Huyền Giới Chi Môn

Chương 1561: Bóng tối trùng trùng (1)



Thái Nhi nghe vậy cả kinh, nhưng không tiếp tục làm thử, quay đầu nhìn Thạch Mục, lộ ra điệu bộ đáng thương.

Thạch Mục cười khẩy một tiếng, phất tay đánh ra một mảnh Huyền Hoàng quang mang, đồng dạng biến thành một bàn tay to, bay vào trong giếng cổ.

Cực quang hồng lam trong giếng tại Huyền Hoàng bàn tay to, trên bàn tay to lập tức nổi lên một tầng tinh quang cỡ một thước, chặn lại cực quang đỏ lam, phát ra âm thanh kim loại ma sát chói tai.

Nhưng tinh quang trên bàn tay to cũng tiêu hao thay đổi thật nhanh, hai ba hơi thở liền mỏng manh chừng phân nửa, hiển nhiên ngăn cản cực quang đỏ lam cũng không dễ dàng.

Tay Thạch Mục bắt quyết, tinh quang trên Huyền Hoàng bàn tay to căng ra, chẳng những khôi phục nguyên trạng, hơn nữa lại tăng lớn lên.

Huyền Hoàng bàn tay to tiếp tục vội vàng duỗi đi, giây lát liền tìm tòi đến cùng, năm ngón tay nhất trương, chộp tới mấy viên thủy hỏa tiên tinh.

Ầm!
Advertisement / Quảng cáo


Bàn tay to vừa đụng đến hỏa diễm hồng lam nơi đáy giếng, hỏa diễm chợt phồng lớn lên, bốc cháy hừng hực, gần như ùa ra khỏi miệng giếng.

Một cổ khí tức cực nóng hổi đan xen cực rét lạnh quỷ dị đột nhiên bạo phát, tràn ngập toàn bộ hang động.

Bên trong giếng cổ, cực quang đỏ lam đột nhiên nồng gấp bội, ngưng tụ lẫn nhau, biến thành một trận cuộn sóng hai màu đỏ lam, càn quét Huyền Hoàng bàn tay to.

Tinh quang bề mặt bàn tay to chớp lóe liên tục, lần nữa cấp tốc thay đổi.

Ánh mắt Thạch Mục lóe lên, khẽ quát một tiếng, hai tay liên hoàn bắt quyết, lòng bàn tay nổi lên vô số pháp tắc phù văn, dung nhập vào trong bàn tay to

Tinh quang bề mặt Huyền Hoàng bàn tay to lập tức ngưng tụ lại, biến thành tinh thể, thay đổi khuynh hướng lập tức dừng lại.

Vung tay chộp một cái, hỏa diễm hồng lam nắm trong tay mấy khối thủy hỏa tiên tinh, vèo một tiếng, nhanh chóng rụt trở về.

Mấy khối thủy hỏa tiên tinh đáp xuống tay Thạch Mục, tích lưu lưu xoay tròn, tản ra ánh sáng trong suốt, linh lực dao động gào thét khuếch tán bung ra.

- Oa! Thạch Đầu, đưa cho ta một khối!

Thái Nhi phát ra hoan hô, gương mặt thèm khát đòi ăn.

Thạch Mục lắc đầu cười, phất tay ném một khối tiên tinh qua.

Thái Nhi phát ra một tiếng hoan hô, há miệng ra, một hơi nuốt lấy Thủy hỏa tiên tinh, trên người lập tức bốc lên hào quang hai màu đỏ lam, đan xen lập lòe, ánh mắt hơi lim dim, dáng vẻ rất hưởng thụ.

Nó đập đập khóe miệng, ý do vị tẫn, nhìn mấy khối tiên tinh khác.

Thạch Mục không để ý tới Thái Nhi nữa, phất tay giao toàn bộ 5,6 khối tiên tinh còn dư lại cho Thủy Linh Tử.

- Ai ai ai, Thạch Đầu, không công bình, ngươi chỉ cấp cho ta đây một khối, lại cho con thằn lằn này nhiều tiên tinh như vậy!

Thái Nhi vừa nhìn thấy cảnh này, lập tức bất mãn kêu lên.

