Game Thủ Mang Tên Thành Phố Dưới Lòng Đất

Chương 337: Yêu cầu của tiểu yêu tinh



Translator: Wave Literature

"Cửa hàng mới tạo ra còn có quầy hàng sao?"

Lị La nhìn thoáng qua công trình đang tiến hành bên ngoài cửa sổ, đất trống bị xóa đi càng ngày càng nhiều, từng căn nhà được sắp xếp một cách có trật tự theo thiết kế của người chơi.

Lị La nhanh chóng nhìn về phía một mảnh rừng rậm còn chưa được dọn sạch.

"Liền sắp xếp ở đó đi."

"Bắt đầu bán đấu giá cửa hàng đầu tiên trên phố buôn bán."

Học Phách cầm cây búa nhỏ, gõ búa gỗ một cái, phát ra một tiếng "cách", sau đó một đám người chơi phía dưới đều hô lên:

"Mười ma thạch!"

"Hai mươi ma thạch!"

"Năm mươi ma thạch! Mấy nhóm linh tinh lui ra phía sau, cửa hàng thứ nhất trên phố buôn bán sẽ là của hiệp hội Long tộc võng du chúng tôi!"

"Ha? Mấy người cho rằng mấy người là thiên hạ vô địch sao? Sáu mươi ma thạch! Chỉ có liên minh Kiêu Phạn chúng tôi mới có thể lấy được cửa hàng đầu tiên trên phố buôn bán!"

"Một trăm ma thạch."

Một kỵ sĩ mặc áo giáp đen đi ra, nói:

"Ôi trời! Là Á Sắt!"

"Á Sắt xuất hiện!"

"Á Sắt, rốt cuộc đại lão Vũ Trà bị bệnh gì vậy?"

"Tình huống Trảo Căn Bảo thế nào? Có phải Căn Bảo chính là tên ốm yếu giành phụ nữ với anh không? Á Sắt đại lão, anh nói một câu đi, chúng tôi sẽ giết Trảo Căn Bảo đến nỗi không thể tự mình sinh hoạt!"

Các người chơi vô cùng kích động, có điều kỵ sĩ mặc áo giáp đen kia nhanh chóng rời khỏi.

Học Phách nhìn mọi chuyện trước mắt, rất nhanh liền lấy sổ tay ra viết, anh ta đang tiến hành nghiên cứu phương diện tình cảm ở nhóm tiểu da xanh này.

Sau khi viết xong, anh ta lại lấy cây búa nhỏ của mình ra, gõ "Cách" một cái, sau đó mặt không thay đổi nhìn những người chơi trước mắt, tiếp tục nói: "Hiện tại bắt đầu bán đấu giá cửa hàng đằng sau."

Các người chơi của thành phố ngầm Vĩnh Hằng Quốc Độ và thành phố tự do Duy Đa Lợi Á đang vui sướng tiến hành chơi game, mà một bên khác, còn có một người chơi cũng vui sướng gấp đôi.

Đó chính là A Phi bị bắt lại.

"Bịch!"

A Phi có lưng tàn tật bị lôi ra khỏi lồng sắt, sau đó bị ném xuống đất thật mạnh, có người dùng một chân dẫm lên bụng anh ta, hung hãn nói: "Bởi vì cậu vẫn không muốn mở miệng, cho nên chúng tôi mới bị thủ lĩnh quát, đều là lỗi của cậu!"

"Tôi nói rồi mà, tôi vẫn luôn nói mà, tôi là người chơi của Duy Đa Lợi Á, tất cả chúng tôi đều là người chơi của Duy Đa Lợi Á, năm nghìn người, sau đó thành phố ngầm Vĩnh Hằng Quốc Độ ở thế giới dưới lòng đất còn có năm nghìn người, thủ lĩnh của Duy Đa Lợi Á gọi là Lị La, là một đọa lạc thiên sứ, thủ lĩnh thế giới dưới đất gọi là Hạ Lạc Khắc, là một thượng vị ác ma, chúng tôi đang xây dựng thành phố mới ở chỗ này! Còn có, tôi, thủ lĩnh của hội sở yoga A Phi, sinh ra trong thời chiến tranh ở Duy Đa Lợi Á!"

A Phi vừa nói xong, đã bị ăn một cú đá thật mạnh.

"Cậu coi chúng tôi là bọn ngớ ngẩn sao?! Cậu nói những lời này, coi như là ngớ ngẩn cũng sẽ không tin tưởng có được không?!"

Sau khi đám thổ phỉ dùng sức đánh A Phi một trận, rất nhanh lại lấy băng vải trị liệu và nước thuốc ma pháp ra, sau đó bắt đầu chữa trị cho anh ta.

Sau khi chữa trị xong, bọn họ kéo kéo quần của mình, đứng lên sảng khoái thở một hơi: "Thoải mái, lần sau còn tới nữa."

"Ừ ừ, lần sau tôi cũng tới."

Thấy mấy tên thổ phỉ rời đi, A Phi yên lặng lấy ra dây thép nhỏ, run rẩy mò đến cục khóa bên cạnh, sau đó bắt đầu cạy khóa, tay vừa mới sờ tới cục khóa.

