Dư Sinh

Chương 21: Dứt khoát (1)



Chuyện gì đến rồi sẽ đến.

Cố Thần Sinh ngồi trên ban công, khói thuốc muôn hình vạn trạng, bên cạnh anh là hộp thuốc chỉ còn trơ hai ba điếu.

Áo sơ mi chỉnh tề đã bị lôi ra khỏi thắt lưng, cà vạt lỏng lẻo trên cổ áo, anh mệt ngoài tựa vào cửa kính sau lưng, nhìn màn đêm dần buông xuống thành phố hoa lệ.

Đột nhiên muốn cười, đưa tay che mắt.

Ngay từ cúc áo đầu tiên đã gài sai, nhưng cài đến chiếc cuối cùng mới nhận ra điều đó.

Có một số việc, ngay từ đầu đã sai rồi, nhưng đến khi không thể cứu vãn được mới chịu chấp nhận.

Cố chấp theo đuổi một điều không nên theo đuổi, là đúng hay sai?

Tự đến.

Tự đi.

Nhưng Dư Dư của anh thì làm sao bây giờ?

Cố Thần Sinh chưa bao giờ cảm thấy mình ngu ngốc như bây giờ.

Thiếu suy nghĩ. Kích động. Bồng bột.

Và còn vô dụng nữa.

Trong lòng rối mù, bao nhiêu suy tính suốt mấy năm nay tan tành trước hiện thực nghiệt ngã rằng anh không thể làm gì.

Nước mắt lặng lẽ tràn qua kẽ ngón tay, màn đêm hiu hắt.

Lạnh lẽo.

Cố Dư mở cửa nhà, đèn bật sáng nhưng tìm mãi không thấy anh đâu, gọi mấy tiếng,

"Thần Sinh?"

"Cố Thần Sinh?"

Tấm rèm nơi cửa ban công khẽ lay động, chứng tỏ cửa thông ra ban công đang mở.

Cố Dư tiến gần kéo tấm rèm ra,

"Thần Sinh?"

Người đàn ông đi chân trần, quần áo xộc xệch ngồi bệt dưới nền gạch lạnh lẽo, vùi cả gương mặt vào lòng bàn tay.

Cô hốt hoảng chạy đến, ngồi xuống cạnh anh, kéo tay anh ra,

"Cố Thần Sinh, xảy ra chuyện gì?"

Anh ngẩng mặt nhìn cô, đôi mắt đỏ ngầu, sâu thăm thẳm.

Anh khóc. Cố Thần Sinh cao cao tại thượng của cô thế mà lại khóc.

Nhìn anh cô cũng đã hiểu ra phần nào, không hỏi nữa.

Hai tay ôm lấy mặt anh, nhẹ nhàng lau khoé mắt.

Trán cụng trán, cô chua xót mỉm cười,

"Cố Thần Sinh của em đang khóc sao? Thật hiếm thấy."

Anh chậm rãi ôm lấy cô, vùi vào ngực cô, cánh tay quấn lấy thắt lưng, giây phút này anh chẳng khác gì một đứa trẻ.

Chuyện gì thế này?

Sống mũi cô đã bắt đầu cay cay, đưa tay luồn vào mái tóc ngắn của anh, nhẹ nhàng vuốt ve, an ủi.

Cố Thần Sinh cứ yên lặng như thế, anh như người say, không thể kiểm soát được cảm xúc, dụi dụi vào lòng cô tìm an ủi.

Không biết qua bao lâu, khi Cố Dư cảm thấy lạnh, cô mới kéo anh ngồi dậy, dịu dàng nói,

"Vào nhà nhé, ngồi đây cảm lạnh thì làm sao bây giờ?"

Cố Thần Sinh cao lớn loạng choạng ngồi dậy, vò vò mái tóc ngắn rối bù, ôm bả vai cô trở vào nhà.

Cố Thần Sinh ngồi bên mép giường, thất thần nhìn Cố Dư đang lục lọi trong tủ quần áo.

Cô cầm một bộ đồ ngủ đưa cho anh, "Đi tắm đi anh."

Cố Thần Sinh nhìn theo từng cử động của cô, một lát sau mới chậm rãi đứng dậy, cúi người ôm chầm lấy cô, vùi sâu vào gáy cô, giọng tựa như đang nỉ non,

"Dư Dư, anh sẽ không chia tay."

Nói cho cô, cũng là nói cho chính mình.

Cố Dư cảm thấy khoảng thời gian này không nên nhắc tới mấy chuyện kia, chỉ thêm mệt mỏi mà thôi, xoa xoa lưng anh, dỗ dành,

"Sẽ không đâu, anh mau đi tắm đi mà."

Cố Thần Sinh nghe lời, tắm rửa qua loa một lát, ra ngoài. Cố Dư đã tắm xong ở phòng tắm bên cạnh, đang ngồi trên giường sấy tóc.

