Đã Lâu Không Gặp

Chương 27



Ngày sinh nhật của Tư Không Cảnh, đúng vào ngày lập đông.

Mùa đông đã bắt đầu ở thành phố S, Phong Hạ đi theo Kevin, trợ thủ của Mục Hi thử lễ phục, trước khi ra ngoài,cô khoác một chiếc áo khoác dày bên ngoài bộ váy mỏng.

“Kevin.” Ngồi vào trong xe,cô nghiêng đầu nhìn về phía Kevin. “Party từ thiện dự tính kết thúc lúc mấy giờ?” Kevin nhìn đồng hồ trên tay một chút, rồi nói. “Sẽ rất khuya, theo các năm trước thì đến khoảng rạng sáng, nhưng cũng có thể rời khỏi đó trước thời gian… Chỉ là, phải xem lúc nào thì thiếu gia định rời khỏi đó, cô là bạn gái cậu ấy, phải đi theo cậu ấy.” Cô nhẹ cụp mắt xuống, lấy điện thoại di động nhìn. Trên màn hình đúng lúc phát tín hiệu có tin nhắn tới, cô mở ra nhìn, nhất thời thở phào nhẹ nhõm. “Gần 4020 cuốn sách điện tử trên máy bay, chỉ một chút nữa là đến căn hộ.”

“Đúng rồi.” Xe vững vàng lái về phía hội trường party, Kevin giống như nghĩ đến cái gì, hạ thấp giọng nói bên tai cô. “Summer, cô có phát hiện gần đây thiếu gia… rất kỳ quái?”

“Hả?” Cô nhìn về phía Kevin. Kevin thuật lạn lần nữa những chuyện xảy ra bên cạnh Mục Hi. “Cô không thấy gần đây thiếu gia nhìn qua… rất buồn bực, nhưng lại có chút gì đó giống như muốn thử cảm giác hưng phấn?” Cô lắc đầu. “Không cảm thấy, trong mắt tôi… gương mặt đó trước nay cũng không có nhiều biểu tình để thay đổi.” Kevin tựa vào thành ghế phía sau, vô cùng tự nhiên. “Nhất là party từ thiện hôm nay, cậu ấy thật ra không cần tham gia, nhưng lại thay đổi ý định muốn đi.”

Cô không quan tâm tới chuyện của Mục Hi, chỉ có gắng kéo áo khoác dày bên ngoài chặt một chút, nhắm mắt dưỡng thần. Trong xe yên lặng, cô lặng lẽ nghĩ tới chuyện buổi tối tặng quà sinh nhật cho Tư Không Cảnh, không tự chủ được mỉm cười…

Live làm chủ party từ thiện này, dĩ nhiên những nhân vật tham gia đều là minh tinh, ngôi sao lớn trong làng giải trí.

Trong ánh sáng chói lọi của party, Phong Hạ hiện đang là nữ nghệ sĩ mới nổi nóng nhất trong làng giải trí, lại thêm việc là bạn gái của tổng giám đốc công ty Live, trong khoảng thời gian ngắn, tất cả đèn flash, sóng người, toàn bộ xúm lại xung quanh cô.

Mục Hi cầm ly rượu, có chút không để ý tiến lên ứng phó với đám người, Phong Hạ kéo tay anh, lễ độ nói chuyện với một ít minh tinh.

Vất vả ứng phó được một lớp, cô nhẹ thở một hơi, vừa định nói với Mục Hi để nghỉ ngơi một chút, lại đột nhiên cảm thấy thân thể anh cứng đờ.

Loại cứng nhắc này quá rõ ràng, cô ngẩng đầu nhìn anh, liền thấy ánh mắt của anh nhìn thẳng về một phía.

Advertisement / Quảng cáo


Nhìn theo ánh mắt anh, bên cạnh một bàn rượu cách đó không xa, một người phụ nữ với mái tóc quăn đen dài và một người đàn ông ngoại quốc đang đứng, cô ấy đang mặc một chiếc váy màu đỏ tím lộ lưng, eo thon mông cao, ngũ quan càng mĩ lệ, khiến mọi người phải ngoái nhìn. Cô nhìn thêm mấy giây, mới nhận ra người phụ nữ này giống với người cô gặp lúc cô tới phòng làm việc của Mục Hi! Người phụ nữ đúng lúc nhìn sang, chống lại ánh mắt của bọn họ, liền kéo người đàn ông ngoại quốc đi về phía này, đi đến trước mặt hai người thì cười nâng ly rượu lên. “Tổng giám đốc Mục thật là toàn tài, tự mình chuẩn bị, tiệc đứng lần này tốt hơn lần trước rất nhiều.”