- Vật này có tác dụng lớn với ta, không thể tùy tiện cho ngươi, hơn nữa bên trong tiên tinh nguyên lực sung doanh vô cùng, với tu vi của ngươi, luyện hóa một quả đã là cực hạn rồi, ăn hơn nữa ngược lại là tai hại.

Thạch Mục nói.

Thái Nhi xem ra vẫn không cam lòng, nhưng cũng không nói gì nữa.
Advertisement / Quảng cáo


- Những thứ này ngươi cầm trước, mau sớm dùng lực lượng thủy hỏa tiên tinh này, luyện thành cửu nguyên tiên pháp, sau này đại chiến cùng Cửu Thủ Thao Thiết, e rằng phải cần lực lượng tiên pháp.

Thạch Mục nhìn Thủy Linh Tử, nói.

- Ngươi yên tâm, có thủy hỏa tiên tinh, không bao lâu nữa, liền có thể luyện thành cửu nguyên tiên pháp.

Thủy Linh Tử gật gật đầu, lật tay thu mấy khối tiên tinh vào.

Nói xong, thân thể nó hóa thành một đạo lam quang, bay vào trong pháp bảo hồ lô.

- Ngươi cũng đừng lười biếng nữa, mau đi về luyện hóa lực tiên tinh, tranh thủ tu vi tiến thêm một bước, đạt đến Thần cảnh hậu kỳ.

Thạch Mục nói với Thái Nhi.

- Được thôi.

Thái Nhi có chút không cam lòng vì phải quay về nhanh như vậy, nhưng mà thời khắc này nguyên khí trong cơ thể nó tuôn chảy sôi trào, quả thật cần phải luyện hóa, thân thể hóa thành một đạo hào quang bảy màu, bay trở về túi linh thú.

Sau đó Thạch Mục cũng không đợi lâu ở chỗ này, xoay người phi độn ra ngoài, khi tới đường hành lang màu đen kia, chợt ngừng lại.

Cổ dẫn lực quỷ dị trong đường hành lang kia bất ngờ đã biến mất không tung tích, bây giờ chỉ còn lại một cổ dao động rất nhạt, ngăn trở linh lực bên trong hang động truyền ra ngoài.

Thạch Mục nhìn kỹ chung quanh, tầm mắt chợt ngưng tụ lại.

Đến gần nơi vách động, hai viên viên châu màu vàng lơ lửng, nhìn tia không bắt mắt chút nào, chỉ tản ra một cổ linh quang yếu ớt.

Thạch Mục phất tay phát ra một cổ lực hút, thu nhập hai vị viên châu vào tay, lật trở quan sát một hồi.

Hắn ánh mắt nhất động, phất tay ra hai đạo hoàng mang, ngấm chìm vào trong cơ thể hai châu.

Ầm!

Hai viên châu đột nhiên toát ra mảng lớn quang mang vàng nhạt, bày biện ra cuộn sóng trạng, khuếch tán ra chung quanh.

Vù vù!

Một cổ lực trường cường đại bỗng nhiên xuất hiện, bao phủ phạm vi ánh sáng vàng, trọng lực đột nhiên vặn vẹo, nặng nề gấp trăm lần, không khí như biến thành vũng bùn.
Advertisement / Quảng cáo


Thạch Mục khống chế hai viên pháp bảo, không bị bất kỳ ảnh hưởng gì.

Thạch Mục ngẩn ra, lập tức mừng rỡ như điên.

Mặc dù không biết hai viên châu này là bảo vật vì, nhưng bên trong nó ẩn chứa linh lực cực kỳ cường đại, tuyệt đối vượt qua Linh bảo tầng thứ, so với Phiên Thiên côn cũng không kém bao nhiêu.

Hơn nữa hai viên châu thần thông huyền diệu, có thể khống chế trọng lực nguyên từ, lúc đối địch cũng có diệu dụng cực lớn.

Thạch Mục hơi trầm ngâm, lần nữa phất tay đánh ra pháp quyết.

Ánh sáng vàng trên hai viên châu lập tức nội liễm thật nhanh, trọng lực quỷ dị chung quanh cũng tiêu tán vô tung.

Hai viên châu pháp bảo xem ra lưu tại nam nhân áo bào đen kia, sau khi cùng Thạch Mục kịch chiến, vài ba lần bị Thạch Mục lôi đình đánh chết, không có thể triệu hồi hai viên bảo vật này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.