Giai Nhân Là Trộm

Chương 41: Đụng chạm



Ngay buổi tối đó, Võ Lâm Minh phái người đến thông báo với Lam Tuyết, báo cho hắn biết nhiệm vụ đã chấm dứt, từ nay về sau khôi phục tự do cho hắn.

Lam Tuyết tất nhiên là kích động, trong lòng biết nếu không có Hàn đại ca giúp, những người Võ Lâm Minh sẽ để ý nhân vật nhỏ như hắn sao.

“Hàn đại ca, cám ơn huynh.”

Lam Tuyết kích động rơi lệ, từ lúc chào đời tới nay Hàn Vận là người duy nhất chân tâm thật lòng tốt đối với hắn.

Hàn Vận vỗ vỗ Lam Tuyết, nhẹ giọng nói:

“Đứa ngốc, ngươi gọi ta là đại ca, ta sao không để ý ngươi.”

Lam Tuyết ôm lấy Hàn Vận, nước mắt tuôn ra không khống chế được làm ướt áo Hàn Vận. Tiếng khóc thê lương, phảng phất đau xót ủy khuất mấy năm nay phải chịu đều phát ra.

Hàn Vận chỉ là lẳng lặng ôm hắn, trong lòng cũng nhói đau. Đứa bé này không thể không làm lòng người ta thương xót. Có lẽ thế giới này có rất nhiều người so với Lam Tuyết còn thảm hại hơn, nhưng có thể ở trong hoàn cảnh này mà vẫn duy trì sự trong sáng thì có mấy người.

Cho đến khi Lam Tuyết cảm xúc ổn định, Hàn Vận mới trêu ghẹo nói:

Advertisement / Quảng cáo


“Xú tiểu tử, ngày mai nhớ giặt áo cho ta.”

Lam Tuyết ngẩng đầu, ngượng ngùng nhìn về phía Hàn Vận thấp giọng, đỏ mặt nói:

“Dạ.”

Bộ dáng nhu thuận khả ái như thế khiến cho Hàn Vận nhịn không được điểm điểm một chút chóp mũi hơi hơi sưng đỏ vì khóc kia.

Ngay lúc không gian lan tràn ấm áp, đột nhiên xuất hiện một người.

“Khụ khụ.”

Người này ho nhẹ hai tiếng, thành công khiến cho hai người chú ý. Hàn Vận cùng Lam Tuyết lập tức nhìn về phía người tới, người này mặc một thân trang phục màu đen, Tư Không Hàn.

“Ngươi sao không gõ cửa mà tiến vào!”

“Chủ tử nói ta truyền lời, nếu Hàn công tử cũng muốn tham gia Đại Hội Võ Lâm có thể trở về.”

Hàn Vận cười lạnh ra tiếng:

“Không phải nói không là người của Võ Lâm Minh sẽ không được tham gia Đại Hội Võ Lâm sao?”

Hiên Viên Hủ mà tốt như vậy à, tám phần là có âm mưu gì ở bên trong.

Lam Tuyết lặng lẽ kéo ống tay áo của Hàn Vận, thấp giọng nói:

“Hàn đại ca, không phải người Võ Lâm Minh, cũng có thể ở bên ngoài xem.”

Hàn Vận chớp chớp mắt.

“Là như thế sao?”

Lam Tuyết gật đầu.

“ Thân phận vị công tử kia hẳn là có thể làm khách quý.”

Chỗ ở Võ Lâm Minh là dựa theo cấp bậc mà bố trí. Hôm nay vị công tử kia khí thế bất phàm, lại có thể ở chính viện, hiển nhiên thân phận không thấp.

“Á... chúng ta ngày mai dọn qua đi.”

Những lời này là nói với Tư Không Hàn. Hàn Vận cũng tin tưởng Minh Chủ nhất định sẽ vì Hiên Viên Hủ an bài cho mình một vị trí tốt, mà có lợi không chiếm sẽ không là Hàn Vận.

Tư Không Hàn gật đầu, lập tức biến mất ở trước mặt hai người.

Nhìn cửa sổ hơi hơi lay động, Hàn Vận lại cảm thán, võ công Tư Không Hàn sao xuất thần nhập hóa như vậy.

Ngày kế, hai người mang theo hành lý đơn giản vào ở trong biệt viện của Võ Lâm Minh.

Suốt một ngày Hàn Vận không nhìn thấy Hiên Viên Hủ. Hiên Viên Hủ thật khó hiểu, làm Hàn Vận còn tưởng rằng hắn mượn cơ hội yêu cầu cái gì. Không nghĩ tới cả ngày hắn ở trong phòng, ngược lại là Tư Không Hàn thường xuyên lúc ẩn lúc hiện trước mặt họ.

“Tư Không Hàn.”

Advertisement / Quảng cáo


Hàn Vận gọi.

Sắc trời đã muốn tối, lúc này Tư Không Hàn một thân y phục dạ hành còn che mặt, hiển nhiên là muốn ra ngoài. Chỉ là một thân lãnh khí không có chút nào hạ thấp, dù che mặt cũng có thể cảm nhận được.

Tư Không Hàn dừng bước, nhìn về phía Hàn Vận.

