Gia Cát Linh Ẩn

Chương 18: Hóa ra là người của Thanh Ngọc Môn



Tiên Cư Lâu, Sở Lăng Hiên chọn một căn phòng có cửa sổ nhìn ra khung cảnh bên ngoài rất đẹp, trong tay ngắm nghía trâm ngọc hồ điệp, thầm nghĩ đàn bà không gì hơn cái này, không phải ai cũng muốn quyền lực và tiền bạc sao. Sở Lăng Hiên là một trong ba hoàng tử có thế lực lớn nhất, người muốn làm người phụ nữ của hắn nhiều không kể hết, Gia Cát Linh Ẩn, hắn chỉ muốn làm nhục nàng thôi, khiến cho nàng hy vọng, rồi lại làm cho nàng tuyệt vọng, là trò hắn thích nhất.

“Vương gia, tiểu thư phủ thừa tướng tới rồi.” Hộ vệ Giang Nam bên cạnh Sở Lăng Hiên thông báo.

“Mau mời Tam tiểu thư vào.” Trên mặt Sở Lăng Hiên hiện ra nụ cười quỷ dị.

“Thần nữ tham kiến Vương gia.” Gia Cát Hồng Nhan đi tới, tao nhã hành lễ.

Sở Lăng Hiên kinh ngạc nhìn Gia Cát Hồng Nhan, Gia Cát Hồng Nhan hơi cúi đầu, trước khi ra ngoài nàng đã trang điểm rất kỹ càng, mục đích chính là khiến cho Sở Lăng Hiên chú ý, giờ phút này nhìn thấy biểu hiện của Sở Lăng Hiên, trong lòng nàng rất vui.

Gia Cát Hồng Nhan đang mải mê suy nghĩ, chỉ nghe thấy Sở Lăng Hiên nói: “Nếu ta nhớ không nhầm thì bản vương mời Tam tiểu thư, không phải Đại tiểu thư, Xin Đại tiểu thư về cho, trở về nói với Tam tiểu thư, bản vương ở đây chờ nàng, không gặp không về.”

Trong lòng Gia Cát Hồng Nhan thất vọng, giờ này chỉ sợ Tam tiểu thư đã xuống địa ngục, nàng không tin với thân phận Đại tiểu thư phủ Thừa tướng, lại không có chút hấp dẫn nào đối với Sở Lăng Hiên: “Bẩm Vương gia, lúc đầu là Tam muội đi cùng thần nữ, nhưng trên đường, đột ngột có một người đàn ông lạ mặt xuất hiện, có chút quan hệ với Tam muội, người kia cùng Tam muội không chút do dự đã đi rồi. Thần nữ sợ Vương gia chờ lâu, cho nên đến đây trước. Vương gia yên tâm, sau khi Tam muội cùng người đàn ông kia nói chuyện rõ ràng, chắc chắn sẽ đến.”
Advertisement / Quảng cáo




Sở Lăng Hiên chớp mắt nhìn Gia Cát Hồng Nhan, nói với Giang Nam: “Ngươi tới phủ thừa tướng hỏi xem, cho dù thế nào, nhất định hôm nay bản vương cũng phải nhìn thấy Tam tiểu thư!”

“Tuân lệnh!’

“Vương gia…” Sắc mặt Gia Cát Hồng Nhan trong nháy mắt trở nên trắng bệch, may mà chuyện này chỉ có nàng và Thanh La biết, ngay cả Đại phu nhân nàng cũng không nói, những người nàng mời là của Thanh Ngọc Môn, đã đồng ý sẽ không tiết lộ thông tin của người thuê, “Vương gia quan tâm tới Tam muội như vậy, Thần nữ thay mặt Tam muội cảm ơn sự quan tâm của Vương gia.”

“Đại tiểu thư khách khí rồi!”

Trên chiếc cọc trong ngôi miếu đổ nát bên ngoài thành, đối diện mười mấy sát thủ, là ba người Gia Cát Linh Ẩn, Mộc Tê và Thương Y.

“Hóa ra là người của Thanh Ngọc Môn.” Gia Cát Linh Ẩn mỉm cười nhìn Thương Y, “Khó trách lại lợi hại như vậy!”
Advertisement / Quảng cáo




“Hừ! Sợ rồi sao?” Trong đôi mắt thủ lĩnh đám sát thủ tràn đầy hung ác, hùng hổ nói với Thương Y, “Tên tiểu mao tặc này ở đâu ra, nam không ra nam nữ không ra nữ, đứng ngây ra đó làm gì, đừng làm chậm trễ việc của ta, xong việc đại gia sẽ tặng hai ả cho ngươi!”

Thương Y nheo mắt, một cơn gió thổi qua, chỉ nghe Thương Y hổn hển nói: “Mẹ ngươi mới nam không ra nam nữ không ra nữ! Thanh Ngọc Môn rất giỏi! Xem cha ngươi đánh vỡ sọ ngươi ra! Cha ngươi là môn chủ Thanh Ngọc Môn đây, ngươi không biết sao?”

“Này, chỉ sợ bọn họ không nghe thấy…” Gia Cát Linh Ẩn nói.

Thương Y quá bạo lực, nhìn bề ngoài ôn hòa, ai có thể tưởng tượng được mười mấy cái đầu rơi xuống đất, là do hắn làm chứ. Kiếp trước Gia Cát Linh Ẩn trải qua rất nhiều kinh nghiệm đẫm máu, với những trường hợp như vậy, trừ bỏ việc sợ hãi trước thực lực của Thương Y, cũng không có cảm xúc gì. Gia Cát Linh Ẩn nhìn Mộc Tê, vẻ mặt Mộc Tê hoảng sợ nhìn Thương Y, nhưng trên mặt không có vẻ sợ hãi, nếu là Nguyệt Lan, chắc chắn đã sớm bị dọa ngất đi rồi. Gia Cát Linh Ẩn càng thêm hứng thú với Mộc Tê.

“Tiếp theo ngươi còn muốn làm gì?” Thương Y vỗ vỗ bụi bặm bám trên quần áo hỏi.

“Viết cho cha ta một bức thư!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.