Hào Môn Bĩ Thiếu

Chương 34



image

E&B: Strangers Ex

Diêm An Quân biết Thu Đại Đồng có ý định đầu tư thì vô cùng cao hứng, ông ta còn dặn dò Diêm Thiếu Kiệt phải ráng biểu hiện cho tốt, nhất là lúc ở nhà, Thu Đại Đồng có thể đồng ý đầu tư nhất định là vì nể tình Thu Đình Nhã, ít nhất là trong thời gian này không được chọc Thu Đình Nhã không vui.

Dĩ nhiên Diêm Thiếu Kiệt cũng thật vui mừng, chỉ cần tiếp được đầu tư thì bọn họ lập tức có tiếng nói trong dự án Á Mỹ quốc tế, cho dù địa vị không ngang hàng với Diêm Thiếu Liệt, cũng có thể lấy bớt một phần công lao của anh. Chẳng qua là việc bảo anh ta lấy lòng Thu Đình Nhã thì hơi khó làm, bình thường ở nhà anh ta rất ít có cơ hội nói chuyện với Thu Đình Nhã, hơn nữa Diêm Thiếu Kiệt cũng chẳng biết phải nói gì với nàng.

Sau khi Diêm lão gia tử biết được chuyện này thì trong lòng ngũ vị tạp trần, con dâu có thể làm đến mức này có thể chứng minh tình cảm của nó và con trai rất tốt, mới có thể bỏ qua mâu thuẫn trước đây giúp con mình. Nhưng về phương diện khác thì ông cũng hiểu được đây là con trai muốn chia công lao với tôn tử, trong lòng ông nghiêng về tôn tử, nhưng cũng hy vọng con trai cùng với con dâu hoà thuận.

Diêm nãi nãi nhận ra ông có tâm sự liền hỏi nguyên nhân, lão gia tử cũng không giấu diếm, đem suy nghĩ của mình nói cho bạn già. Diêm nãi nãi cũng biết việc này khó phân xử, biện pháp hiện tại là cái gì cũng không nên nói, thuận theo tự nhiên là được rồi. Nhưng lão gia tử vẫn luôn cho rằng như vậy tôn tử bị thiệt thòi.

“Không thì đợi buổi tối A Liệt trở về, ông cùng nó tâm sự xem, đừng để cho thằng bé nghẹn khuất.”

Sau bữa tối lão gia tử gọi một mình Diêm Thiếu Liệt vào thư phòng, hai ông cháu ngồi xuống thì lão gia tử mới mở miệng: “A Liệt, ông nghe nói nhị thẩm con nói là Thu gia có khả năng sẽ đầu tư vào dự án Á Mỹ quốc tế.”

“Gia gia, việc này con đã biết.” Gần đây vì việc này mà nhị thúc có vài phần đắc ý, trong công ty cũng nói Diêm tổng đã kéo về mức đầu tư không nhỏ, anh không muốn biết cũng khó.

“A, vậy con…”

Diêm Thiếu Liệt cười nói: “Gia gia, ngài chớ nghĩ nhiều, nhị thúc có thể kéo đầu tư về là chuyện tốt, nói thế nào thì nhị thúc cũng là vì Diêm thị. Huống chi đây là nhà nhị thẩm đầu tư, có nghĩa là tình cảm của hai người đã khôi phục lại. Hơn nữa Thu gia cũng có ý xoá tan hiềm khích trước kia, đây đều là chuyện đáng mừng, con còn cảm thấy vui vẻ cho nhị thúc đây.”
Advertisement / Quảng cáo


“Con thật sự nghĩ thế sao?”

“Đương nhiên, tuy cũng có khả năng là nhị thúc muốn phân một phần công lao với con, nhưng như vậy thì có sao đâu, thúc ấy là thúc của con, là em ruột của ba ba con, là con trai của gia gia, một chút xíu này sao có thể viết đủ hai chữ họ Diêm, có phải không? Chỉ cần là vì để Diêm thị tốt, con còn hy vọng nhị thúc có thể tranh được thật nhiều công lao với con.”