“Chuyện gì?”

“Ngươi biết rõ tin tức Phượng Tiêu Tương chứ? Từ lúc ở tổng đàn ma giáo trở về, Phượng Tiêu Tương vẫn không có xuất hiện.”

Hàn Vận dò hỏi, dù sao ngày đó không có Phượng Tiêu Tương giúp, hai người họ cũng sẽ không thuận lợi thoát hiểm.

“Không thể nói.”

Nói xong hắn liền biến mất ở trước mặt Hàn Vận.

Hàn Vận đứng im ở tại chỗ. Tuy rằng Tư Không Hàn không nói, nhưng nhìn ánh mắt kia rõ ràng có thể nhìn ra Phượng Tiêu Tương quả nhiên đã xảy ra chuyện.

Phượng Tiêu Tương dù sao cũng là người Võ Lâm Minh, Hàn Vận cũng không tiện nhúng tay. Hơn nữa Hàn Vận cũng không có tin tưởng mình có thể cứu Phượng Tiêu Tương ra. Hiện tại chỉ có thể hy vọng hắn gặp may.

Vẻ mặt buồn rầu trở lại phòng, Hàn Vận không khỏi nhìn về phía phòng kế bên, đó đúng là chỗ ở của Hiên Viên Hủ. Cũng không biết Hiên Viên Hủ một ngày này đang bận cái gì, cơm cũng ăn trong phòng. Chẳng lẽ là đang giấu giếm tình nhân làm một ít chuyện không muốn người khác biết sao?

Có một câu nói ‘tò mò giết chết mèo’, mà Hàn Vận chính là lòng hiếu kỳ tràn ra. Trong lòng tựa như bị móng vuốt mèo cào làm khó nhịn, khẩn cấp muốn đi tìm tòi nghiên cứu bí mật người khác.

Tâm động không bằng hành động, Hàn Vận nhanh chóng thay thân y phục dạ hành, nhảy vài cái lên xuống liền lên đến nóc nhà.

Bởi vì hai phòng quá gần, cho nên Hàn Vận cũng không sợ động tác quá lớn bị người khác phát hiện.

Ghé vào mái ngói, Hàn Vận che dấu khí tức, nhẹ nhàng nhấc lên một mảnh ngói.

Ngay khi mái ngói nhấc lên, nháy mắt, một luồng sáng thoáng xoẹt qua. Hàn Vận thầm kêu một tiếng không tốt, chỉ cảm thấy thân thể chới với một cái, cả người đã rơi xuống phòng Hiên Viên Hủ.

Tuy rằng ngã xuống, nhưng Hàn Vận vẫn như cũ vẫn duy trì hình tượng, chưa để mình quá mức khó coi.

“Sao một ngày không thấy, đại thúc nhung nhớ liền khẩn cấp đến đây tìm à?”

Hiên Viên Hủ ngồi ở trên giường, trên người là áo ngủ màu trắng mỏng manh. Vẻ mặt tuy rằng lộ ra trêu tức, lại che không được đáy mắt ủ rũ.

“Ta...ta vừa thấy có người bay qua, nên tiến đến điều tra.”

Hàn Vận trợn tròn mắt nói dối.

“Hả? Phải không?”

Hiên Viên Hủ chớp chớp mắt, hiển nhiên không tin.

“Đương nhiên vậy, chỉ là người kia võ công rất cao, ta chỉ đuổi tới nơi này mà thôi.”

Hàn Vận giống như uể oải nói.

“Có lẽ người kia còn có thể đến, đại thúc đừng về phòng vội ở nơi này đi.”

Advertisement / Quảng cáo


Hiên Viên Hủ hảo tâm nói. Chỉ là trong lòng cũng có chút tà tâm. Nếu mỹ nhân đưa đến cửa không nhận thật không có đạo lý nha.

Hàn Vận bị Hiên Viên Hủ nhìn trong lòng sợ hãi, lại không biết nói sao cự tuyệt.

“Á... quấy rầy ngài nghỉ ngơi ta thật ngượng ngùng.”

Hàn Vận xấu hổ nói, gặp Hiên Viên Hủ một thân áo ngủ mong manh, làm tim bắt đầu đập gia tốc. Quả nhiên thời gian dài cấm dục đối một vị nam tử tráng kiện rất là vô nhân đạo nha.

“Không quan hệ, ta không ngại.”

Hiên Viên Hủ kéo áo, lộ ra da thịt trắng nõn.

Phòng ngủ nhất thời lan tràn sắc xuân, Hàn Vận cảm thấy không xong.

“Ta đây ngồi ở chỗ này chờ trong chốc lát, ngài tiếp tục nghỉ ngơi đi.”

Hàn Vận đi đến ghế dựa, tay vịn mặt bàn, giọng dần dần khàn khàn đi, xem ra ngày mai phải là đi tìm người phát tiêt.

Hiên Viên Hủ lại đứng dậy, vẻ mặt tà mị từng bước tiếp cận Hàn Vận.

Thân thể Hàn Vận cứng nhắc, tùy ý Hiên Viên Hủ chậm rãi tiếp cận. Cho đến khi eo bị siết chặt, cảm nhận được da thịt cực nóng của đối phương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.