Diễn Viên Đa Năng

Chương 45: Tuổi thơ của Hoàng hậu Vanya Tuadekep và hai cậu em trai



Trở về cung Mặt Trăng. Ba người chúng tôi miễn cưỡng ăn với nhau bữa tối. Kế hoạch tổ chức tiệc gia đình đã phá sản từ lâu. Hoàng đế không ghé lại điện Mặt Trăng. Valilila quyết không rời người “mợ hờ”. Thế là chỉ có tôi, Dangkok cùng Hoàng hậu ngồi ăn tối. Cậu bé giữ im lặng từ khi rời khỏi Miwani. Tôi vẫn chưa thích nghi với con hụt hẫng lẫn mâu thuẫn khó tả trong lòng. Chỉ có mội Hoàng hậu là vẫn dịu dàng chuyện trò, làm cho bữa ăn bớt đi không khí căng thẳng. Sau món tráng miệng, Dangkok bỏ dao nĩa đứng dậy rời đi ngay. Nó bảo là muốn nghiên cứu cái gì đó ở phòng sách. Hoàng hậu không cản chỉ căn dặn nữ tì nhắc nhở thái tử đi ngủ sớm. Tôi là người tiếp theo cảm ơn về bữa tối để trở về phòng mình.

-Nữ hoàng không định ở lại chơi sao? Trời đã tối rồi, phòng khách ở cung Mặt Trời lại khá xa. Ta còn định mời người nghỉ lại một đêm, sẵn dịp chuyện trò chút ít!

Tôi hơi bất ngờ về ý kiến của Vanya. Trước giờ hoàng hậu luôn tỏ ra gần gũi dễ mến nhưng thật ra không ai tiếp cận cô quá gần. Có lẽ chính ngai vị và phong thái cao quý của một hoàng hậu làm người khác e ngại. Tôi lưỡng lự nhìn khuôn mặt xinh đẹp vẻ mong chờ kia rồi cũng gật đầu. Hoàng hậu đưa tôi dạo quanh khu vườn cao nhất ở cung điện. Mặt trăng to tròn rọi ánh sáng dìu dịu, lấp lánh sắc bạc. Đứng ở cung điện Mặt trăng có cảm tưởng như nó là đại diện, là nhịp cầu đưa ta tới vật thể xinh đẹp trên trời cao kia. Những họa tiết hình nguyệt cũng theo ánh sáng mà phản chiếu lại. Khắp đâu đâu cũng thấy mặt trăng nhỏ, to đang phát sáng. Giờ tôi mới thấy hiểu cái dịu kì của lâu đài này. Nó thật xứng có tên trong danh sách các kì quan thế giới.

Hoàng hậu Vanya vẫn phe phẩy chiếc quạt lông trên tay, bây giờ là một chiếc quạt màu hồng đẹp đẽ. Tôi bỗng khao khát được nhìn thấy bộ sưu tập quạt của Hoàng hậu, chắc phải ít nhất vài trăm chiếc. Hoàng hậu khoan thai bước tới một chiếc võng mây, rồi duyên dáng kéo váy ngồi xuống. Những hạt đá quý đính trên vải sáng lấp lánh giữa bóng đêm. Tôi thầm khen ngợi rồi cũng bắt chước ngồi xuống. Hưởng thụ cái se lạnh của sa mạc về đêm thật là lý thú. Ở Vaiza, ngày nắng đổ lửa nhưng đêm về thì rét tái da thịt. Thời tiết thế này thật không tốt cho ai mới đến đây. Mấy chị nô tì vội đem áo lông khoát cho hoàng hậu và tôi. Mặc kệ không khí lạnh táp vào da mặt, tôi vẫn thấy dễ chịu.

-Nữ hoàng, người có cảm thấy lạnh không? Hay chúng ta vào trong nhé?

Tôi mỉm cười nói với Vanya

-Không ạ! Thưa Hoàng hậu, thật ra lành lạnh cũng tốt. Vào mùa đông, Trường Thịnh Thiên quốc còn có tuyết rơi cơ!

Hoàng hậu Vanya gật đầu cười

Advertisement / Quảng cáo


-Ừ đúng, tuyết thật là đẹp… gần 20 năm rồi ta chưa hề trông thấy tuyết… Viễn Xuyên này, cứ gọi nhau hoàng hậu, nữ hoàng mãi nghe thật khách khí. Hay ta cứ phá lệ gọi chị xưng em nhé!

