Hạnh Phúc Nhỏ Của Anh

Chương 17: Ngoại truyện 1: mừng được gặp khanh, dung nhan xinh tựa hoa đào



Kể từ sau khi cầu hôn được Tùng Dung, mỗi lần Ôn Thiếu Khanh trông thấy Chung Trinh đều có cảm giác chướng mắt. Nhưng Chung Trinh lại không biết tự giác, thầy đã không thích, cậu lại còn đi trêu chị họ.

Sửa sang xong nhà mới, Ôn Thiếu Khanh cùng Tùng Dung lần lượt dọn đồ vào trong, Chung Trinh xung phong giúp việc.

Chiều cuối tuần đang cùng Ôn Thiếu Khanh sắp xếp phòng đọc sách, Chung Trinh bỗng dưng nhìn vào một đống văn bản luật sư ở trong hòm.

Cậu tiện tay lấy ra, "Sếp, sao nhà sếp lại nhiều văn bản luật sư thế?"

Ôn Thiếu Khanh cầm lấy phủi bụi, bỏ vào ngăn kéo, "Tôi và chị họ cậu đang chơi một trò chơi tên: Bất đồng ý kiến gửi văn bản luật sư."

Chung Trinh xì một tiếng, "Người ta yêu nhau gửi thư tình, sao hai người lại gửi văn bản luật sư?"

Ôn Thiếu Khanh không buồn ngẩng đầu, tiếp tục dọn dẹp giá sách, "Cậu có ý kiến?"

Chung Trinh lắc đầu, "Chị họ gửi văn bản luật sư cho sếp, sếp đáp lễ chị ấy cái gì? Dao phẫu thuật à?"

Ôn Thiếu Khanh đá cậu ra khỏi phòng.

Chung Trinh khóc lóc kêu than đi tìm Nhường Chút chơi. Nhường Chút vốn đang chơi trong phòng khách, nhưng Tùng Dung vừa mới lau sàn, nó cứ chạy đến đâu thì để lại dấu chân đến đó. cô thở dài, dẫn Nhường Chút vào phòng tắm, đưa vòi nước đến trước mặt nó, "Nhường Chút ngoan, cho mày nước đây, tự rửa chân đi."

không biết Nhường Chút nghe vậy có hiểu không, chỉ thấy nó lè lưỡi cười hớn hở nhìn Tùng Dung.

Chung Trinh đi đến thấy cảnh này, sợ hãi nhận lấy vòi phun, "Chị họ, để em rửa cho nó."

Chung Trinh tắm cho Nhường Chút mà lòng vẫn không yên, quay đầu hỏi Tùng Dung: "Chị họ, chị muốn kết hôn với sếp em thật à?"

Tùng Dung gật đầu, "Sao? không nỡ xa chị à?"
Advertisement / Quảng cáo


"Chị có cần suy nghĩ thêm không?" Chung Trinh nhìn về phía phòng đọc sách một lát rồi mới thấp giọng nói tiếp: "Sếp của em... độc mồm ác miệng lắm. Ở bệnh viện mọi người đều có chung một nhận thức, đó là tuyệt đối đừng tranh cãi với Ôn Thiếu Khanh, anh ấy sẽ dùng ba tấc lưỡi độc địa kia chà đạp bạn."

Chà đạp?

Chẳng biết sao mà Tùng Dung chợt nhớ đến tối qua khi vùng vẫy cãi vã với anh, anh đã tóm lấy tay cô, ép sát cô vào cửa, rồi... Nghĩ đến đây, mặt cô nóng lên, "Ừm... Đầu lưỡi chà đạp..."

Chung Trinh nhìn bộ dạng đỏ mặt thẹn thùng của Tùng Dung, biết tình hình đã không thể cứu vãn.

