Hoặc Loạn Quỹ Tích - Qũy Đạo Hỗn Loạn

Chương 47: Kẻ Được Chọn bị giam lỏng



Bị áp suất của Snape làm rung động, rốt cuộc Fudge tỉnh táo lại, lão phất phất tay, “Đưa Harry Potter đến St Mungo chữa trị trước. Phong tỏa Hogsmeade, đuổi học trò về Hogwarts, Thần Sáng phân đội gác ở cửa vào, không cho phép bất cứ ai ra vào.”

“Giáo sư Dumbledore!” Lúc này, Hermione, Ron vất vả chạy ra từ bão tuyết, sự xuất hiện của hai người làm giảm bớt không khí khẩn trương ở hiện trường, “Bady! Tốt quá, rốt cuộc cũng tìm thấy hai đứa rồi!”

Bản mặt Fudge càng nhăn hơn, ”Dumbledore, rốt cuộc Hogwarts của mấy người xảy ra chuyện gì? Học trò còn cả trẻ con! Chúng không nên xuất hiện ở đây!”

“A, tôi cho rằng chúng biết đúng mực.” Dumbledore gật đầu với McGonagall, người kia hiển nhiên không buông Harry ra, tuy rằng không ai biết tại sao Harry lại xuất hiện ở nơi này, nhưng bất kể ra sao không thể để cậu rời khỏi tầm mắt của người phe mình được.

“Harry…? Harry không ở quảng trường Grimmauld…”

Ron vừa định bước lên xem rốt cuộc có chuyện gì nhưng bị Dumbledore đè vai lại, “Trò Weasley, trò Granger, hai trò không đi cùng hai đứa trẻ trở về Hogwarts sao?”

“Daddy?” Cô bé nhìn cha mình.

Bộ mặt SNAPE cứng ngắc nhưng cơ thể đã thả lỏng rất nhiều, ”Đi thôi, papa con sắp tỉnh rồi, ta sẽ nhanh chóng trở về.”



“Giáo sư Dumbledore, con thật sự không biết chuyện gì đã xảy ra… Con, con có một cơn ác mộng dài, sau khi tỉnh lại đã ở chỗ này!” Harry khẩn trương nhìn bác sĩ St Mungo bận rộn vây quanh mình, và vài nhân viên Bộ Pháp thuật thì mang vẻ mặt lạnh lùng.

“Cậu Potter không có dấu hiệu bị ếm Lời nguyền Độc đoán. Tình trạng sức khỏe cậu ấy tương đối yếu, nhưng không có vấn đề gì lớn, trừ vết sẹo trên trán cậu ấy thì…” Trải qua thảo luận, một vị bác sĩ kinh nghiệm phong phú tuyên bố kết quả, “Đây là dấu vết lưu lại của một pháp thuật hắc ám vô cùng mạnh, nên chúng tôi còn nghi vấn ở đây. Nhưng vì trước giờ không có tiền lệ, trong thời gian ngắn không thể cho ra kết luận…”

SNAPE nhíu mày, cũng không nghe đối phương lảm nhảm tiếp, nhìn vết sẹo tia chớp của Kẻ Được Chọn, hiện giờ sức mạnh của Voldemort cao hơn Kẻ Được Chọn rất nhiều, đối với Voldemort mà nói khống chế cậu ta quá dễ dàng, nếu không nghĩ cách lấy mảnh linh hồn trong đầu cậu ta ra, sự việc sẽ phát triển đến mức không thể cứu vãn được nữa.

“Đừng lo lắng, Harry, chuyện này trò không sai, nhiệm vụ lớn nhất bây giờ của trò là tĩnh dưỡng, chỉ có nghỉ ngơi tốt, mới có thể không để Voldemort lợi dụng cơ hội. Chúng ta ở đây, trò không cần nghĩ nhiều.” Dumbledore vỗ vỗ tay Harry.

