Dư Sinh

Chương 6: Người đàn ông em yêu (1)



Sáng mồng hai Tết, mọi người đều đã chia nhau đi chúc Tết họ hàng, trong nhà vắng vẻ.

Cố Dư đưa bữa sáng lên cho ông nội. Ông nội đang ngồi tựa trên đầu giường, đeo kính đọc sách, cô nhẹ nhàng gõ cửa,

"Ông nội, ông ngồi dậy ăn sáng đã ạ."

Ông nội đã già, động tác đều chậm chạp, gấp quyển sách lại, đặt trên tủ,

"Ừ, Tiểu Dư ngoan."

Cố Dư bưng chén cháo lại gần, đặt bàn ăn nhỏ lên trên giường, đưa tới trước mặt ông.

Ông nội Cố nhìn đứa cháu gái mình thương nhất, mỉm cười,

"Sắp tốt nghiệp rồi, cháu ra trường sẽ làm nghề gì?"

Câu hỏi này ông nội đã hỏi cô rất nhiều lần rồi, trí nhớ của ông cũng đã kém, Cố Dư không vạch trần,

"Cháu sẽ vào xin việc ở công ti chú Cố ạ, đúng chuyên nghành của cháu."

Ông nội gật gù, "Cũng được, lão tứ bình thường tuy không nghiêm túc nhưng đối với công việc nó vẫn là một đứa trẻ ngoan."

Cố Dư thầm đắc ý trong lòng, mỉm cười nhìn ông, "Cháu cũng thấy vậy."

Hai ông cháu to nhỏ trò chuyện. Bình thường, trong nhà chỉ còn mẹ cô ở nhà chăm sóc ông cụ, mặc dù cuối tuần mọi người, ngoại trừ Cố Thần Sinh đi làm xa, đều sẽ về thăm nhà, nhưng Cố Dư nhìn ông nội đã già yếu, trong lòng thoáng chốc bùi ngùi, nhịn không được nhớ lại hồi còn nhỏ, cô chính là công chúa nhỏ trong toà lâu đài của ông.

Suốt cả buổi sáng, Cố Dư ngồi khoanh chân trên giường chơi cờ vây cùng ông nội, Cố Thần Sinh có vào đưa nước một lần, ánh mắt hai người lén giao nhau trong không trung, trong lòng ngọt ngào đến mức lên men.

___________

Tối hôm nay đã là ngày cuối cùng của Tết, mọi người đặc biệt cao hứng, đến cả Cố Mạn còn được nâng li chúc mừng.

Người đầu tiên say đến bất tỉnh nhân sự là Diệp Lộ, Cố Đông nhanh chóng bế bà lên phòng nghỉ ngơi rồi lại xuống tiếp tục.

Cố Dư ngồi bên cạnh anh, chỉ thiếu nước gục hẳn xuống bàn. Khuôn mặt đỏ đến tận mang tai, hai mắt khép hờ, chống tay lên cằm mơ màng, đôi môi đỏ bừng hơi chu lên, thỉnh thoảng chóp chép một cái, vô cùng đáng yêu.

Cố Thần Sinh quay sang thấy cảnh này thì suýt nữa bật cười, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, muốn vén sợi tóc bên má cô lên nhưng lại chần chừ không dám. Mọi người vẫn đang tỉnh táo.

Bàn tay to của anh dưới bàn lặng lẽ đặt lên đùi cô, nhẹ nhàng vuốt ve, thỉnh thoảng xấu xa chạm vào đùi trong khiến Cố Dư "hừ" khẽ một tiếng. Ngồi được một lát thì bị Cố Đông xách ngang bế lên phòng.

______________

Cố Dư mở mắt, đồng hồ trên đầu giường kêu từng tiếng tích tắc, cô thoáng chốc thanh tỉnh, đầu đau như búa bổ.

Cô khẽ đưa tay day day huyệt thái dương, lắc lắc đầu ngồi dậy, nhìn đông hồ.

Đã 12h.

Cả toà lâu đài chìm trong yên lặng, mưa rơi rả rích. Cô men theo đèn hành lang tiến xuống phòng khách tối om.

Nhà bếp vẫn đang bật sáng đèn, nhưng lại không có ai. Cô lấy từ tủ lạnh ra một chai nước mát, áp vào má, cực kì dễ chịu, cứ như thế đi lên lầu.

Đột nhiên phòng khách yên tĩnh vang lên tiếng động sắc nhọn của thủy tinh. Cố Dư xoay người, ai đó đang ngồi ở sofa.

Cố chậm rãi lại gần, là Cố Thần Sinh.

Nửa đêm nửa hôm không đi ngủ, lại ngồi ở đây uống rượu sao?

Cô tức giận vung tay, nhân lúc anh vẫn chưa phát hiện ra mình đánh anh một cái.

Cố Thần Sinh mở mắt, nhìn thấy cô, liền cười lưu manh, "Dư Dư của chú đã dậy rồi sao?"