Nghe anh nói như vậy, Diêm lão gia tử vỗ vỗ vai hắn nói: “A Liệt của chúng ta thật sự hiểu chuyện, con có thể nghĩ như vậy khiến gia gia thật sự vui mừng. Gia gia là sợ con buồn bực, cho dù là nhị thúc con có thể kêu gọi được đầu tư từ Thu gia cũng không tính là gì, có ai không biết khoảng tiền kia đối với dự án này chẳng qua là dệt hoa trên gấm thôi, nói cho cùng thì công lao vẫn là của con.”

“Gia gia cứ yên tâm đi, con là người dễ giận vậy sao?”

Diêm lão gia tử cười nói: “Tốt, tốt, thật tốt!” Trí tuệ của tôn tử như thế không phải người bình thường có thể sánh được.

Hai ông cháu nói chuyện một lúc lâu thì Diêm Thiếu Liệt mới trở về phòng, gia gia là thật tâm yêu thương anh nên mới tìm anh nói chuyện, về phần nhị thúc, hừ, có nhị thẩm ở đây thì căn bản không cần anh vươn tay, Thu gia sẽ đầu tư sao? Có đánh chết anh cũng không tin.

Không thể không khen nhị thẩm diễn xuất quá tốt, gia gia nãi nãi đều bị nàng lừa, không ai có thể nghi ngờ nhị thẩm, dù có là biểu hiện giả dối thì gia gia nãi nãi đều thích kết cục như thế. Nhị thẩm căn bản không nguyện ý giúp nhị thúc, nếu không phải nhị thúc hết lần này đến lần khác yêu cầu, nhị thẩm căn bản không đồng ý.

Tuy việc này nhìn từ bên ngoài không có liên quan nhiều với Diêm Thiếu Kiệt, nhưng chủ ý là do anh ta nhắc tới, hơn nữa anh ta là con trai Diêm An Quân, công lao của Diêm An Quân làm sao mà không có phần của anh ta được? Cho nên vì vậy mà thời gian này Diêm Thiếu Kiệt cũng là đắc ý.

Tất cả những chuyện này Diêm Thiếu Liệt đều thu vào trong mắt nhưng không có nói gì, mà Thu Đình Nhã có nhìn thấy nhưng cũng im lặng không nói.

Hôm nay vừa ăn xong cơm tối thì quản gia Diêm gia báo có điện thoại tìm Thu Đình Nhã, Thu Đình Nhã nhận điện thoại nói vài câu đã cúp máy, lão thái thái liền hỏi nàng là ai gọi tới.

Thu Đình Nhã mỉm cười: “Là mẹ con gọi tới.”

Lão thái thái cũng cười hỏi: “Bà thông gia có chuyện gì sao? Có cần chúng ta hỗ trợ không?”

“Mẹ, không cần đâu, sắp tới sinh nhật của bác gái nên mẹ muốn con đưa đi dạo phố mua sắm, chọn vài món lễ vật tặng bác gái.”

Lão thái thái sửng sốt một chút, sau đó nói: “Nha, đúng rồi, con không nói thiếu chút nữa mẹ cũng quên sắp tới sinh nhật Chi Ảnh.” Lý Chi Ảnh là chị dâu của Tần Ngữ Mai, là bác gái của Thu Đình Nhã, mà còn cùng Diêm lão thái thái quan hệ không tồi.

“Phải đó, trong khoảng thời gian này bận quá, nếu mẹ con không gọi điện thoại đến thì con cũng quên mất, bác gái mà biết nhất định sẽ giận dỗi cho xem.”

Lão thái thái cười, “Không đâu, tính tình Chi Ảnh mà con còn không biết sao, điển hình là càng già càng trẻ con, hôm nay giận ngày mai liền quên. Vậy ngày mai mẹ cùng với mọi người cùng đi, mẹ cũng phải chuẩn bị lễ vật cho bà ấy mới được.”

“Dạ, thế thì ngày mai ba mẹ con chúng ta cùng nhau đi dạo phố.”

“Được.” Diêm lão thái thái rất thân thiết với Lý Chi Ảnh, sinh nhật hàng năm bà đều chuẩn bị một phần lễ vật. Hôm nay bởi vì chuyện ầm ĩ của Diêm An Quân mà quan hệ hai nhà Diêm Tần bị phai nhạt rất nhiều. Ngay cả bà cũng ít qua lại với Lý Chi Ảnh, bà cũng muốn khôi phục một chút mối quan hệ ngày xưa.