Tôi giật mình tròn xoe mắt

-Sao thế được ạ… Hoàng hậu lớn hơn rất nhiều mà…

Vanya cười tươi

-Ý em là chê ta già hả?

Tôi vừa lắc đầu vừa lắc tay

-Không đâu ạ… em nào dám!

Vanya thân thiện nắm tay tôi

-Mặc dù chị đã 35 nhưng… chẳng phải em gọi “người nào đó” là anh sao? Hắn cũng 32 chứ ít gì… lẽ nào thêm 3 tuổi lại biến thành một bà cô à?

Tôi hiểu ý chị nên ngượng ngùng cúi thấp đầu

-Vâng, em biết rồi, chị Vanya!

Vanya hài lòng buông tay ra. Đôi mắt bồ câu sáng long lanh nhìn ra phía xa nơi chân trời. Ở đấy bây giờ chỉ còn là mảng tối âm u.

-Thế này thì khó xử nhỉ? Nếu em gọi ta là chị thì Dangkok và Valilila không thể tiếp tục xưng hô như cũ. Vì thấy chúng nó không quá cách xa tuổi tác với em nên ban đầu ta mặc kệ không muốn sửa chữa. Bây giờ thì thay đổi quả thật ngượng miệng. Đúng ra em phải gọi hai đứa là “cháu”…

Tôi chớp mắt lia lịa

-“Cháu” ạ?

Hoàng hậu cười quyến rũ

-Chứ sao? Từ giờ hai đứa sẽ gọi em là “dì”.

Tôi thở hắt ra

-Dì sao? “Dì” gì mà chỉ hơn cháu có mấy tuổi…. Thế này không ổn tí nào!

Hoàng hậu cũng thở dài

-Biết làm sao được… có trách thì phải trách thằng em ngỗ nghịch của chị. Nó đúng là “trâu già thích gặm cỏ non”!

Tôi thấy đôi mắt Hoàng hậu hay háy nhìn mình, có quá nhiều ẩn ý trong ấy tôi chưa kịp nhận ra. Em trai của Vanya dĩ nhiên là Japkong Tuadekep. Cái tên này gần đây tôi luôn nhớ tới. Xem ra đã tới lúc rồi, Hoàng hậu có ý muốn tiết lộ, tôi cũng không ngần ngại muốn biết

-Chị Vanya, em trai mà chị nói chính là Ngài Quận công tên Japkong phải không ạ?

Advertisement / Quảng cáo


Vanya mỉm cười, đưa chiếc quạt lên che nửa mặt

-Chính là nó. Chắc em cũng đã biết hết cả rồi. Ban đầu chị không có ý giấu, chỉ là cảm thấy tự em tìm tòi thì thú vị hơn… Japkong Tuadekep là cậu em ruột của chị. Mẹ của chị là Vakilia Tuadekep. Bà là con gái thứ hai của dòng tộc Tuadekep, một trong 10 dòng họ lâu đời nhất ở Vaiza. Chị đặt tên cho con gái đầu lòng dựa theo tên bà ngoại. Bố chị và mẹ chị gặp nhau khá muộn màng. Nhưng vì tình yêu mà bà đồng ý rời xa quê hương về làm nhị phu nhân Liêu tộc. Còn bố chị, chắc không xa lạ gì với em, chính là cố tướng quân Liêu Mãn Bình từng phục vụ dưới quyền hai đời Hoàng đế Quang Minh. Nói chính xác thì chị là con lai, Japkong cũng là con lai…

Tôi nhíu mày nghĩ ngợi

-Sao lại thế ạ? Em nhớ mẹ anh ấy là vợ cả của ngài tướng quân…

Vanya gật đầu vẻ đượm buồn.

-Đúng vậy, đứa con trai đầu tiên của nhà họ Liêu ra đời cùng lúc với Japkong. Tên nó là Liêu Thần Phong. Nó chỉ lớn hơn Japkong có 3 tháng tuổi. Nhưng đứa trẻ xấu số ấy không may bị giết hại. Cái chết của sinh linh bé bỏng đó là một bí mật trong dòng họ. Vụ ám sát đã bị Liêu tộc bóp méo sự thật. Thành ra ai cũng tưởng Japkong mới là người bị giết. Kể từ đó, nó đã là con bài thay thế người anh trai xấu số!