Anh yên lặng tiến đến, ngồi cạnh cô, bật điện thoại lên xem tin nhắn tới, thần sắc vô cùng mệt mỏi.

Một lát sau, vô tình nhìn sang cô, ánh mắt đã lia trúng một bộ ngực.

Cố Dư đang chỉnh đai váy ngủ nên dây trên vai áo vì cử động của cô mà rủ xuống, lộ ra hơn nửa bầu ngực trắng noãn, quả anh đào nhỏ cũng lộ ra ngoài.

Cố Dư nhìn sang, chạm vào ánh mắt anh, liếc một cái,

"Lưu manh."

Đứng dậy thay váy mới, không sửa được.

Cố Thần Sinh buông điện thoại xuống, tiến tới nhẹ nhàng ôm lấy cô từ sau.

Bàn tay to lớn khẽ vuốt ve chiếc bụng nhỏ,

"Anh muốn..."

Tay Cố Dư đang đặt trên móc đồ áo run lên một cái, bật cười, xoay người lại,

"Trùng hợp, em cũng muốn."

_________________

Đêm nay Cố Thần Sinh không còn mạnh bạo, cũng không còn làm mấy sở thích kì dị trên giường của mình nữa.

Hai người đứng trước tủ đồ, bên cạnh là chiếc gương dài hơn hai mét đặt sát đất.

Một chân Cố Dư vắt lên khủyu tay anh, chân còn lại vất vả nhón lên để phù hợp với chiều cao của anh.

Anh từ phía sau tiến vào như vũ bão, bên tai là tiếng thở dốc trầm đục không ngừng, anh đặt môi bên vai cô, không ngừng dụ hoặc,

"Dư Dư của anh..."

Cố Dư ngửa đầu nhắm mắt, cự thú của anh to lớn, tiểu huyệt của cô phải thật vất vả mới có thể ngậm hết.

Vô tình nhìn sang bên cạnh, tư thế lả lơi của hai người hiện ra không sót một chi tiết nào.

Một trắng một đồng. Không kẽ hở.

Một tay anh chống lên cửa tủ đồ, tay còn lại ôm lấy đùi cô nhấc lên cao, hằn lên làn da một dấu tay đỏ bừng đến nhức mắt.

Vì chân cô đang ở trên tay anh nên nơi kết hợp của cả hai người đều không có thứ che chắn, hoàn toàn kinh diễm mà lộ ra bên ngoài.

gậy th*t thô to thẳng tắp, không ngừng đỉnh vào sâu bên trong, miệng tiểu huyệt như căng ra, mỗi lần anh rút ra lại kéo theo một mảnh thịt đỏ bừng.

Hai cánh mông cô cũng bị bụng dưới săn chắc của anh đánh vào liên tục, đỏ bừng.

Có dòng nước ấm chảy dọc theo bắp đùi cô rơi vãi xuống sàn nhà.

Cố Thần Sinh yên lặng dùng sức một lát, cảm thấy chưa đủ, xoay người cô lại, lùa hết trang sức mĩ phẩm trên bàn xuống đất, đặt Cố Dư ngồi lên trên, đối diện mình.

gậy th*t không nặng không nhẹ vỗ vào nơi đó của cô, lầy lội ẩm ướt.

"Phụt" một tiếng, lại tiến vào, tiếp tục cuộc chinh phạt.

Hai ngực cô bị một bàn tay anh nắm lấy, thịt trắng nõn tràn ra ngoài kẽ ngón tay, Cố Dư có chút đau, khóc lên,

"Thần Sinh, đừng bóp...a...em đau..."

Cố Thần Sinh cúi đầu, ghé vào tai cô, thì thầm,

"Anh cũng đau..."

Lực trên tay đã nhẹ hơn, nhưng vẫn trằn trọc xoa nắn.

Một tiếng sau, Cố Thần Sinh ngồi dưới đất, lưng tựa vào giường.

Cố Dư mệt nhoài ngồi trên người anh, gậy th*t đã mềm chôn trong hoa huy*t. Dù đã mềm đi những vẫn còn rất trướng, cô khó chịu vặn vẹo một chút, eo nhanh chóng bị đè lại,

"Ngoan nào, anh mệt rồi, không đủ sức thêm lần nữa đâu."

Cố Dư gục đầu trên vai anh, hô hấp phả dồn dập lên cổ, suy nghĩ một lát, cô do dự, bàn tay trườn lên ngực anh,

"Vậy anh có muốn thêm lần nữa không?"

Cố Thần Sinh nhìn chằm chằm vào mắt cô, yết hầu cuộn lên xuống liên tục.

Ánh mắt anh dời xuống miệng cô, Cố Dư cảm thấy vật vẫn đang bên trong tiểu huyệt mình đã dần cứng lên rồi.

"Được sao?"

Mấy năm yêu nhau, Cố Dư chưa bao giờ làm như thế.

Đôi mắt cô cong lên, bò từ trên người anh xuống, nhìn "người anh em" đang ngóc đầu trỗi dậy kia, cười,

"Anh ngồi lên giường đi."