Trước khi đi, Chung Trinh lấy từ trong túi ra hai quyển Tiêu chuẩn giám định mức độ tổn thương cơ thểđưa cho Ôn Thiếu Khanh và Tùng Dung, "Sếp, đây là quà đính hôn em tặng hai người. Chị họ, tặng chị một cuốn luôn đấy, chuẩn bị sẵn cho lúc cần. Cuối cùng chúc hai người yêu thương hành hạ lẫn nhau, trăm năm hòa hợp, tra tấn giày vò đến bạc đầu, đau lòng đổ máu chẳng buông tay."

Chung Trinh đắc tội với thầy và chị họ mấy lần, hậu quả là nửa tháng sau Tùng Dung một mình về thành phố S ăn Tết.

Người lớn trong gia đình tò mò hỏi: "Em họ cháu đâu?"

Tùng Dung thản nhiên trả lời: "À, luận văn không qua, bị Ôn Thiếu Khanh giữ ở đó bắt viết lại."

"Sao cháu không giúp?"

Tùng Dung tủi thân, "Sao lại không giúp? Cháu mà không giúp, ít nhất phải qua Tết Ôn Thiếu Khanh mới đọc luận văn của nó!"

"…" Mọi người ồ lên, nếu qua Tết mới đọc thì em họ cháu sẽ được về ăn Tết còn gì? Sau đó mọi người thở dài, Chung Trinh, đừng đắc tội với chị họ cháu nhé.

Vừa sáng mùng một, Chung Trinh đã gọi điện thoại làm phiền Tùng Dung, "Chị họ, em không viết được, làm sao đây?"

Tùng Dung lạnh lùng, "Em bảo em có chiêu thức bí mật cơ mà?"

Chung Trinh kêu to: "Em có! Nhưng chiêu đó là bị động, nhất định phải đợi đến mấy ngày cuối cùng mới phát huy tác dụng!"

Tùng Dung cười, "Vậy em cứ đợi đi."

Chung Trinh bị kích thích, nhẫn nhịn ở trong phòng mấy hôm, cuối cùng cũng hoàn thành, mang luận văn đến nhà tổ của Ôn Thiếu Khanh nhờ anh xem hộ.

Chung Trinh quan sát cẩn thận một chút, phát hiện tâm trạng Ôn Thiếu Khanh cũng khá tốt, liền hỏi một câu: "Sếp, lần này có thể qua chứ ạ?"

Ôn Thiếu Khanh hờ hững lật giấy, "Dựa vào số chữ của luận văn mà xét đi."

"Dựa vào số chữ của luận văn?" Chung Trinh ngạc nhiên, "Nếu là số lẻ thì qua, số chẵn thì không qua?"

"không phải." Ôn Thiếu Khanh ung dung trả lời, "Nếu là số thập phân thì qua, số nguyên thì viết lại."

"..." Chung Trinh nhũn chân, chỉ thiếu điều quỳ xuống trước mặt Ôn Thiếu Khanh, "Sếp, em đã xin lỗi về chuyện lần trước rồi, với lại dạo này em cũng không chọc giận chị họ."

Ôn Thiếu Khanh gật đầu, "Tôi biết."

Chung Trinh hỏi dò: "Vậy..."

Ôn Thiếu Khanh day ấn đường, khẽ thở dài, "không có gì, chẳng qua tôi nghĩ cậu không tốt nghiệp được thì sẽ ảnh hưởng đến việc kết hôn của chúng tôi nên tức thôi."

"..." Chung Trinh cướp lại luận văn, chạy đi như bay.

Dạo này Chung Trinh luôn thấp thỏm lo âu, nguyên nhân là do trước đó Ôn Thiếu Khanh luôn bày trò hành hạ cậu, nếu không bắt cậu bóc vỏ lựu tìm hiểu đường vân đường ngang thì cũng bắt bóc trứng gà sống chỉ để lại lớp màng để luyện lực tay, mà gần đây anh lại rất yên tĩnh. Thế nhưng mỗi lần nhìn ánh mắt lặng lặng sâu thẳm đó là cậu phát run, chỉ có thế cố gắng làm bài tập.

