Niệm Niệm Hôn Tình

Chương 294



Nếu Lương Cận Nghiêu xuống xe rồi ngang nhiên kéo mình đi mất thì sao?

Đây cũng không phải chuyện Lương đại thiếu gia không dám làm!

Chuyện Lư Viễn nghiện cha mẹ anh đều biết nhưng riêng chuyện về Lương Cận Nghiêu họ không hề biết gì. Chính anh cũng không dám nghĩ nếu có ngày cha mẹ phát hiện ra thì sẽ thế nào.

Anh căng thẳng siết chặt vô lăng, cả người khẽ run rẩy.

Bàn tay anh chảy đầy mồ hôi, dần tẩm ướt lớp da bọc chiếc vô lăng trong tay.

Lúc này điện thoại của anh đột ngột réo vang.

Trong buồng xe nhỏ hẹp tiếng chuông này có vẻ vô cùng chói tai.

Trái tim anh đập điên cuồng, anh có thể thấy người đàn ông trên chiếc xe trước mặt cũng đang cầm di động trên tay, khóe miệng gã hơi nhếch lên, nhìn anh bằng vẻ mặt vô cùng gian trá.

- A Viễn, điện thoại của con kìa!

Mẹ Lư thấy con trai cứ ngẩn ra thì vỗ bả vai nó rồi lên tiếng nhắc nhở:

- Điện thoại kìa. Xem thử có phải Mộ Sở gọi không.

Ba Lư thấy mặt con mình xanh mét thì an ủi anh:

- Bị dọa sợ à? Giờ ngoài đường quá nhiều kẻ lái xe như điên thế này, bảo sao mới lắm tai nạn giao thông!

Ông nói xong thì cầm chiếc di động đặt trong hộc tủ đưa cho con trai.

Trên màn hình hiện lên một dãy số xa lạ.
Advertisement / Quảng cáo


Lư Viễn giơ tay nhận điện thoại, trong lòng bàn tay đã mướt mồ hôi.

Anh không lưu số Lương Cận Nghiêu nhưng dãy số này lại như được dao khắc vào lòng anh, trong đầu anh rồi.

- Ai vậy? Con mau nghe đi!

Ba Lư lại giục.

Lúc này Lư Viễn mới nhấn nút nhận cuộc gọi.

Anh để sát di động vào tai.

Bên trong vang lên giọng nói vừa kiêu căng lại vừa bá đạo của người đàn ông kia:

- Tự em qua đây hay để tôi qua đó nào?

Bàn tay cầm điện thoại của anh vì tức giận mà khẽ run:

  • Anh đừng quá đáng!
  • Em tới hay tôi tới! Cho em ba giây...
Lương Cận Nghiêu luôn hành xử nhanh gọn trực tiếp như vậy.

- Ba mẹ tôi đang ở đây!

Lư Viễn nhịn xuống xúc động muốn chửi người.

Lương Cận Nghiêu lại không để bụng chuyện này:

  • Thế càng hay, tôi lại được dịp chào hỏi cha mẹ vợ tương lai rồi.
  • Lương Cận Nghiêu —
Lư Viễn đã tức tới mức nghẹn thở.

Anh phát hiện nói chuyện với tên kia mà tâm lý không vững thì nhất định sẽ bị ép đến mức phát sinh luôn bệnh tim.

- Em hết giờ rồi!

Lương Cận Nghiêu ngang ngược tuyên bố, xong ngay sau đó Lư Viễn liền thấy gã mở cửa xe ra.

Anh vội vàng quát lên:

- Tôi qua chỗ anh!

Trong lòng anh không khỏi sợ hãi.

Anh thật sự không muốn cha mẹ mình và Lương Cận Nghiêu gặp nhau.

Càng không hy vọng họ biết mối quan hệ dơ bẩn của mình.

Lương Cận Nghiêu đắc ý nhếch môi:

- Giờ mới ngoan này.

Lư Viễn rất muốn đấm thẳng vào mặt gã, nhưng anh cũng tự biết mình không phải đối thủ của tên lưu manh này!

Gã là ai chứ? Đó là bộ đội đặc chủng được huấn luyện nghiêm chỉnh đấy, đánh nhau với gã không phải là tự tìm đường chết sao? Chắc chắn anh chỉ có thể bị đánh thôi.

Lư Viễn tắt máy.

- Có chuyện gì thế?

Ba Lư lo lắng quay sang, hết nhìn con trai lại nhìn chiếc xe đang chắn đường họ:

  • Người kia tìm con à?
  • Ba lái xe đưa mẹ tới nhà hàng trước đi.
  • Thế còn con?
  • Con... sẽ qua ngay.
Lư Viễn nói xong thì mở cửa xuống xe.

Ba Lư hốt hoảng kéo tay anh:

  • A Viễn, có chuyện gì thế?
  • Không có gì đâu ạ, đó là bạn con thôi mà.
  • Thật sao?
  • Ba yên tâm! Anh ta cũng không phải người xấu mà là quân nhân đấy.
Nghe anh nói thế cha mẹ Lư mới thở phào một hơi, ba Lư thả tay anh rồi bảo:

- Quân nhân thì tốt, giờ ba chỉ sợ đám bạn xấu của con thôi.

