Kiếm Tu Lãnh Loại Tốc Thần Pháp

Chương 22: Khánh Long quốc đô



La Hạo Nhiên đánh tan kiếm trận của Lâm Phương Sinh, trên gương mặt trắng bệch treo một nụ cười. Hắn đột ngột tăng thêm vài phần linh lực, kiếm thế đánh trúng Lâm Phương Sinh. Chỉ thấy tinh mang chợt lóe, ngăn trở tập kích, lưu ly bảo quang cũng ảm đạm vài phần.

Lâm Phương Sinh nỗ lực chống đỡ, lại lấy ra một cây phất trần, vung giữa không trung. Phất trần kia biến lớn, cuốn lấy mấy đạo kiếm khí của La Hạo Nhiên, không hề ngơi nghỉ, nuốt lấy Bổ Nguyên đan.

La Hạo Nhiên linh lực hùng hậu, trảm lấy phất trần, vung kiếm lên lần nữa. Kiếm thế bàng bạc không thể đỡ, Lâm Phương Sinh cắn chặt khớp hàm, định liều mạng với hắn thì từ đằng sau, một u hồn hắc sắc lao đến, che lấy trước y. Khi u hồn vừa tan biến thì kiếm thế kia cũng bị cản trở, yếu đi mấy phần.

Lâm Phương Sinh lập tức phản kích, mũi kiếm Huyền Âm Bàn Long bay ra, hung hăng va chạm cùng Linh Xà kiếm của La Hạo Nhiên, ‘leng keng’ mấy tiếng, chói tai dị thường.

Người đã triệu ra u hồn lúc này đã đứng bên cạnh Lâm Phương Sinh, mắt tím trong suốt, tiếu ý thuần hậu, cầm trong tay bạch cốt trượng. Hắn sung sướng kêu lên, “Phương Sinh ca ca”.

La Hạo Nhiên hươ lưỡi kiếm, khuôn mặt vặn vẹo, “Lâm Phương Sinh, người dám cấu kết cùng Ma Tu, không bằng liên thủ cùng ta, nhập dưới trướng ta. Bổn tọa hứa ngươi ngày sau đại đạo thuận lợi, xưng bá một phương.”

Lâm Phương Sinh giận tái mặt, một đôi mắt vẫn trong veo kiên định, “Nhân Ma Quỷ Yêu, đều là trời sinh, có gì khác nhau? Tất cả cũng chỉ hơn kém nhau mỗi hành động. Diêm Tà tuy là Ma Tu nhưng lại giữ vững Đạo tâm, từ trước đến nay không hề làm điều ác. Ngươi tuy là Nhân Tu nhưng bản thân lại tư dục, lạm sát kẻ vô tội, còn ghê tởm hơn cả Ma Tu. Hành vi như thế nào có tư cách khinh thị Ma Tu?”

Diêm Tà ngẩn ra, “Phương Sinh ca ca thật đúng là coi trọng ta.”

Lâm Phương Sinh nâng cao chiến ý, thay thế linh kiếm bị hao tổn, chín thanh Thiên Cương Địa Sát lại dung hợp, chỉ hướng La Hạo Nhiên, “Diêm Tà, Diệt hồn đăng ở trong tay hắn. Ngươi giúp ta lấy lại thì có yêu cầu gì ta cũng không từ”.

Đây là dụ hoặc cỡ nào chứ, Diêm Tà lập tức giơ bạch cốt trượng lên, “Nguyện hiệu khuyển mã chi lao!”
Advertisement / Quảng cáo


Hoa lên giữa không trung là từng tầng quỷ khí sâm sâm, vô số hung linh dữ tợn rít gào, hóa bầu trời đêm yên tĩnh thành luyện ngục Tu La.

Hai người hợp lực, một tầng Quỷ ảnh, một tầng kiếm khí, ùn ùn đánh úp về phía La Hạo Nhiên. La Hạo Nhiên biết công hiệu của Hồn châu sắp hết, đến lúc đó sẽ không phải đối thủ của hai người này, không khỏi nôn nóng nổi giận, gầm lên một tiếng, đem đủ thủ đoạn cùng pháp bảo ra thi triển.

Triền đấu non nửa khắc, linh kiếm trong tay La Hạo Nhiên cấp tốc đâm tới, vừa lúc đến sát Lâm Phương Sinh liền tẽ thành hai, một thanh gẫy nát, thanh còn lại đâm thẳng về phía đan điền Lâm Phương Sinh.

Lâm Phương Sinh không kịp phòng ngự, chi nghe Diêm Tà kinh hô một tiếng, đẩy mạnh y ra. Kiếm quang kia, từ đầu đến đuôi đâm lút vào bụng Diêm Tà. Đan điền bị thương nặng, mấy u hồn được hắn triệu tập yếu bớt, dần biến mất.