Rồi một ngày, sau một hội nghị thường kỳ nào đó, Chung Trinh được giữ lại.

Ôn Thiếu Khanh đang cúi đầu đọc luận văn học sinh nộp. Đọc của người khác không sao, đến lúc xem luận văn của Chung Trinh thì chậm lại một cách bất ngờ, đọc đi đọc lại liên tục, xem một lát lại cau mày, ngẩng đầu liếc Chung Trinh rồi lại cúi đầu đọc tiếp.

Thái độ này... Mình viết dở lắm sao?

Chung Trinh đã bị hành hạ quá lâu, thật sự không nhịn nổi nữa, liều chết mở miệng hỏi: "Sếp, có phải em là sinh viên kém nhất mà sếp đã dạy không?"

Hỏi xong câu này, Chung Trinh cũng thấy nhẹ lòng, nhưng Ôn Thiếu Khanh lại im lặng, không nói.

một lúc sau, anh mới đóng luận văn, chậm rãi trả lời: "Vậy phải xem là so với ai. So với tôi thì tất nhiên là không bằng. Nhưng so với người khác ấy hả, sinh viên của tôi đều do tôi tốn công tốn sức tự mình đào tạo, thả ra ngoài kia người khác không bì được."

Chung Trinh ngẫm nghĩ cả buổi, "Sếp đang khen em hay tự khen mình?"

Ôn Thiếu Khanh lại nhìn cậu, chợt nghiêm mặt, "Khi các cậu học y, hẳn là được tiếp xúc với lời thề Hippocrates đầu tiên. Còn tôi, thời tôi bắt đầu học y, bài học đầu tiên ông nội dạy tôi chính là Đại y tinh thành. Đây là cuốn sách kinh điển mà tất cả những người theo nghề y đều phải đọc, Đại y tinh thành chỉ có hai ý chính thế này thôi: Đầu tiên là "tinh", muốn chữa bệnh cho người ta thì phải tinh tường y thuật, phải hiểu rằng học y là một việc "cực kỳ tinh vi", người học y nhất định phải "hiểu rõ về cội nguồn của y thuật", cần cù luyện tập không mệt mỏi để tinh tường y thuật; thứ hai là "thành", đó là muốn hành nghề chữa bệnh thì phải có phẩm chất và giáo dưỡng cao cả, lòng phải ghi tạc "coi phiền muộn của người khác như sầu não của chính mình", phát "lòng từ bi trắc ẩn", tiến tới thề nguyện "cứu vớt nỗi khổ của chúng sinh", mà không được "khoe tài khoe nhanh, mưu cầu danh vọng, ỷ vào sở trường, chiếm lấy tiền tài". nói tóm lại là, tinh thông y thuật, thành tâm cứu người."

Dứt lời, anh viết vào mặt sau còn trống của luận văn mà Chung Trinh nộp:

"Phàm là đại phu y sĩ, tinh thần trong vắt, ánh mắt ngay thẳng. Dư dả dồi dào, không sáng không tối. Chẩn bệnh khám tật, tâm ý phải sâu, tỉ mỉ kỹ càng, tuyệt không thiếu sót. Phán dùng châm thuốc, chẳng được lệch sai. Vẫn nói bệnh nên mau cứu, còn cần bình tĩnh chững chạc. Tư tưởng thâm sâu kín kẽ, trước sinh mạng, không được coi nhẹ, kiêu tài khoe nhanh, tham lấy danh vọng, vậy rất bất nhân."

Chung Trinh cúi đầu đọc, nghi hoặc ngẩng đầu lên, "Sếp, em có thể hỏi một câu không?"

Ôn Thiếu Khanh gật đầu, "Hỏi đi. "

Chung Trinh gật đầu, "Đoạn văn này có ý gì ạ?"