Lư Viễn cười gượng:

- Anh ta không phải người như thế.

Mẹ Lư cũng cười:

- Không phải là tốt rồi, con đi nhanh đi! Lát nhớ đưa cậu ấy tới tiệc đính hôn luôn nhé, dù sao chuyện tốt phải chia sẻ với bạn bè chứ, đúng không nào!

Anh vẫn cố giữ nụ cười gượng gạo:

- Để con xem đã!

Anh đưa chìa khóa xe cho ba Lư rồi đi về phía trước xe trước mặt.

- Lên xe!

Lương Cận Nghiêu mở cửa sổ xuống rồi ra lệnh cho anh.

Lư Viễn nghiêng đầu nhìn cha mẹ phía đối diện, khẽ nhíu mày:
Advertisement / Quảng cáo


  • Anh có gì thì nói luôn đi, tôi đang bận lắm.
  • Bận cái đầu em ấy! Lên xe ngay cho ông!
Lư Viễn cau chặt mày lại:

  • Anh nói chuyện bớt cục súc đi được không hả?
  • Em không lên thì ông đây còn cục súc hơn được đấy! Muốn thử không?
  • Anh...
Lư Viễn hoàn toàn bại trận.

Lo lắng nhìn cha mẹ bên kia, lại nghĩ đến tác phong xưa giờ của Lương Cận Nghiêu thì dù không thích anh vẫn phải ngoan ngoãn mở cửa bò lên xe.

- Nói đi, anh tìm tôi có việc gì không?

Vừa lên xe anh đã hỏi thẳng.

Lương Cận Nghiêu cũng chẳng buồn để tâm, thấy anh đã lên xe là gã lập tức khóa cửa rồi sau đó nhấn ga chạy vụt đi.

- Anh muốn đưa tôi đi đâu?

Lư Viễn cũng đã có phần nóng nảy.

- Câm miệng!

Lương Cận Nghiêu lạnh lùng liếc anh một cái.

Cuối cùng Lư Viễn bị Lương Cận Nghiêu đưa thẳng tới biệt thự riêng của gã.

Anh không muốn vào nhưng lại không phản kháng được Lương Cận Nghiêu, bị gã kéo thẳng một mạch vào trong.

Vừa vào nhà anh đã bị Lương Cận Nghiêu ném mạnh lên ghế sofa.

Thân thể cao lớn của gã như một tòa núi áp sát lại gần khiến Lư Viễn hết hồn, theo bản năng lùi lại phía sau:

- Lương Cận Nghiêu, anh đừng có điên!

Gã giơ tay, nắm chặt lấy cái cằm nhỏ xinh của anh, nghiến răng nghiến lợi quát:

- Tôi con mẹ nó chính là điên rồi! Bị đồ yêu tinh nhà em làm cho phát điên rồi!

Nghe thế hai tai Lư Viễn đỏ lựng lên, anh vội mắng:

- Biến thái!

Gã cũng chẳng để bụng, thậm chí đuôi lông mày còn nhếch lên cao:

  • Biến thái thì sao nào? Em cắn tôi chắc!
  • ...Tôi không có ham muốn biến thái như thế!
Lư Viễn gắng sức đẩy gã xa ra:

- Anh cút ra! Tôi còn phải đến tiệc đính hôn!

- Tiệc đính hôn?

Lương Cận Nghiêu dùng một tay nhấc Lư Viễn vừa chật vật bò lên rồi ném mạnh xuống như ném một con gà con, tay gã nắm chặt cái cằm đã phiếm hồng của anh, giận giữ lên tiếng:

- Em có biết người phụ nữ kia là ai không hả? Con mẹ nó chứ, em cưới nổi cô ta không? Người đàn ông của cô ta là ai em có biết không? Gan cũng lớn lắm, loại đàn bà nào cũng dám động đến! Tôi cho em biết, cô ta người phụ nữ của Cô Lang thiếu chủ đấy! Người kia là kẻ tàn nhẫn thế nào em biết không? Đừng nói một mình Lương Cận Nghiêu tôi mà dù có kéo tất cả nhà họ Lương vào cũng không đấu lại anh ta, thế mà em còn dám cùng người phụ nữ của anh ta đính hôn sao? Em, mẹ nó có mấy cái mạng để giành người với anh ta hả?

Không thể không nói đống lý do lần này của Lương Cận Nghiêu đúng là đã khiến Lư Viễn thật sự sợ hãi.

Anh biết Tần Mộ Sở yêu một người, nhưng lại không ngờ người đàn ông của cô lợi hại đến thế, dù là Lương Cận Nghiêu nhưng khi nhắc tới người kia cũng phải dùng giọng điệu thế này thì đã đủ hiểu đó là nhân vật lớn đến thế nào.

Lư Viễn khó chịu gạt cái tay đang nắm cằm mình ra:

- Thế thì sao? Tôi đã hứa với Mộ Sở sẽ tham dự bữa tiệc đính hôn này rồi!

