Kiếm Đạo Độc Thần

Chương 601: Mười thành phần thắng (Hạ)



Tuy rằng không biết kiếm thuật của đối phương thế nào, nhưng mà Sở Mộ chắc chắn mình thất thắng. Chỉ cần bằng vào năm thành Tê Liệt ý cảnh cũng đủ để hắn đứng ở thế bất bại, chứ đừng nói là còn vô số thứ khác.

Mà lúc này hai người trên đấu kiếm đài cũng phân ra thắng bại, vẫn là đệ tử Đại Khôn kiếm phủ bị đánh bại, nữ đệ tử của Đại Kiền kiếm phủ chiến thắng.

- Sư muội, muội thắng liên tiếp bốn trận rồi, cũng nên thay người đi thôi. Sau đó giao cho sư huynh ta đi.

Đệ tử Đại Kiền kiếm phủ khiêu chiến Sở Mộ cao giọng nói, sau đó lập tức phi thân lên trên đấu kiếm đài.

- Sư huynh đã có hứng thú thì nhường cho sư huynh vậy. Chỉ sợ không có ai dám lên đài tái chiến.

Nữ đệ tử kia cười duyên một tiếng, mũi chân điểm nhẹ mặt đất, phi thân lên, giống như chim yến, nhẹ nhàng đáp vào chính giữa đám đệ tử Đại Kiền kiếm phủ.

Advertisement / Quảng cáo


- Sở Mộ, đành trông vào ngươi vậy.

Đại trưởng lão vỗ nhẹ vai Sở Mộ, thanh âm có chút chờ mong, nói.

Sở Mộ gật đầu, mang theo sự chờ mong của Đoan Mộc Hành Không và vô số viện chủ, trưởng lão phi thân lên. Thân thể lóe lên, giống như là một cơn gió, nhẹ nhàng đáp xuống Đấu kiếm đài, đứng đối diện với đối phương ở phía xa.

- Phong chi ý cảnh?

Người Đại Kiền kiếm phủ lập tức giật mình, tiếp đó nhíu mày. Thân thể của Sở Mộ quả thực rất giống như lĩnh ngộ Phong chi ý cảnh. Nhưng mà không có Phong chi ý cảnh chấn động, rất là kỳ lạ.

- Đây là ý cảnh gì? Chỉ cần hắn vừa xuất kiếm là có thể biết rõ.

- Ta ở trên Đồng Kiếm bảng của Đại Kiền kiếm phủ bài danh thứ ba mươi bảy. Luận bài danh quả thực không bằng vị trí thứ ba mươi trên Đồng Kiếm bảng Đại Khôn kiếm phủ của ngươi. Nhưng mà thông qua chiến đấu vừa rồi cho thấy. Top ba mươi mấy của Đại Kiền kiếm phủ chúng ta cũng có thực lực top mười các ngươi. Cho nên ta cho ngươi ba kiếm, tránh cho người khác nói ta bắt nạt ngươi.

Đệ tử Đại Kiền kiếm phủ nhìn chằm chằm vào Sở Mộ, đột nhiên nhếch miệng cười nói.

- Một kiếm là đủ.

Sở Mộ nhẹ giọng đáp lại một câu. Hắn thực không biết những người này lấy đâu nhiều cảm giác về sự ưu việt như vậy. Thực sự cho rằng hắn xếp thứ ba mươi, thực lực chỉ có đứng thứ ba mươi hay sao?

- Ha ha ha...

Đệ tử Đại Kiền kiếm phủ khẽ giật mình, sau đó cười lớn. Tiếng cười rung trời, cười to tới mười tức rồi mới ngừng. Ánh mắt nhìn về phía Sở Mộ tràn ngập vẻ châm chọc:

- Tốt, ta cũng muốn nhìn xem ngươi dùng một kiếm đánh bại ta thế nào.

- Nhìn kỹ nhé.

Sở Mộ nhẹ giọng nói, lúc này sắc mặt các đệ tử Đại Khôn kiếm phủ cũng không tốt, thậm chí còn mắng Sở Mộ.

Bọn họ vốn đã cảm thấy Sở Mộ có khả năng không phải là đối thủ của đối phương. Lúc này lại nghe Sở Mộ lớn lối, muốn dùng một kiếm đánh bại đối phương. Bọn họ cảm thấy mặt mình như bị tát một cái, khuôn mặt nóng bỏng, không còn chút mặt mũi nào.

Thua không sao, quan trọng nhất là trước khi thua còn nói lời ngưu bức như vậy.

Advertisement / Quảng cáo


Khác với các học viên Đại Khôn kiếm phủ, hai mắt đám người Đoan Mộc Hành Không sáng ngời, mang theo vài phần chờ mong.

Tay trái Sở Mộ nắm lấy Tốc không kiếm, tay phải rút kiếm, nhanh như thiểm điện, làm cho người ta khó có thể kịp phản ứng.