Cố Thần Sinh nghe lời, chống tay ngồi lên mép giường.

Cố Dư quỳ giữa hai chân anh, trong tay là gậy th*t màu đỏ tím thô to, cô nhìn anh một cái, ghé sát lại ngửi một chút, mùi tình dục nồng đượm dễ ngửi xộc vào mũi.

Vươn lưỡi ra liếm một chút. Bắp đùi Cố Thần Sinh run lên, cổ họng anh phát ra tiếng rên đè nén.

Cố Dư nếm một chút, không khó ăn như cô tưởng tượng, liền dứt khoát cúi đầu.

Shit!

Cố Thần Sinh chửi thề một tiếng, tất cả mọi cơ bắp trên người đều căng lên.

Hai cánh môi cô mơn man từ trên xuống dưới, vì quá dài nên không thể ngậm hết được, liền dùng tay nắm lấy nửa còn lại, vuốt ve.

Đầu lưỡi mềm như nước liếm quanh quy đầu nhờn đặc, đem hết chất lỏng đó cuốn vào cổ họng.

Hai má Cố Dư hóp lại, khuôn mặt đỏ bừng, một phần vì xấu hổ, còn lại là vì miệng nhỏ không thể dung nạp hết kích thước khổng lồ kia.

Cự thú trong miệng ngày càng to hơn, mái tóc đen dài của cô phủ lên đùi anh, không ngừng lay động.

Tay Cố Thần Sinh dời ra sau ót cô, chậm rãi vừa vuốt vẻ, vừa giúp cô nhanh hơn,

"Dư Dư, nhanh hơn một chút..."

"Ba" một tiếng, gậy th*t bật ra khỏi miệng cô, nhầy nhụa từ trên xuống dưới.

Cố Dư bất mãn lườm anh, nếu như không phải thấy anh buồn phiền thì lúc này anh đã ăn đạp rồi nhé.

Cô vỗ mạnh vào "Tiểu Cố" nhấc chân bò lên giường.

Cố Thần Sinh hung dữ nắm lấy cổ chân cô, kéo lại phía mình, vỗ mạnh lên mông cô một cái,

"Em quyến rũ xong rồi chối bỏ trách nhiệm sao?".

Miệng Cố Dư vẫn hơi mỏi, không thèm đáp lại, mặc kệ anh làm càn, nhắm mắt đi ngủ.

Cố Thần Sinh lưu manh tách chân cô ra, cắm ngón tay vào, không chừa cho cô chút mặt mũi, ra sức dày vò.

Cố Dư vặn vẹo người muốn tránh, đưa tay định gạt anh ra lại bị anh nắm lấy, bẻ ra sau.

"Thích miệng trên hay miệng dưới?"

Cố Dư cắn môi, hai mắt mọng nước, nhìn anh,

"Đồ lưu manh."

Cố Thần Sinh không ngại, cắn lên ngực cô một cái, đưa tay vuốt vuốt gậy th*t sưng đau của mình, đặt trước tiểu huyệt cô, cười cười,

"Được, lưu manh toàn tập cho em xem."

Một tiếng sau, trong phòng ngủ dần yên tĩnh.

Đèn ngủ bật sáng.

Cố Thần Sinh nhìn Cố Dư gối lên ngực mình ngủ thiếp đi, vuốt ve mái tóc cô.

Thở dài.

Trằn trọc đến gần sáng, mới chui vào chăn đi ngủ.

__________________

Tháng năm.

Còn một tháng nữa là Cố Dư đã tốt nghiệp rồi, Cố Thần Sinh đã dành ra một buổi để hướng dẫn cô làm hồ sơ nộp lên công ty anh.

Suốt thời gian này, hai người thỉnh thoảng có về nhà nhưng không về một lúc hai người.

Mỗi lần Cố Noãn hỏi đến, Cố Dư đều ậm ờ đối phó.

Dự án mới của công ti Cố Thần Sinh đã bắt đầu khởi động, anh bận đến mức có đêm chỉ kịp nhắn tin cho cô báo trước rồi ở lại công ti suốt đêm.

Hầu hết lúc anh về nhà cũng đã nửa đêm khuya hoặc rạng sáng. Chỉ kịp tắm rửa, ôm cô ngủ một chút rồi lại dậy đi làm.

Cố Dư đã quen, hai người có lúc xa nhau đến nửa năm trời, chỉ một ngày hai ngày đã không chịu được, thì cô đúng là "gà" quá.

__________________

Chả là lớp tui lại dở chứng lười học tập thể vào đúng dịp thi học kì nên thầy cô tăng xông lên ra bài tập tới tấp, thời gian lên Facebook cũng không có luôn ấy 😌

Hôm nay vừa rảnh một chút đã phi lên Wattpad liền đây 😂

Yêu thương 😚

Nhớ vote và để lại comment nhé hiuhiu 😚😍

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.