lời.

“Đại nhân, tiểu nhân thật sự không biết.”

Quy Ngư Dương rất tức giận, cực kì giận dữ, “Hảo, cho dù ngươi không biết, ngày thường cũng nên nhiều hơn mà chiếu cố hắn, hắn thân mình không tốt, nỗi lòng bi thương, chẳng lẽ những việc đó ngươi không nhìn ra sao?”

Không thể tưởng được Lâm Tôn Sùng cúi đầu, nhưng lại nói vô cùng thành tâm thành ý, “Đại nhân, ta sẽ chăm sóc nhiều hơn, ta cũng hy vọng tâm tình y sáng sủa, thân mình cường tráng, như thế đại nhân mới có thể yên tâm.”

Hắn đều nói chân thành như vậy, làm cho Quy Ngư Dương muốn mắng lại không có biện pháp mắng, đành phải phất tay bảo hắn đi xuống, nhưng tâm tình của y bỗng nhiên trầm  lặng.

Xem ra Lâm Tôn Sùng là một tình nhân tốt, bằng không sẽ không nói ôn nhu như vậy, huống chi hắn vốn là  như vậy, Phùng Sanh Hàn yêu thương hắn, cũng không uổng phí công y trả giá nhiều như vậy.

●●●

Từ khi Quy Ngư Dương đối Lâm Tôn Sùng răn dạy một chút, Lâm Tôn Sùng càng thường cùng Phùng Sanh Hàn một chỗ, hai người cảm tình càng sâu.

Rõ ràng là một chuyện tốt, nhưng là y lại càng thấy sầu não, vừa thấy bọn họ đi cùng một chỗ, chống đỡ hết nổi kêu Lâm Tôn Sùng, chính là muốn người kêu Phùng Sanh Hàn vào nhà trong làm việc, không cho hai người có cơ hội ở chung.

Y cũng không rõ chính mình đang làm cái gì, y lấy cớ công văn có nhiều chỗ sai, cố ý bắt hắn ở lại làm việc, làm cho Phùng Sanh Hàn có khi không trở lại trên núi, đành phải ngủ lại ở nha lý.

Ngày hôm đó Quy Ngư Dương vào sau ốc Phùng Sanh Hàn ở sửa sang lại công văn, ánh nến phiêu diêu, trên bàn trang giấy lung tung, Phùng Sanh Hàn bởi vì rất mệt, chợp mắt nằm úp sấp ở trên bàn nghỉ ngơi.
Advertisement / Quảng cáo


Y mấy ngày nay đến không dám thân cận Phùng Sanh Hàn quá, sợ hai người lại bất hòa, hắn đến đây đã nhiều ngày, vậy mà đây là lần đầu tiên y đến gần Phùng Sanh Hàn như vậy.

Hắn thoáng tiều tụy chút, gầy yếu đau khổ, tình cảm trong lòng cuồn cuộn dâng lên khiến y cũng nói không nên lời, y chỉ biết là tâm mình hiện đang rất đau.

Quy Ngư Dương nhẹ nhàng đẩy sợi tóc trên mặt y ra, Phùng Sanh Hàn ngủ thật sự trầm, một chút không có phát giác động tác của y.

Đôi mắt y nhìn xuống, hướng tới cánh hoa màu đỏ tươi kia nhìn chằm chằm, tay Quy Ngư Dương bỗng nhiên nắm chặt thành hai nắm đấm, cố gắng hạ xuống mong muốn nếm thử hơi thở hương nhuận mùi đàn hương từ trong miệng kia.

Đêm hôm đó nhớ lại cảnh phong tình kia, Phùng Sanh Hàn tự mình hôn y, đôi môi nhuyễn nộn kia có hương thơm cực ngọt, làm cho y không uống mà say.

Ánh mắt Quy Ngư Dương khó có thể khống chế lại dời xuống, hơi thở ồ ồ nhìn chằm chằm vào thân thể Phùng Sanh Hàn.

Tuy rằng hắn đang mặc quần áo mùa đông, lại là nằm úp sấp, cơ hồ không thể thấy rõ đường cong thân thể của hắn, nhưng y biết ở bên trong quần áo, thân thể hắn lửa nóng trắng nuột, mềm mại đáng yêu vô cốt.

Đêm hôm đó hắn tưởng mình là tình nhân tự động hiến thân, liền hiểu được hắn đối tình nhân là nhiệt tình như hỏa, là đáng yêu kích người cỡ nào.

Quy Ngư Dương muốn vươn tay cởi bỏ quần áo hắn, sau đó hôn lên thân thể y, ôm hắn đến trên giường, sau đó hôn lên khắp người của hắn, nhanh chóng tiến vào thân thể hắn, cảm thụ được lửa nóng trong cơ thể hắn......

Dục vọng y nóng lên như lửa, ngạnh như nhiệt thiết...... Quy Ngư Dương rút lui hai bước, cũng đủ biết loại suy nghĩ đó làm y kinh hãi đến dường nào.

Trời ạ, y đến tột cùng là đang suy nghĩ cái gì?

Phùng Sanh Hàn là người của Lâm Tôn Sùng, lần đó phát sinh quan hệ là bởi vì Phùng Sanh Hàn thần trí không rõ ràng, hiện tại bọn họ đều thần trí rõ ràng, y có thể nào đối Phùng Sanh Hàn có cảm giác, Phùng Sanh Hàn càng không thể có thể đối y có cảm tình.

Huống chi y hiện tại đã biết tình nhân trong lòng mà hắn thường xuyên mong nhớ chính là sư gia Lâm Tôn Sùng của mình, làm sao còn có thể đối với hắn có loại ý niệm đáng sợ này trong đầu?

Vợ bằng hữu không thể đụng, y làm sao có thể đối tình nhân của sư gia mình có ý định không nên.

Quy Ngư Dương không dám liếc mắt xem Phùng Sanh Hàn một lần nữa, kích động quay đầu tông cửa xông ra, chạy trốn về nhà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.