Kiếm Tu Lãnh Loại Tốc Thần Pháp

Chương 28: Cạm bẫy linh thú



Từ Đại Uyên đến Vạn Kiếm môn, lấy tu vi hiện tại của Lâm Phương Sinh, ngày đêm kiên trì ít nhất cũng mất mười ngày đường.

Y rời khách điếm, không quên niệm pháp quyết, biến thành một tu sĩ dung nhan tiều tụy, cẩn thận ra khỏi thành mới triệu phi kiếm, thúc dục toàn lực mà lao đi.

Được chừng nửa ngày, y mới hồi thần từ trạng thái kích động, sau khi tĩnh tâm lập tức phát hiện có năm đạo thần thức bám theo, cách khoảng trăm dặm, không hề ngơi nghỉ.

Trong lúc nhất thời, y cười giận dữ, cổ tay vung lên, Huyền Âm Bàn Long kiếm nơi tay nổi lên kiếm ý xích hồng.

Lâm Phương Sinh dồn khí đan điền, trán chau lại, giọng nói cao vút, “Giấu đầu hở đuôi, đúng là phi quân tử. Chẳng lẽ còn muốn đường gia đây thỉnh mới chịu ra?”

Lập tức mười phương tứ phía tràn ngập kiếm ý; tầng mây đỉnh đầu, rừng cây bên chân, đều bị kiếm ý bá đạo làm cho nghiêng ngả.

Năm người kia thấy hành tung bại lộ, liền vội vàng lao tới, chia nhau ra tạo thành thế công vây kín, không biết vô tình hay cố ý mà lại tạo trận thế Ngũ hành.

Đó là bốn đại hán cùng một thiếu niên.

Cầm đầu là một đại hán râu quai nón giữ một thanh trường kiếm màu xanh tím sẫm, gần như màu đen, chắc chắn có tẩm độc. Hắn cười hào sảng, “Vị đạo hữu, ta cùng các huynh đệ nghe nói ngươi có một đầu Hàn lang, cho nên đặc biệt muốn đến xem xét.”
Advertisement / Quảng cáo


Bốn đại hán đều có thể trạng khôi ngô, tu vi đều trên dưới tám, chín tầng; lệ khí toàn thân hệt như loại đạo tặc cướp đường. Hành vi này ngược lại rất hợp tác phong của Kiếm Nguyên tông: Không biết trời cao đất rộng, tùy tiện bừa bãi khiến người ta sinh ghét.

Lại có một hán tử đầu trâu mặt ngựa cầm đôi chũm chọe màu vàng kim, thúc giục, “Cần gì nhiều lời với hắn, cứ một đao giết chết, không quản Hàn lang hàn cẩu, linh thạch pháp bảo gì, cướp hết!

Thiếu niên kia vội la lên, “Không thể thương hại tính mệnh con người, chỉ cần có Hàn lang là được.”

Bọn đại hán kia đã lộ máu tham lên ngay mặt, nào còn nghe y nói gì. Mỗi tên tự lấy pháp bảo của mình ra, bày Ngũ hành đại trận.

Ngũ hành trận là trận lấy phù làm trụ cột, thông khí âm dương, hợp lẽ Càn Khôn; nếu vận chuyển sẽ hấp thu không ngừng linh khí trời đất; phòng, chặn, giữ, chống đều hiệu quả.

Giờ phút này năm người kia đều thả khốn quyết, muốn Lâm Phương Sinh chết ngay trong trận địa. Vị thiếu niên kia bị đồng bạn bức bách, không tình nguyện đứng vị trí Thổ, lấy một tấm phướn ra.

Lâm Phương Sinh đã nổi sát tâm, cười lạnh một tiếng, cũng không sợ bại lộ thân phận, triệu ra Thiên Cương Địa Sát kiếm trận. Lập tức có hơn mười thanh kiếm khí đạo diễm nhược quang phóng ra, nhuộm nửa bầu trời bởi ánh vàng cùng đỏ.

Đại hán râu quai nón thốt lên, “Thiên Cương Địa Sát trận… Ngươi là…”

Lâm Phương Sinh mặt trầm như nước, không cho hắn ta có nửa cơ hội nói tiếp, lấy kiếm phóng tới. Năm mươi bốn linh kiếm tề chấn, xoay vòng xung quanh, chớp điện lóe lên, vị đại hán kia liền tan thành bột mịn, máu đỏ bắn tung tóe như mưa, trận giờ chỉ còn bốn người.