Tôi há mồm nhìn chị Vanya. Lại cái mớ bồng bông gì nữa đây? Thân thế của Ngạn Luật lại biến thành một đống dây nhợ rối ben. Qủa nhiên là đặc trưng của anh ấy, chẳng có gì là bình thường, ngay cả giấy khai sinh cũng là lấy của người khác sao?

Vanya thấy được sự rối trí của tôi. Chị cười nói tiếp

-Chắc là em khó hiểu lắm. Tên thật của em trai chị là Liêu Nghị Hàn. Nhưng em đừng bất cẩn gọi tên đó ra. Nếu em lục lại những tờ báo cũ của 30 năm về trước, em sẽ gặp những tiêu đề như: “Con trai thứ của Đại tướng quân-Liêu Nghị Hàn bị ám sát”. Nói toẹt ra là cái tên ấy đã không còn tồn tại 30 năm trước và người mang tên ấy đã biến thành Liêu Thần Phong vốn dĩ đã chết 30 năm trước. Cách xoay xở này xem ra rất hiệu nghiệm. Cả kẻ ám sát cũng tưởng rằng mình giết lầm người. Kể ra thì em trai chị thật đáng thương. Từ đầu đã phải sống trong vai trò của người khác. Nhà họ Liêu là một dòng họ có uy quyền nhưng cũng chính là gia tộc bị dòm ngó, hãm hại và gặp nhiều tai ương nhất. Gia huy Liêu tộc quy định chỉ có con trai vợ cả mới đủ điều kiện thừa kế sản nghiệp. Người vợ đó sức khỏe yếu, sau khi có con thì ngã bệnh, chẳng còn hy vọng sinh nở gì… Bị rơi vào hoàn cảnh đó, cha chị chỉ còn biết gán cho Nghị Hàn cái tên của người đã chết và mẹ chị ngậm ngùi mất đi một cốt nhục ruột thịt… Nghị Hàn không hề biết chuyện này cho tới lúc nó lên 16. Khổ thân nó, đã dằn vặt trong bao năm. Ngày trước nó luôn hỏi chị rốt cuộc bản thân là ai, sống cuộc đời của người khác thì phải làm sao tìm ra chính mình? Nào ai có biết một Ngài quận công có trong tay tiền tài địa vị lại ẩn giấu một vết thương đau ẩm ỉ, mãi không lành.

Vanya dừng lại một lúc, vừa bồi hồi nhớ vừa vô thức đưa tay vuốt ve chiếc quạt lông

-Còn chị cũng là một cái bóng mờ trong gia đình. Ít ai biết rằng nhà họ Liêu còn có một vị tiểu thư tên là Liêu Dạ Trân. Vì thân là con gái của vợ hai nên không ai quan tâm nhiều tới chị. Tới khi chị rời khỏi đất nước cũng không ai tò mò vì sự vắng mặt của chị. Vụ việc đó xảy ra cũng lâu rồi. Sau khi tưởng rằng ám sát Liêu Thần Phong không thành, bọn họ lại tổ chức lần nữa bắt cóc Nghị Hàn. Lúc đó chị cùng với nó đang chơi trong vườn. Vì còn nhỏ quá nên chị không nhớ nỗi chuyện đó xảy ra thế nào, chỉ có cảm giác sợ hãi là thỉnh thoảng tìm đến chị trong giấc mơ. Cả hai chị em đều bị bắt đi… May sao cha chị đã dốc sức giải cứu kịp thời. Bố mẹ chị nhận ra nơi này thật quá nguy hiểm, không thể nào bảo vệ được hai đứa con thơ. Vì thế mà hai người quyết định đem bọn chị qua đây. Gia tộc Tuadekep cũng là một dòng tộc danh giá, đủ sức mạnh bảo vệ hai đứa cháu ngoại. Hơn nữa Vaiza là vùng đất xa xôi mà quân sự cũng hùng mạnh, kẻ địch muốn tới cũng ít nhiều ngần ngại. Vậy là bọn chị được đưa đi. Năm đó chị 13, Nghị Hàn 10 tuổi. Hai chị em cùng nhau ra rời đi vậy mà chẳng ai nhắc tới chị, chỉ nói rằng Liêu Thần Phong, người thừa kế duy nhất đã đi du học ở Vaiza! Bởi vậy chị cũng biến mất không dấu vết, không ai hay biết… Còn người dân Vaiza chỉ biết tin trưởng lão dòng họ Tuadekep vừa nhận nuôi hai đứa cháu ngoại của người con gái ngoài giá thú đã mất vì bệnh. Thân thế hai chị em từ đó được gột rữa. Không còn Liêu Nghị Hàn hay Liêu Thần Phong mà là Japkong Tuadekep. Chị cũng không phải Liêu Dạ Trân mà là Vanya Tuadekep. Mang tên khác, sống cuộc đời khác chính là cách duy nhất để hai chị em tồn tại.