Harry nhếch miệng, cậu có rất nhiều lời muốn nói, nhưng ông Fudge bộ trưởng Bộ Pháp thuật còn ở đây, và Barty thì nhìn cậu chằm chằm không thân thiện gì, cậu biết mình không thể hỏi nhiều, đành phải miễn cưỡng gật đầu, cầm lấy độc dược bác sĩ St Mungo đưa cho, uống hết.

Nhìn Harry chậm rãi ngủ, dưới sự kiên trì của Dumbledore, McGonagall ở lại St Mungo chăm sóc Harry. Mọi người ra khỏi phòng bệnh, Fudge phân phó Thần Sáng coi chừng nơi này, không cho phép bất cứ ai tự tiện ra vào phòng bệnh, bao gồm cả người bệnh bên trong – Harry biến thành người bệnh bị giam lỏng.

“A, Dumbledore, tôi còn vài chuyện chắc là ngài biết.” Sắp rời khỏi St Mungo, Barty liếm liếm khóe miệng, lấy tư thái của kẻ chiến thắng lé mắt nhìn Dumbledore, “Về bài thi thứ hai vật báu quán quân của Thi đấu Tam Pháp thuật, chỉ sợ sẽ phải mượn giáo sư Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám Harry Evans của các ngài rồi.”

Bước chân Dumbledore dừng lại một chút, ngăn cản hơi lạnh của SNAPE ở phía trước, nhìn ông ta thong thả trả lời, “Từ trước tới giờ không có tiền lệ giáo sư tham gia cuộc thi Tam Pháp thuật.”

“Không có bất cứ pháp luật nào quy định giáo sư không thể làm vật báu cuộc thi Tam Pháp thuật, từ biểu hiện của quán quân Fleur Delacour trước đó, chúng ta đều có thể thấy cô cố chấp với giáo sư Evans thế nào mà!” Barty ngâm nga nói, có ý khác liếc SNAPE một cái, “Trừ lần đó ra không gì có thể ảnh hưởng tới cô ta, nên tôi cho rằng, chỉ khi Evans làm vật báu, mới có thể đạt được mục đích bài thi thứ hai.” Ông ta lại hướng về SNAPE nhếch môi, “Anh nói xem đúng không?”

“Severus.” Dumbledore nắm chặt cánh tay SNAPE, mở to mắt nhìn Barty biến mất trong lò sưởi.

“Đừng coi tôi là Gryffindor xúc động ngốc nghếch.” SNAPE dùng sức giãy tay cụ ra, “Tốt nhất ánh mắt của cụ đừng rời khỏi Kẻ Được Chọn, cầu cho nó nghe lời mà làm theo từng bước tính toán của cụ, một bước vô ý, cẩn thận kẻo Voldemort hủy cả ván cờ của cụ đó.” Không nhìn Dumbledore, SNAPE ném bột floo, “Văn phòng giáo sư Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám Hogwarts.”

“Daddy!” SNAPE còn chưa đứng vững, con gái đã nhào vào trong ngực y.

“Tình trạng Harry không tốt sao?” Một tay HARRY đặt lên vai con đỡ đầu, một tay kéo con gái về, SNAPE ổn định lại.

“Mau chóng chuẩn bị lấy mảnh linh hồn ra.” SNAPE rung áo chùng phủi bụi, “Bản thân ta không quan tâm tới sống chết của Kẻ Được Chọn, nhưng thằng nhóc đó ảnh hưởng đến em.” Trực tiếp ném một cái Scourgify lên người, lúc này SNAPE mới ôm lấy con gái, “Còn nữa, bài thi thứ hai là vật báu của quán quân…”

“Em biết.” Thanh niên mắt xanh bình tĩnh tiếp lời, “Nếu Voldemort đã gấp như vậy, sao em có thể để hắn thất vọng được chứ?”