A Phi liền cảm thấy thú vị: "Tôi đường đường là thợ mở khóa, cách chơi nguyên thủy như các người làm sao có thể ngăn được tôi?"

"Hừ! Tôi mới không phải vì dò hỏi tung tích của nhóc con kia, nên mới đến tìm đại ác ma là anh đâu!"

Nhìn tiểu yêu tinh khoanh tay trước mắt, Hạ Lạc Khắc thật sự không nghĩ tới sẽ có ngày cô ấy chủ động tới tìm mình.

"Nhóc con cô nói, chính là Vũ Trà sao?"

Mặt Hạ Lạc Khắc bị che giấu trong bóng tối, hai tay chống cằm.

"Không sai, chính là yêu tinh kia! Hừ, trước phải nói rõ, tôi sẽ vĩnh viễn không khuất phục anh!"

Tiểu yêu tinh lớn tiếng hô, Hắc Long Cẩu Đản ngồi ở bên cạnh đang dùng máy tính "làm việc" thò đầu ra, nhìn tiểu yêu tinh ầm ĩ.

Tiểu yêu tinh bị Hắc Long Cẩu Đản đột nhiên ló đầu ra dọa sợ, cả người đều nhảy lên một cái, có điều rất nhanh liền bình tĩnh lại, sau đó dùng ánh mắt không chút thoái nhượng nhìn về phía Hạ Lạc Khắc.

"A, yêu tinh mà cô nói kia, tôi vẫn có chút ấn tượng, tôi dự định giết chết cô ta."

Hạ Lạc Khắc không thèm để ý nói.

"Hừ! Đừng có lừa tôi, những người đầy tớ này của anh căn bản sẽ không chết, tuy rằng không biết anh dùng ma pháp tà ác gì, thao túng và ràng buộc linh hồn của bọn họ, thế nhưng Vũ Trà không giống như vậy, cô ấy sẽ không làm bạn với thượng vị ác ma tà ác như anh!"

Tiểu yêu tinh lại lớn tiếng nói.

"Cô lớn tiếng như vậy làm gì chứ."

Hắc Long Cẩu Đản thò đầu ra oán trách, bởi vì bị tiếng nói của tiểu yêu tinh làm hoảng sợ, tay anh ta run lên, nhân vật thiếu chút nữa chết mất.

"Không phục anh đi tìm lĩnh chủ ấy!"

Tiểu yêu tinh không chút khách khí quay sang chửi lại.

"Yêu tinh gì vậy chứ, một chút tố chất cũng không có..."

Hắc Long Cẩu Đản bất mãn lầm bầm hai tiếng, có điều cũng không nói ra miệng.

"Chính vì vậy, cho nên tôi mới phải diệt trừ cô ta, một yêu tinh đối với tôi không có tác dụng, thậm chí còn tổn hại đến lòng dân thành phố ngầm của tôi, chọc cho bọn họ tranh đấu, tại sao tôi lại phải lưu lại?"

Hạ Lạc Khắc ngồi trên ghế, than mở tay ra: "Tôi mở thành phố ngầm, cũng không phải mở viện phúc lợi từ thiện."

"Hừmmm..."

Tiểu yêu tinh cắn chặt răng, do dự nửa ngày cuối cùng vẫn nói: "Nếu như anh có thể buông tha cho Vũ Trà, tôi sẽ suy xét phối hợp công việc của anh, tôi sẽ chế tạo ma dược trung cấp cho những người làm dơ bẩn tà ác của anh!"

"Nhưng chuyện này đối với tôi cũng không có lợi ích gì, chỉ có một mình cô thay tôi chế tạo ma dược trung cấp, tôi căn bản tiết kiệm được không bao nhiêu ma thạch, nói thật, tôi bây giờ căn bản không thiếu ma thạch, chút ma thạch này của cô tôi căn bản rất chướng mắt!"

Hạ Lạc Khắc không thèm để ý nói.

Tiểu yêu tinh cắn răng, cuối cùng vẫn nhượng bộ nói: "Tôi đã biết, tôi không chỉ giúp anh điều chế ma dược, tôi còn sẽ thay anh dạy những tiểu da xanh dơ bẩn tà ác cách điều chế ma dược trung cấp!"

"Không thành vấn đề, tôi nghĩ giao dịch này rất có lợi, chúng ta có thể đạt thành thỏa thuận."

Hạ Lạc Khắc búng tay một cái, một tờ giấy và một cây bút bay lơ lửng trên không trung, sau đó cây bút kia tự động di chuyển, rất nhanh liền viết xong một bản hiệp ước.

Sau đó chậm rãi bay tới trước mặt tiểu yêu tinh: "Đương nhiên, chúng ta cần ký một phần hợp đồng trước, cô cũng biết, đầu năm nay chúng ta đều phải chú ý đến tinh thần của hợp đồng, không thể cô nói cái gì liền là cái ấy, có đúng không?"

Tiểu yêu tinh không do dự, rất nhanh liền ký tên mình xuống, sau đó nói: "Thành giao!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.