Đạo Tâm Chủng Ma

Chương 1257: Vương triều Tiềm Long



Đoạn Thiên Vũ là đại trưởng lão Hồ Thanh Long nhặt được từ bên ngoài, lúc ấy vẫn chỉ là một đứa trẻ, trên người chỉ có một tấm ngọc bội có khắc tên Đoạn Thiên Vũ, ngoài cái này ra cũng thấy không có gì khác. Mà lúc ấy đại trưởng lão Hồ Thanh Long đã muốn mấy trăm tuổi nhưng vẫn không cưới vợ sinh con nhìn thấy Đoạn Thiên Vũ mười phần yêu thích, không có hoài nghi này hắn, đã đem về Dược cốc, hơn nữa cẩn thận nuôi nấng, thậm chí coi hắn là con của chính mình, toàn bộ thuật luyện đan đều truyền thụ cho Đoạn Thiên Vũ.

Chỉ có điều Hồ Thanh Long cả đời say mê luyện đan thuật, hoàn toàn xa lạ đối với âm mưu quỷ kế, lại không nghĩ rằng đệ tử mình coi trọng nhất, lại đối xử như thế với hắn. khi truyền công trưởng lão truyền lại tin tức, sau khi Hồ Thanh Ngưu đem tin tức nói cho Hồ Thanh Long, Hồ Thanh Long đi chất vấn Đoạn Thiên Vũ, mà Đoạn Thiên Vũ chỉ phát ra một lời thề độc, Hồ Thanh Long liền tin Đoạn Thiên Vũ.

Mà cũng chính vì có Hồ Thanh Long tín nhiệm, Đoạn Thiên Vũ mới dám xuống tay với Hồ Thanh Long, dĩ nhiên là tên súc sinh này hoàn toàn không để ý đến tình nghĩa mà Hồ Thanh Long đối với hắn, luyện chế ra một loại đan dược gây bệnh rất lợi hại, đem trộn lẫn vào đồ ăn của Hồ Thanh Long, tự mình đưa cho Hồ Thanh Long, hơn nữa còn nhìn Hồ Thanh Long ăn, sau khi Hồ Thanh Long trúng độc, Hồ Thanh Long bị thương nặng, hắn liền lấy luyện đan mà Hồ Thanh Long tâm đắc.

Tần Thiếu Phong nghe Hồ Thanh Ngưu nói xong, không có tỏ vẻ gì, từ lần đầu tiên tận mắt thấy Đoạn Thiên Vũ, Tần Thiếu Phong cũng đã cảm giác được Đoạn Thiên Vũ là một tên ngụy quân tử, mặt ngoài xem ra cực kỳ khiêm tốn, trên thực tế âm ngoan độc lạt, từ việc hắn làm với Hồ Thanh Long cũng đã đó có thể thấy được điều đó, xem ra về sau nhìn thấy nhất định phải trừ bỏ.
Advertisement / Quảng cáo


“Hừ, tên khốn khiếp này, dám làm như vậy với đại gia gia, nếu để cho ta gặp được, ta nhất định phải giết hắn.” Hồ Tiên Nhi cực kỳ tức giận nói, xưa nay Hồ Thanh Long đối với Hồ Tiên Nhi cũng là cực kỳ yêu thương, cho nên nghe được Đoạn Thiên Vũ đối đãi như vậy với đại trưởng lão Hồ Thanh Long, Hồ Tiên Nhi đương nhiên là vô cùng tức giận, hận không thể khiến Đoạn Thiên Vũ bầm thây vạn đoạn.

một năm này ở loạn ma hải các loại di tích vẫn rất đơn thuần, tuy rằng Hồ Tiên Nhi vẫn duy trì vẻ hồn nhiên lúc ban đầu, nhưng mà các loại yêu ma bị Hồ Tiên Nhi chém giết cũng rất nhiều, chứ không hề giống tiểu cô nương không dám chém giết như trước kia. Mà Hàn Nhược Tuyết tuy rằng không nói gì thêm, nhưng mà hai mắt cũng lóe ra hàn quang, đối với tất cả các hành động của Đoạn Thiên Vũ cũng là hận thấu xương.