Harry không có việc gì ở St Mungo vài ngày, mặc dù mỗi ngày đều có người đến thăm cậu, giáo sư McGonagall, Sirius, Lupin, Evans,… đem theo rất nhiều sách để giết thời gian, nhưng trong lòng lại càng nôn nóng. Hogwarts đã sớm khai giảng, cậu bị nhốt trong này không biết khi nào mới có thể trở về.

Nhiều bác sĩ vây quanh cậu thảo luận từng phương án trị liệu, nhưng không một người nào dám thật sự hành động, mỗi ngày ngoài việc bắt uống một đống độc dược không liên quan, còn quản lí chế độ ăn uống rất nghiêm khắc, làm đầu óc cậu càng choáng váng hơn thì không có bất cứ hiệu quả nào. Cậu đã sớm biết vết sẹo trên trán không phải ai cũng có thể giải quyết được, ngay cả Evans và Prince đến từ tương lai cũng không thể, huống chi nhóm bác sĩ không biết rõ sự thật này.

“Harry, đây là bút ký mấy ngày nay, cậu nhất định phải xem, lần sau mình sẽ kiểm tra cậu.” Hermione đặt một chồng sách vở lớn lên tủ đầu giường, thậm chí Harry còn nghe được tiếng rên rỉ của cái tủ vì đã gánh chịu sức nặng lớn đó.

“Mình sắp phiền chết rồi!” Harry xoay đầu không nhìn núi sách kia, “Khó khăn lắm các cậu mới đến thăm mình rồi đem theo mấy thứ này?”

“Bên ngoài kiểm tra rất nghiêm khắc, không thể mang thức ăn nào hết, ngay cả số sách đó đều là bản sao chép ý.” Ron bất đắc dĩ kéo túi áo trống rỗng ra cho Harry xem, chứng minh mình không có giấu thứ nào.

“Dù như vậy cậu cũng không thể bỏ bài tập được.” Hermione nghiêm mặt nhìn xung quanh, rốt cuộc cô bé không nhịn được mắng, “Sao họ có thể như thế! Đây đúng là giam lỏng!” Nhân viên giám thị bị mắt cô bé nhìn chằm chằm vẫn cố chấp đứng đó không chút phản ứng.

“Cậu mới biết à!” Mặt Harry nhăn thành một đống, “Chỉ cần mình có thể trở về, cậu muốn mình đọc sách và làm bài tập nhiều hay ít mình cũng đồng ý!” Cậu chờ mong nhìn về phía Ron, hy vọng đối phương có thể nghĩ chút biện pháp. Ron nhún vai ra vẻ không thể giúp, nơi này được bảo vệ rất nghiêm.

Cuối cùng Hermione trừng nhân viên giám thị một cái, chỉ phải áp dụng chính sách bỏ qua, “Đúng rồi, Harry, mình nghĩ hẳn cậu chưa biết, bài thi thứ hai của Thi đấu Tam Pháp thuật diễn ra trước đó.”

Harry ngẩn người, “Tạị sao?”

“Còn không phải cái dấu hiệu hắc ám kia à!” Ron nói lớn tiếng nhận được ánh nhìn chăm chú từ đám nhân viên giám thị, cậu ho khan vài tiếng hạ giọng, “Hơn nữa hai trường kia sợ bị dính líu, định hoàn thành trận đấu sớm một chút để về nước. Cậu biết không, bây giờ chưa ai dám đi Hogsmeade cả.” Ron cười nhạo bĩu môi, “Bọn họ thật không có tiền đồ!”

“Chính cậu cũng không không dám đi đó.” Hermione nguýt cậu chàng một cái.

“Ai nói mình không dám đi!” Mặt Ron đỏ bừng, “Mình chỉ… Mình chỉ không cần đi! Đúng, không cần phải đi!”

Thấy đề tài sắp lạc không biết tới nơi nào rồi, Harry vội vàng khoát tay, “Vậy bài thi thứ hai là gì? Có gợi ý không?”