“Xin chào.” Không quan tâm ánh mắt giống như đốt cháy của Mục Hi đang dừng lại trên người mình, tầm mắt của người phụ nữ tự nhiên chuyển lên người Phong Hạ. “Tôi tên là Trinh Vận Chi, đây là bạn trai tôi, Louise.”

“Xin chào.” Cô cũng lễ độ cười. “Phong Hạ.”

“A, tôi biết cô.” Trịnh Vận Chi như có điều suy nghĩ. “Hiện tại là nữ chính nóng nhất của phim truyền hình, cô là… bạn gái của tổng giám đốc Mục?”

“Hả?” Cô ngẩn ra, vội khoát tay. “Không…”

“Em đi theo anh.” Ai ngờ cô còn chưa nói xong, Mục Hi liền đặt ly rượu xuống bàn, ‘bùm’ một tiếng, cả cái ly bể cũng không quan tâm, anh xanh mặt đứng dậy kéo lấy cổ tay Trịnh Vận Chi.

Trịnh Vận Chi cau mày, muốn phản kháng, nhưng bị anh kéo mạnh chỉ có thể đi về phía trước. Một nam một nữ thế lực mạnh mẽ, cảnh tượng như vậy, người xung quanh cũng không dám nhìn lâu, chỉ là nhìn nhiều, lại tiếp tục trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người. Phong Hạ nhìn bóng lưng hai người biến mất mà cả người đổ mồ hôi lạnh, sau đó mới nghĩ đến người bạn trai ngoại quốc này của Trịnh Vân Chi có đánh nhau với Mục Hi hay không, ai ngờ Mục Hi nắm tay Trịnh Vân Chi chẳng biết đi dâu, người bạn trai này lại hớn hở chạy đi uống rượu, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cô lắc đầu, cảm thấy hơi choáng váng, đi vài bước, chợt nghe có người gọi tên cô.

“Tiểu thư Phong Hạ?” Cô ngẩng đầu liền thấy một người đàn ông trẻ tuổi đang đứng trước mặt mình, mặt mũi người này bình thường, mang một cặp kính, nhìn qua rất lịch sự. “Vâng, là tôi.” Cô gật đầu.

“Tôi là bạn của Mục Hi, mới ngồi máy bay từ NewYork về đây, cô có thể gọi tôi là William.” Người đàn ông nâng chén về phía cô. “Cậu ấy nên nhắc với cô, gần đây tôi định quay một bộ phim, nhưng ứng cử viên nữ chính vẫn còn trong quá trình tuyển chọn, chưa xác định.” Hai người đi đến một góc yên tĩnh ở đại sảnh, cô gật đầu. “Ừ, anh ấy có nói với tôi rồi.”

“Trước đó, cậu ta đưa tôi tài liệu của cô, tôi còn nửa tin nửa ngờ, nhưng hôm nay thật sự đối mặt…” William hơi cười nhìn cô. “Tôi bắt đầu tin tưởng lời của cậu ta, cô quả thật rất phù hợp với vai nữ chính trong bộ phim của tôi, còn phù hợp hơn so với người tôi tuyển chọn hai tháng trước”

Mặc dù Mục Hi không nói nhiều với cô, nhưng người đàn ông tên William đã là đạo diễn của vài bộ phim điện ảnh, cô cũng biết danh tiếng người này trong giới đạo diễn.

Cho nên, trong lòng cô lúc này, không vui sướng là không thể nào. “Tình huống bây giờ là như vậy, mấy ngày nay tôi ở lại thành phố S, như vậy tôi sẽ ghé vào công ty Live một chút, chọn thời gian rảnh của cô, tôi giao cho cô kịch bản, để cô có thể dựa vào kịch bản tìm được chút cảm giác, cuối cùng quyết định cô có muốn vai diễn này không.” William nói liên tục, không chút lo lắng.

