Đường Triều Khởi Nữ Tử

Chương 13: Phiên ngoại: Phải giáo dục từ khi còn nhỏ



Hoa Thiểu Dương cùng Bạch Linh Quân đối với hài tử giáo dục vô cùng nghiêm khắc, hơn nữa… Biến thái. Câu phía sau là Bạch lão gia

nói.

Bọn họ có một nam hai nữ, chỉ cách nhau một tuổi… Không có biện pháp, cha, mẹ quá ân ái rồi, huynh đệ tỷ muội khó tránh khỏi sẽ nhiều hơn một chút.

Khi đứa nhỏ hai tuổi, Hoa Thiểu Dương liền bắt đầu dạy bọn họ đạo lí đối nhân xử thế cùng với lòng người hiểm ác.

Tỷ như một ngày kia, khí trời vô cùng sáng sủa, Hoa Thiểu Dương dẫn theo nụ cười mị mị, trở lại nhìn chính là vẻ mặt hiền lành của lão gia gia, nói muốn làm kẹo bông cho bọn hắn ăn.

Ba đứa bé vui mừng điên rồi, ngay cả muội muội mới hai tuổi, cũng cười đến cười toe tóe.

Bạch Linh Quân ở bên cạnh nhìn, lắc đầu, quái, nếu là tiểu nhân thì coi như xong, còn không có hưởng qua thủ đoạn của lão cha bọn họ, hai đứa lớn cũng không biết đã ăn bao nhiêu thiệt thòi, làm sao vẫn không nhớ lâu?

Quả nhiên hài tử tính tình giống như nàng, không có trải qua đả kích trọng đại, cũng không biết — không nên có tâm hại người, ý đề phòng người khác lại càng vĩnh viễn cũng không có thể thiếu.

Hài tử quá hồn nhiên, lớn lên, vạn nhất làm cho người ta lừa, còn giúp người bạc, vậy có bao nhiêu chết thảm?

Cũng được, nàng chưa kể cho bọn họ tỉnh ngộ, để cho bọn họ té ngã cũng tốt.

Advertisement / Quảng cáo


Không bao lâu, kẹo bông đã làm xong, lão gia gia cười hì hì tiếp đón bọn nhỏ ăn kẹo.

Đứa lớn nhất cuối cùng cũng chịu khổ nhất, có một chút phòng bị, nhỏ giọng hỏi: “Lão gia gia, kẹo này muốn bao nhiêu tiền?”

“Không cần tiền.” Lão gia gia rất hiền lành nói:” Các ngươi khả ái như vậy, ta làm sao nhẫn tâm thu tiền của các ngươi?”

Thì ra là như vậy, bên ngoài lớn lên tốt, cũng rất chiếm ưu thế, ba đứa bé không nghi ngờ gì, xông đi điên cuồng tranh đoạt.

Kẹo bông rất ngọt, nhưng sau khi nuốt vào cổ họng, một cổ cay đắng liền xông lên. Ba đứa bé khổ đến khó chịu, nhưng hai đứa lớn kinh nghiệm chịu khổ nhiều, nuốt vào đáng thương nhìn cha của bọn hắn, nhỏ đầu một hồi làm tiếp, đau đến oa oa khóc lớn.

Lão gia gia lộ ra vẻ mặt rất không kiên nhẫn nhìn về phía Hoa Thiểu Dương, sau đó phất tay một cái, nói: “Không có chuyện gì, ngươi có thể đi.”

“Nhưng ba vị thiếu gia, tiểu thư…” Hắn hạ loại thuốc này, nếu không giải, phải đau một canh giờ mới có thể tốt.

“Tiểu hài tử thì phải chịu chút đau khổ, tránh cho sau khi lớn lên, suốt ngày bị người ta lừa gạt.” Hoa Thiểu Dương kiên quyết đem lão gia gia mời đi ra ngoài.