La Hạo Nhiên nhất kích đắc thủ, lại nhớ lời dặn của Ma Tu kia, lo lắng công hiệu của Hồn châu kia tùy thời có thể hết sạch, chỉ đành tiếc nuối đảo mắt, thu kiếm bỏ chạy.

Lâm Phương Sinh cũng kiệt lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn xa dần, ôm lấy Diêm Tà, xuống dãy núi bên dưới tìm sơn động, đem hắn đặt nhẹ nhàng xuống đất.

Một hồi tranh đấu, hai người này ngược lại thân mật lên mấy phần.

Lâm Phương Sinh thấy sắc mặt hắn trắng bệch, tay chân băng lãnh, cầm lấy cổ tay xem xét kinh mạch, chỉ thấy linh lực mỏng manh, đan điền cơ hồ vỡ vụn. Chỉ là Nhân và Ma, linh lực lưu chuyển khác nhau, Lâm Phương Sinh không dám tự tiện tương trợ, đành ngồi bên cạnh hắn, hết đường xoay xở.

Chỉ một lát sau, chợt nghe thanh âm suy yếu vô lực của Diêm Tà, “Phương Sinh ca ca”.

Y mở mắt, thấy Ma Tu mặt vàng như giấy, mỉm cười nhìn y, “Diêm Tà vô năng, khiến ca ca bận lòng, lại làm tên kia chạy thoát.”

Đôi lông mày thanh tú của Lâm Phương Sinh khẽ chau lại, ngữ khí nhu hòa, “Chớ có nói bậy. Nếu không phải vì cứu ta, ngươi làm sao bị thương như thế này được? Giờ phải trị liệu thế nào?”

Diêm Tà, “Không sao…” Hắn khó nhọc lấy ra từ trong túi một bình sứ, “Phiền ca ca giúp ta”.

Lâm Phương Sinh nhận lấy, dốc bình lấy ra một viên dược hoàn đỏ sẫm, lại khẽ nâng người hắn dậy, dựa vào thạch bích sơn động, đưa viên dược vào miệng hắn.

Diêm Tà ngậm lấy viên dược, đầu lưỡi còn khiêu khích liếm lên ngón tay Lâm Phương Sinh mới chịu nuốt vào.

Lâm Phương Sinh không khỏi bật cười, rút tay lại, đồng thời bày ra ngương mặt nghiêm túc giáo huấn, “Sống chết trước mắt, đừng có đùa”.

Diêm Tà cũng dịu ngoan thu lại đường nhìn, “Tiểu đệ biết, ca ca đừng giận”.

“Ta chưa từng giận, ngươi mau vận công, phân tán dược lực”.

Diêm Tà lập tức theo lời, ngồi xếp bằng bắt đầu hành công.

Lâm Phương Sinh thấy hắn nhập định, cũng không dám quấy rầy, đi ra ngoài sơn động, bày ra cấm chế trước cửa, ngăn cản linh khí tiết ra ngoài.

Sắc trời dần sáng lên, xung quanh cổ thụ che trời, u tĩnh sâu xa, lại có vài phần giống với phong cảnh hậu sơn Vạn Kiếm môn, khiến Lâm Phương Sinh không khỏi nhớ nhà.

Y cũng không dám đưa tin về sư môn, sợ người giám thị. Y chỉ ngồi chờ dưới tàng cây, lấy Ngự thú bài, thả Viêm Dạ ra.

Sói con có lẽ bị nghẹn đến phát giận, vừa được thả ra liền kêu ô ô, cắn ngón tay y không buông; Lâm Phương Sinh cũng ôn nhu trấn an, cũng vuốt ve lông nó.

Lại nghĩ tới con giao nhốt trong bảo tháp chín tầng, y liền đem thả ra. Giao lúc này chỉ còn bằng ngón tay, như con giun đất bình thường, giãy dụa trên mặt đất.

Viêm Dạ vừa thấy lập tức hai mắt tỏa sáng, chân trước hươ lên, chộp ngay lấy con giun, cái lưỡi đỏ tươi thè ra liếm luôn vào. Như thể vừa được nếm thử mỹ vị, nó thỏa mãn liếm mép, leo lên đùi Lâm Phương Sinh ngủ say.

Một lớn một nhỏ vẻ chừng đều đang tu luyện, Lâm Phương Sinh cũng không muốn làm phiền, cũng im lặng đả tọa.

Ba ngày sau, Lâm Phương Sinh phát hiện trong động có khác thường mới đem giải trừ cấm chế, đi vào xem xét. Lúc này đã thấy Diêm Tà đứng thẳng dậy, hai mắt nguyên bản màu tím giờ đã biến thành đen.

