Dư Sinh

Chương 25: Bất ngờ (1)



Khoảng hơn sáu giờ, Cố Dư xuống bếp phụ mọi người.

Dù trong nhà có người hầu nhưng nấu ăn vẫn luôn là ba chị em dâu trong gia đình tự làm.

Cố Mạn ngồi trên bàn ăn vừa lau nước mắt vừa bóc hành, thỉnh thoảng càu nhàu đôi câu lại bị Ôn Diệp đánh vào vai rồi im bặt.

Cố Dư yên tĩnh ngồi nhặt rau ở một góc phòng, Ôn Điện rôm rả nói chuyện,

"Dư Dư đi lần này chắc cũng mấy năm mới về, chắc lúc đó Mạn Mạn cũng đã lấy chồng rồi."

Cố Mạn bất mãn lên tiếng, "Mẹ, lúc đó con còn học đại học."

"Học hành như mày cũng đòi đậu được đại học à? Nhìn chị Tiểu Dư mà học tập đi, nếu không sang năm tốt nghiệp mẹ cho mày đi lính đấy."

Cố Dư bật cười, một lát sau Cố Noãn nói với cô,

"Dư Dư, lên phòng khách lấy giúp cô cái điện thoại, cô quên công thức nấu món này rồi."

Cố Dư đứng dậy, chùi tay vào tạp dề, "dạ" một tiếng, đi lên phòng khách.

Khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia, tim cô như bị hẫng đi một nhịp, hô hấp như nghẹn lại, đứng trân trân tại chỗ, không dám tiến lên.

Anh đang trên sofa xem điện thoại, chân dài gác lên mặt bàn,vẫn là bộ dáng ngông nghênh ấy, chỉ là khí chất đã mất sạch rồi, chỉ còn sự trầm tĩnh bao trùm.

Do dự một hồi, vẫn là không có can đảm đối mặt, trở về phòng bếp, sai Cố Mạn,

"Mạn Mạn, đi lên lấy điện thoại đi, chị tìm không thấy."

Cố Mạn bĩu môi chạy đi, lúc trở về đã ríu rít như chim non,

"Chú út về rồi đấy ạ, đang ngồi trên phòng khách."

Cố Noãn và Diệp Lộ không hẹn mà cùng nhau nhìn Cố Dư một cái, cô vẫn thản nhiên ngồi xổm dưới sàn nhà nhặt rau, tựa như không quan tâm.

Nhưng đó mới là điều đáng lo.

Đúng bảy giờ, cả nhà ngồi vào bàn ăn, sự chú ý của mọi người hôm nay đều tập trung hết vào Cố Dư, nên không để ý rằng, chỗ ngồi bình thường trên bàn ăn đã thay đổi.

Cố Mạn bị Cố Dư ép buộc ngồi vào giữa mình và Cố Thần Sinh, anh cũng không tỏ thái độ, đặc biệt yên tĩnh, cả bữa ăn chẳng nói được mấy câu.

Cả bữa ăn, cả nhà đều thay phiên nhau lần lượt dặn dò Cố Dư, rồi nâng ly chúc mừng.

Ôn Điệp nhìn mọi người chỉ vẻ, lúc này mới chú ý đến Cố Thần Sinh vẫn luôn trầm mặc,

"Lão tứ, nói gì đi chứ, hôm nay chú sao vậy?"

Cố Thần Sinh xoay xoay li rượu, nâng môi cười nhạt, lúc này mới nhìn Cố Dư lần đầu tiên,

"Sang bên kia nhớ giữ gìn sức khoẻ nhé."

Cố Dư cụp mắt, cười,

"Cảm ơn chú út."

Lại một trận ồn ào.

______________

Bữa cơm kết thúc lúc hơn mười giờ, Cố Thần Sinh đã đứng dậy trước đó lâu lắm rồi.

Chắc là về rồi.

Cố Dư từ phòng vệ sinh ở tầng hai đi ra, nhìn ngoài trời, chần chừ vài giây rồi hướng về phía cầu thang đi lên.

Tầng áp mái tối om, không khí hơi lạnh lẽo, Cố Dư ôm cánh tay bước nhẹ nhàng trên thảm.

"Két" một tiếng, cửa phòng mở ra, cô đưa tay sờ công tắc, đèn chùm bật sáng.

Ngay lập tức, cả hai người trong phòng đều sững sờ.

Cố Dư vội vàng lùi bước, không do dự xoay người rời đi.

Tiếng bước chân đuổi theo gấp gáp phía sau, vài giây sau, cánh tay bị bắt lấy, kéo vào phòng.

Cố Thần Sinh nắm chặt cổ tay cô,

"Em chạy cái gì chứ?"

Cố Dư lúng túng cúi đầu, không dám đối mắt với anh,

"Chú út..."

Lời còn chưa kịp nói ra, cánh môi đã bị anh hung hăng ngậm lấy.