Ôn Thiếu Khanh cười, "Ý nói, phong thái mà một bác sĩ tài đức toàn diện nên có, đó là phải có tư tưởng trong sạch, biết mình ở đâu, biết tự kiểm điểm, mắt không nhìn láo liên, trông phải thật nghiêm túc, có khí phách và biết khoan dung, ngay thẳng đường hoàng, không tự ti không kiêu ngạo, khi khám chữa bệnh phải hết sức tập trung, tìm hiểu thật kỹ triệu chứng, không được sơ hở dù chỉ một ly. Nếu điều trị có dùng dao kéo kim châm thì tuyệt đối không được có sai sót. Dù bệnh tật nên cấp tốc chữa trị, nhưng khi đối mặt với tình thế, quan trọng là không được rối lọan hoang mang, cũng cần chu đáo cẩn thận, suy xét kỹ càng, đối với chuyện quan trọng liên quan đến mạng người, không được lơ là, không được vì danh vọng mà cố ý khoe tài năng, khoe thao tác, làm vậy là vô nhân đạo."
Advertisement / Quảng cáo


Chung Trinh càng hoang mang, "Sếp, rốt cuộc là sếp muốn nói gì?"

"Tôi muốn nói..." Ôn Thiếu Khanh đưa luận văn cho Chung Trinh, ngừng lại một chút.

Đuôi mắt Chung Trinh giật giật, đau khổ đoán mò, "Mau về viết lại?"

Ôn Thiếu Khanh bật cười, "Tôi muốn nói, Chung Trinh, cậu có thể tốt nghiệp rồi."

Chung Trinh sửng sốt, cảm thấy không thể tin nổi. Dù trong gần hai năm qua cậu vẫn luôn nghĩ rốt cuộc đến bao giờ mình mới có thể tốt nghiệp, nhưng khi thật sự nghe thấy câu này lại không thể nuốt trôi, nhíu mày mãi mới mở miệng hỏi: "Vì sếp sắp cưới chị họ em sao?"

Ôn Thiếu Khanh thu lại biểu cảm, liếc xéo cậu.

Chung Trinh càng không dám nhận luận văn. Nét mặt cậu lúc này cực kỳ đặc sắc, ôm đùi Ôn Thiếu Khanh kêu khóc, "Sếp, sếp không thể như thế, em không muốn tốt nghiệp, em còn chưa học đủ, em muốn học tiếp!"

Ôn Thiếu Khanh cố nhịn không bùng phát, Chung Trinh lại táo tợn hơn, kéo vạt áo blouse của anh lau nước mũi, "Sếp, dù sếp muốn cưới chị họ em thì cũng không thể vứt bỏ em chứ!"

Ôn Thiếu Khanh không nghe nổi nữa, chỉ vào cửa ra lệnh, "Biến ra ngoài."

Từ khi chướng ngại vật cuối cùng là Chung Trinh bị đá khỏi cửa, hôn sự của Ôn Thiếu Khanh và Tùng Dung bắt đầu được lên lịch trình, tất nhiên không thể thiếu phần ảnh cưới.

Tối hôm trước, Ôn Thiếu Khanh là quần áo cả buổi trong phòng thay đồ. Tùng Dung tắm rửa xong mà anh vẫn ở trong đó, bèn vào xem.

Chẳng ngờ anh đang đứng soi gương chỉnh lại quân phục, trông thấy Tùng Dung liền cười: "Mai anh sẽmặc quân phục đi chụp ảnh cưới."

Tùng Dung ngẩn ra, "Hả?"

Ôn Thiếu Khanh lại cười, vừa cười vừa thay quân phục, một tay cởi cúc áo sơ mi, một tay nắm tay Tùng Dung, "Phá hoại hôn nhân của quân nhân là phạm pháp! anh muốn cho cả thế giới biết điều này!"

Tùng Dung chẳng màng đến tính trẻ con của Ôn Thiếu Khanh, chỉ liếc nhìn một bên xương quai xanh của anh, rồi lại nhìn sang bên xương còn lại, mặt dần đỏ lên.

Ôn Thiếu Khanh tiến đến gần, "Em đỏ mặt cái gì?"

