Kiếm Đạo Độc Thần

Chương 673: Thiên Chấn Dung Nguyên Chú Kiếm Đại Pháp (Thượng)



Kỳ thật nếu như đổi thành hai thế lực nhất lưu khác trừ Hồng Y Hội ra bbắt lấy ông cháu Âu gia, Sở Mộ sẽ không xuất thủ cứu giúp, hắn đã đắc tội Hồng Y Hội từ trước, không cần phải không có việc gì làm đi đắc tội thêm thế lực khác.

Không thể không nói vận khí ông cháu Âu gia không tốt, bọn họ đi theo Sở Mộ kết quả bị người Hồng Y Hội bắt lấy, vận khí của bọn họ lại tốt khi được Sở Mộ cứu.

- Ân nhân, ta biết rõ ngài chướng mắt Thiên Chấn Dung Nguyên Chú Kiếm Đại Pháp của Âu gia, nhưng hai lần cứu mạng không thể không báo đáp.

Âu gia lão giả vô cùng kích động lên tiếng, liên tục ho khan vài tiếng, Sở Mộ nhìn ra thương thế của hắn rất nặng, hiện tại đang cưỡng ép chèo chống.

Thiếu niên Âu gia vội vàng dùng tay vuốt lưng lão giả.

Sở Mộ không nói gì, hắn cứu người toàn bằng bản tâm, không cần hồi báo là không cần hồi báo, đương nhiên, Sở Mộ rất muốn Chú Kiếm tông sư hồi báo chế tạo Thiên Hoang Kiếm cho hắn.

Advertisement / Quảng cáo


Bàn tay Âu lão gia tử run rẩy sờ vào ngực mình, qua một lúc hắn mới lấy một tờ giấy mỏng giao cho Sở Mộ.

- Gia gia...

Thiếu niên Âu gia giật mình khi nhìn thấy tờ giấy.

Sở Mộ nhìn Âu lão gia tử, tiếp nhận trang giấy, ánh mắt nhìn lên trang giấy, hắn nhìn thấy trên tờ giấy có rất nhiều chữ viết, nhìn qua có phần quái dị, nó có thể làm người khác lạc vào rối loạn, đầu váng mắt hoa.

Sở Mộ thu hồi ánh mắt, cảm giác mê muội biến mất, trong nội tâm hết sức ngạc nhiên cũng có chút kiêng kị.

- Ân nhân, trang giấy này có ghi lại Thiên Chấn Dung Nguyên Chú Kiếm Đại Pháp của Âu gia.

Âu lão gia tử cố bình ổn ho khan, hắn dùng ngữ khí nặng nề và ánh mắt thành khẩn nói với Sở Mộ:

- Từ khi Âu gia bị diệt tới nay, ta liền mang theo trang giấy này trong người và dẫn A Lạc chạy trốn. Trừ gia chủ mỗi thời đại và người thừa kế Thiên Chấn Dung Nguyên Chú Kiếm Đại Pháp ra, không có người nào biết Thiên Chấn Dung Nguyên Chú Kiếm Đại Pháp ghi lại trên trang giấy này.

Sắc mặt Sở Mộ hơi đổi, vừa nghe nói như vậy, hắn cảm thấy Thiên Chấn Dung Nguyên Chú Kiếm Đại Pháp rất thần bí.

Sở Mộ chỉ cảm thấy Thiên Chấn Dung Nguyên Chú Kiếm Đại Pháp là một môn chú kiếm đại pháp mà thôi, hiện tại xem ra còn có bí mật khác, bằng không Âu gia không thận trọng như thế.

- Tục truyền tổ tiên Âu gia đến từ trung ương Chủ Kiếm Vực.

Âu lão gia tử lại nói đại bí mật làm Sở Mộ có cảm giác hơi choáng váng, thiếu niên Âu gia cũng thập phần khiếp sợ, xem ra hắn cũng không biết.

Nếu như tổ tiên Âu gia tổ tiên tới từ trung ương Chủ Kiếm Vực, như vậy Thiên Chấn Dung Nguyên Chú Kiếm Đại Pháp cũng đến từ trung ương Chủ Kiếm Vực.

Đối với kiếm giả mà nói, trung ương Chủ Kiếm chính là thiên đường kiếm đạo, là nơi người người hướng tới, đồ vật xuất xứ từ trung ương Chủ Kiếm Vực thường thường bị người ta vô ý thức xem nó là vật thần bí.

- Lịch sử tổ tiên Âu gia đã không thể khảo cứu, thứ truyền lưu lại chính là trang giấy này, bên trong có ghi chép Thiên Chấn Dung Nguyên Chú Kiếm Đại Pháp, nhưng nó chỉ là tàn thiên.