Thiến niên cười khổ, “Diêm Tà hổ thẹn, tuy rằng tính mạng vẫn còn, nhưng ma công… đều bị hủy hết”.
Advertisement / Quảng cáo


Lâm Phương Sinh giữ lấy cổ tay hắn kiểm tra, chỉ thấy đan điền trống trơn, không hề có linh khí, linh mạch cũng mỏng manh hư vô. Nếu không phải Ma Tu này có nhục thân mạnh mẽ, phỏng chừng cũng chẳng khác thường nhân là bao.

Ma Tu vốn thủ đoạn cay nghiệt, lại nói xưa nay tu chân như trăm tàu tranh lưu, không tiến thì lui, lại cũng có lúc thảo gian nhân mạng, cho nên Lâm Phương Sinh vốn không hề ưa. Thế nên tuy rằng Diêm Tà đối với y thành tâm thành ý, không hề giấu diếm, y vẫn ngại thân phận Ma Tu của người này, trong lòng khó tránh khỏi chán ghét.

Nay hắn ma công tẫn hủy, đường đường tu sĩ Kim Đan lại thành phàm nhân, Lâm Phương Sinh tuy biết Diêm Tà rất thống khổ nhưng tận sâu trong lòng, y lại âm thầm vui sướng.

Giờ phút này đành nhịn tâm tư ấy lại, tiến lên hai bước, đặt khuôn mặt thiếu niên dù đang đau khổ nhưng vẫn cố nở nụ cười kia lên vai mình. Hai người vóc dáng tương đương, ôm nhau cũng thích hợp.

“Không cần lo lắng. Nếu không tu ma công, có thể để ta giúp gia nhập Vạn Kiếm môn, thay đổi triệt để, cũng tu thành đại đạo”.

“Nhưng ta lại liên lụy đến ca ca!”

Lâm Phương Sinh thấy hắn đau khổ như vậy, không nhịn được mềm giọng an ủi, “Nếu không có ngươi, giờ này ta đã thân tử đạo tiêu, Diêm Tà chẳng lẽ hối hận đã cứu ta?”

“Đương nhiên là không.” Diêm Tà toát lên vài phần vui vẻ.

Lâm Phương Sinh vậy mới yên lòng. Diêm Tà thương thế chưa lành, hơn nữa vừa mới chiến đấu cùng La Hạo Nhiên, Lâm Phương Sinh cần phải bổ sung rất nhiều pháp bảo cùng linh phù.

Y suy nghĩ một chút, liền đề nghị, “Không bằng đến Đại Uyên thành trước, chờ thương thế ngươi khỏi hẳn hẵng tính tiếp.”

Diêm Tà đương nhiên nghe theo an bài, hai người liền ra khỏi động.

Viêm Dạ vẫn còn ngủ say bên dưới gốc cây, Lâm Phương Sinh cũng không quấy rầy nó, chỉ nhấc cục lông đó lên, cho vào Ngự thú bài. Lúc này y mới lấy ra phi kiếm, nắm lấy tay phải Diêm Tà, bay về phía Đại Uyên thành.

Chưa quá nửa ngày, đã thấy một tòa thành màu xám đột ngột mọc lên từ dưới đất; tường thành đều được lát kim cương, mỗi khối dài đến mười trượng, mài thật nhẵn, chồng khít lên nhau; từ xa nhìn lại thấy một cỗ uy nghiêm khó xâm.

Đây là kinh đô Khánh Long quốc, Đại Uyên thành.

Diêm Tà nay không còn tu vi, liền giả làm tùy tùng của Lâm Phương Sinh, hai người nộp hai mươi viên linh thạch, nghe dặn dò của lính gác cổng không được tranh đấu, liền được đi vào. Ngã tư đường rộng mở, người qua kẻ lại như dệt, vô cùng náo nhiệt, cũng có các tu sĩ, nhưng tuyệt nhiên không thấy ai tranh đấu.

Lâm Phương Sinh tìm một khách điếm thượng hạng, yêu cầu hai gian thượng phòng. Chưởng quỹ thấy Lâm Phương Sinh ra tay dứt khoát, lại xem xét tướng mạo Diêm Tà tuấn tú; cười tươi như gió xuân, gọi tiểu nhị ra dẫn hai người.

Tiểu nhị cũng thông minh, khi dẫn đường còn giảng giải chuyện trong thành cho hai người nghe đến bảy tám phần, lại cũng nhắc đến thảm kịch trong cốc Bạch Dương. Lâm Phương Sinh liền hiểu, ngày ấy, nơi y phá tan kết giới chính là Bạch Dương cốc, quân Đại Uyên cũng nhanh, lúc đến nơi còn cứu được nửa số nhân khẩu may mắn sống sót.

Lâm Phương Sinh biết đây chính là cực hạn năng lực của mình, tuy có tiếc nuối nhưng cũng chỉ có thể dốc sức tu hành, để bản thân càng cường đại.