“Được, nếu tổng giám đốc Mục và quản lý của tôi có thể sắp xếp thời gian, tôi nhất định sẽ tòa lực phối hợp.” Cô đồng ý.

“Rất mong chúng ta có thể hợp tác vui vẻ.” William chạm ly với cô. “Có điều cô nhận quay bộ phim này sẽ phải rất vất vả, bởi vì liên quan đến đề tài, tôi sẽ quay ở rất nhiều nơi, cả tổ làm phim luôn phải di chuyển.”

“Không sao.” Cô lắc đầu. “Hoàn cảnh không phải là vấn đề, tôi có thể vượt qua.”

Bởi vì thái độ khiêm tốn của cô, ấn tượng ban đầu của William càng thêm tán thưởng sâu sắc, đáy mắt dưới tròng kình càng thêm khẳng định. Nói chuyện với William một lúc nữa, cô nhìn đồng hồ đeo tay, đã gần mười một giờ rưỡi, cô vừa định gửi một tin nhắn cho Mục Hi nói mình về trước, chỉ thấy Mục Hi đi vào từ sảnh trước, quần áo trên người coi như đầy đủ, chỉ là lúc đến gần sẽ thấy có dấu móng tay không sâu không cạn trên cằm anh, nhìn qua… hết sức buồn cười. Trong lòng cô lặng lẽ tán thưởng giác quan thứ sáu của Kevin, giữa Mục Hi và người phụ nữ Trịnh Vận Chi đó… nhất định có quan hệ.

“Tôi có chuyện cần phải xử lý, cô về trước đi.” Mục Hi gật đầu với William, mặt lạnh nói với cô. “Khách sạn William ở cách chỗ cô không xa, tôi để cậu ấy đưa cô về.”

“A, được.” Cô nghĩ tới Tư Không Cảnh đã đến nhà mình, nên rất nóng lòng muốn về, một lời đáp ứng, xoay người muốn rời đi.

“Chờ chút.” Mục Hi buông lỏng cà vạt một chút, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía cô, giọng nói thấp mấy phần. “Vừa rồi tôi nhận được một tin, tôi cho rằng, chuyện này cô có quyền được biết.”

“Hả? Tin gì?” Cô hỏi.

“Tư Không Cảnh vừa gửi cho tôi một ít tài liệu,” Anh ta vén tay áo lên, mặt không chút thay đổi. “Khoảng mười phút trước, anh ta nói với tôi, hợp đồng của anh ta đã hết hạn, anh ta sẽ không tiếp tục kí hợp đồng với Live, mà tất nhiên, quyết định này, anh ta đã chuẩn bị rất lâu, những tài liệu anh ta vừa đưa cho tôi rất đầy đủ, thậm chí một phần hồ sơ sớm nhất, là cách đây ba tháng.”

Ba tháng trước… là thời điểm hai người đang quay ‘Hồng Trần’. Trong cô ‘lộp bộp’ một tiếng, ngón tay mạnh mẽ đâm vào lòng bàn ta.

“Xe đến.” Mục Hi nói xong, không tiếp tục nhiều lời nữa, ý bảo tài xế đưa hai người ra ngoài, xoay người rời đi. Vẻ mặt cô có chút hoảng hốt, đợi tài xế kêu vài tiếng, mời chậm rãi rời đi đại sảnh.

**

Dọc theo đường đi, cô không nói lời nào, ngược lại hình như William uống rượu, có chút cao hứng, luyên thuyên nói chuyện trên trời dưới đất với cô, cô theo lễ phép, vẫn miễn cưỡng gật đầu một cái.

Xe tới trước cửa nhà cô, cô tạm biệt với William, ra khỏi xe, ai ngờ cô chưa đi được mấy bước, sau lưng William liền gọi tên cô, đi về phía cô.

“Túi xách của cô, quên cầm.” William đưa túi xách trong tay cho cô.

“Cảm ơn.” Cô đưa tay tiếp nhận, có chút ngượng ngùng cười cười, vén sợi tóc rơi xuống bên má ra sau tai.

Một động tác này của cô, thái độ của William lại thay đổi một lần nữa, cô không có quan tâm, cầm túi liền muốn xoay người, đột nhiên bị anh ta nắm tay lại.