Âu lão gia tử tiếp tục nói:

- Đây là truyền gia chi bảo của Âu gia, càng là bằng chứng duy nhất giúp Âu gia nhận tổ quy tông, tổ tiên Âu gia có một nguyện vọng chính là nhận tổ quy tông, nhưng hiện tại đã không có khả năng. Thứ này chính là mầm tai vạ, bởi vì nó cho nên Âu gia bị diệt chỉ còn ông cháu chúng ta, chúng ta phải chạy trốn chết nhiều năm...

Advertisement / Quảng cáo


Nói xong Âu lão gia tử ho khan lần nữa, lúc này hắn đã ho ra máu.

- Lão gia tử, ngươi nên nghỉ ngơi trước, dưỡng thương xong lại nói.

Sở Mộ vội vàng nói.

- Không, không cần, ta tổn thương tự mình biết, không sống qua nổi hôm nay.

Âu lão gia tử lau máu trên khóe miệng, dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn Sở Mộ, tiếp tục nói:

- Dùng trí tuệ của ân nhân đã biết rõ ý của lão hủ, Thiên Chấn Dung Nguyên Chú Kiếm Đại Pháp của Âu gia sẽ đưa cho ân nhân, lão hủ khẩn cầu ân nhân thu lưu A Lạc. Nếu ân nhân ngại mang theo A Lạc vướng víu, vậy cứ an bài A Lạc nơi để đi, giúp hắn vượt qua nửa đời sau bình an.

Nói xong Âu lão gia tử lại ho khan, lúc này ho ra rất nhiều máu..., thiếu niên Âu gia khóc nức nở.

- Bởi vì ta giấu trang giấy này trong áo bào thiếp thân, rất che giấu nên người Hồng Y Hội không thể tìm được, bọn chúng cướp không gian oản luân của ta, cho rằng Thiên Chấn Dung Nguyên Chú Kiếm Đại Pháp đang giấu bên trong.

Thiếu niên Âu gia vịn Âu lão gia tử ngồi xuống, hắn nói:

- Cho dù chúng ta tiếp tục giữ nó cũng chỉ gây thêm tai hoa mà thôi. Ân nhân tuổi còn trẻ thực lực bất phàm, nhất định có lai lịch lớn, cũng có đầy đủ thực lực bảo trụ Thiên Chấn Dung Nguyên Chú Kiếm Đại Pháp.

Sở Mộ không bởi vì thương thế Âu lão gia tử mà lập tức đáp ứng, hắn đang tự hỏi quan hệ liên lụy trong đó.

Chuyện này rất rõ ràng, nếu như hắn đáp ứng Âu lão gia tử, như vậy Thiên Chấn Dung Nguyên Chú Kiếm Đại Pháp chính là của hắn. Trên thực tế hiện tại Sở Mộ cũng hứng thú với Thiên Chấn Dung Nguyên Chú Kiếm Đại Pháp, lòng hiếu kỳ của hắn bị trang giấy câu dẫn.

Dùng thực lực của Sở Mộ, hiện tại giao trang giấy này cho hắn, hắn hoàn toàn có thể cướp làm của riêng rồi sau đó xử lý ông cháu Âu gia. Nhưng kiếm tâm kiếm đạo của hắn không cho phép hắn làm như vậy.

Trước mắt Sở Mộ có hai lựa chọn.

Thứ nhất: đáp ứng Âu lão gia tử và có được trang giấy này, nhưng từ nay về sau sẽ có mâu thuẫn gay gắt với Hồng Y Hội, có lẽ còn trêu chọc phải thế lực cực kỳ cường đại sau lưng nó, lúc này phiền toái không ngừng. Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy đoán mà thôi, nói không chừng trừ Hồng Y Hội ra không có thế lực nào biết rõ.

Mặt khác, còn phải dàn xếp tốt cho thiếu niên Âu gia, đây cũng là phiền toái không lớn không nhỏ.

Thứ hai: trả trang giấy cho Âu lão gia tử, cho bọn họ rời đi, từ nay về sau hắn không dính dáng gì tới Thiên Chấn Dung Nguyên Chú Kiếm Đại Pháp. Đương nhiên, mâu thuẫn giữa hắn và Hồng Y Hội vẫn tồn tại, hắn cũng muốn giải quyết.

Advertisement / Quảng cáo


Âu lão gia tử ho khan không dứt, qua mười hô hấp sau, Sở Mộ có quyết định.

- Ta đáp ứng ngươi.

Sở Mộ nói ra, hắn cũng thu trang giấy vào không gian oản luân.

Cùng lúc đó Âu lão gia tử phun một ngụm máu tươi nhuộm đỏ mặt đất trước mặt, sắc mặt tái nhợt, nội tâm hắn vui mừng như trút được gánh nặng, có cảm giác như ném được tảng đá trong lòng xuống.

Hai mắt hắn cảm kích nhìn Sở Mộ, lại nhìn sang thiếu niên Âu gia khóc không thành tiếng, bàn tay run rẩy vuốt đầu thiếu niên, hắn nói:

- A Lạc, về sau ngươi hãy theo ân nhân, hắn sẽ tiếp nhận ngươi.
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.