[DBSK Fanfic] Người Tôi Yêu

Chương 50



Ngày hôm sau, Yunho lại trở về với công việc bận rộn của mình, anh không cho cậu đi làm nữa vì bảo rằng “anh sẽ kiếm tiền nuôi em và con, còn em chỉ cần vui vẻ là được rồi”

, bố mẹ anh cũng sang Mỹ để giải quyết công việc mà họ đã bỏ lại khi nghe tin Yunho bị thương phải nhập viện. Jaejoong thì theo lớp học tiếng anh cấp tốc để có thể giao tiếp được với mẹ mà không cần Yunho bên cạnh, cậu cũng muốn sau khi tan học rồi đến nhà cậu Michael để tặng quà sẵn tiện tham quan nhà của cậu Michael luôn. Junsu thì háo hức đi thử đồ cưới với Yoochun rồi Lớp học anh văn Jaejoong cảm thấy không thoải mái khi mọi cặp mắt đều đổ dồn vào cậu giống như cậu là người ngoài hành tinh vậy đó, cậu không thích chút nào cả, đến khi cô giáo vào thì họ mới thôi nhìn cậu như thế “goodmorning class!”

- cô giáo cao giọng “goodmorning teacher!”

- cả lớp đáp lại trừ Jaejoong “good! Today, we begin with lesson one……”

Đầu óc Jaejoong quay cuồng khi cô giáo nói toàn là tiếng anh, đây là lớp vỡ lòng mà, sao lại nói toàn tiếng anh như thế thì làm sao mà cậu học được chứ, Jaejoong ngồi được một lúc rồi cũng lẻn ra ngoài Jaejoong bước chậm trên con đường quen thuộc, con đường này cậu đã đi về 3 năm nay rồi mà, đường từ nhà L đến công ty đấy, hôm nay thấy nó vẫn vậy nhưng cậu không còn đi theo một hướng cố định nữa rồi, cậu đã rẽ sang một hướng khác Jaejoong nhìn ngắm đường phố xung quanh, cậu cảm thấy bản thân thật có phước, sau bao nhiêu nắm khổ sở, cuối cùng cậu cũng có được hạnh phúc bên người mình yêu và không còn phải lo về việc cơm áo gạo tiền nữa rồi “BỐP!”

Jaejoong hơi ngã ra sau khi va phải một người nào đó khiến giấy tờ của họ rơi xuống đất, Jaejoong vội vàng thu dọn lại và không ngừng xin lỗi người đó rối rít _Jae? Jaejoong ngẩn đầu lên khi nhận ra giọng nói quen thuộc _Mike? Café You Only Love _dạo này anh khỏe không? Lâu lắm mới gặp lại anh đấy? cám ơn!

- Jaejoong cười tươi khi cô nhân viên mang một ly trà sữa cho cậu_anh đi công tác bên Trung Quốc gần 1 năm nên không hay em….đã kết hôn

- Mike hơi nhíu mày nhìn xuống hai bàn tay đều đeo nhẫn ngay ngón áp út của Jaejoong _ah!…..

- cậu hơi ngượng

- thật ra thì em đã có ý định mời anh đến dự lễ cưới của tụi em nhưng em lại không biết số, điện thoại lần trước do em tức giận nên đã ném nó đi mất, trong điện thoại hiện giờ của em chỉ có mấy người ở gần thôi _ah! Anh cũng có gọi điện cho em nhưng không được, ra là vì như thế, anh cũng có đến nhà tìm nhưng thấy nó hình như đã bị bỏ khá lâu rồi _uh! Em đến sống nhà Yunho vì anh ấy nói rằng chỉ có nhà anh ấy mới an toàn

- cậu mỉm cười khi nhớ lại khoảng thời gian Yunho năn nỉ cậu ở nhà anh _vậy ah!