Diêm lão gia tử nghe vậy cũng nói: “An Quân, sáng mai không có việc gì thì đi cùng đi.” Ý tưởng của lão gia tử rất đơn giản, Thu gia đầu tư cho con, còn không nhân cơ hội này biểu hiện với mẹ vợ. Buổi sáng ngày mai Diêm An Quân thật sự là có việc, nhưng mà cũng không quan trọng, vừa nghe lão gia tử nói thế lập tức đồng ý. Ông ta cũng hiểu rõ tâm tư của lão gia tử, dĩ nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.

Sáng hôm sau mọi người cũng nhau tụ họp, Tần Ngữ Mai nhìn thấy Diêm An Quân đến cũng không tỏ thái độ, nhưng cũng không cho sắc mặt tốt. Nhưng mà lúc bà nói chuyện với Diêm lão thái thái thì thái độ tốt lắm, mặc dù là ngang hàng nhưng bà so với Diêm lão thái thái nhỏ hơn mười lăm tuổi.

Hai chị em thân thiết đi dạo các cửa hàng, Thu Đình Nhã và Diêm An Quân biến thành hình nền, Diêm lão thái thái cũng coi như nhẹ nhàng thở ra, ít nhất là Tần Ngữ Mai vẫn cho bà mặt mũi. Về phần đối với con trai dĩ nhiên bây giờ không thể lập tức tốt được, nhưng so với lần trước ở bữa tiệc sinh nhật bạn già đã khá hơn rất nhiều.

Chỉ mới đi dạo được vài cửa hàng thì điện thoại của Diêm An Quân reo lên, ông ta nghe máy nói một chút liền cúp, nhưng vài phút sau điện thoại lại reo lên lần thứ hai. Ông ta vừa nói chuyện xong thì Thu Đình Nhã hỏi: “An Quân, anh có chuyện gì thế?”

“Không có chuyện gì đâu, hôm trước có hẹn một khách hàng hôm nay gặp mặt, anh đã bảo Thiếu Kiệt đi xử lý.”

Thu Đình Nhã suy nghĩ một chút lại hỏi: “Vừa gọi điện thoại đến là Thiếu Kiệt đúng không? Có phải là gặp mặt khách hàng có sự cố gì chăng?”

“Không sao, nếu có chút chuyện nhỏ này mà nó xử lý không xong…” Diêm An Quân còn chưa nói hết câu thì điện thoại lại reo, lần này thì thời gian nghe máy khá lâu, Thu Đình Nhã nhìn bóng dáng của Diêm An Quân, thầm nghĩ thằng bé này có phải là cố ý hay không.

Quả nhiên khi Diêm An Quân quay lại thì trên mặt rất khó coi, Thu Đình Nhã không hỏi nguyên nhân, mà nói thẳng: “An Quân, công ty có việc thì anh về trước đi, em đi cùng hai mẹ được rồi.”

Diêm An Quân khó xử, “Đình Nhã, anh đi rồi thì mẹ…” Thu Đình Nhã biết ông ta nói mẹ ở đây là chỉ mẹ của mình.

“Không sao, em sẽ giải thích cho mẹ, công tác quan trọng hơn.” Sau đó lập tức cùng Diêm An Quân đi đến chỗ Tần Ngữ Mai đang xem đồ, “Mẹ, công ty có việc nên An Quân phải đi về trước.”

Diêm An Quân cũng nói: “Mẹ, bên công ty có chút chuyện gấp, cần có con quay về xử lý mới được.”

Không đợi Tần Ngữ Mai lên tiếng, Diêm lão thái thái không hài lòng nói: “Xảy ra chuyện gì? Hôm qua không phải đã nói hôm nay không có việc gì sao?”
Advertisement / Quảng cáo


Thu Đinh Nhã liếc mắt ra hiệu bảo Tần Ngữ Mai đừng lên tiếng, sau đó mới mở miệng giải thích cho Diêm lão thái thái: “Mẹ, Ân Quân quả thật có việc, Thiếu Kiệt đã mấy lần gọi điện thoại tới. Có con cùng với hai người đi dạo phố là được rồi, để cho An Quân về công ty trước đi.”