Rồi trở về, đối mặt với con trai lớn cùng trưởng nữ cũng bắt đầu khóc lên, cùng với tiểu nữ nhi đã sớm khóc đến cổ họng khàn giọng, trong lòng cũng không buông tha, nhưng lại không thể không hung ác quyết tâm.

Advertisement / Quảng cáo


“Nói qua với các ngươi mấy lần, nên có tâm phòng bị người, các ngươi cho là vì người khác khen các ngươi mấy câu, chính là thật tâm thành ý đối với các ngươi tốt sao, còn miễn phí tặng đồ cho các ngươi ăn? Hừ, trên đời này làm sao có thể ăn uống không? Bây giờ…” Hắn chỉ hướng hai đứa lớn.” Các ngươi quay về phòng, đem người tính vốn ác sao chép năm mươi lần. Về phần ngươi… Con nít, ngươi vẫn còn không biết viết chữ, vậy liền đọc, ai làm xong trước sẽ được dùng giải dược, nếu không liền đau đi….”

“Này!” Bạch lão gia đột nhiên từ sau lao tới, giống như gà mẹ đem ba cháu che ở phía sau.” Hai người các ngươi đủ chưa? Nào có người dạy hài tử như vậy? Một mặt nói cho bọn hắn biết nhân tính vốn ác, các ngươi là hy vọng nhìn bọn họ sau khi lớn lên mỗi người đều thành biến thái sao?”

“Nhưng cha, không để cho bọn họ hiểu một chút tình đời hiểm ác, đợi bọn hắn trưởng thành, vạn nhất mắc mưu bị lừa gạt, gặp lại chuyện ta hoặc Thiểu Dương từng trải qua, chẳng phải thảm hại hơn?” Bạch Linh Quân lên tiếng nói.

Bạch lão gia sửng sốt một chút, mặc dù cảm giác bọn họ nói có chút đạo lý, nhưng nghe thấy ba bảo bối tôn tử gào khóc, trong lòng vẫn là rất khó chịu.

“Ý nghĩ của các ngươi có lẽ là đúng, nhưng cách làm không khỏi cực đoan rồi, tựu giống như với vì chuyện nhỏ mà bỏ việc lớn. Các ngươi chẳng lẽ không nghĩ tới, bọn họ nhỏ như vậy sẽ không ngừng nhìn một mặt xấu xí của nhân thế, sau khi lớn lên, bọn họ còn dám tin tưởng người dưới gầm trời này sao?”

” Chính là muốn bọn họ mọi chuyện ôm chặt thái độ hoài nghi, tiểu tâm cẩn thận, tự nhiên không thể nào bị ức hiếp.” Hoa Thiểu Dương nói.

Bạch lão gia lắc đầu.” Nói với các ngươi không thông, các ngươi đã tẩu hỏa nhập ma. Ta bất kể các ngươi nghĩ như thế nào, tóm lại, ba bảo bối chính ta dạy, đỡ phải lại bị các ngươi độc hại.” Nói xong, hắn mỗi tay ôm một đứa, trên lưng còn cõng một đứa. Xoay người đi.

” Không sao, cha lớn tuổi, dễ dàng mệt chỉ muốn ngủ, chờ hắn ngủ, ta lại đi đem con trộm trở lại cẩn thận dạy một hồi.” Hắn đương nhiên cũng thương hài tử, bất quá hắn là nghĩ như vậy —- nếm trải trong khổ đau, mới không nhân nhượng người.

Giáo dục này nha, đương nhiên phải từ khi còn bé bắt đầu, chẳng lẽ chờ bọn hắn lớn lên, sau khi bị bắt nạt chịu nhục thậm chí vứt bỏ tánh mạng, lại hối hận khi còn bé không có dạy tốt?

Cho nên nói… Hài tử đáng thương a! Đường làm người dài dằng dặc lại gian khổ, thỉnh bảo trọng thật tốt, tất cả mọi người sẽ vì các ngươi cầu nguyện.
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.