Tùng Dung không trả lời, im lặng một lúc, đột nhiên duỗi tay ra sờ xương quai xanh của anh thật nhanh rồi đi thẳng ra ngoài.

Ra khỏi phòng thay đồ, trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ sờ thích thật...

Ôn Thiếu Khanh nhướng mày, thế này là... anh vừa bị trêu ghẹo?

Hôm sau là một ngày chật vật của Tùng Dung.

cô chưa bao giờ thấy Ôn Thiếu Khanh mặc quân phục. Lúc chụp ảnh cưới, vừa nhìn vào ống kính là côcứng cả người, suốt cả buổi đều để anh dẫn dắt.

Thợ chụp ảnh nhìn thấy đôi trai gái tuyệt đẹp này, lòng kiên nhẫn cũng gia tăng, "cô dâu đừng căng thẳng, cười đi nào, đúng rồi. Ánh mắt của chú rể được lắm!"

Tùng Dung hơi tò mò, ngoảnh sang nhìn anh rồi lập tức chìm vào đôi mắt tràn ngập tình si đó. Ôn Thiếu Khanh cười, thuận thế ôm lấy cô. Mặt cô áp lên quân hàm, lành lạnh, hơi gai, nhưng khuôn mặt lại nóng lên, tim đập rộn ràng.

Thợ chụp ảnh giơ máy lên khen, "Tư thế này rất đẹp! Đừng cử động, được lắm! cô dâu đẹp quá! Ôi, chú rể cũng rất tuyệt!"

Nửa tháng sau Tùng Dung đến chọn ảnh cưới, cuối cùng cũng thấy được tấm ảnh mà thợ chụp ảnh liên tục khen ngợi. Trong ảnh, Ôn Thiếu Khanh mặc quân phục trang nghiêm, nhưng biểu cảm khuôn mặt lại rất đỗi dịu dàng, đong đầy yêu thương, nụ cười tuyệt đẹp. Nét mặt cô như hoa đào nở rộ, tình ý thoáng ẩn hiện. Tay anh nắm lấy tay cô, cô dịu dàng dựa vào lòng anh, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta đỏ mặt.

Hóa ra trong mắt người khác, hai người họ trông như thế này...

Thợ chụp ảnh thấy Tùng Dung ngơ ngẩn bèn lấy một bức ảnh đã rửa ra, đưa cho cô như trao của báu. cô vừa nhìn thấy đã ngơ ngẩn.

Hôm ấy lúc kết thúc buổi chụp thì trời đã sập tối nên hơi lạnh, Ôn Thiếu Khanh cởi áo khoác quân phục, khoác lên vai Tùng Dung.

Khoảnh khắc ấy được thợ chụp ảnh vô tình chụp lại, cố ý rửa thành màu đen trắng hoài cổ. Chụp rất đẹp, từ sườn mặt của hai người có thể thấy được nét quyến luyến dịu dàng.

Buổi tối Ôn Thiếu Khanh tan làm về nhà, trông thấy Tùng Dung đang cầm một tấm hình ngắm khôngbiết đã được bao lâu. anh đi tới, cười hỏi: "Nhìn gì thế?"

Tùng Dung đưa ảnh chụp cho anh, "anh xem đi."

Ôn Thiếu Khanh xem xong cũng ngẩn người, sau đó cười lên, "Chụp bao giờ thế?"

"Thợ chụp ảnh chụp đấy." Tùng Dung cười vui vẻ xem lại, "Em thích tấm này."

Ôn Thiếu Khanh ngồi xuống bên cạnh, kéo cô vào lòng, "Ừ! anh cũng thích."

Tùng Dung nghĩ Ôn Thiếu Khanh chỉ nói lấy lệ cho cô vui, thế nhưng sáng hôm sau khi ngủ đậy, thấy tấm ảnh kia đặt bên gối, đằng sau ảnh chụp có nét chữ cứng cáp quen thuộc.