Diêm lão thái thái nghe vậy càng thêm bất mãn, ngày hôm qua nói đi dạo phố thì thằng bé đó cũng có mặt, dụng ý để con trai cùng đi dạo phố chẳng lẽ nó không biết? Còn mấy lần gọi điện thoại thúc giục, là cố ý sao? Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt khó xử của con trai, bà cũng sợ công ty quả thật có việc gấp nên chỉ nói vài câu liền thả người.

Không phải là Tần Ngữ Mai nói cái gì khó nghe, nhưng cũng nói vài câu tỏ vẻ bà có chút không vui, Thu Đình Nhã dỗ vài câu mới xong, Diêm An Quân rốt cuộc cũng có thể thuận lợi rời đi, mà Thu Đình Nhã cùng với hai người tiếp tục đi dạo phố.

Đi dạo đến khu bán trang sức châu báu, Diêm lão thái thái nhìn trúng một sợi dây chuyền, Lý Chi Ảnh thời trẻ chính là một đại mỹ nhân, nhất là cái cổ cùng xương quai xanh vô cùng xinh đẹp. Bởi vậy Lý Chi Ảnh cực kỳ thích mang dây chuyền và vòng cổ, lão thái thái nhìn sợi dây chuyền tinh xảo, chiều dài vừa vặn chạm xuống xương quai xanh, phối cùng với mặt ngọc bích hình giọt nước hết sức thanh lịch sang trọng. Tần Ngữ Mai cũng biết sợi dây rất đẹp, Thu Đình Nhã nhìn thoáng qua giá cả thầm nghĩ mẹ chồng đúng là rất có lòng.

Đợi khi thanh toán hoá đơn và đóng gói sợi dây chuyền xong thì cả ba một lần nữa quay lại khu bán quần áo, Tần Ngữ Mai và Diêm lão thái thái đi vào chọn lựa, Thu Đình Nhã có điện thoại gọi tới nên không cùng bọn họ đi vào. Điện thoại là Diêm An Quân gọi đến, hỏi mẹ vợ với mẹ ruột có giận hờn gì không, Thu Đình Nhã nói không có chuyện gì, còn nói mẹ chồng vừa mua một sợi dây chuyền giá cả xa xỉ, hiện tại hai người còn đang đi chọn quần áo. Diêm An Quân nghe không có chuyện gì cũng an tâm.

Nếu thật sự lo lắng hai người bọn họ tức giận, vậy sao còn đi? Nếu thật lòng không muốn đi cần gì phải bày ra vẻ mặt khó xử với nàng? Muốn che giấu cảm xúc đối với một thương nhân trên thương trường nhiều năm có khó khăn sao, chuyện công ty có bao nhiêu bận rộn thì nàng không biết, nhưng ngày hôm qua ba chồng nói ông ta cùng nhau đi dạo phố cũng không có từ chối, có thể thấy được công việc không đến mức cần phải để ông ta quay về giải quyết. Huống chi trong công ty còn có ba chồng, nói cho cùng là vị trí của nàng trong lòng ông ta không quan trọng, ít nhất không quan trọng bằng công ty hay Diêm Thiếu Kiệt.

Thu Đình Nhã xoay người chuẩn bị đi vào cửa hàng thì nhìn thấy có hai người đi ra từ cửa hàng bên cạnh, một người phụ nữ ăn diện diêm dúa nàng không biết, nhưng người phụ nữ sang trọng kế bên thì nàng hết sức quen thuộc. Mà hai người này nhìn thấy Thu Đình Nhã cũng kinh ngạc, cái này đúng là oan gia ngõ hẹp!

“Không nghĩ tới có thể gặp được Diêm thái thái ở đây nha?”

Thu Đình Nhã nhìn thoáng qua hai người khác đang thử quần áo trong cửa hàng, ánh mắt loé lên, sau đó nhìn hai người trước mắt không một chút khách khí cười nhạo nói: “Hạ Tình Mai, cô nghĩ đây là đâu? Ăn mặc nhân mô cẩu dạng* cũng dám đi vào, không nhìn lại coi giá cả có mua nổi hay không?”

