Đế Quốc Mỹ Nữ

Chương 40: Bồi thường tiền đi, tiểu tử



- Đại ca, em đã biết. . . Đại ca tha cho em đi, em cũng là bị người khác ép.

Trên trán nhỏ của A Cẩu đầy mồ hôi, Trương Dương nhìn như không chút để ý mà uốn éo hắn. Trên thực tế khửu tay cánh tay A Cẩu đã bị xoay đến sắp trật khớp. Lúc này thần kinh các đốt ngón tay giống như ninh bánh quai chèo, đau đến khiến hắn thiếu chút nữa ngay cả nước tiểu đều tè ra quần.

Hắn là du côn, cũng đánh nhau vô số lần, nhưng lại không thấy rõ vừa rồi Trương Dương làm như thế nào đánh được hắn, bằng vào điểm ấy, hắn cũng biết, chính mình không thể trêu vào người tên Trương Dương trước mắt này.

Hắn vừa thốt ra lời kia, mấy người du côn bên cạnh nhất thời nhìn nhau nửa ngày, trợn tròn mắt, nguyên bản bọn họ còn muốn tiến lên động thủ giải cứu hắn, nhưng không nghĩ tới lão Đại bọn họ bị Trương Dương đánh xong, liền trực tiếp khuất phục, lão đại đều chịu thua, bọn họ chỗ nào còn dám phóng nửa ra.

- Vô nghĩa, ta hỏi chính là ngươi phạm lỗi gì.

Trương Dương đầu gối hơi hơi dùng một chút lực, A Cẩu nhất thời lại kêu lên.

- Em biết rồi, em biết, em không nên muốn đánh đại ca, em không nên tới quấy rầy Cao tiểu thư, em lại càng không nên để Bạch Lượng Phong xui khiến. . .

- Sai!

Trương Dương vươn tay cầm điếu thuốc trên tay lên, nhét vào miệng A Cẩu.

- Ngươi sai ở chỗ, nếu muốn ra oai, không nên hút thuốc kém như vậy.

A Cẩu vừa nghe, nước mắt thiếu chút nữa chảy ngược, tưởng mẹ này lấy cớ gì chứ, hút thuốc kém cũng đáng cho ngươi phải đánh ta sao?

Nhưng miệng không dám có bất cứ phản kháng gì:

- Vâng, vâng, đều là em không tốt, hút thuốc kém còn ra oai, anh tạm tha em đi.

- Thả ngươi có thể, nhưng hình như ngươi quên cái gì hả?

Trương Dương vươn tay vỗ vỗ cái trán, hắc hắc cười, nhắc nhở A Cẩu.

A Cẩu nhìn thấy hắn tươi cười cổ quái, mồ hôi lại tích tụ xuống dưới, hắn nào biết đâu rằng trong hồ lô của Trương Dương bán cái gì, nhưng lại không dám trực tiếp hỏi, chỉ thật cẩn thận nói bóng nói gió:

- Đại ca, anh có thể hơi chút nhắc nhở một chút hay không ạ?

- Nhắc nhở cái rắm, mấy người các ngươi, ở trong khách sạn ăn uống không phải trả tiền một thời gian dài như vậy, không trả tiền sao? Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.net

- A! Đại ca, chúng em chỉ ở đại sảnh mà thôi, không. . . Không ở phòng nào!

- Vô nghĩa, không đặt phòng, đại sảnh có thể cho các ngươi chơi như vậy sao, các ngươi khẳng định có, ta bảo Cao quản lý tính cho các ngươi!

Trương Dương ngẩng đầu, phân phó Cao Kỳ nói:

- Cao quản lý, sáu người sáu phòng tiêu chuẩn, nửa tháng cần bao nhiêu tiền nhỉ?

Cao Kỳ bị này trước mắt khiến cho ngẩn ngơ, mãi đến hiện tại mới hoàn toàn kịp phản ứng, cảm thấy không tin Trương Dương đánh nhau còn lợi hại như vậy, năm sáu tên du côn bị hắn một mình đánh dễ đến như vậy, đây cũng quá khoa trương.