Lâm Phương Sinh có kiếm trận hộ thân, một bộ bạch sam không nhiễm chút bụi.

Đại hán kia trấn Hỏa, lực công kích ngang với năm người, một đối một lại bị đối phương giết trong chớp mắt, mấy người còn lại đương nhiên hoảng hốt, trận cũng không thèm giữ, xoay người chạy trốn.

Lâm Phương Sinh đã nổi sát khí, làm sao có thể cho phép lũ đạo tặc kia thoát, khóe miệng cong lên nụ cười lạnh, năm mươi tư kiếm đã nhập thành ba đạo cổ kiếm đuổi sát không rời, kiếm quang tiếp xúc liền có máu vung đầy trời, tiếng nổ ầm ầm vang lên không ngớt. Ngưng mạch của tu sĩ Nguyên thần rất mỏng manh, rời cơ thể lại không có bảo vệ, trong giây lát liền tan thành khói.

Thiếu niên kia hiển nhiên chưa từng gặp thủ đoạn sát nhân dứt khoát như vậy, tay chân như nhũn ra, vừa không chạy trốn, cũng chẳng cầu xin tha thứ. Biểu tình ngây ngô của y, lại có vài phần tương tự Diêm Tà.

Chỉ là, chung quy cứ là người ngoài, xen vào với bọn cường đạo cướp đường như này đều như nhau cả, nên giết luôn để tránh hậu họa.

Lâm Phương Sinh giơ ngón tay lên, một đạo kiếm quang hoa lệ đâm về phía thiếu niên, muốn cướp đi sinh mạng y.

Đột ngột có một thanh âm như sấm nổ ra bên tai, “Nghiêm đạo hữu! Hãy lưu lại người dưới kiếm!”

Chính là Chu trưởng lão của ngự thú môn. Hắn tuy có địa vị cao nhưng tu vi mới chỉ sơ kì Kim Đan, đang ngồi trên lưng một con bạch ưng vội đuổi tới.

Lâm Phương Sinh nắm lại kiếm ý; dù sao cũng vì khoảng cách thế hệ, y cũng không muốn đắc tội Chu trưởng lão. Y hừ lạnh một tiếng, đạo kiếm đang đến gần thiếu niên đột ngột vỡ ra, như bị gió tạt đi, khiến thiếu niên cảm giác như bị vài cái tát.

Cậu ta lúc này mới hồi thần, nhìn về phía Chu trưởng lão đang vội vàng đuổi theo, run giọng, “Cha… Phụ thân…” Càng lúc càng xấu hổ không chịu nổi.

Chu trưởng lão đến gần, phất tay một cái, trên mặt thiếu niên hằn vết ngón tay đỏ tươi. Lúc này ông mới mang vẻ mặt xấu hổ rời chim ưng xuống, hành lễ với Lâm Phương Sinh, “Chu mỗ quản giáo không nghiêm, khiến con cái bị gian nhân mê hoặc, làm ra cái hành động này. Chu mỗ nhận đánh nhận phạt, chỉ là nhà ta chỉ lưu truyền nhất mạch, cầu đạo hữu nể tình nó trẻ người non dạ mà tha cho tính mạng.”

Thiếu niên kia tên Chu Dự, ngày ấy thấy phụ thân như si như cuồng với một yêu thú liền lập tức động tâm tư. Vừa vặn bốn người kia cũng mơ ước đến tài vật trong tay Lâm Phương Sinh, liền tìm đến liên kết với nhau. Thường xuyên qua lại, cuối cùng cũng kéo được Chu Dự đến.

Nếu nói Lâm Phương Sinh có tâm tư thuần lương, vị này lại càng khiến người ta sửng sốt.

Lâm Phương Sinh thu kiếm, cũng không nói nhiều, chỉ gật đầu, “Không được tái phạm.”