Cố Dư không dám ngồi xuống, chỉ sợ ai đó xuống tầng sẽ phát hiện mất, cô đứng trước mặt anh, chống hai tay lên hông, hơi cao giọng,

"Chú Cố còn không mau lên phòng nghỉ ngơi, ngồi đây uống rượu sẽ không tốt chức sức khoẻ."

Cố Thần Sinh đưa tay vuốt khẽ làn da dưới váy cô, bóp nhẹ, "Em quên là em cũng vừa mới tỉnh rượu sao?"

Cố Dư nhớ lại bộ dạng mình lúc tối, đỏ mặt, hắng giọng, "Kể cả như vậy..."

Cánh tay đột nhiên bị kéo mạnh, cô ngã ngồi xuống ghế sofa, anh nhanh chóng lật người nằm xuống, đầu gối lên đùi cô, giọng trầm khàn,

"Sụyt...bé cưng nói khẽ thôi, cả nhà vẫn chưa ngủ say đâu."

Cố Dư hốt hoảng, vỗ vỗ vào vai anh, "Anh ngồi dậy đi, lỡ ai xuống thì sao?"

Cố Thần Sinh hình như đã hơi mơ màng, giọng anh như phát ra từ trong lồng ngực,

"Kể cả bị phát hiện, anh cũng sẽ bảo vệ em..."

Giây phút ấy, Cố Dư khẳng định người đàn ông xấu xa này đã say thật rồi. Cô khịt mũi, hốc mắt cay cay, bàn tay mềm mại đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ngắn của anh,

"Đồ ngốc."

Cố Thần Sinh nắm lấy tay cô, áp lên má mình, nhắm mắt, "Anh không ngốc, Cố Dư ngoan, cho chú nằm như thế một lát..."

Cố Dư cúi đầu nhìn anh, mái tóc anh đâm vào đùi cô, ngứa ngáy. Nương theo ánh đèn nơi phòng bếp, gương mặt người đàn ông vùi sâu vào bụng cô, tay anh ôm lấy eo cô, thỉnh thoảng theo thói quen lại vuốt khẽ.

Cô nhận ra anh luôn tỏ ra không sợ, nhưng thật ra vẫn luôn để ý, để ý rằng sẽ có ngày mọi chuyện bị phơi bày, anh còn có thể gánh được, nhưng cô thì không. Cố Thần Sinh không muốn cô chịu thiệt thòi, nhưng anh cũng không biết, ngay từ lúc yêu anh, cô đã sẵn sàng cho một ngày như tế.

______________

Cô còn nhớ rõ những ngày đầu tiên anh trở về nhà họ Cố, cô đã phải chột dạ đến mức nào. Thậm chí còn không dám nhìn anh trước mặt mọi người, đến Cố Mạn cũng dần quen thuộc, suốt ngày không ngừng bám lấy anh gọi "chú út", còn cô chứ rụt rè như chú chó nhỏ.

Đến giờ ăn.

Vô tình hai người lại ngồi cạnh nhau trên bàn, mỗi lần khuỷu tay đụng vào nhau hay cùng gắp chung một đĩa thức ăn, Cố Dư đều như bị điện giật, vội vàng rút về.

Những lúc như thế, Cố Thần Sinh đều tỏ ra không để ý nhưng cánh tay dưới bàn của anh đã chậm rãi bóp nhẹ đùi cô.

Cố Dư nghĩ, anh thật to gan, khác xa với người đàn ông điềm tĩnh năm đó ở trên xe khách. Nếu như, nếu như cô biết mọi chuyện sẽ thế này, sẽ không bao giờ đồng ý.

Về sau, khi Cố Dư đang ở dưới thân thể anh lắc lư kịch liệt, bị giày vò suốt đêm, nhịn không được liền nói ra những lời này, Cố Thần Sinh mới biết, anh cười nhếch môi, xấu xa cúi đầu cắn mạnh vào eo cô, thắt lưng lại tiếp tục ra ra vào vào, hơi đứt quãng nói, "Đồ lưu manh xấu xa này "làm" chết em."

Đúng là đồ lưu manh xấu xa.

Ngày thứ hai khi hai người gặp lại, trước khi Cố Dư buông đũa xuống, kết thúc bữa tối lên phòng, bàn tay anh đã kịp níu chân cô lại, lặng lẽ viết lên đùi cô dòng chữ, "Tối đợi anh."

Cố Dư vội vàng ngồi bật dậy, che mặt chạy lên phòng, cả nhà đều ngán ngẩm nhìn cô, không buồn chỉ trích.

Dù nội tâm Cố Dư có lo lắng, có mắng anh là đồ khốn khiếp vô số lần nhưng trong lòng vẫn có chút chờ mong, tối đó còn đặc biệt tắm lâu hơn bình thường, lúc ra ngoài cả người đều đầy hương sữa tắm.