Một lần nữa Thu Đình Nhã lại đảo điên quan niệm của Hạ Tình Mai đối với các phu nhân hào môn phú quý, những câu châm biếm hạ thấp người khác không ngờ cũng được thốt ra từ miệng Thu Đình Nhã. Không đợi Hạ Tình Mai mở miệng, người đàn bà đi cùng cô ta đã gào lên: “Cô sao có thể ăn nói như vậy? Cái gì mà nhân mô cẩu dạng? Mấy thứ này quý giá lắm sao? Tại sao chúng tôi không mua nổi chứ?”

“Chị kích động cái gì nha? Chó không sủa sẽ không cắn người, có mua được hay không cũng đâu cần ồn ào như vậy, còn cố làm ra vẻ, không sợ hù chết người à!”

“Cô, cô nói là là chó? Cô nhìn lại cô mà xem có giống tiểu thư hào môn? Quý phu nhân? Nhìn lại cô đi, mấy cái quần áo này một chút phong thái cũng không có, chỗ nào xứng được với An Quân hả?” Thu Đình Nhã nghe liền biết người này với Hạ Tình Mai khẳng định quan hệ cực tốt, không ngờ ngay cả chuyện Diêm An Quân cũng biết.

Hôm nay nàng muốn đi dạo phố, mẹ của nàng lại rất thích đi khắp nơi, cho nên nàng cố ý mặc quần áo đơn giản thoải mái, quần lanh màu trắng, áo len dệt cổ chữ V, chân mang một đôi giầy bệt, người không quen biết nàng nhìn bộ quần áo này khó mà đoán được thân phận của nàng.

Nhưng bộ quần áo này là do chị dâu họ của nàng đi nước ngoài tham dự tuần lễ thời trang mua tặng nàng, vóc dáng nàng vốn cao gầy, nàng còn nhớ lúc mình mặc bộ quần áo này chị ấy còn khen ngợi không dứt. Còn nói nàng có dáng người tỷ lệ hoàn mỹ như vậy, có thể đem bộ quần áo đơn giản mặc cực kỳ có có phong thái. Nhưng người đàn bà trước mắt này nói cái gì? Không có phong thái? Thu Đình Nhã hết chỗ nói rồi, nàng với người đàn bà này không có chung thẩm mỹ, cho nên căn bản không thể nào nói chung đề tài được.

Hạ Tình Mai bây giờ đúng là rất phong thái, trên người mặc bộ đồ không biết là thương hiệu gì, trên tai còn mang hoa tai đính một viên trân châu thật to, cổ cũng mang một cái vòng trâu châu, mà nhẫn cũng là trâu châu, cổ tay bên này thì mang một chiếc đồng hồ nàng không biết của thương hiệu nào, mà cổ tay kia còn mang một vòng trâu châu. Đây đúng là phong thái quý phu nhân nha, nhưng nàng rất muốn hỏi quý phu nhân này đang ở thời đại nào thế?

Người đàn bà kia thấy Thu Đình Nhã không lên tiếng thì cho rằng mình vạch trần được người ta, còn đụng đụng Hạ Tình Mai đứng kế bên, Hạ Tình Mai cũng không lên tiếng. Có người giúp cô ra hết giận thì cần gì bản thân phải xuất đầu, cho dù Thu Đình Nhã cáo trạng lại cho Diêm An Quân thì cô ta cũng biện minh được, người khác nói thì cô ta có thể bịt miệng lại được sao?

“Tôi xem cô so với A Mai còn kém xa, tôi nói cho cô biết nhé, Thiếu Kiệt cho A Mai rất nhiều tiền, đừng nói mấy thứ kia mà cho dù có đắt hơn cô ấy cũng mua được.”

Thu Đình Nhã nghe nói thế, ánh mắt trừng lớn, “Chị nói gì? Thiếu Kiệt lén gặp cô ta?”

Người này không biết đã chọc đến hoạ, còn kiêu ngạo giùm bạn tốt: “Dĩ nhiên, A Mai là mẹ của Thiếu Kiệt, An Quân nói không cho gặp chẳng qua là lừa cô thôi.”

Từ khi bị Thu Đình Nhã tát mặt, Hạ Tình Mai vẫn luôn tìm cơ hội báo thù, cứ ngỡ là dựa vào truyền thông đả kích nàng một phen, không nghĩ rằng lại khiến cho cô ta không gặp được con trai, cô ta sao lại không giận? Hôm nay vừa vặn gặp phải nàng, lại chỉ có một mình nàng, nếu không gây khó dễ thì cô ta thật là có lỗi với bản thân. Cho nên bạn tốt lên tiếng thì cô ta ngược lại là đứng một bên xem kịch vui.