Chu Dự xấu hổ tạ ơn, Chu trưởng lão lại hận không thể rèn sắt thành thép, véo lỗ tai nó mắng to, “Cái đồ ngu ngốc này, ngự thú môn ta tốt xấu gì cũng là danh môn chính phái, ngươi lại lẫn lộn với bọn tiểu nhân kia, nếu không phải…” Chu trưởng lão đột ngột cả kinh, “Suýt nữa thì quên đại sự, Nghiêm đạo hữu, sự tình có liên quan đến Hàn lang của ngươi, có thể mượn bước nói chuyện được không?”
Advertisement / Quảng cáo


Lâm Phương Sinh cũng thận trọng hẳn lên, lấy Thiên Kinh các ra, đọc pháp quyết, ném xuống mặt đất. Bạch ngọc lâu đón gió mà lớn, nhanh chóng biến thành một tòa đình viện tinh xảo. Cha con họ Chu đương nhiên là sợ hãi không thôi.

Ba người vào đình viện, Chu trưởng lão liền trầm giọng nói, “Thỉnh đạo hữu lấy Hàn lang ra đây để đánh giá.”

Lâm Phương Sinh lấy sói con ra từ Ngự thú bài, đặt lên trên bàn đá.

Nhóc con kia vốn nghẹn trong Ngự thú bài đến phát hoảng, vừa mới được ra liền bám dính cả bốn chi trên người Lâm Phương Sinh. Thế mà lại bị Lâm Phương Sinh túm gáy đưa cho một người xa lạ.

Đôi mắt màu băng lam của Viêm Dạ dâng đầy nước, giống như bị vứt bỏ; lại quay đầu phun mấy ngụm khí lạnh về phía Chu trưởng lão, khiến vạt áo nhiễm một tầng vụn băng.

Lâm Phương Sinh thu lưu Hàn lang đã lâu, chưa từng thấy nó bày ra một phép nào, giờ lại khiến ba người nhìn chằm chằm nó không buông. Viêm Dạ được mọi người chú ý, vô cùng đắc ý, hếch đầu, vẫy đuôi liên tục.

Lâm Phương Sinh vỗ vỗ đầu nó, trấn an, “Cứ yên tâm, để Chu trưởng lão kiểm tra cho ngươi.”

Chu trưởng lão cũng cười ha ha, nhấc sói con lên, vuốt ve dưới tai, gốc đuôi, móng chân, cũng đặt hai ngón tay lên trán nó, một ngón khác ở đan điền, phóng một luồng linh lực nhàn nhạt vào cơ thể Hàn lang.

Viêm Dạ lập tức kêu thảm thiết, giãy giụa không ngừng, vùng ra khỏi Chu trưởng lão, chui vào lòng Lâm Phương Sinh, run lên từng chập.

Chu trưởng lão thế mà lại đập bàn, cười to, “Thật kì diệu, thật kì diệu.” Khi thấy Lâm Phương Sinh đang nhìn mình đầy nghi hoặc lại hơi giật mình, sửa lại lắc đầu thở dài, “Không ổn, không ổn.”

Chu Dự ngồi một bên không nhịn được xen miệng, “Phụ thân, người hết khen vi diệu lại nói không ổn, khiến chúng con thật hồ đồ.”

Chu trưởng lão được nhi tử nhắc nhở mới chắp tay với Lâm Phương Sinh, “Lão phu nhất thời kích động, thất lễ, thất lễ.”

Lại thấy hai người nghi hoặc, cũng không chần chừ giải thích, “Yêu thú này bị người ta hạ chú, chắc hẳn là vừa lúc kết thai đã bị hạ. Có hai phù văn, một đặt tại tử phủ*, khiến phong bế linh trí; cái còn lại ở đan điền, gây tổn hại tu vi. Phù văn này được làm rất diệu, nhưng lại không hề ổn với Yêu thú.”

*Một huyệt được coi là trung tâm của hồn phách cùng năng lượng.

Phàm là yêu thú tu hành, linh trí thường phát triển từ lúc mới sinh. Nhưng linh trí giờ không có, sau này làm sao ngộ đạo, làm sao phát đạo? Có lẽ sẽ phải làm súc sinh ngốc ngốc dại dại cả đời mà thôi.

Lâm Phương Sinh nhẹ nhàng vuốt ve lớp lông tơ mới nhú trên lưng Viêm Dạ. Y chỉ nghĩ nhóc con này bị cha mẹ vứt bỏ, không được chăm sóc nên mới sinh trưởng chậm chạp, ai dè là bị kẻ gian làm hại, phù văn nhập thể, thân bất do kỷ. Lâm Phương Sinh đương nhiên hiểu cảm giác này, giống như đồng bệnh tương liên. Y hỏi, “Có giải pháp nào không?”