- Mike hơi khó chịu khi cậu luôn nhắc đến Yunho trong suốt buổi nói chuyện _tuần sau là đám cưới của Junsu rồi, anh đến dự nhé, cậu ấy sẽ vui lắm đấy _oh! Cho anh chúc mừng cậu ấy nha, nhưng anh nghĩ anh không đến được vì công việc anh còn rất nhiều, e rằng không thể trực tiếp chúc phúc cho cậu ấy _vậy ah!

- cậu hơi cúi đầu _dạo này anh thấy em khác trước rất nhiều, em cởi mở hơn và vui vẻ hơn, anh thật sự rất vui vì điều đó _cũng nhờ Yunho đấy ạ, anh ấy luôn biết cách làm cho em mỉm cười

Advertisement / Quảng cáo


- cậu cười tít mắt _ah! Anh có cái này muốn tặng em khi về nước, nhưng không gặp được em, nay coi như là quà anh chúc mừng em lấy được người chồng như ý nhé Mike lấy ra từ trong cặp một chiếc hộp màu vàng tươi và đưa về phía cậu _nó là gì thế?

- cậu tò mò cầm nó lên _mở ra đi, hy vọng rằng em thích nó Jaejoong gật đầu rồi háo hức mở ra, cậu ngạc nhiên không nói nên lời khi bên trong hộp là chiếc đồng hồ mà ngày trước cậu rất thích _woa! Nó đẹp quá, cám ơn anh Mike!

- Jaejoong reo lên thích thú _lúc mới quen em, anh thấy em thích kiểu đồng hồ như thế này nên anh đã mua cho em, nhưng ở Hàn Quốc này không có đâu đấy, anh tình cờ thấy nó khi anh đi công tác ở Trung Quốc, đưa tay đây, để anh mang vô cho em Jaejoong đưa tay cho Mike đeo đồng hồ, quả thật cậu thích đồng hồ này lâu lắm rồi nhưng lúc đó cậu vẫn còn nghèo lắm, đâu thể mua nó được, không ngờ chuyện qua lâu như thế mà Mike vẫn còn nhớ Mike đúng là một người chu đáo, người nào được làm vợ anh ấy chắc chắn sẽ rất hạnh phúc Jae! Thật không ngờ, tôi mới đi vắng 1 năm mà mọi chuyện đã thay đổi đến nỗi tôi không thể nào kiểm soát được, em đã có chồng rồi và chồng em chính là Yunho

- người mà công ty tôi xem như kẻ thù không đội trời chung, đồng ý là thương trường như chiến trường, mạnh được yếu thua nhưng tôi không cam tâm,tôi ra đời sớm hơn hắn, nếm trải sóng gió sớm hơn hắn và tôi gặp em trước hắn, nhưng sao mọi việc mà tôi muốn làm luôn bị hắn cưỡm mất, những dự tính của tôi đều bị hắn thực hiện trước, ngay cả em? Em có biết để mau được chiếc đồng hồ nay tôi đã phải chạy khắp các cửa hàng Trung Quốc, nơi nào cũng nói rằng nó đã lỗi thời và họ không còn hàng nữa, và tôi đã lấy chiếc đồng hô mà tôi yêu thích nhất để tặng cho em đấy, ngay cả với Selina, tôi cũng chưa toàn tâm toàn ý đến thế, vậy mà….. _woa! Đẹp quá

- Jaejoong săm soi đồng hồ

- cám ơn anh nha, món quà của an hem sẽ trân trọng _uh!

- Mike mỉm cười trước khi nhấp một ngụm café

- em có dự tính gì không? Chẳng lẽ cứ ở nhà suốt sao? _em định theo một lớp học tiếng anh cấp tốc để có thể nghe hiểu những gì mà mẹ nói nhưng ngày đầu tiên em vào lớp thì choáng ván, cô giáo nói toàn tiếng anh thôi, em nghe chẳng hiểu gì cả _vậy ah! Vậy….để anh chỉ em, vốn tiếng anh của anh cũng không tệ lắm, có thể chỉ em biết chút đỉnh về giao tiếp thông thường đấy _thật sao?