Kết quả là tối đó, Cố Dư ngốc nghếch đợi đến khi không thể đợi được nữa, thiếp đi.

Lúc Cố Thần Sinh nhẹ nhàng mở cửa, đã thấy người con gái mặc váy ngủ nằm cong lại trên giường, đường cong mềm mại từ sống lưng xuống bờ mông tròn đều bị ánh trăng lột trần.

Anh khoá cửa, đến gần, ngồi trên mép giường, nghiêng đầu nhìn cô, bật cười, đúng là đã ngủ thật rồi.

Anh ghé sát lại vào tai cô, thử gọi nhỏ, "Cố Dư ơi."

Cố Dư "hmm" một tiếng, đưa tay gãi nhẹ vành tai ngứa ngáy, lật người tiếp tục ngủ. Cú lật người này của cô, thành công khiến hai người sát lại nhau hơn, cô gần như chui vào ngực anh, Cố Thần Sinh thuận thế ôm cô vào lòng, vén chăn nằm xuống.

Cố Dư ngủ chưa sâu, bị người khác ôm liền giật mình, tỉnh dậy, đập vào mắt là lồng ngực rồng lớn, áp sát mình. Phải sững lại một lúc lâu cô mới hoàn hồn, nhận ra đây là Cố Thần Sinh.

Cố Thần Sinh vừa nhắm mắt, cảm nhận người bên dưới đang ngọ nguậy, anh khẽ tách ra, cúi đầu, phòng tối, không nhìn rõ mặt cô, chỉ biết là cô cũng đang nhìn anh,

"Dậy rồi?"

Cố Dư ngây ngốc, "Chú Cố." Gọi suốt mấy ngày đã quen miệng rồi.

Cố Thần Sinh xách cô lên ngang tầm mắt với mình, một tay để cô gối đầu, tay còn lại khẽ vuốt ve nơi vùng eo cô,

"Gọi cũng đúng nhưng nếu em còn gọi như thế, anh sẽ không nhịn được lại ức hiếp em."

Cố Dư đỏ mặt, cảm thấy sự gần gũi này thật gượng gạo, hơi dãy dụa, lại bị anh khoá chặt vòng ôm, hai người sít sao không một kẽ hở, bầu ngực no đủ của cô ép sát ngực anh, lồ lộ ra giữa cổ áo ngủ rộng.

Cô gắt gỏng, "Anh thả ra đi chứ."

Cố Thần Sinh vẫn ôm cô, hơi thở chậm rãi phải lên mặt cô, "Không thả, anh phải tìm lại cảm giác."

Cảm giác gì, đồ lưu manh.

Cố Dư tò mò, "Cảm giác gì?"

Cố Thần Sinh cúi đầu chạm lên môi cô, mút nhẹ, rồi thả ra, "Cảm giác "làm" em."

Một cú đấm rơi ngay trên mặt anh, Cố Thần Sinh đỡ không kịp, gò má đau điếng, rên lên một tiếng. Cố Dư định nhân cơ hội này chạy trốn sang phía bên kia giường, nhưng eo đã nhanh chóng bị bắt lấy.

Cố Thần Sinh trực tiếp đè lên người cô,hai tay Cố Dư bị anh dung một tay nắm lại đặt trước ngực, hai chân cũng bị anh đè lấy, hoàn toàn bị động,

"Mới một năm thôi mà đã thành mèo hoang."

Lập tức cúi đầu hôn lên môi cô, vừa chạm vào đầu lưỡi đã vươn ra, lúc hai đầu lưỡi quyện vào nhau, Cố Dư run lên một cái, nhắm tịt mắt, quên cả phản kháng.

Bốn cánh môi nhanh chóng ướt át, dù cảm giác của một năm trước cô vẫn luôn nhớ, nhưng lần này trải nghiệm lại, cảm giác đa khác một trời một vực.

Cố Thần Sinh chăm chú hôn sâu, lưỡi không ngừng cuốn lấy đẫu lưỡi cô, đưa ra miệng mình, coi như một thứ mĩ vị mà nhấm nháp, trong căn phòng yên tĩnh thoáng chốc chỉ còn tiếng nước róc rách.

Hai tay đã được trả tự do lúc nào Cố Dư cũng không biết, lúc nhận ra thì môi anh đã vùi vào ngực cô, liếm láp. Bàn tay to lớn của anh phủ lên mông, không ngừng xoa bóp, xúc cảm đàn hồi mềm mại dưới tay khiến anh không thể ngừng.

Dưới thân căng trướng, Cố Thần Sinh chửi thề một tiếng, đột ngột thẳng dậy, cởi áo ném xuống giường.

Lại bị cô mê hoặc đến t*ng trùng lên não rồi.

______________

Hôm nay tâm trạng không tốt, câu từ có lủng củng thì mọi người thông cảm cho mình nhé 🙁

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.