Mừng được gặp khanh, dung nhan xinh tựa hoa đào

Cho đến mai này, lối nhỏ cũng nồng ý xuân

cô xỏ dép lê ra khỏi phòng ngủ tìm Ôn Thiếu Khanh, nhưng đi một vòng không thấy bóng dáng anhđâu. Nhường Chút cũng không ở nhà, cô lại quay về phòng ngủ.

Ngày nắng đẹp, Tùng Dung đứng tựa bên ban công phòng ngủ sưởi nắng, loáng thoáng nghe thấy tiếng trẻ nhỏ chơi đùa ở vườn hoa dưới tòa nhà chung cư. trên sân bóng rổ cách đó không xa có bóng người đang nhảy vọt lên, nắng chiếu vào phòng, thả những đốm sáng loang lổ nơi mặt đất. cô đưa tay chạm vào tia nắng, ngón tay lướt theo đường sáng ấy, đi đến bên ngoài cửa sổ. Có lẽ vì trời đẹp quá, suối phun nhân tạo của chung cư cũng được bật lên, một chiếc cầu vồng hiện ra giữa không trung. Ngón tay Tùng Dung vẽ theo đường cung của chiếc cầu vồng, trượt từ đầu bên này sang đầu bên kia.

Ở đầu kia cầu vồng, có một bóng người và một chú chó xuất hiện.
Advertisement / Quảng cáo


cô nhớ lúc ngủ dậy, dép lê bên giường đã đổi hướng thành góc độ mà cô đưa chân ra là có thể đi vào. Trái tim Tùng Dung ấm lên, đưa ngón tay chạm thật nhẹ vào hình bóng mơ hồ kia, cẩn thận chuyển dịch theo, ve vuốt quyến luyến, không nỡ tách rời...

Vài phút sau, tiếng mở cửa vang lên. cô vẫn không cử động, nhắm mắt sưởi nắng thêm một lúc mới từ từ đứng dậy.

Ôn Thiếu Khanh đang đứng trước kệ bếp gói bánh ú. Trước mặt anh có gạo nếp đã rửa sạch, lá dong và mứt táo, thanh trong sạch sẽ, tỏa ra mùi thơm dịu. Nồi luộc bánh bên cạnh đang sôi ùng ục, Nhường Chút nằm rạp bên chân anh vẫy đuôi.

Lúc này Tùng Dung mới nhớ, tết Đoan ngọ đến rồi.

Bước chân của cô rất nhẹ, khiến Ôn Thiếu Khanh không phát hiện ra.

Nắp nồi vừa được mở, hơi nóng lập tức bốc lên, mùi hương tỏa khắp bốn phía, một màu xanh biếc hiệnra trước mắt. anh bóc một chiếc bánh ú đã chín, gắp lấy đặt trước mặt Nhường Chút, vui vẻ tự hỏi tự trả lời.

"Nhường Chút, mày nếm xem chín chưa?"

"Chín chưa?"

"Gì cơ? vẫn chưa chín lắm, luộc thêm một lúc? Vậy được, luộc thêm một lúc."

Tùng Dung cúi đầu, không nén nổi tiếng cười. Lúc ngẩng lên, anh nhìn cô giữa làn hơi nóng mịt mờ, trên khuôn mặt đong đầy niềm vui, "Dậy rồi à?"

cô vẫn duy trì tư thế biếng nhác, nghiêng đầu cười, tiến lên vài bước ôm cổ anh. Hình bóng mơ hồ khi nãy giờ đây đã trở nên rõ nét, đan vào vầng sáng nhạt màu. Ngón tay cô vẽ lên đường lông mày của anh, cuối cùng quyến luyến nơi chiếc cằm đẹp đẽ.

Ôn Thiếu Khanh mỉm cười để mặc cho cô vuốt ve, sau đó nghe thấy tiếng gọi thánh thót, "Chồng ơi, em yêu anh."

Dứt lời, cô đặt nụ hôn lên môi anh.

Nụ cười đong đầy nét mặt, khung cảnh hòa hợp, tình ý vấn vương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.