- mắt Jaejoong sáng lên

- nhwung em sợ làm phiền anh _phiền gì chứ?

- Mike mỉm cười rồi chồm người vỗ vai cậu

- chỗ bạn bè với nhau mà, với lại trước khi L mất, anh ấy cũng đã nhờ anh chăm sóc em cơ mà Jaejoong mỉm cười nhìn anh, thật sự cậu rất vui vì đã quen biết được một người như Mike, luôn hết lòng vì bạn bè và cậu thầm cảm ơn L

- người đã luôn lo lắng cho cậu, ngay cả lúc đối mặt với tử thần Jaej và Mike trò chuyện rất vui vẻ đến khi anh có điện thoại và nói rằng công ty đang tìm anh, lúc đó anh mới từ giã cậu và hẹn gặp cậu vào một ngày gần nhất, Jae mỉm cười nhìn theo anh mà lòng không khỏi thầm cảm ơn con người này Bước ra khỏi quán café và nhận ra rằng trời vẫn còn rất sớm, Jaejoong quyết định tản bộ thêm một vòng nữa rồi sẽ quay về, dù gì thì Yunho cũng không có về nhà vào buổi trưa cơ mà, Junsu thì chẳng còn tâm trạng nào để ăn uống nữa đâu Đi được một đoạn thì cậu nghe có tiếng í ới, quay đầu ra sau thì thấy một thanh niên với túi xách nữ trên tay đang lao nhanh về phía cậu _a! Hắn đẩy cậu qua một bên và chạy thẳng _CƯỚP! CƯỚP! LÀM ƠN BẮT LẠI GIÚP TÔI VỚI Jaejoong quay ra sau một lần nữa thì thấy một co gái xinh đẹp với gương mặt thánh thiện như thiên thần đang vừa khóc vừa hét lên, nhưng người đi đường chẳng ai muốn giúp cô cả _làm hộc…hôc…hộc…..

- cô gái bấu lấy tay Jaejoong và nhìn cậu bằng đôi mắt van lơn

- làm ơn lấy giỏ xách về giúp tôi, có món đồ rất quan trọng trong đấy, làm ơn! Làm ơn Jaejoong vội đỡ lấy cô gái khi cô có dấu hiệu ngã quỵ, cậu gật đầu rồi vội chạy theo tên cướp Tuy thể chất Jaejoong vốn không tốt nhưng cậu thật sự chạy rất nhanh, lúc nhỏ, cậu luôn bị đám bạn cùng lứa ăn hiếp và đánh đập do đó cậu phải chạy thật nhanh để không bị bọn chúng đánh _ĐỨNG LẠI!

- cậu vừa hét vừa chạy theo

- ĂN CƯỚP ĐỨNG LẠI! Một lúc sau, tên ăn cướp cũng mệt lã mà dừng lại _đứng lại….hộc….hộc

- Jaejoong cũng vừa chạy đến nơi _khỉ thật Gã chửi rủa vài câu rồi xông vào đánh cậu nhưng cậu đã nhanh chân né tránh đồng thời đưa tay giật lại cái giỏ và chạy mất Khi chạy được một đoạn khá xa, cậu mới dừng lại thờ dốc Mong hắn đừng đuổi theo, mệt lắm rồi, không thể chạy được nữa hộc ….hộc….hộc _ĐỨNG LẠI! Jaejoong ngoảnh ra sau và thấy gã đang chạy đến gần, cậu nhăn mặt rồi lại chạy nữa, chạy đến khi gã đó chỉ còn là một dấu chấm nhỏ thì cậu mớ chịu dừng lại Lâu rồi không chạy nhanh như vậy, mệt quá! Jaejoong ngồi bên vệ đường mà thở gấp, chợt cậu nhớ lại cô gái bọ giật đồ nên vội vàng đi tới chổ cô ngồi _trả cô nè

- Jaejoong ngồi xổm đối diện cô gái _A! cám ơn! Cám ơn! Cám ơn!