Vòng eo nhỏ bị kéo sát vào anh, một tay ôm lấy gáy cô, không cho cô dãy dụa.

Một nụ hôn này như trút hết bao nhiêu yêu thương, nhớ những cùng giận hờn suốt một tháng qua. Anh thô lỗ cắn môi, đầu lưỡi cuốn lấy lưỡi cô, không chút lưu tình mút mạnh đến phát đau

Hai tay cô bị kẹp giữa lồng ngực hai người, dãy dụa đều vô ích.

Một hồi lâu sau, Cố Dư tuyệt vọng nhắm mắt, không phản kháng nữa.

Nụ hôn thoáng chốc trở nên dịu dàng triền miên, Cố Thần Sinh ôm cô ngồi xuống chiếc sofa duy nhất trong phòng, để cô ngồi lên đùi mình, hôn càng thêm sâu, tựa hồ như giữa hai người chưa từng có chia tay.

Đầu lưỡi hai người cuốn lấy nhau, như thăm dò, như quyến luyến, không nỡ rời xa.

Mãi một lúc sau, khi Cố Thần Sinh nếm được vị mặn của mước mắt, anh mới tách ra.

Cố Dư vẫn đang nhắm chặt mắt, trên hàng mi dài còn đọng lại giọt nước trong suốt.

Hơi thở anh dồn dập phả vào môi cô, mơn man khắp da thịt.

Lồng ngực phập phồng, theo hô hấp không ngừng chạm vào nhau.

Một nụ hôn hạ xuống chóp mũi,

"Em đừng đi."

Cố Dư choàng mở mắt, nhìn anh bằng đôi mắt ngập hơi nước, cô run run cất giọng,

"Ngày mai em đi rồi."

Ngón trỏ anh lập tức chặn môi cô lại, ánh mắt anh tựa hồ sâu không thấy đáy, còn đen hơn cả màn đêm ngoài cửa sổ,

"Xin em đấy, đừng đi, em đã bên anh bốn năm rồi, giờ em đi, anh sống tiếp thế nào đây?"

Giọng anh trầm thấp, vang lên bên tai cô như đang dụ hoặc.

Cố Dư lắc đầu, hai tay ôm lấy gương mặt anh, nhìn thẳng vào mắt anh, cố gượng cười,

"Sẽ qua nhanh thôi, em sẽ cố gắng, anh cũng phải cố gắng."

Một giọt nước mắt rơi trên môi cô, lạnh buốt. Cố Dư vuốt ve khoé mắt anh, ngẩng đầu hôn lên trán anh một cái, đứng dậy,

"Tạm biệt, chú út."

Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại như ngăn cách thế giới của hai người, từ nay về sau không còn liên quan đến nhau nữa.

Cố Dư vào phòng tắm, mở nước, dùng tay khoát nước vào mặt, nước mắt hình như không thể nào khống chế được, cuối cùng khóc thành tiếng.

Hết thật rồi.

Thanh xuân của cô gói trọn trong thứ hạnh phúc mang tên "tội lỗi", bây giờ đã kết thúc rồi nhưng sao tim cô lại đau thế này.

_____________

Sáng hôm sau, trời nắng nhẹ.

Cố Dư xách chiếc ba lô nhỏ trên vai, phía sau là mấy người áo đen xách vali hành lí lần lượt ra khỏi nhà.

Vì không thể ra sân bay một lúc nhiều người như vậy nên chỉ có Diệp Lộ và Ôn Điệp theo cùng.

Lúc này mọi người đều đứng đông đủ trước thềm. Cố Dư lưu luyến ôm từng người một, nhìn Cố Thần Sinh cầm điếu thuốc cháy dở im lặng đứng gần đó, anh cũng nhìn cô, ánh mắt như chứa tất cả bi thương lẫn oán hận.

Cố Dư mỉm cười nhìn cả nhà một lượt, vẫy tay,

"Tạm biệt nhé, con đi rồi sẽ về."

Chiếc Land rover lăn bánh rời đi, cuốn theo màu nắng trong cuộc đời anh đi mất.

______________

Cố Dư ôm mẹ và thím một lần nữa, xách ba lô lên máy bay.

Nhìn bầu trời Bắc Kinh dần thu nhỏ lại qua ô cửa sổ, cô tựa đầu bên khung cửa, đôi mắt trống rỗng vô hồn.

Washington, Mỹ.

Hơn nửa ngày mệt mỏi trên máy bay, vừa bước xuống đã là một đất nước xa lạ, bên tai đều là những ngôn ngữ xa lạ, Cố Dư cô chút chạnh lòng.

Nhớ anh hơn bao giờ hết.

Trường học, nhà ở, tất cả đều đã được Cố Đông sắp xếp chu đáo.