Tôi mơ màng theo câu chuyện của chị Vanya. Hóa ra hai người họ có một tuổi thơ phải trốn chạy và luôn bị hãm hại như thế. Thảo nào hầu hết các gia đình danh giá trong lĩnh vực chính trị đều neo đơn. Thế hệ sau không ngửng bị triệt tiêu bởi kẻ thù không rõ mặt. Bây giờ tôi biết Ngạn Luật có thêm cái tên Liêu Nghị Hàn. Đó là tên đầu tiên anh có trên đời. Anh là Nghị Hàn… Nghị Hàn… cái tên duy nhất thực sự là của anh tuy không ai công nhận. Ngay bây giờ tôi chỉ muốn chạy tới bên anh và gọi anh bằng cái tên ấy. Nghị Hàn dù mang tên nào thì vẫn là Nghị Hàn, cái tên sơ khai cũng là bản chất, là con người của anh. Tôi tự nhủ về sau nếu hai người ở một mình thì sẽ gọi anh là Nghị Hàn. Mới nghe hơi lạ tai nhưng rồi lại thấy thân quen quá. Dường như tôi yêu mọi cái tên, mọi thân phận, chỉ cần nó thuộc về anh.

Lúc tôi mãi nghĩ vẩn vơ thì chị Vanya cũng thả hồn tận đâu đâu. Một lúc im lặng chị lại thầm thì

-Em biết không, chị biết ơn bố mẹ vì đã cho chị cuộc sống này. Xét cho cùng thì chị rất tự do, không như Nghị Hàn. Chị có thể ở lại Vaiza suốt đời nhưng Nghị Hàn thì không thể. Nó đã mang danh con trai trưởng thì cuối cùng cũng sẽ trở về Liêu tộc. Chính vì thế mà thằng bé đã được huấn luyện từ nhỏ. Nhà ngoại chị rất nghiêm khắc với nó. Nó phải học võ, học binh pháp, luyện văn chương,… học đủ thứ để đạt tới chữ “hoàn hảo”. Tuổi thơ của nó vất vả chứ chẳng sung sướng gì. Khó khăn nhất là làm sao để cùng lúc làm Japkong Tuedekep lẫn Liêu Thần Phong. Tuy nó đã sang đây nhưng dư luận và cánh báo chí trong nước vẫn theo dõi nhất cử nhất động của nó. Bình thường nó sống ở ngôi biệt thự bảo vệ nghiêm ngặt và đi tới trường trong vai trò Liêu Thần Phong. Những lúc vào cung hay sang nhà ngoại thì biến thành Japkong Tuadekep. Nhiều năm sống hai thân phận như thế mà nó chưa gây ra sai lầm nào. Thậm chí tới bây giờ cũng không ai ngờ hai người chính là một. Người ta chỉ nghĩ rằng Japkong Tuadekep là vị hoàng thân danh giá, được đế vương Vaiza hết lòng ân sủng. Còn Liêu Thần Phong là kẻ long bong, không tiền đồ, không có chí hướng lập thân. Để bảo vệ chính mình, Nghị Hàn không còn cách nào khác là khoác lên mình một bộ mặt kém cỏi. Nó vào quán bar, tham gia vài trò đồi trụy, dan díu với vài ả kiều nữ, dính líu tới mấy vụ buôn bán heroin, cố tình để nhà báo chộp được rồi tin tức đang ùn ùn khắp nơi. Về sau rất may là nhà ngoại tìm ra một thanh niên có vóc người tương đương Nghị Hàn, chỉ có điều gương mặt hơi khác. Thời gian nó làm quan Toàn quyền Gem, thế thân đó thay nó đều đặn tạo scandal. Nhờ lúc nào cũng có người kè kè bên cạnh che chắn mà chưa có tấm hình nào chụp được trực diện khuôn mặt. Người ta chẳng ai hay nhân vật trên báo kia không phải Liêu Thần Phong. Cuộc đời nó đã được định hướng trở thành tướng quân cho triều đại Quang Minh. Sứ mệnh của Nghị Hàn là phục vụ cho đất nước. Nhưng thật ra tất cả đều là ý muốn của cha. Nghị Hàn sống xa bố mẹ quá lâu, ý thức của nó với quê hương cũng dần mờ nhạt. Nó từng nói với chị là không muốn quay về, miền đất đó không chào đón nó, chỉ muốn tổn hại đến nó. Những người ở đây mới thực là gia đình của nó, nếu phải phục vụ một vương triều thì nó sẽ chọn Vaiza. Năm đó bố chị suýt lên cơn đau tim thằng thằng con trở chứng, một mực không chịu về nhà. Thời gian đó là lúc nó sắp kết hôn… chị cũng tưởng rằng Nghị Hàm sẽ ở lại làm Hoàng đế Gemjii vậy mà…