- cô gái vừa khóc vừa cười mà cám ơn cậu rối rít _không có gì đâu, lần sau nhớ cẩn thận nha

- cậu cười với cô _cám….. Câu nói của cô gái bị bỏ lững khi cô ngước mặt lên nhìn cậu Kim Jaejoong? _đừng khóc nữa, đồ về cố chủ rồi, thôi tôi đi nha Jaejoong định bước đi nhưng cô gái đã kéo tay cậu lại _anh có đồng ý uống với tôi tách café xem như là trả ơn không? _huh? _làm ơn! Tôi không muốn mắc nợ người khác Café You Only Love Cô nhân viên tặng cậu cái nhìn ngạc nhiên khi cậu bước vào trong với một cô gái, vì mới vừa nãy, cậu đã uống café ở đấy với 1 thanh niên cơ mà _cho tôi một ly nước lọc là được rồi

- Jaejoong mỉm cười với cô khi cô đưa menu cho cậu _sao vậy?

- cô gái hỏi cậu _ah! Tại vì tôi vừa mới uống với bạn tôi ở đây rồi

- cậu cười _ah! Vậy lấy cho tôi một tách café không đường _vâng

- cô nhân viên đáp _tôi là Selina! Cám ơn anh đã giúp tôi lấy lại cái giỏ

- cô gật đầu cười _tôi là Jaejoong, không có gì đâu, giúp đỡ nhau thôi mà, à mà khoan, cô là Selina? _uh

- cô gật đầu _siêu mẫu Châu Á?

- cậu nhìn cô Selina không đáp mà chỉ mỉm cười gật đầu _woa! Trông cô khác hẳn trong hình, đẹp hơn trong hình nhiều lắm lắm

- Jaejoong hồ hởi _cám ơn anh! _nhưng tôi nghe nói người nổi tiếng đi là có vệ sĩ là mà, sao cô đi có một mình mà không ai biết cô hết vậy?

- cậu nhìn quanh quán, chẳng ai biết rằng siêu mẫu Châu Á đang ngồi ở đây cả _tôi cải trang mà!

- Selina chỉ vào cái nó to đùng trên đầu cô _A! thì ra là vậy! Kim Jaejoong! Đúng là cậu rất đẹp, đẹp hơn cả trong những bức ảnh mà thám tử đã đưa cho tôi, nhưng…..cậu đã có chồng rồi mà, sao lại cùng với Mike…..làm ơn hãy để cho chúng tôi yên, để chúng tôi yên Sao cố gái này cứ nhìn chòng chọc vào mình thế kia, trông không được thoải mái lắm, đừung nhìn tôi như thế, khí chịu quá _anh Jaejoong! Chúng ta có thể làm bạn với nhau được không? Nhận ra cái nhìn khó chịu của cậu, Selina vội nói _tôi làm nghề này rất ít khi có bạn, ai cũng muốn đạp đổ tôi để ngôi lên, tôi chẳng tìm được người bạn thân nào

- giọng cô trầm xuống Cô ấy giống mình quá, mình cũng rất ít bạn, trông cô ấy thánh thiện đến thế kia _tất nhiên là được rồi, chỉ sợ là cô chê tôi là dân bình thường, không xứng làm bạn với đại siêu sao như cô thôi _không có đâu, tôi vui lắm Selina và Jaejoong nói chuyện khá hợp tính, chỉ sau một ly café, họ đã biết khá nhiều về đối phương, và quyết định trao đổi số điện thoại với nhau nữa Thì ra Selina là bạn gái của Mike, anh ta quả thật rất tốt số nên mới quen được một cô gái dịu dàng như thế này, vậy mà giấu nhé, lần sau tôi sẽ phạt anh cho coi Cậu ta là vợ của Jung Yunho? Công ty đối thủ của S.K.Y, được rồi, lần này mình sẽ giúp Mike trả thù chuyện lần trước _cũng trễ rồi, tớ phải về đây, không khéo công ty đuổi việc tớ mất

- Selina vội đứng lên khi nhìn vào đồng hồ treo tường _uh! Cũng trễ rồi, tớ cũng phải về thôi

- Jaejoong nhìn vào đồng hô trên tay mình Cái này…..cái này không phải của Mike sao? Đồng hồ này là cái mà anh ấy thích nhất cơ mà?sao lại ở đây? _cái này….