“Là quả trứng vàng của rồng đó. Mình không biết bên trong có cái gì, hiện tại chúng mình rất ít tiếp xúc với Malfoy.”

Harry không hỏi tiếp, cậu đắn đo chờ Evans đến để hỏi kỹ lại một chút, mấy chuyện đó tương lai đã từng xảy ra, hẳn anh ấy biết rất rõ, huống chi, khi nào mình trở về Hogwarts còn chưa xác định. Harry u buồn nhìn ánh sáng mặt trời mờ ảo ngoài cửa sổ.

Nhưng mà, mãi cho đến ngày bài thi thứ hai cuộc thi Tam Pháp thuật, Harry cũng không đợi được Evans, hỏi những người khác, họ chỉ nói gần đây rất bận, Sirius dường như cũng rất lo lắng, lại không chịu nói cho Harry biết bất cứ tin tức có ích nào, chuyện này làm Harry rất sốt ruột.

Trong cái phòng bệnh nào đó ở St Mungo, hôm nay thật hiếm khi không có người đứng trong góc phòng giám thị Harry, nhưng ngoài cửa vẫn có người trông coi như cũ, Harry bị giam lỏng không ra được, đành buồn bực mở mở sách, chờ kết quả bài thi thứ hai. Chẳng biết tại sao, trong lòng cậu có một loại dự cảm xấu.

Đúng lúc này, cửa mở, nhỏ cái đầu nhỏ tiến vào dò xét, “Anh Harry?”

“Bady?” Harry vừa mừng vừa sợ, từ khi cậu vào St Mungo, đây là lần đầu tiên cô bé này đến thăm cậu, chẳng qua hôm nay chính là cuộc thi Tam Pháp thuật, sao bé lại xuất hiện ở đây vào thời điểm này? Không phải nói là Evans cũng tới đây chứ? “Mình em thôi hả? Papa em đâu?” Nhìn bé vào phòng rồi cẩn thận đóng cửa lại, Harry tò mò hỏi.

“Daddy đang nói chuyện phiếm với mấy vị bác sĩ.” Cô bé nở một nụ cười ngọt ngào.

Vài giây sau Harry mới kịp phản ứng được daddy trong miệng bé chính là Prince, cơ mặt cứng lại một chút, người kia không vào thì tốt hơn…

Cô bé ngồi trên giường bệnh quơ chân, nghiêng đầu liếc Harry, “Anh Harry muốn ăn kẹo không?” Bé lấy kẹo trong túi ra đặt bên cạnh, kẹo màu sắc sặc sỡ vô cùng nổi bật và thu hút trên ga giường màu trắng, hấp dẫn rất lớn đối với người bị quản lý chế độ ăn uống như Harry.

Nuốt một ngụm nước bọt, Harry có chút khó hiểu bé mang thức ăn vào như thế nào, ngay lập tức khuôn mặt đen kia của Prince hiện lên trong đầu, cậu liền hiểu ra, nói vậy những người trông cửa kia căn bản không dám điều tra Bady, cậu vui sướng tưởng tượng tình cảnh mấy người kia co rúm lại trước khí thế mạnh mẽ của Prince, không chút do dự cầm một viên kẹo.

“Màu hồng ăn khá ngon nha!” Cô bé chớp chớp mắt đề nghị.

“Anh biết rồi.” Harry vui tươi hớn hở chọn kẹo, “Cám ơn!” Nhưng cậu còn chưa dứt lời, tay mới đụng tới kẹo, đã cảm thấy có một sức mạnh kéo lấy rốn, một dự cảm bất an mạnh mẽ xông lên, cậu chỉ kịp ngẩng đầu nhìn đôi mắt không chút ý cười của cô bé, thấy hoa mắt, liền biến mất trong phòng bệnh…

Cô bé quơ quơ hai chân, khinh miệt cười nhạo, “Hừ, chẳng khó tí nào.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.