Vanya bỏ dở giữa chừng làm tôi sốt cả ruột gan

-Chuyện đó xảy ra như thế nào hả chị?

Vanya nhìn tôi cười bí mật

-Chị không kể đâu. Cái này phải để chính miệng Nghị Hàn nói ra chứ! Em chỉ cẩn biết rằng vì một lý do nào đó đã khiến nó bỏ mọi địa vị, bỏ ngai vàng Gemjii, bỏ cả nàng công chúa Seliana xinh đẹp để trở về nước, làm anh một cô bé mới hơn 11 tuổi… Người tức giận nhất có lẽ là Hoàng đế, ngài không ngờ tất cả mồi ngon tung ra đều không câu được “con cá Nghị Hàn”, cuối cùng cũng vuột mất một nhân tài. Không phải chị khen em trai mà chính nó là một con người tiền tài, danh vọng, quyền lực,…không gì quyến rũ được!

Chị không nói thì tôi cũng đã biết. Cho dù anh ấy có tật xấu gì thì trong mắt tôi lại hóa thành tốt cả. Tôi tự thấy mình may mắn vì quen biết một con người tuyệt vời như anh. Người như Nghị Hàn không trở thành nam chính trong series [DVĐN] thì tác giả đúng là quá thất đức! (Hoa Ban: Con nhỏ này to gan, dám bảo mẹ nó thất đức! >,<)

Tôi ngẫm nghĩ một lúc, tự mỉm cười rồi chợt nhớ ra một chuyện

-Chị à, thế làm cách nào chị trở thành Hoàng hậu?