- Selina run run chỉ vài chiếc đồng hồ _A! đây là quá đám cưới của Mike đấy, anh ấy biết tôi thích nó lâu nên mua đấy _mua?

- cô trố mắt _cô không biết ah?

- cậu tròn mắt hỏi lại _ah….biết, anh ấy có nói là anh ấy chuẩn bị quà cưới nhưng tôi không hỏi là cho ai, thì ra là cho cậu _uh! Cậu cám ơn Mike giúp tớ một lần nữa nhá _yên tâm đi, tớ nhất định sẽ nói mà Chia tay Selina, Jaejoong trở về nhà, đột nhiên cậu nhớ ra một chuyện là phải tới thăm cậu Michael nên vội bắt taxi đi “When you look with your eyes, Everything seems nice, But if you look twice, you can see it’s all lies”

_alo!

Advertisement / Quảng cáo


- Jaejoong mỉm cười khi thấy tên “Yunho”

nhấp nháy trên màn hình “em đag làm gì vậy?”

_em đang đến nhà cậu Michael để tặng quà cho cậu nè Cái gì? Đến nhà cậu Michael? “khoan đã cưng ah! Em nói chiều anh về rồi cùng đi mà?”

- giọng Yunho có chút gấp gáp _thôi, anh làm việc đi, một mình em đi cũng được, với lại em muốn tham quan nhà của cậu một chút, nghe anh kể mà em tò mò ghê, thôi chúp máy nha, em đi đây Jaejoong gập máy và đưa cho người tài xế địa chỉ nhà của cậu Michael _làm ơn đưa tôi đến đây Yunho đứng ngồi không yên ở văn phòng, anh không thể để Joonggie đến đó được, ngôi nhà đó, ngôi nhà của bọn mafia khét tiếng ở đất Seoul này, anh vội bấm số gọi cậu mình “alo! Cháu cưng! Có việc gì sao?”

_cậu ah! Một chút Joonggie sẽ đến đấy, dẹp hết mấy cái dụng cụ tra tấn của cậu đi, ấy tới ngay đấy

- Yunho nói gấp _CÁI GÌ? SAO MÀY BẢO LÀ CHIỀU TỐI MỚI ĐẾN CHỨ? TAO ĐANG “LÀM VIỆC”

MÀ! SAO MÀ DỌN KỊP? Michael đứng nhỏm lên khi nghe nghe Yunho nói thế, ông chẳng biết phải làm thế nào cả, ông đang tra tấn một tên xã hội đen có ý định ám sát ông và Jaejoong đến đột ngột như thế thì làm sao mà trở tay kịp _ông chủ ông chủ!

- Donghae hối hả chạy vào

- “thiếu phu nhân”

tới _CÁI GÌ? SAO LẸ QUÁ VẬY? DỌN DỌN MAU DỌN MAU Mọi người gấp gáp lau đi vết máu trên sàn, họ bịt miệng tên ám sát lại và cố gắn làm ra một vẻ mặt “hiền lành nhất”

có thể Jaejoong ôm quà bước vào ngôi nhà to lớn của cậu Michael, cấu trúc ở đây công nhận rất đẹp nhưng nó hình như có cái gì đó rất đáng sợ và có vẻ u ám lắm, thoảng đâu đây có mùi tanh tưởi của máu nữa Chắc là cậu thích coi phim kinh dị nên mới bố trí ngôi nhà như thế này, trông đáng sợ quá

- Jaejoong rùn mình _cháu cưng!