Về phần nhắc tới bồi thường tiền, Cao Kỳ vốn không dám hy vọng xa vời, nàng chỉ cầu đám du côn này đừng đến quấy rầy àng liền A di đà phật rồi, còn bồi tiền gì chứ!

Cho nên hiện tại Trương Dương đòi A Cẩu bồi thường tiền, nàng vội vàng vứt cho Trương Dương một ánh mắt ra hiệu, hai tay bày ra, ý là nói: cái kia coi như thôi, khách sạn này có thể bình thường buôn bán, tôi sẽ đốt hương thơm.

- Mười vạn sao?

Trương Dương hồ nghi hỏi han.

Cao Kỳ không nói gì, mà sau khi A Cẩu nghe được mười vạn, bật người liền hôn mê, ngay cả khách sạn cấp năm sao cũng không chém như vậy chứ?

Sáu người, cho dù mỗi người một phòng, một ngày một ngàn hai, nửa tháng cũng chỉ hai vạn thôi, mười vạn cũng quá chém gió rồi, Bạch Lượng Phong cũng mới cho hắn năm vạn mà thôi.

- Đại ca, có thể bớt một chút hay không, dù sao. . . Đây cũng không phải là cấp năm sao?

A Cẩu cố gắng bài trừ vài giọt nước mắt.

Trương Dương thở dài, không kiên nhẫn mà nói rằng:

- Ít đi thì ít đi, giảm giá cho ngươi 30%, 9 vạn!

A Cẩu không khỏi rơi lệ đầy mặt:

- 9 vạn. . . Em không nhiều tiền như vậy ạ, lại nói đại ca…

Hắn cực kỳ ủy khuất, lại thật cẩn thận mà nhắc nhở một câu:

- Giảm giá 30 % cũng không phải 9 vạn mà…

- Ha ha, không thể tưởng được du côn cũng hiểu được toán học, vậy được rồi, bảy vạn số nguyên, không thể thiếu.

Trương Dương co tay, hơi hơi bỏ thêm lực đạo:

- Hiện giờ thanh toán tiền, ta không tin ngươi không mang thẻ…

A Cẩu nhìn nhìn Trương Dương, nhìn thấy Trương Dương không có chút ý định dàn xếp, cắn chặt răng, rốt cục thì để tay chân của hắn đương trường cầm thẻ, giao cho Cao Kỳ:

- Mật mã là XXXXXX

Cao kỳ nhìn nhìn Trương Dương, tuy rằng mấy ngày qua, khách sạn kinh doanh đích xác tổn thất rất lớn, nhưng nội tâm của nàng thiệt tình không nghĩ muốn số tiền kia, nhưng nhìn thấy ánh mắt khẳng định của Trương Dương, chỉ phải thông qua máy POS lấy tiền.

Trả tiền xong, Trương Dương liền buông A Cẩu ra, sau đó trong ánh mắt kinh ngạc của đám du côn kia, vỗ vỗ tay nói:

- Không phục thì luyện thử …

Lời này nói nghe được rất ngỗ ngược, mấy tên thủ hạ của A Cẩu nhìn nhau nửa ngày, cuối cùng đưa ánh mắt rơi xuống trên người A Cẩu. Mà A Cẩu thì rên rỉ một tiếng,nhìn cũng không dám nhìn Trương Dương lấy một cái, bay thẳng đến cửa khách sạn, không dám động thủ.

- Tổn thất cần phải nhớ rõ tìm Bạch Lượng Phong mà đòi lại ha.

Trương Dương hảo tâm mà nhắc nhở một câu sau lưng hắn.

A Cẩu lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngã sấp xuống, nhưng nghe xong lời nói của Trương Dương, ngược lại bị điểm huyệt tỉnh ngay. Đúng vậy, hết thảy không phải đều là Bạch Lượng Phong ban tặng sao? Lão tử đến tìm hắn đòi về bằng được.