“Wait.” William mở miệng nói tiếng Anh lưu loát, chỉ thấy ánh mắt anh rơi trên mặt cô lâu hơn mấy giây, đột nhiên cúi đầu, hôn lên mu bàn tay cô. “My feminine lead.”

Phong Hạ bị hành động này của anh làm cho khiếp sợ tại chỗ, không nhúc nhích.

William hôn hết mu bàn tay cô, mới hạ tay cô xuống. “Vừa nãy sau khi nhìn thấy cô vén tóc ra sau tai, lộ ra gò má xinh đẹp, giống như đúc người nữ chính trong tưởng tượng của tôi.”

Advertisement / Quảng cáo


“Không cần phải thay đổi, như vậy rất tự nhiên.” Vẻ mặt William có chút say mê, con mắt mừng rỡ nhìn cô. “Tôi gần như hoàn toàn xác định, mời cô đảm nhiệm vai nữ chính trong bộ phim mới của tôi.”

Thấy vẻ mặt cô còn có chút kinh ngạc, anh vội vã giải thích. “Vô cùng xin lỗi, vừa rồi có phải đã dọa cô sợ rồi không?”

“A… không có việc gì.” Cô rốt cuộc cũng khôi phục lại tinh thần. “Cảm ơn anh, vậy… tôi lên trước, chuyện này đến công ty chúng ta bàn lại.”

Dùng chìa khóa mở cửa, cô mới phát hiện đèn trong phòng sáng, bên cạnh cửa trước là giày của anh, trong lòng cô giật mình, vội vàng thay giày, đi vào trong phòng khách.

Đèn phòng khách mở sáng ngời, một người đứng bên cạnh cửa sổ đưa lưng về phía cô. Cửa sổ mở, gió lạnh từng đợt à vào nhà.

“Anh đến bao lâu rồi?” Cô đặt túi xuống, thấy túi hành lý của anh còn để một bên, đi đến bên anh. Đợi cô đi tới bên cạnh thì anh vẫn chưa trả lời cô, cô cảm thấy có chút kỳ quái, liền ngẩng đầu lên nhìn gò má anh.

“Người vừa rồi đưa em về là ai?” Giọng nói anh lạnh lùng.

“Là bạn của Mục Hi, một đạo diễn nổi tiếng người Mĩ.” Cô đưa tay đóng cửa sổ, trả lời rất tường tận. “Buổi tối em tham gia party từ thiện do Live tổ chức, Mục Hi nhờ em làm bạn gái anh ta, sau đó em muốn về sớm, Mục Hi liền nhờ bạn của anh ta đưa em về.”

Anh vẫn không nhúc nhích như cũ. “Em chưa từng nói với anh tối nay sẽ tham gia một party từ thiện.” Trong giọng nói của anh không có bất kỳ tia tình cảm nào, vẻ mặt cô cũng có chút tối tăm.

“Bởi vì nó không ảnh hưởng tới việc em nhớ tới sanh nhật tối nay của anh, hơn nữa đó cũng không phải chuyện gì quá quan trọng.”

Lúc này Tư Không Cảnh xoay người, ánh mắt sâu nhìn chằm chằm vào bộ lễ phục của cô. “Đạo diễn đó mời em đóng phim?”

“Vâng.” Cô trả lời. “Anh ta muốn em đảm nhiệm vai nữ chính trong bộ phim mới nhất của anh ta.” Anh không nói thêm gì nữa. “Anh thì sao? Hai ngày này ở thành phố S thế nào?” Cô cắn môi nói với anh.

“Rất tốt.” Anh nói hai chữ đơn giản,cởi áo khoác ra. “Anh đi tắm trước.”

“Tư Không,” Anh xoay người đi về phía phòng tắm, cô chợt gọi anh từ phía sau. Anh dừng bước. “Chẳng lẽ anh không cảm thấy lời nói giữa hai chúng ta đang ngày càng ít sao?” Thân thể cô căng thẳng. “Cho dù là lúc đi với nhau, cũng không nói với nhau lời nào, ai làm việc nấy…”

“Vậy anh hỏi, em sẽ trả lời sao?” Anh đưa lưng về phía cô. “Hay là giống như hôm nay, em đi đâu, anh không có quyền được biết sao?”