- cậu Michael niềm nở chạy ra khi thấy dáng cậu đằng xa _cậu Michael!

- Jaejoong mỉm cười nhìn cậu

- tụi con có chút quà biếu cậu này _quà?

- Michael nhận lấy món quà của Jaejoong và mở nó ra “gâu gâu gâu!”

_woa! Dễ thương quá vậy ta? Michael hứng khởi đặt con chó nhỏ màu trắng vào trong lòng bàn tay mình _nó dễ thương quá, sao con biết ta thích chó mà mua vậy? nó nhỏ xíu xiu, chắc là phải mua ***g chim cho ở nếu không sẽ bị giẫm mất _tại lần trước con thấy cậu và cửa hàng bán thú cưng và nhìn ngắm những con chó, chúng rất dễ thương như cậu lại lắc đầu đi ra _trời, con để ý ah?

- cậu ngạc nhiên _dạ, cũng tình cờ thôi ạ, cậu ơ! Con có thể tham quan một vòng không? Nhà cậu lớn và đẹp quá _ek!

- Michael hơi ngập ngừng

- được chứ, con muốn đi đâu cũng được mà, đi đi con ah mà Sungmin sẽ đưa con đi nhé, không thôi là lạc đấy

- ông cười xòa _cám ơn cậu ạ! Jaejoong nhìn thấy một cậu trai có gương mặt dễ thương như thiên thần đi lại và mỉm cười chào cậu _em là Sungmin, chàu thiếu phu nhân

- Sungmin cúi đầu _cậu gọi tôi là Jaejoong được rồi _dạ, Jaejoong thiếu phu nhân, mời đi theo em ạ Jaejoong bước ra ngoài là lúc điện thoại Michael reo in ỏi _what? “Joonggie tới chưa cậu?”

- giọng anh sốt sắn _tới rồi, đang đi tham quan

- ông nhìn vào con vật cưng trên tya mình

- mà vợ con hay thật đấy, biết ta thích chó nên tặng ta con chó dễ cưng lắm lắm lắm ha ha ha

- ông hồ hởi “cái gì? Đi tham quan?”

_yên tâm đi, có Sungmin đi cùng mà, sẽ không sao đâu “được vậy thì tốt, Joonggie mà thấy cái gì là con không tha cho cậu đâu, con sẽ mét với chú Jinseng”

_cứ làm nếu con muốn rồi Joonggie sẽ biết toàn bộ thôi ha ha ha, mà nè, sao lại phải giấu chứ? Xã hội đen cũng là nghề mà, ta cũng làm ăn “chân chính”

mà “thôi đi, không nhờ chú Jinseng “bao che”

thì cậu còn ngồi đây thảnh thơi hả? con cúp máy đây”

Miachael ném điện thoại qua một bên và vuốt ve con thú cưng của mình _con là con trai ah? Oh, ta sẽ đặt tên cho con là Kiki rose nhá “gấu gấu gấu”

_ngoan ghê, được rồi, ta sẽ lựa cho con cái “***g”

đẹp nhất nhé, đi nào ………. Sungmin đưa Jaejoong đi tham quan những căn phòng trong nhà, mỗi phòng theo một phong cách rất riêng, người ở đây mặt mày vui vẻ và hớn hở lắm, nói chuyện với cậu cũng thoải mái khiến cho cậu cảm thấy rất vui Thì ra những người làm việc trong sòng bài cũng vui vẻ và nhiệt tình như thế, vậy mà mình tưởng họ sẽ bặm trợn lắm kia

- Jaejoong gật gù với suy nghĩ của mình _ư….ư….ư….. Jaejoong giật mình khi nghe được tiếng rên nơi căn phòng mà cậu vừa đi ngang qua, nhìn lên nó, cậu chỉ thấy con số 7 được đính cẩn thận trên cửa, đặt tay lêm tay cầm cậu định mở ra “cạch! Cạch”

Cửa khóa ah? _Sungmin ah? Cậu có nghe gì không?