Tốc không kiếm rời khỏi vỏ, Thiên Nguyên kiếm khí và Tê Liệt ý cảnh trộn lẫn, đâm một kiếm về phía trước. Chỉ thấy một đạo kiếm quang màu vàng nhạt to như ngón tay phá không bắn tới, nhanh tới mức tận cùng.

Liệt Không kiếm kích.

Đối phương chỉ cảm thấy trước mắt có một đạo kiếm quang màu vàng nhạt xuất hiện, nhanh chóng bắn tới. Phong mang sắc bén lan tràn, làm cho hắn có cảm giác sởn hết gai ốc. Nhanh quá mức, trong lúc nhất thời hắn không có cách nào né tránh, vô thức rút kiếm ngăn cản....

Kiếm quang màu vàng nhạt của Liệt Không kiếm kích giống như tia chớp phá không, uy thế vô song.

Trong nháy mắt, quá nhanh, cho dù là những trưởng lão kia cũng biết được đạo kiếm quang màu vàng nhạt kia nhanh vô cùng. Đệ tử Đại Kiền kiếm phủ vô thức rút kiếm ngăn cản, một tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên.

Tiếp theo, một cỗ lực lượng đáng sợ bộc phát, nương theo đó là phong mang sắc bén không gì sánh nổi bức thẳng tới, xuyên thấu qua kiếm khí thượng phẩm của đệ tử Đại Kiền kiếm phủ đâm vào ngực. Nhất thời khiến cho ngực truyền ra cảm giác đau đớn như bị mũi kiêm đâm vào, phảng phất như bị xé nứt. Khí huyết sôi trào, khiến cho hắn thiếu chút nữa phu nra một ngụm máu tươi.

Hai chân không còn nằm trong sự khống chế của hắn, liên tục lui lại vài bước. Tiếp đó là hai chân và cả người bay lên, lúc rơi xuống thì đã ở bên ngoài đấu kiếm đài.

Học viên Đại Kiền kiếm phủ này cưỡng ép ngăn chặn khí huyết cuồn cuộn trong cơ thể, chỉ cảm thấy ngực vô cùng đau đớn như bị xé rách. Hắn cúi đầu nhìn thì lại thấy không có chút vết thương nào, trong lòng không khỏi kinh hãi vạn phần.

Lực lượng ý cảnh, vừa rồi là hiệu quả của lực lượng ý cảnh. Đó rốt cuộc là ý cảnh gì? Lại có thể xuyên qua kiếm khí thượng phẩm của hắn ngăn cản, làm ảnh hưởng tới thân thể hắn.

- Một kiếm.

Sở Mộ nhẹ nhàng nói ra hai chữ, thanh âm nhẹ nhàng, nhưng truyền vào trong tai mọi người lại giống như sấm sét nổ vang.

Một kiếm.

Chỉ một kiếm Sở Mộ đã đánh bại đệ tử bài danh thứ ba mươi bảy trên Đồng Kiếm bảng của Đại Kiền kiếm phủ. Vô cùng nhẹ nhõm, tất cả giống như ở trong mơ vậy.

Các trưởng lão Đại Kiền kiếm phủ và học viên sửng sốt, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn qua Sở Mộ trên đấu kiếm đài, thân ảnh kia đã khắc sâu vào trong lòng bọn họ.

Mà các học viên Đại Kiền kiếm phủ cũng ngây ngốc, giống như mất đi sinh cơ vậy. Hai mắt trợn ngược, vẻ mặt giật mình nhìn chằm chằm vào Sở Mộ trên đấu kiếm đài. Trong lúc nhất thời không thể nào tin được, phảng phất như tất cả mọi thứ vừa xảy ra chỉ là một giấc mơ.

Advertisement / Quảng cáo


Đám người Đoan Mộc Hành Không và các trưởng lão, viện chủ vốn sững sờ, lập tức vui vẻ không thôi. Sở Mộ này quả thực không khiến cho bọn hắn thất vọng. Nói mười thành là mười thành, nói một kiếm là một kiếm.

- Tốt, tốt, tốt.

Một trưởng lão cảm thấy ngục ác khí trong ngực tiêu tán, rất là thoải mái, liên tiếp nói ba chữ tốt vang vọng bốn phía, giống như là sấm sét vậy.

- Sở Mộ, rất tốt.

Lại một trưởng lão quát lớn, cười ha hả không ngớt.

Các học viên Đại Khôn kiếm phủ lúc này mới kịp tỉnh táo lại, mặt mày hớn hở. Chỉ cảm thấy hãnh diện, ác khí tích tụ trong lòng tiêu tán đi không ít. Nhìn Sở Mộ một hồi, lại nhớ tới suy nghĩ trong lòng mình vừa rồi, không khỏi cảm thấy hổ thẹn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.