Chu trưởng lão lộ ra nét mặt hổ thẹn, “Lão phu… Ta với phù chú, quả thật học nghệ không tinh.”

Nếu không phải ông hiểu biết tường tận về loài yêu thú, lại đam mê nghiên cứu, phát hiện trên lông Hàn lang có linh khí dị thường mới đuổi theo; đã không thể giải quyết nghi hoặc, càng không thể cứu mạng con trai.

Quả nhiên nhân quả tuần hoàn, không ai đoán trước được.

Chu trưởng lão thấy y ủ dột, lại an ủi, “Tiểu tử này nếu ở lại Băng nguyên ắt sẽ sớm lên bàn cơm người khác, nhưng giờ đã có đạo hữu cứu giúp, chắc chắn là đại cơ duyên. Ngày sau nếu có thể gặp được chân nhân Hồng Dương, có lẽ sẽ được giải chú.

Thấy Lâm Phương Sinh vẻ khó hiểu, ông lại giải thích tiếp, “Chân nhân Hồng Dương vốn ham du ngoạn, am hiểu uyên bác, lại là pháp tu, tinh thông phù văn cùng pháp trận, làm người cũng trượng nghĩa. Nếu được hắn giúp đỡ, hơn nửa sẽ thành.”

Tuy cũng chỉ là ngôn từ an ủi, nhưng Lâm Phương Sinh vẫn cảm kích, chỉ là thiên hạ rộng lớn, nếu đem kỳ vọng đặt trên một người hành tung bất định như thế không khỏi có chút mờ mịt.

Hai người hàn huyên mấy câu, lưu lại ấn ký trao đổi, ngày sau nếu có tin gì có thể dùng kiếm phù truyền đi.

Tiễn bước phụ tử Chu trưởng lão, Lâm Phương Sinh nhẩm pháp quyết, lập cấm chế quanh Kinh Thiên các, chậm rãi trở về Vạn Kiếm môn.
Advertisement / Quảng cáo


Một canh giờ đi được không hơn trăm dặm, ít còn hơn không. Lâm Phương Sinh cũng không có tâm trí thưởng ngoạn phong cảnh, chỉ để cho Hàn lang tự chơi trong viện, còn mình tìm một gian sương phòng đả tọa chữa thương.

Một hồi kích đấu vừa rồi y quá mức bạo liệt, linh lực điên cuồng khiến kinh mạch hư tổn. Lâm Phương Sinh ban ngày di chuyển Thiên Kinh các, ban đêm dùng phi kiếm. Được hai ba ngày liền thấy cấm chế bên ngoài Thiên Kinh các bị xâm nhập, đồng thời có một thanh âm băng lãnh đạm mạc vang lên bên tai, “Phương Sinh.”

Là giọng nói của sư tôn.

Y lập tức đứng dậy, vội vã chạy tới cửa viện, mở cấm chế ra, quả nhiên đã thấy sư tôn đứng ngoài cửa.

Hách Liên Vạn Thành tựa như một gốc cây bị băng đông ngàn vạn năm, dáng người cao ngất, khí tức quanh thân băng hàn đáng sợ, như muốn bức người nhượng bộ lui binh. Giờ phút này sư tôn nhăn lại mày kiếm, trong giọng nói ẩn ý trách cứ, “Chưa quan sát tình hình đã tùy tiện mở cấm chế, quá mức…”

Lời còn chưa hết, tiểu đồ đệ đã nhào vào trong lòng.

Kiếm ý toàn thân sư tôn đông lại, lồng ngực còn ấm áp như xuân, Lâm Phương Sinh vùi đầu vào đó, giống như chim non về tổ, tâm tư hỗn loạn cũng trở nên bình ổn, chỉ biết an tâm vô cùng, khóe mắt hơi ướt, giọng nói nghẹn ngào, “Sư tôn….”

Lại thấy cánh tay sư tôn vòng qua ôm bản thân vào trong lòng, mềm nhẹ xoa vuốt; từng chút, từng chút một, xua tan ủy khuất đã trải qua.
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.