Tần Thiếu Phong nhìn Hồ Tiên Nhi cùng Hàn Nhược Tuyết, sau đó nói với Hồ Thanh Ngưu,“Ta đi thăm đại trưởng lão.” Nói xong liền mang theo Hồ Tiên Nhi cùng Hàn Nhược Tuyết bay về hướng Vân Long. Sau khi đi tới Vân Long phong, Tần Thiếu Phong thấy đại trưởng lão Hồ Thanh Long trong phòng đại trưởng lão Hồ Thanh Long, chẳng qua lúc này đại trưởng lão Hồ Thanh Long vô cùng tiều tụy.

Đại trưởng lão Hồ Thanh Long đã bị thương đã muốn khỏi hẳn, trúng độc cũng đã giải được, bất quá lúc này đây đả kích nghiêm trọng nhất là tâm tư của lão, mặc cho ai bị một đệ tử mà mình coi như con của chính mình phản bội, đều sẽ chịu không nổi, cho nên đại trưởng lão Hồ Thanh Long sắc mặt rất khó coi, vẻ mặt mười phần thấp mê, cái này cũng là chuyện rất bình thường.

Thấy bọn Tần Thiếu Phong tiến vào, đại trưởng lão Hồ Thanh Long nhìn nhìn, chỉ nhẹ nhàng gật gật đầu, lập tức trầm mặc xuống, Hồ Tiên Nhi cùng Hàn Nhược Tuyết nhìn thấy đại trưởng lão Hồ Thanh Long xưa nay rất là sang sảng giờ lại biến thành bộ dáng này, đều càng thêm oán niệm Đoạn Thiên Vũ, chỉ có điều các nàng hiện tại cũng đều không có cách nào ứng đối tình huống trước mắt, chỉ có thể là nhìn về phía Tần Thiếu Phong.

Tần Thiếu Phong thấy thế, vận chuyển thần hồn lực lượng, nói với đại trưởng lão Hồ Thanh Long,“Đại trưởng lão, ngươi vì một người như vậy mà suy sút như thế, đáng giá sao? Bất quá hắn cũng chỉ là một tên súc sinh vong ân phụ nghĩa mà thôi, về sau chỉ cần để cho ta gặp được, ta chắc chắn sẽ gết hắn cho đại trưởng lã, tai họa như vậy ở lại thế gian quả thực chính là lãng phí không khí!”.

Đại trưởng lão Hồ Thanh Long nghe Tần Thiếu Phong nói xong, bởi vì đã bị thần hồn lực của Tần Thiếu Phong gây ảnh hưởng, cảm xúc khôi phục không ít, lập tức thở dài một hơi, nói với Tần Thiếu Phong,“Ài, ta cũng biết không đáng, chỉ là ta thật sự không nghĩ ra, hắn rốt cuộc là vì cái gì? Lão phu tự hỏi lão phu đối với hắn không tệ, hắn như thế nào sẽ.. Ài..”.

Tần Thiếu Phong nghe đại trưởng lão Hồ Thanh Long nói xong, biết đại trưởng lão Hồ Thanh Long có khúc mắc như vậy cũng là bình thường, vì thế nói với đại trưởng lão Hồ Thanh Long,“Đây là lòng người, ngươi cảm thấy ngươi đối với hắn không tồi, nhưng mà ngươi làm thế nào biết hắn nghĩ như thế nào? Có lẽ chí hướng của hắn là cướp lấy vị trí cốc chủ, nắm giữ toàn bộ Dược cốc, nhưng mà ta đến sau, các ngươi đem toàn bộ ánh mắt đặt ở trên người ta, lãng quên một thiên tài là hắn, cho nên làm cho hắn cho rằng chuyện giành lấy vị trí cốc chủ đã trở thành vô vọng, mới có thể làm ra sự tình như vậy.”.