“Có,” Cô nói, “Cho dù từ nhỏ em không thích việc người khác cả ngày chỉ hỏi em đang làm gì, giới hạn tự do của em, nhưng chỉ cần anh hỏi em, em đều sẽ trả lời.”

Dừng một chút, cô đi về phía trước một bước.”Vậy còn anh? Chuyện của anh thì sao?”

“Gia đình, công việc, cảm xúc tốt hay xấu, tất cả… Anh có đề cập với em không?” Giọng nói cô dần cao lên mấy phần.

Từ khi hai người ở chung một chỗ tới giờ, anh cũng dần ít nói về chuyện của mình.

Bây giờ cô cùng không nghĩ đến, chuyện anh muốn rời khỏi Live, thế nhưng cô lại biết chuyện đó không phải từ anh, mà là từ một người khác.

“Tư Không.” Cuối cũng cô không nhịn được. “Anh muốn rời đi Live, thật sao?”

Anh im lặng.

“Là Mục Hi nói cho em biết.” Cô dụi dụi mắt.

Nghe thấy cái tên cô, ánh mắt anh đặt ở không trung lại trầm thêm mấy phần.

“Anh ấy nói… phần hồ sơ sớm nhất, được anh chuẩn bị từ ba tháng trước, cũng chính là thời điểm chúng ta đang quay ‘Hồng Trần’, cũng chuẩn bị xong hết.” Cô từ từ đi tới phía sau anh.”Vào thời điểm đó, anh đã chuẩn bị rời đi Live.”

“Có phải vì anh biết em muốn vào Live không, có phải anh không muốn ở cùng một công ty đại diện với em, không muốn nhìn thấy em, cho nên mới rời khỏi Live… là như vậy sao?” Giọng nói của cô dần thấp xuống.

“Không phải.” Anh cắn răng.

Lúc này cô từ từ đưa tay, ôm chặt lấy hông anh.

“Hai ngày nay em luôn nghĩ, em cảm thây anh cách em rất xa… càng ngày càng xa.” Cô tựa vào lưng anh. “Càng ngày em càng không hiểu anh, càng ngày càng không rõ anh đang nghĩ gì, dù anh đang ở bên cạnh em, có thể chạm vào, em cũng cảm thấy như vậy.”

“Tư Không, anh vẫn còn ở bên cạnh em sao?”

Căn phòng trống trải dần yên lặng, ánh mắt anh ảm đạm giống như không thể tiếp tục làm một ngôi sao lớn.

**

Advertisement / Quảng cáo


Phong Hạ đi từ phòng tắm ra ngoài, đi về phía phòng ngủ.

Đưa tay đẩy cửa phòng ngủ, mới phát hiện đèn đã tắt.

Trên giường lớn trong phòng ngủ, Tư Không Cảnh đang nằm trên đó, ngủ thiếp đi.

Tay cô giữ lấy cửa không có đi vào, chỉ mượn ánh trăng xuyên thấu bê ngoài cửa sổ, nhìn bóng dáng của anh trên giường, ánh mắt kinh ngạc.

Cô đã sớm chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, là quyển album ảnh cô tự mình chuẩn bị, bên trong là những tấm hình lúc bọn hò ở Florence, cô chọn một ít tấm rồi in ra, nhân dịp rảnh rỗi trong công việc, viết rất nhiều lời sau mỗi bức hình.

Cô tự mình viết những dòng đó, viết về những điều cô yêu thích, về nụ cười của anh, trong đó còn có những bài thơ cô tìm trên mạng thật lâu.

Thật vất vả, cho tới ngày hôm trước, món quà này mới được hoàn thành, lúc đó, lòng cô tràn ngập niềm vui, cảm thấy, thời điểm anh nhận được nó, nhất định sẽ rất vui vẻ.

Anh nhất định sẽ nhìn vào album ảnh này, nghĩ đến lúc hai người già đi, hai người nhất định sẽ lại ngồi máy bay tới Florence, ngắm buổi xế chiểu ở bờ sông Arnaud. Giống như những gì cô nghĩ tới lúc này.

Hai giờ sáng.

Cô đi tới bên cạnh anh ngồi xổm xuống, lẳng lặng nhìn vẻ mặt đang ngủ của anh.

Sinh nhật vui vẻ.

Vành mắt cô đỏ hoe, không tiếng động nói ra bốn chữ.
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.