Cố Dư bắt đầu tập làm quen với cuộc sống mới, với những người bạn mới, làm quen với nỗi nhớ gặm nhấm hàng đêm.

Đi học mỗi ngày xung quanh đều là người ngoại quốc, chỉ có mình cô con gái châu Á da trắng tóc đen, ngôn ngữ khác biệt, dù tiếng Anh của Cố Dư rất tốt nhưng để hiểu được một ai đó ở đây quả thật rất khó.

Hình như là văn hoá ẩm thực ở đây không giống như ở Trung Quốc, Cố Dư gần như không thể ăn ngon miệng một món nào.

Gần một tháng trôi qua, tình trạng kén ăn ngày một kéo dài.

Mỗi tối đều bị cơn đói hành hạ, muốn ăn vào nhưng lại nôn ra, cộng thêm nỗi nhớ nhà, nhớ Cố Thần Sinh.

Cô gầy hẳn đi.

Diệp Lộ mỗi lần gọi điện qua đều lo lắng đến phát khóc, thậm chí hối hận vì đã để con gái qua đó.

Hôm nay đến trường, lúc đang ngồi nghe giảng, bên cạnh bỗng nhiên có ai đó thúc nhẹ vào khuỷu tay cô. Cố Dư nghiêng đầu, là Elsa, cô ấy nhăn nhó ôm bụng,

"Du, cậu có mang theo cái đấy không?"

Cố Dư ngơ ngác lắc đầu, Elsa vội vàng đi cầu cứu người khác.

Cố Dư trầm mặc một lát, tính toán một chút, nhận ra tháng này mình vẫn chưa đến, chậm mấy ngày rồi.

Dù sao thì kinh nguyệt của cô đến cũng không đều lắm, tháng trước còn không có, Cố Dư cũng không quá để ý.

Cho đến mấy ngày sau, Cố Dư bị cơn thèm đồ Trung Quốc làm cho sắp phát điên rồi, chạy xe hàng chục km tìm đến một cửa hàng người hoa ngoài nội thành, ăn một bữa no nê, thậm chí còn mua thêm suất để gói đem về nhà.

Tối nay, khi ra khỏi phòng vệ sinh từ một trận nôn khan, Cố Dư như không còn sức lực, ngồi trên sofa, hai bàn tay xoắn chặt vào nhau.

Kinh nguyệt đến chậm, kén ăn, buồn nôn.

Cô không phải con nít, tất nhiên biết điều này có nghĩa là gì.

Không thể nào.

Như không thể chờ thêm được nữa, Cố Dư lập tức mặc thêm áo khoác, xuống siêu thị gần đó.

_______________

Bắc Kinh. Trụ sở tập đoàn H.

Linda cầm túi xách chuẩn bị ra về, nghĩ thêm gì đó, cuối cùng xoay người đi pha một cốc cafe, đem vào văn phòng.

Chủ tịch đã mấy tuần không về rồi, ăn, ngủ, làm việc đều ở trong văn phòng, người gầy hẳn đi, ai khuyên nhủ cũng không chịu nghe.

Cố Thần Sinh đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn thành phố tráng lệ dưới kia, trong lòng càng cô đơn.

Cô nói tất cả rồi sẽ ổn, nhưng đã hơn một tháng rồi, sao anh vẫn nhớ cô càng nhiều?

Lúc này mới hơn 8 giờ tối, Linda đặt li cafe lên bàn rồi ra về.

Trong căn phòng rộng lớn, yên tĩnh đến nỗi có thể nghe thấy tiếng điều hoà đang chạy.

Bỗng nhiên có tiếng gõ cửa, là giọng của Linda,

"Chủ tịch, có người tìm ngài."

Cố Thần Sinh đưa tay lên nhìn đồng hồ, nhíu mày,

"Ai vậy?"

"Cố tiểu thư."

Cố Mạn? Tìm anh làm gì?

"Để nó vào đi."

Cửa phòng mở ra rồi lại đóng lại, nhưng vẫn yên tĩnh, Cố Mạn bình thường chỉ cần gặp anh không vì xin xỏ thì cũng là làm nũng để anh giả vờ làm phụ huynh đi gặp cô giáo.

Hôm nay lại bất thường như thế, anh nhíu mày xoay người.

Khi nhìn thấy người đứng trước cửa, dường như cả Trái Đất đều ngừng quay.

_______________

Ngay từ đầu ta đã xác định Cố Dư là bánh bèo quả thật không sai mà 😂

Bánh bèo ơi là bánh bèo 🤣

Lúc trước ta có đọc trước mày chương để spoil cho mấy bạn, nhưng chưa đọc đến đây, không ngờ truyện sẽ rẽ hướng ngoạn mục thế này luôn.

Rẽ thế nào thì chương sau sẽ rõ nhé.

Cố Dư có lớn thì đối với chú Cố cũng chỉ là đứa con nít thôi haha 🤣

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.