Nghe Tần Thiếu Phong nói xong, đại trưởng lão Hồ Thanh Long nhất thời ngẩng đầu nhìn Tần Thiếu Phong, Hàn Nhược Tuyết cùng Hồ Tiên Nhi cũng giống thế, bọn họ chưa từng nghĩ theo phương diện này, hiện tại nghe Tần Thiếu Phong nói xong, cũng đều cảm thấy mười phần có đạo lý, nhất là đại trưởng lão Hồ Thanh Long, lại thở dài một tiếng, nói với Tần Thiếu Phong,“Ngươi nói đúng, đây là lòng người.”.
Advertisement / Quảng cáo


Đại trưởng lão Hồ Thanh Long cũng không ngốc, trước kia là không có nghĩ theo phương diện này, nhưng mà hiện tại kinh Tần Thiếu Phong nhắc nhở, liên hệ đến quan hệ của Đoạn Thiên Vũ cùng Thái Ất môn, đại trưởng lão Hồ Thanh Long không thể không thừa nhận Tần Thiếu Phong phỏng đoán cũng đúng, mà nếu dựa theo cách nói của Tần Thiếu Phong phát triển lên, như vậy nêys không có Tần Thiếu Phong xuất hiện, Đoạn Thiên Vũ liền khả năng trở thành Dược cốc cốc chủ, mà như vậy Dược cốc liền nguy hiểm.

Hiện tại đại trưởng lão Hồ Thanh Long đã thừa nhận Đoạn Thiên Vũ là con của Thái Ất môn môn chủ, nếu vị trí cốc chủ thực sự rơi vào tay Đoạn Thiên Vũ, như vậy Dược cốc về sau sẽ rơi vào Thái Ất môn, như vậy mà nói, hắn Hồ Thanh Long liền càng có lỗi với các vị lão tổ tông Dược cốc, cho nên lúc này Đoạn Thiên Vũ phản lại Dược cốc, cũng là một chuyện tốt.

Không hề bị chuyện này trói buộc tâm cam, đại trưởng lão Hồ Thanh Long thoải mái không ít, lập tức nói với Tần Thiếu Phong,“Tốt lắm, lão phu không có việc gì, các ngươi nên làm cái gì thì đi làm đi, ừm? Tiểu tử tu vi của ngươi làm thế mà đã đuổi kịp lão phu?, thật sự là không có thiên lý.” Đại trưởng lão Hồ Thanh Long lúc ban đầu không có chú ý tu vi của Tần Thiếu Phong, hiện tại nhìn thấy Tần Thiếu Phong lại có thể cũng đạt tới căn nguyên cảnh cửu giai, lập tức rống to kêu lớn lên.

Tần Thiếu Phong nghe đại trưởng lão Hồ Thanh Long nói xong, cười cười, mang theo Hồ Tiên Nhi, Hàn Nhược Tuyết rời đi, dù sao những gì nên nói cũng đều nói rồi, đại trưởng lão Hồ Thanh Long đã toải mái được như vậy là tốt nhất, luẩn quẩn trong lòng, Tần Thiếu Phong cũng không có biện pháp. sau khi ba người về tới dược vương phong thượng, Tần Thiếu Phong bắt đầu luyện đan.

Phải biết rằng mục tiêu của Tần Thiếu Phong là nắm giữ toàn bộ Thanh Nguyên đại lục, mà trước mắt cách tốt nhất chính là thông qua đan dược truyền bá ma chủng, cho nên đương nhiên là cần luyện chế đan dược số lượng lớn, mà theo thực lực tăng trưởng của Tần Thiếu Phong, hắn luyện chế đan dược cả về số lượng cùng chất lượng đều cũng có đề cao thật lớn, hơn nữa thông qua luyện đan, Tần Thiếu Phong còn có thể rèn luyện căn nguyên chân khí của chính mình.

Sau khi về tới Dược cốc, Tần Thiếu Phong không ngừng nhận được tin tức từ chỗ huyết kiếm đường đại trưởng lão, ở huyết kiếm đường sát thủ không ngừng ám sát hạ, Thái Ất môn tổn thất cực kỳ thảm trọng, số lượng lớn đệ tử và trưởng lão trong môn phái đều bị ám sát, bất quá Thái Ất môn cũng là đánh trả, cho nên tạm thời huyết kiếm đường cũng không có hành động.

Mà trong lúc này, huyết kiếm đường đề nghị Tần Thiếu Phong luyện chế một ít đan dược mà huyết kiếm đường bọn họ cực kỳ cần, Tần Thiếu Phong cũng không có cự tuyệt, giúp huyết kiếm đường luyện chế toàn bộ, hai bên hợp tác mười phần thuận lợi, điều này làm cho Tần Thiếu Phong rất hài lòng. Mà cứ như vậy sau một tháng luyện chế đan dược, Tần Thiếu Phong rốt cục cũng ngừng lại.