Vừa được bạn tốt nâng cao nên Hạ Tình Mai đang có vài phần đắc ý, nhưng khi nghe Thu Đình Nhã hỏi lại lập tức hoảng sợ. Cô ta vừa ngây người một lúc đã bị bạn tốt nói ra, có muốn ngăn cản cũng không kịp. Mà bạn tốt lại chỉ muốn giúp cho cô ta hết giận nên mới cố ý nói vậy, nhưng lại không biết lời này mang tới phiền phức lớn cho Hạ Tình Mai.

Diêm An Quân đã cảnh cáo mình không được gặp mặt con trai, qua sự kiện lần trước quả thật cô ta yên tĩnh một thời gian, người cũng tiều tuỵ không ít. Bạn bè đến thăm nhìn thấy cô ta đều bị hù sợ, nhưng cô ta cũng nghe theo lời khuyên của bạn bè, so với mỗi ngày muốn chết muốn sống, còn không bằng sống cho thật tốt. Cho dù hiện tại không gặp được con trai thì sao? Cô ta nói sao cũng là mẹ ruột Thiếu Kiệt, Diêm An Quân muốn để Thiếu Kiệt kế thừa Diêm thị, chỉ cần con trai nắm giữ Diêm thị thì ngày lành của cô ta tới rồi.

Cho nên Hạ Tình Mai bắt đầu bảo dưỡng bản thân, nhưng bất luận là làm đẹp hay mua quần áo đẹp đều phải cần tiền, quán cà phê kinh doanh không tốt lắm, trong tay cô ta cũng không có bao nhiêu tiền. Thật sự không có cách nào khác ngoài trộm gọi điện thoại cho con trai, Diêm Thiếu Kiệt lập tức cho cô ta tiền. Lúc đó Hạ Tình Mai vui sướng như điên, Diêm An Quân cấm gặp con trai thì sao, nhưng con trai vẫn lén tới gặp mình, còn cho mình không ít tiền. Cho nên hôm nay Hạ Tình Mai mới có thể đến đây dạo phố, lại không ngờ rằng còn đụng tới Thu Đình Nhã.

“Cô nói cái gì? Diêm Thiếu Kiệt dám lén lút gặp cô ta?” Bọn họ cùng lúc quay lại nhìn phía sau, Tần Ngữ Mai vung túi xách chứa đồ mua được đập vào đầu Hạ Tình Mai. Tuy bên trong chỉ có vài bộ quần áo, nhưng túi mua xách dù sao cũng làm bằng giấy các-tông, vẫn rất là đau.

“Cái loại tiểu tam không biết xấu hổ như cô, cho rằng Thu gia không có ai phải không? Dám ức hiếp con gái của Tần Ngữ Mai này, hôm nay không cho cô sáng mắt ra thì bà đây không phải họ Tần.” Nói xong, Tần Ngữ Mai giơ chân lên đạp hướng lên đùi Hạ Tình Mai, có lẽ đạp trúng khớp đầu gối, Hạ Tình Mai lập tức quỳ xuống đất.

“Cái bà già này, dám đánh người hả, tôi muốn báo án!” Bạn tốt của Hạ Tình Mai la ầm lên ngồi xổm xuống đỡ người đứng dậy.

Lửa giận của Tần Ngữ Mai lập tức tăng vọt, dám gọi mình là bà già, một lần nữa lại giơ chân lên đạp người đàn bà kia, cả hai người thế là cùng nhau ngã ra đất. Bà chỉ vào người đàn bà kia: “Báo án, được nha, mày báo đi, bà muốn nhìn xem cảnh sát xử lý loại tiểu tam không biết xấu hổ này ra sao, đồ lẳng lơ!”

Diêm lão thái thái thấy tình hình không ổn lập tức chạy tới kéo người, lúc nãy bà cùng Tần Ngữ Mai bên trong cửa hàng thử quần áo thì nghe thấy bên ngoài hình như có người cãi nhau. Hai người bọn họ cũng không thuộc dạng nhiều chuyện, cho nên vẫn ở trong chọn quần áo, kết quả vừa đi ra đã nghe câu nói như vậy, đừng nói là Tần Ngữ Mai, ngay cả bà cũng tức giận.