Dù người đàn ông kia đáng sợ thế nào thì anh cũng không thể thất hứa với bạn bè được.

- Tham dự cái đầu em ấy!

Lương Cận Nghiêu thật sự giận điên lên rồi, gã bóp cổ Lư Viễn, chỉ thẳng mũi anh rồi mắng:

- Em con mẹ nó đừng có diễn trò! Em thấy Tần Mộ Sở thật sự thích một tên gay lại còn nghiện ma túy như em sao? Bình thường cũng không biết soi gương xem lại cái mặt mình hả?

Có lẽ trái tim Lư Viễn thật sự bị những lời này của Lương Cận Nghiêu đâm cho rách nát, “gay” và “nghiện hút” luôn là những từ rất nhạy cảm với anh. Mắt anh đỏ hoe, bên trong chứa đầy oán hận và phẫn nộ:

- Anh con mẹ nó mới là gay! Ông đây không phải! Tôi mẹ nó là bị ép, bị cái đồ biến thái nhà anh ép buộc! Anh cút cho tôi!

Lư Viễn nói xong hung hăng đẩy người đàn ông phía trên tránh ra.

Nhưng Lương Cận Nghiêu giống như một ngọn núi đè lên anh, sừng sững không thể dịch chuyển.

Ánh mắt như những lưỡi dao nhỏ cắm phầm phập trên da thịt anh, chỉ chớp mắt sau gã đã cúi đầu, ép đôi môi mỏng lên cánh môi đỏ mọng của anh.

- Ưm ưm ưm ——

Lư Viễn gắng hết sức để giãy ra.

Nhưng sao Lương Cận Nghiêu có thể cho anh cơ hội đó, bàn tay to lớn nắm chặt cằm anh lại khiến anh không tài nào cựa quậy được, nụ hôn bá đạo lại ngang ngược của gã lại một lần nữa ập tới.

- Ưm ưm ưm...

Lư Viễn có cảm giác mình sắp bị hôn tới mức thiếu dưỡng khí mà chết rồi.
Advertisement / Quảng cáo


Không khí trong lồng ngực giống như bị tên kia hút hết đi, đến đôi môi anh cũng đã tê rần, hơi thở càng lúc càng nặng nhọc.

- Lương Cận Nghiêu, anh... cút ngay cho ông!!!

Lư Viễn là một nhà giáo nhân dân, chưa bao giờ biết ăn nói thô tục là gì nhưng từ khi quen biết với Lương Cận Nghiêu thì chỉ vừa thấy mặt gã là anh đã không nhịn được muốn mắng chửi người, mà những lời này cũng đều là học được từ gã cả.

Quả nhiên cái tốt khó học chứ cái xấu thì thật dễ dàng.

Anh muốn cai nghiện để làm người tốt nhưng không được.

Không muốn ăn nói thô tục nhưng cứ nhìn thấy một người là lại không nhịn được há miệng mắng chửi.

Lương Cận Nghiêu hung hăng cắn lên đôi môi đỏ kia một cái rồi mới buông anh ra, gã thở mạnh một hơi rồi nói:

- Lư Viễn này, em đúng là mẹ nó không biết tốt xấu mà! Bình thường ông đây không tốt với em sao? Em muốn gì ông đây cũng cho em, vì giúp em cai nghiện mà cánh tay này cũng sắp bị thằng nhóc em cắn đứt rồi, thế mà em còn dám mở miệng đuổi ông đây đi sao! Em thử nói xem ông đây có điểm nào không tốt mà khiến em ghét cay ghét đắng thế!

Bàn tay lạnh như băng kéo cằm Lư Viễn, ánh mắt nhìn chằm chằm như thể muốn ăn tươi nuốt xuống anh, rất giống như đang đợi anh nói một câu không lọt tai là lập tức nhào tới xé xác anh ngay không bằng.

Lư Viễn tức giận nhìn thẳng anh ta:

- Vì anh là đàn ông! Ông đây không thích đàn ông!

Trong chớp mắt Lư Viễn như thấy một tia bi thương lóe lên trong mắt Lương Cận Nghiêu, nhưng rất nhanh nó biến mất không để lại dấu vết gì, khiến anh có cảm giác tất cả chỉ là ảo tưởng của bản thân mà thôi.

Lương Cận Nghiêu là ai chứ? Kiêu căng ngang ngược Lương đại thiếu gia, đường đường đại tá Lương lại vì một câu của Lư Viễn mà tổn thương sao? Đùa chắc?!

Quả nhiên chỉ thấy Lương Cận Nghiêu lập tức lại cười rộ lên:

- Ông đây có bảo em thích đàn ông đâu? Chỉ muốn em thích một mình ông đây thôi mà khó đến vậy sao?

Giống như bản thân Lương Cận Nghiêu vậy, từ trước khi gặp Lư Viễn thì xu hướng tính dục của gã vẫn luôn nghiêng về phụ nữ, nhưng từ khi gặp Lư Viễn gã cũng không còn cái gọi là xu hướng tính dục nữa, xu hướng của gã chỉ có duy nhất một, ấy chính là cái người tên Lư Viễn này!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.