Tần Thiếu Phong nhìn huyệt khiếu quanh thân mình có căn nguyên chân khí màu vàng, phát hiện trải qua một tháng rèn luyện, căn nguyên chân khí của hắn càng thêm mạnh mẽ, uy lực tự nhiên là lớn, hơn nữa đã đạt tới cảnh giới căn nguyên cảnh cửu giai đỉnh phong, chỉ kém một bước là có thể tiến vào Truyền Kỳ cảnh, hơn nữa Tần Thiếu Phong có tự tin chính mình có thể tùy thời tiến vào Truyền Kỳ cảnh.

Tuy rằng thế giới này so với Hồng Mông giới cường đại hơn rất nhiều, nhưng mà ở nơi này phân chia cảnh giới, Tần Thiếu Phong cũng không cảm thấy có cái gì đặc thù, chẳng qua bởi vì hai thế giới thiên địa pháp tắc bất đồng, phân chia cảnh giới mới có chỗ khác nhau mà thôi, nhưng mà bản chất cũng chỉ là cân nhắc tiêu chuẩn đánh giá thực lực một người mà thôi.
Advertisement / Quảng cáo


Tần Thiếu Phong phát hiện từ sau khi tới thế giới này, có lẽ là vì thần hồn phân thân dung nhập đến nhục thân bên trong, khiến cho mình khi tu luyện không có trở ngại tâm cảnh, hoàn toàn là một đường thẳng, cho nên người khác khả năng bởi vì tâm cảnh nên không thể đột phá đến Truyền Kỳ cảnh, nhưng mà Tần Thiếu Phong cũng không cần, khi đạt tới căn nguyên cảnh cửu giai đỉnh phong, hắn liền cảm giác chính mình tùy thời có thể đột phá đến Truyền Kỳ cảnh, cảm giác như vậy rất là mãnh liệt, làm cho Tần Thiếu Phong tuyệt đối tin tưởng có thể làm được điểm này.

Bất quá Tần Thiếu Phong cũng không có lựa chọn đột phá, hiện tại thực lực của hắn cũng đủ để hắn làm chuyện hắn muốn làm ở Thanh Nguyên đại lục, huống hồ Tần Thiếu Phong hiện tại nếu đột phá đến Truyền Kỳ cảnh, chỉ sợ cái này Thanh Nguyên đại lục sẽ không có biện pháp tiếp tục dừng lại, cho nên trước tiên Tần Thiếu Phong chỉ có thể đem tu vi của chính mình áp chế xuống dưới.

Sau khi ngừng luyện đan, Tần Thiếu Phong nói với Hàn Nhược Tuyết cùng Hồ Tiên Nhi vẫn luôn ở cạnh bên mình,“Nhược tuyết, Tiên nhi, chúng ta đi thôi.” Nghe Tần Thiếu Phong nó xong i, Hồ Tiên Nhi vô cùng hưng phấn, rốt cuộc có thể đi ra ngoài chơi, một tháng luyện đan dược đã làm Hồ Tiên Nhi nghẹn rồi.

“Thiếu phong ca ca, chúng ta đi nơi nào?” Hồ Tiên Nhi đi theo Tần Thiếu Phong hướng về bên ngoài thắt lưng cốt, vừa đi vừa hướng về Tần Thiếu Phong hỏi, mà Tần Thiếu Phong nghe xong, hướng về Hồ Tiên Nhi nói,“Vương triều Tiềm Long.”.

“Hả? Vậy không phải gia tộc của Nhược tuyết tỷ tỷ cũng ở vương triều sao? Chúng ta đi nơi đó làm cái gì?” Hồ Tiên Nhi nghe Tần Thiếu Phong nó xong i, rất là nghi hoặc hỏi, mà Hàn Nhược Tuyết cũng thấy rất kỳ quái, không biết Tần Thiếu Phong muốn làm cái gì, bất quá Tần Thiếu Phong cũng không có giải thích, chỉ cười cười, lập tức liền khống chế hoàng kim chiến thuyền hướng về vương triều Tiềm Long bay đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.