Chỉ là biện pháp tu hành hiện tại của y có hơi….

Trong lúc suy nghĩ, tiểu nhị đã dẫn hai người đến chỗ thượng phòng. Lâm Phương Sinh lấy ngọc bài chưởng quỹ đưa, nhấn vào cửa một cái, chỉ thấy cấm chế tách ra, cửa mở.

Tiểu nhị lại cười nói, “Hai gian phòng này có cửa thông nhau, đằng sau cửa có cấm chế ngăn cách người khác theo dõi, lại cách âm, khách quan cứ yên tâm sử dụng”.

Diêm Tà nghe biết ngay thâm ý của hắn, liền tùy tay thưởng cho một chút, tiểu nhị liền thiên ân vạn tạ rời đi. Lâm Phương Sinh lúc này còn chưa hiểu gì, chỉ nghĩ hẳn đây rất tiện nghi, liền đứng ở cửa nhìn Diêm Tà, “Vào đi thôi, nếu có chuyện liền đến gọi ta”.

“Đều nghe Phương Sinh ca ca làm chủ.”, Diêm Tà không nhiều lời, tự bước vào trong.

Thượng phòng kia đầy đủ nội thất; một gian tiếp khách, một gian để nghỉ, còn có một gian được ngăn ra để tắm rửa.

Cửa sổ gian ngoài khắc hoa mềm mại, cùng với bóng cây rủ bóng; cảnh trí tuyệt đẹp. Nhưng nếu khép cửa lại thì dù Độ Kiếp cũng không bị người biết.

Lâm Phương Sinh tắm rửa xong, thay một bộ sam bào rộng rãi, kiểm tra đồ vật tùy thân. Trận đánh vừa rồi hao tổn bảy linh kiếm, hai trăm mười sáu linh phù thượng phẩm, một số Lôi Hỏa châu, ba Hoàng Cân lực sĩ, đan dược cũng tiêu hao một ít.

Linh thạch quả thực công lực rất mạnh, lấy ngưng mạch của y khiêu chiến Kim Đan, không phải tên kia dùng đấu pháp ngoan lệ, y cũng sẽ không đến nỗi đợi Diêm Tà cứu trợ.
Advertisement / Quảng cáo


Chỉ là Diêm Tà đến rất vừa vặn. Chẳng qua đánh xong hắn bị trọng thương, nên tận đến giờ phút này lòng hoài nghi mới dậy lên trong Lâm Phương Sinh.

Y thả Viêm Dạ ra. Tiểu súc sinh này vẫn còn ngủ say, không khỏi cảm thán con giao kia thật bổ. Y đặt nó ở bên giường, đứng dậy gõ cánh cửa thông hai phòng, cửa lập tức mở ra. Hai phòng kết cấu như nhau, Diêm Tà lúc này không ở trong gian tiếp khách.

Lâm Phương Sinh đảo mắt, chỉ thấy một cỗ sinh cơ mỏng manh đến cực điểm, không khỏi khẩn trương. Y không cố kị lễ nghi, xông vào gian hưu tẩm, chỉ thấy Diêm Tà đang ngồi trên ghế bành, hai mắt nhắm nghiền, đương nhiên đã hôn mê bất tỉnh.

Gặp bộ dáng như vậy của Diêm Tà, Lâm Phương Sinh nôn nóng, bắt cổ tay hắn, phát hiện thương thế lại nặng hơn mấy phần, sắc mặt trầm xuống. Y lấy chi pháp vận chuyển Chu Thiên của Nhân Tu, đổ linh lực vào kinh mạch hắn, lại thấy vận chuyển ngưng trệ, mới chỉ có nửa quyển Chu Thiên, Diêm Tà đã phun một ngụm máu tươi, mở mắt ra.

Một đôi mắt đen như bóng đêm vô tận, nặng nề không thấy đáy. Diêm Tà khàn khàn nói, “Phương Sinh ca ca, không thể…”

Lâm Phương Sinh đành thu lại công pháp, lấy linh đan cho hắn ăn. Diêm Tà ngăn cản, “Ta nay đan điền đã bị hủy, không thể thụ bổ, đừng lãng phí linh dược”.

Lâm Phương Sinh nghe lời ấy, mặt càng u sầu, “Chỉ cần không hại đến thương thiên, cứ có cách nào cứu được ngươi liền báo ta ngay”.

Diêm Tà thấy y nói rõ như vậy, trên gương mặt tái nhợt lại lộ một mạt tươi cười, “Phương Sinh ca ca có một vật, mà vô luận Nhân Ma Quỷ Yêu đều rất bổ”.

Lâm Phương Sinh thấy hắn muốn nói lại thôi, lập tức hỏi, “Vật gì?”

Diêm Tà hơi chần chờ, nhưng vẫn nhẹ nhàng, “Phù văn Hợp Hoan”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.