Tần Ngữ Mai quay sang hỏi Thu Đình Nhã: “Đình Nhã, đây là sao? Không phải nói là Diêm An Quân không cho mẹ con nó gặp nhau sao? Nó cố ý gạt con đúng không? Diêm gia có biết chuyện này không?”

“Mẹ, con, con cũng không biết đây là chuyện gì.” Thu Đình Nhã khó xử nhìn sang mẹ chồng, Diêm lão thái thái cũng sửng sốt, việc này bà cũng không rõ mà!
Advertisement / Quảng cáo


“Bà thông gia, đừng nóng giận, việc này đợi về đến nhà tôi nhất định sẽ hỏi cho rõ ràng.”

Tần Ngữ Mai cười lạnh một tiếng: “Hỏi rõ ràng? Con của chị cứ như vậy mà lừa gạt con gái của chúng tôi sao? Đình Nhã nhà chúng tôi chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với Diêm gia, nếu không thì tại sao ba ba nó còn có thể đồng ý đầu tư cho Diêm An Quân, Diêm gia các người đừng có khinh người quá đáng!”

Diêm lão thái thái chẳng khác nào người câm ăn trúng hoàng liên*, muốn nói là lừa thì bà cũng là bị lừa mới đúng chứ? Tần Ngữ Mai lập tức lấy ra điện thoại bấm số gọi, “Đại Đồng, chúng ta không cần đầu tư cho Diêm gia nữa, có tiền thà cho ăn mày cũng không cho Diêm An Quân…” Tần Ngữ Mai tức giận xả hết ra, kể hết chuyện bên này cho Thu Đại Đồng nghe, sau đó lập tức cúp điện thoại.

Diêm lão thái thái cũng trợn tròn mắt, chuyện gì thế này? Đầu tư sắp tới được tay con trai lại bị người đàn bà này phá hỏng, hai vợ chồng vừa mới khôi phục tình cảm cũng xong luôn, quan hệ hai nhà Diêm Thu vừa hoà hợp một chút cũng tan rã, bà chỉ vào Hạ Tình Mai mắng: “Cô sao lại không biết xấu hổ như vậy? Cô cho là loại tiểu tam như cô sẽ được cưới về làm bà cả? Nói cho cô biết, cho dù tôi chết cũng đừng mong bước vào Diêm gia, muốn gặp con trai đúng không? Được, hôm nay tôi cho nó về làm con trai cô, Diêm gia chúng tôi không thiếu con cháu, càng không cần thiết có con của cô.”

Lúc nãy bị Tần Ngữ Mai đánh, Hạ Tình Mai còn muốn đáp trả, nhưng nghe bọn họ nói chuyện thì cô ta biết đã xảy ra chuyện. Người trước mắt này là mẹ ruột Diêm An Quân, cô ta mới đầu còn cho là chỉ có một mình Thu Đình Nhã cho nên mới dám dung túng bạn tốt gây sự. Nào biết được còn có hai người này đi cùng, hơn nữa cô ta vừa nghe nói, hình như Thu gia đầu tư tiền gì đó cho Diêm An Quân, hiện tại thì coi như là ngâm nước nóng rồi. Nhớ tới thái độ lần trước của Diêm An Quân, Hạ Tình Mai vô cùng sợ hãi.

Mà ngay cả người bạn tốt kia của cô ra cũng thành thật hẳn, ả có thể la hét với Thu Đình Nhã thậm chí là Tần Ngữ Mai, nhưng Diêm lão thái thái thì không được, A Mai muốn sau này vào được Diêm gia nhất định phải lấy lòng lão thái thái. Nhưng việc này hình như đã bị ả làm phá huỷ.

Thu Đình Nhã vẫn là bộ dáng rũ xuống mi mắt, khoé miệng lên giơ lên độ cong nhợt nhạt.

__________________

Người câm ăn hoàng liên: tương tự như có miệng mà không thể nói, người câm ăn phải hoàng liên đắng cũng không nói ra được.

Nhân mô cẩu dạng: bên ngoài đứng đắn nhưng bên trong thì thối nát.
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.