Vanya lại mở quạt, điệu đà che nửa mặt

-À…uhm… cái đó… chắc cũng là ý trời! Chị vào cung năm 15 tuổi. Hầu hết con gái nhà Tuadekep đều có chút danh phận trong cung điện này. Những người em gái của mẹ chị làm tổng quản, trưởng kho lương thực, trưởng cung nữ hay chức vụ lặt vặt gì đó. Chị theo truyền thống cũng xin vào cung học hỏi cho quen. Chị phụ việc quản lý nhà bếp. Thời ấy chị còn chưa kịp lớn, tâm hồn lãng mạn và thơ ngây lắm! Rồi chị tình cờ bắt gặp một anh lính gác thường xuyên lẻn vào bếp ăn vụn. Mỗi lần gặp anh ta chị đều không sợ mà vác ngay cái chổi to rượt đánh. Cứ tưởng mình hung hăn sẽ dọa hắn sợ nào ngờ ngày hôm sau lại tiếp tục giở trò trộm cắp. Báo cáo với bếp trưởng cũng không tìm được tung tích kẻ trộm. Có một lần chị chạy bị vấp ngã, tên đó còn cả gan tới đỡ chị lên. Hắn lúc nào cũng đùa cợt, cố tình chạy chậm để dụ chị rượt theo. Qủa là tên láu cá! Rồi cũng không biết từ lúc nào chị có cảm tình với hắn. Còn tự mình đem thức ăn ngon ra chờ hắn tới. Cứ như vậy hai người quen thân nhau. Chị gọi hắn là “chuột bếp” và cứ nghĩ hắn là một tên lính gác bình thường cho tới một ngày… Đó là ngày Đương kim hoàng đế băng hà, trong đoàn người đưa tiễn chị nhìn thấy chuột bếp ngồi chễnh chệ trên kiệu theo sau linh cữu, trên người vận áo mão trang trọng. Hỏi ra mới biết ngài là Hoàng tử thứ 3, người con trai vua yêu nhất và đã được phong Thái tử từ khi còn bé. Chị vừa sợ vừa buồn. Người ta đường đường là một hoàng đế tương lai mà chị dám dùng chổi vỗ đầu. Và hơn nữa, người ta cũng lừa gạt chị. Chị vừa giận dữ vừa hốt hoảng lập tức trốn khỏi cung, quay về nhà ngoại nương thân. Rồi một tháng sau Ngài lên ngôi. Một tháng sau nữa thì có lễ vật đưa đến trước nhà. Hoàng gia chính thức hỏi cưới tiểu thư Vanya Tuadekep. Nhà ngoại chị ai cũng vui mừng, xem chị là vật báu trời cho. Thế là chị bị ném lên xe hoa, một tiếng cũng không kịp nói. Năm đó chị mới 16 tuổi, vương hoàng 25. Chị cũng nhiều lần thắc mắc vì sao mình quá may mắn. Cuộc sống của chị từ đó trở nên đẹp như mơ. Bây giờ chị đã có hai đứa con ngoan và một người chồng hết mực chung thủy. Chị là người phụ nữ hạnh phúc nhất, không tham cầu thêm điều gì nữa!

Advertisement / Quảng cáo


Tôi nhiệt liệt vỗ tay sau khi Vanya kết thúc câu chuyện. Hơn nửa thế giới sẽ phải ao ước được như chị. Ai bảo đời nay không có cổ tích? Vanya là nàng lọ lem từ cổ tích bước ra.

Đêm đó tôi và chị trò chuyện tới giữa khuya. Sau đó tôi về phòng ngủ thiếp đi ngay. Trong giấc mơ là những chuỗi kí ức của Dạ Trân và Nghị Hàn… Câu chuyện về hai cuộc đời mấy chục năm chỉ kể trong 1 đêm làm sao cho hết. Tôi thấy thật gần gũi với Vanya, càng hiểu hơn về anh. Sau một đêm quan hệ của tôi và Hoàng hậu đã đổi khác. Tôi mỉm cưởi trong giấc ngủ, sẵn sàng chào đón ngày mai cho dù có bao nhiêu cạm bẫy chờ đợi. Tôi biết mình không đơn độc ở đây, ít ra vẫn còn một người đồng hương quen thuộc.

Chuyến đi đến Vaiza quả không uổng phí. Tôi cảm tưởng mảnh đất này chính là cuốn băng ghi lại quá khứ của Nghị Hàn-Ngạn Luật-Thần Phong-Japkong… lắm tên quá, gọi tên nào đây? Tôi đang sống giữa miền kí ức của anh, từng bước khám phá và đến gần anh hơn. Chàng diễn viên đa năng của tôi, anh đóng nhiều vai mà vai nào cũng xuất sắc. Không nghi ngờ gì nữa, anh là nhân vật nam chính hoàn hảo nhất của cuốn tiểu thuyết này và tôi muốn trở thành nữ chính cùng anh. Tôi phải là nàng công chúa cuối cùng được anh bảo vệ cho tới hết cuộc đời!

Ở quê hương, mọi người đang đấu tranh vì tôi. Còn ở đây tôi cũng có cuộc chiến của riêng mình…

Dĩ Linh… Thần Phong là của chị… là cái tên vay mượn từ một người chết…

Seliana… Japkong cũng là của chị… là cái tên dùng tạm khi phải sống ẩn…

Nhưng Nghị Hàn, Ngạn Luật là của tôi!

Một tên do bố mẹ anh đặt cho, một tên do chính anh muốn có…

Nghị Hàn như chân lý rằng anh được sinh ra, được tồn tại và Ngạn Luật là cái tôi không hề lầm lẫn với ai…

Tôi không xuất hiện trong hầu hết những thân phận của anh, chỉ là người con gái cuối cùng mà anh gặp và sẽ là người cuối cùng anh yêu…
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.