- Jaejoong nhìn Sungmin

- hình như có ai đó rên trong phòng này nè _huh?

- Sungmin chuyển sắc

Advertisement / Quảng cáo


- chắc là Jaejoong nghe nhầm rồi, phòng này là….ek….phòng chứa mấy thứ cũ kỹ của ông chủ mà, làm gì mà có ai vào, trong đó bụi bậm và chuột gián nhiều lắm, chắc Jaejoong nghe nhầm rồi, không có đâu

- cậu xua tay

- chúng ta đi thôi, em sẽ đưa Jaejoong ra vườn chơi nhé, ông chủ trông nhiều loại hoa lắm, trong đó có cả hoa ly mà Jaejoong thích nữa đó

- Sungmin làm bộ mặt dễ thương để lôi kéo sự chú ý của Jaejoong về phía mình Phòng chứa đồ cũ? Nhưng rõ ràng mình nghe tiếng rên trong đó mà _vậy ah! Uh, mình đi _dạ Đợi Jaejoong bước lên trước, Sungmin gõ nhẹ vào cánh cửa “xử nó đi, Thiếu phu nhân nghe thấy rồi”

Jaejoong trở về nhà sau khi đã tham quan hết ngôi nhà của cậu, tuy nhiên cậu vẫn luôn thắc mắc về căn phòng số 7 mà Sungmin nói là phòng chứa đồ của cậu Michael, cậu muốn vào lắm nhưng thấy ý của Sungmin là không muốn cho vào nên cậu cũng thôi không nhắc tới nữa Về đến nhà trời cũng đã trưa lắm rồi, nhìn quanh, cậu chẳng thấy có việc gì làm vì Dana đã dọn dẹp sạch hết rồi ở một mình trong ngôi nhà lớn như thế này quả thật rất cô đơn, mình tự hỏi tại sao Yunho có thể sống như thế này trong một thời gian dài đến thế nhỉ? Chắc hẳn là anh ấy cô đơn lắm lắm bàn làm việc vẫn bừa bộn đến thế ah? Ghét quá, nhưng may cho anh đấy, lấy được vợ như em, em sẽ dọn dẹp cho anh nhé ah! Hình như anh vẫn chưa phát hiện ra hộp thư mà anh viết cho em nhỉ, lấy ra xem anh có viết thêm không đây Jaejoong mỉm cười luồn tay vào trong gối và lấy ra chiếc chìa khóa nhỏ, lấy hộp thư nhỏ ở chổ cũ rồi mở nó ra “ngày….tháng ….năm…. Joonggie ah! Anh thật sự rất vui khi em đồng ý làm bạn trai anh, bổng nhiên anh cảm thấy cuộc sống thật đáng quý biết bao, anh không muốn chết, anh thật sự không muốn bỏ lại tình yêu của anh một mình trên thế giới hỗn độn này, anh yêu em, anh nhất định sẽ sống, vì em, vì anh….anh yêu em, Joonggie ah!”

…. “ngày….tháng….năm…. Kế hoạch lần này chuẩn bị rất kỹ, nhưng anh sợ em lại từ chối anh một lần nữa, anh đang hôi hộp lắm đây, hồi hộp quá, mong rằng em gật đầu nhé …. Anh yêu em, Joonggie”

………. “ngày….tháng….năm…. A ha! Bé cưng ah! Em dám xem trộm thư của anh nhé? Anh sẽ phạt em đấy, đừng tưởng anh không biết nhé, nhưng nể em là vợ cưng của anh nên anh tha cho đấy, ha ha ha….. anh yêu em, vợ cưng ah! Nhớ sanh cho anh Jaeyoon và Hojoong nha, hi hi hi”