Lúc này, một tên đi theo hắn đi ra ngoài không biết sống chết mà thì thầm một câu:

- Đại ca, chúng ta trở lại phế hắn đi, đòi tiền lại.

A Cẩu nhìn hắn một cái, không nói gì.

Người kia cho rằng A Cẩu đồng tình, kêu gào nói:

- Để em đi lấy đi.

- Lấy mẹ mày ấy, a, vừa rồi mày không thấy được sao?

A Cẩu hung hăng tạt người kia một cái bạt tai:

- Thân thủ Tiểu tử kia, giống như cùng lò với Hùng ca, biết Hùng ca xuất thân thân phận gì không? Bộ đội đặc chủng, ta hoài nghi tiểu tử kia hoặc là luyện qua võ, hoặc cũng là bộ đội đặc chủng, cho dù chúng ta cùng tiến lên đi cũng chưa chắc đánh thắng được hắn.

- Tên Trương Dương kia rõ ràng chính là một học sinh. . .

- Cũng bởi vì là học sinh ta mới cảm thấy kỳ quái chứ, ngu ngốc.

A Cẩu hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, lại quạt cho hắn một bàn tay:

- Một học siinh, lại có được thân thủ lợi hại như vậy, phương diện này khẳng định có nguyên nhân, kính nhờ ngươi, mọi việc động não suy nghĩ được không, chúng ta trước tiên nói chuyện này cùng Hùng ca một câu, để lão nhân gia ông ta định đoạt, về phần tiền ấy mà, cho dù tạm thời đặt ở chỗ hắn thì có ngại gì?

- Trương Dương!

Trong văn phòng hành chính khách sạn Thanh Viễn, đại Mimi Cao Kỳ cắn môi dưới, như có điều suy nghĩ mà nhìn chằm chằm người trước mắt thoạt nhìn phong trần mệt mỏi, sau đó duỗi ngón trỏ, gõ cái bàn đặt tại trước mặt nàng, nhắc nhở cái tên kia nên tỉnh lại, bởi vì Trương Dương hiển nhiên đang thất thần.

- Hả?

Trương Dương lập tức ngẩng đầu lên, lộ ra nét tươi cười lấy lòng, ngay vừa mới đó, thanh âm hệ thống lại vang lên.

- Thấy việc nghĩa hăng hái làm, thưởng cho ba điểm hệ thống tích phân, hiện tại tích phân của bạn là hai mươi ba điểm, danh hiệu là thanh niên đầy hứa hẹn, xin thanhniên đầy hứa hẹn tiếp tục cố lên. Nếu hệ thống tích phân của bạn vượt qua một trăm điểm, sẽ đạt được danh hiệu đạo đức mô phạm, trở thành đạo đức mô phạm, hệ thống sẽ công một điểm tích phân thêm vào mỗi ngày cho bạn …

Trương Dương vỗ đùi. Xời, nhắc nhở đến đã quá muộn, sớm biết rằng đánh A Cẩu được ba điểm, vài cái tên đi theo liền không nên buông tha mới phải.

Nhưng đương nhiên, đây là pháo hôi, kỳ thật khi Trương Dương đối phó A Cẩu, trong lòng vẫn thấy bất ổn, thời điểm đó hắn đã tính kế tốt lắm, nếu đánh không lại, bỏ chạy như thế nào cho bọn hắn không đuổi được.

Nhưng không nghĩ tới thuật đánh nhau kịch liệt cao cấp hữu dụng như vậy, chính mình chỉ luyện tập hơn nửatháng, nhưng vừa rồi đối phó A Cẩu lại cảm thấy có một loại cảm giác cưỡi xe nhẹ đi đường quen, cho nên cho dù thêm mấy tên du côn nữa, hẳn là vẫn là có phần thắng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.