Hệ Liệt Thực Hoan Giả Yêu Về Quyền Sơ Nhược

Chương 1-1-2: Vết hôn (2)



Mở cửa ra, Quyền Sơ Nhược đổi dép vào nhà rồi đi cất cặp công văn. Đây là một căn nhà hai trăm mét vuông, ba phòng ngủ hai phòng làm việc hai phòng vệ sinh, sửa sang theo phong cách Châu Âu thuần khiết..

Gian phòng dọn dẹp rất sạch sẽ, sàn nhà trơn bóng như mới. Quyền Sơ Nhược đưa tay kéo tờ giấy ghi chép dính vào trên ván cửa xuống, vừa đi vừa nhìn. Ở trên đường về nhà của cô, Lục Cảnh Hanh đã sắp xếp người tới đây "Bố trí hiện trường"  .

Trên bếp lò ở phòng bếp đang mở lửa nhỏ để hầm canh. Quyền Sơ Nhược trở lại phòng ngủ chính, sau khi đẩy cửa phòng ra, đầu lông mày thanh tú nhíu lại.

Giường lớn ở phòng ngủ, mới đổi gra giường, hai cái gồi đầu xếp chỉnh tề được dựa chung một chỗ rất  tương thân tương ái. Trên giường còn có áo sơ mi nam, cà vạt và đồ lót rải rác bất quy tắc, thuận theo mép giường kéo dài đến sàn nhà. 

Quyền Sơ Nhược cau mày, ánh mắt thoáng qua vẻ tàn khốc. An bài người, thật đúng là tỉ mỉ chu đáo, làm tròn bổn phận. 

Leng keng ——

Nhà chuông cửa vang, Quyền Sơ Nhược đi tới bên cửa, nhẹ nhàng mở cửa chính ra. Khi cô nhìn thấy người ngoài cửa, vốn là đang căng thẳng trong nháy mắt khóe miệng cong lên, "Mẹ, mẹ đã tới."

Đứng ngoài cửa lớn là trưởng bối cao quý, không phải là người ngoài, là mẹ chồng Quyền Sơ Nhược và là mẹ của Lục Cảnh Hanh, Mẫn Tố Tố.

"Ôi, Sơ Nhược con trở về rồi à." Mẫn Tố Tố xách theo túi xách LV kiểu mới nhất, cười đi vào cửa.

Quyền Sơ Nhược đóng cửa lại, chủ động lấy dép cho mẹ chồng, bày ra, "Mới vừa xuống máy bay không lâu."

"Phòng rất sạch sẽ." Mẹ chồng thay dép xong, thân thiết lôi kéo tay của cô đi vào trong, "Cảnh Hanh nói hôm nay con mới về nhà, mẹ cố ý ghé thăm con một chút."

"Cám ơn mẹ." Quyền Sơ Nhược cười không lộ răng, thần thái tự nhiên đi theo bà vào trong nhà.
Advertisement / Quảng cáo


Mẫn Tố Tố thấy gian phòng dọn dẹp chỉnh tề, thoả mãn mà gật gật đầu. Bà lôi kéo tay con dâu, không hề cấm kị đẩy cửa phòng ngủ chính ra, trên mặt trang điểm tinh sảo thoáng chốc trầm xuống: "Chuyện này......"

"Mẹ, " Quyền Sơ Nhược cong môi, vẻ mặt không hốt hoảng chút nào, "Bình thường Cảnh Hanh đều như vậy, Anh ấy thay quần áo luôn là kén cá chọn canh."

Nghe được lời của cô..., Mẫn Tố Tố rất là tán thành gật đầu một cái, nói: "Đây là, đứa nhỏ Cảnh Hanh này từ nhỏ đã biết làm đẹp! Nhưng mà điều này cũng là di truyền từ mẹ... Quan điểm của Cảnh Hanh chúng ta luôn luôn tốt!"

Khóe miệng Quyền Sơ Nhược giữ vững nụ cười ưu nhã, nụ cười không nhìn ra hỉ nộ.

"Mùi gì vậy?" Mẫn Tố Tố cau mày, nhìn về hướng phòng bếp, "Con đang nấu canh?"

"Dạ, " Quyền Sơ Nhược đưa tay vỗ vỗ bả vai mẹ chồng, xoay người đi tới phòng bếp, "Mẹ ngồi xuống trước, con đi xem canh một chút."

"Đi đi." Mẫn Tố Tố cười khẽ, ánh mắt nhìn cô ôn hòa.

Phòng ngủ xác thực rất loạn, Mẫn Tố Tố để ví da xuống, bắt tay vào dọn dẹp quần áo con trai. Đứa nhỏ này bình thường quan điểm rất cao, mặc quần áo cũng bắt bẻ, làm việc cũng bắt bẻ, chọn phụ nữ càng bắt bẻ.

Ở nhà Lục Cảnh Hanh nhỏ nhất, tất cả mọi người đều cưng chiều anh. Mẫn Tố Tố thương anh nhất, nhưng không ít lần bị anh chọc tức. Nhắc tới cũng kỳ quái, mặc dù con trai nhỏ đối nghịch với bà khắp nơi, nhưng trong chuyện lấy vợ, hai mẹ con ngược lại rất ăn nhịp với nhau.

Con gái lớn nhà họ Quyền, cần học vấn có học vấn, muốn gia thế có gia thế. Mặc dù tính cách sai lệch một chút, nhưng những điều kiện khác mọi thứ phù hợp với tiêu chuẩn con dâu nhà họ Lục, mẹ chồng như bà nhìn một cái liền chọn trúng.

Mẫn Tố Tố khom lưng nhặt áo sơ mi trên sàn nhà lên, thuận tiện quan sát bố trí căn phòng ngủ này. Bà là người từng trải, dù sao cũng có kinh nghiệm, trước tiên bắt đầu kiểm tra phòng tắm.

Advertisement / Quảng cáo


Khăn lông hai cái, một bộ đồ dùng rửa mặt, trong sọt quần áo ở phòng tắm chất đống quần áo, trong góc còn treo móc đồ lót phái nữ. 

Ừ, cũng không tệ lắm.

Mẫn Tố Tố hài lòng lui ra ngoài, ngược lại quan sát phòng ngủ. Trên giường lớn bày gối đầu của hai người, bà thuận tay nhặt đồ lót của con trai lên, lại thấy ngăn kéo của tủ đầu giường mở một nửa ra.

"Mẹ!"

Quyền Sơ Nhược từ phòng bếp ra ngoài, không thấy mẹ chồng thì đi tới phòng ngủ tìm người. Cô nhìn thấy mẹ chồng cầm trong tay thứ gì, hiển nhiên sắc mặt không có sự ôn hòa như vừa rồi.

"Sơ Nhược." Mẫn Tố Tố mở miệng, ngoắc tay với cô.

Quyền Sơ Nhược đi tới, liếc thấy nắm đồ trong tay bà, trong nháy mắt cau mày.

Mẫn Tố Tố thở dài, chỉ chỉ cái hộp trong tay, nói: "Khó trách con cùng Cảnh Hanh kết hôn cũng một năm còn chưa có động tĩnh, thì ra là hai người các con vẫn dùng cái thứ này?"

Quyền Sơ Nhược nhìn chằm chằm bao cao su mà mẹ chồng nắm ở trong tay, tròng mắt đen nhẹ nheo lại.

Mẹ nó!

Thứ này cũng dám để trong ngăn kéo của cô?!

Giây lát, cửa chính vang động, một âm thanh từ tính vang lên, "Mẹ, con đã trở về."
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.