Jaejoong tròn mắt ngạc nhiên khi nhìn vào lá thư được đựt phía trên cùng, Yunho biết cậu đọc trộm thư của anh ah? Vậy sao anh không nói? Sao anh lại trêu cậu như thế chứ? Thật xấu hổ! ……….. Từ khi cưới đến nay đã được 3 tháng, cuộc sống vợ chồng của Yunho và Jaejoong vẫn rất tốt đẹp, họ chưa một lần cãi nhau trong khi vợ chồng Yoochun thì cách hai ba ngày lại cãi nhau một lần và mỗi lần như thế, Junsu đều cuốn gói về nhà Jaejoong ở đến khi nào Yoochun qua năn nỉ thì thôi. Junsu cũng không còn làm vệ sĩ cho Jaejoong nữa và đương nhiên toàn bộ tài sản trong ngân hàng FBI của L đều được chuyển sang cho cậu và Jaejoong đã lấy toàn bộ số tiền này tặng cho viện mồ côi LAWLIET Jaejoong cũng rất chăm chỉ học anh văn từ Mike, hai người thường học vào buổi sáng sớm, Jaejoong được Mike khen rằng cậu tiến bộ rất nhanh nhưng muốn giao tiếp thành thạo thì phải mất một thời gian nữa mới có thể tiến bộ được, Yunho biết điều này nhưng anh không ngăn cản vì anh biết Jaejoong chỉ đơn giản là muốn học anh văn thôi. Nhưng anh lại không biết mối quan hệ giữa cậu và Selina Jaejoong càng ngày càng cảm thấy Selina rất thân thiết, cô cũng giúp đỡ Jaejoong rất nhiều, hai người thường ghé nhà Taehee chơi vì cậu nói rằng Taehee rất thích Selina, cô là fan hâm mộ của Selina đấy Hôm nay cũng như mọi hôm, Jaejoong chuẩn bị giỏ xách đến công viên để học anh văn nhưng cậu cảm thấy rất khó chịu nơi cổ và cậu muốn ói, đầu óc thì xây xẩm, chóng mặt đến nỗi bước đi không vững. Tình trạng này đã kéo dài gần một tuần nay nhưng hôm nay là nặng nhất, nó khiến cho cậu muốn quỵ xuống vì khó chịu _cậu Jaejoong! Cậu không sao chứ? Dana vội vàng chạy lại khi thấy Jaejoong thở dốc bên cầu thang _tôi cảm thấy mệt quá chị Dana ah! Tôi…..ụa! Jaejoong bụm miệng và chạy vào phòng tắm, cậu muốn nhợn đã hai ba hôm nay và nó khiến cơ thể cậu rất khó chịu Mệt quá, sao lại mệt như thế này nhỉ?muốn ói quá, chẳng lẽ ăn trúng cái gì không tiêu ah?ụa…ụa….. _cậu Jaejoong! Cậu không sao chứ? Cậu Jaejoong?

- Dana đập cửa phòng tắm _tôi không sao, tôi không sao đâu, ọe…ọe…. Dana đứng thấp thỏm bên ngoài không yên, cô vội gọi điện cho Yunho “chuyện gì thế Dana?”

- Yunho ra ngoài phòng họp khi nhìn thấy số điện thoại của Dana _cậu hai, cậu Jaejoong bị làm sao ấy, nãy giờ ở trong toilet mà ói quá trời luôn, hinh như cậu ấy …có thai thì phải “có thai?”

- Yunho mở to mắt

- “tôi sẽ về ngay”

Có thai? Có thai? Mình sắp làm cha? Mình sắp làm cha? MÌNH SẮP LÀM CHA? tình hình thật sự tồi tệ khi tớ phải nói câu này đến readers rằng hình như tớ đang mất dần ý tưởng cho fic HELLO MY PIG! tớ chỉ viết được vài dòng sau khi suy nghĩ nát cả óc, làm sao đây readers?
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.