Làm Nũng Trong Lòng Anh

Chương 13: Tôi biết cậu cô độc



EDITOR: JIN XUAN

Ánh nắng mặt trời ban trưa chói chang, hồ nước trong veo phản chiếu vạn vật, tựa như một mảnh bong bóng cá.

Tạ Tùy xắn ống quần đen dài lên, đi ra chỗ nước cạn kéo đàn violoncello màu đỏ lên trên bờ.

Cả thân đàn violoncello này đỏ thẫm, mặt ngoài được làm tinh xảo khéo léo, nhìn là biết giá cả xa xỉ.

Tùng Dụ Chu cùng Tương Trọng Ninh ngồi xổm trên sườn dốc cỏ xanh, trơ mắt nhìn Tạ Tùy cởi bỏ T-shirt, tỉ mỉ lau từng ngóc ngách của đàn violoncello.

Thân đàn đã chìm trong nước, dây đàn cũng bị đứt loạn xạ, mắt thường có thể thấy hẳn là không dùng được nữa.

Tùng Dụ Chu hô: "Tùy ca, đừng lau, đàn này hư rồi."

Tạ Tùy thử gẩy gẩy dây đàn, bên trong thân đàn phát ra một tiếng nặng nề nức nở, như là lên án người ăn cắp đối với nó hành hạ hung ác.

"Còn có thể vang."

Tạ Tùy để trần người trên, tiếp tục quan sát đàn.

"Ai nha, Tùy ca, có thể phát ra tiếng không có nghĩa là nó không hư, loại nhạc cụ cao cấp này rất quý giá, bình thường đều không được va chạm, trực tiếp ngâm trong nước vài giờ, có quỷ mới sử dụng được!"

Tạ Tùy đối với cậu mắt điếc tai ngơ.

Tùng Dụ Chu hai tay chống nạnh, cau mày, không nề hà nhìn hắn: "Vừa xảy ra chuyện, cậu liền bận rộn không ngừng tìm đàn cho tiểu mỹ nữ ban 1 kia, tìm được sao trước tiên không khoe thành tích đi, bình thường còn khi dễ người ta như vậy, cậu nói thử xem, cậu đang nghĩ gì vậy, làm người xấu như vậy sướng lắm hả?"

Tạ Tùy lạnh lùng liếc cậu ta một chút: "Câm miệng."

Tùng Dụ Chu lập tức làm động tác kéo miệng lại: "Được, không nói."

Sau khi Tạ Tùy chà lau sạch sẽ đàn violoncello, nói với Tùng Dụ Chu: "Cởi quần áo cho lão tử mượn."

"Cậu làm gì?"

"Khoe thành tích."

**

Tịch Phi Phi cùng Đường Huyên Kỳ náo loạn tại phòng giáo vụ hơn hai giờ, không có bất kì kết quả nào, bởi vì phòng học múa không có máy theo dõi, giáo viên chủ nhiệm nói đi xem video theo dõi toàn trường, nhưng điều này cần thời gian.

Chỉ còn ba giờ nữa cuộc thi sẽ bắt đầu, Đường Tuyên Kỳ rời đi trước về tập luyện.

Tịch Phi Phi náo loạn một hồi, hiện tại cũng có chút mệt mỏi, cô xoa xoa khóe mắt ngập nước, nói với Tịch Bạch: "Bạch Bạch, đàn violoncello mất, cũng không còn cách nào, nhưng mà thi đấu không thể trì hoãn, chị đành phải dùng bản thu âm, em không thể tham gia so tài mất rồi."

Đúng vậy, cô không thể tham gia thi đấu.

Tịch Bạch phát hiện, ầm ĩ nãy giờ, kỳ thật việc này đối với Tịch Phi Phi và Đường Tuyên Kỳ đều không có ảnh hưởng, người chân chính bị hại, chỉ có cô.

Tịch Phi Phi vỗ vỗ bả vai Tịch Bạch, an ủi: "Bạch Bạch, đừng khó chịu, chị nhất định sẽ giúp em lấy giải vô địch."

"Em tin tưởng chị có thể."

Tịch Bạch miễn cưỡng cười trừ, sau khi Tịch Phi Phi rời đi, nụ cười liền tan thành mây khói.

Cô nhẹ nhàng thở dài một tiếng, chuẩn bị rời đi, mà đúng lúc này, thiếu niên khiêng đàn violoncello xuất hiện ở cuối hành lang.

Một giờ trưa, ánh nắng hơi chói, trong không khí những hạt bụi rất nhỏ tung bay.

Hắn mặc một chiếc T-shirt hoạt hình màu đỏ cổ tròn, đứng ở hành lang bên cạnh, xa xa nhìn Tịch Bạch.

Tịch Phi Phi dừng bước.

Có vài người luôn luôn có thể kịp thời xuất hiện lúc bạn tối tăm tuyệt vọng, làm nhân sinh của bạn trở nên quanh co.

Không ít học sinh thò đầu ra cửa sổ xem náo nhiệt, trông thấy đàn trong tay Tạ Tùy, thấp giọng nghị luận: "Là Tạ Tùy trộm đàn?"

"Thật không vậy, hắn thật quá đáng mà."

"Hắn vẫn luôn rất không thích Tịch Bạch, lại nhiều lần tìm cậu ấy gây phiền toái, nhưng trộm gì đó... Thật sự rất quá phận."

...

Chỉ có Tịch Bạch biết, Tạ Tùy tuyệt đối không có khả năng làm ra loại việc này.

Hắn tuy rằng tính tình không tốt lắm, nhưng là người quang minh lỗi lạc, thẳng thắn vô tư.

Hắn giúp cô tìm chiếc đàn trở về.

Tạ Tùy mang theo đàn đi về phía Tịch Bạch, Tịch Phi Phi lập tức che trước người hắn, tức giận nói: "Tạ Tùy! Tại sao cậu lại muốn trộm đàn của em gái tôi! Cậu thật quá đáng!"

Tạ Tùy nhìn không chớp mắt, lạnh lùng lên tiếng: "Đừng có chặn đường, lăn."

Trên người hắn tản ra hơi thở tức giận nhàn nhạt, cảm giác áp bách mười phần, Tịch Phi Phi căn bản không dám giằng co cùng hắn, ngượng ngùng tránh ra.

Tịch Bạch không cảm thấy Tạ Tùy có bao nhiêu hung dữ, cô vẫn đang nhìn cái hình hoạt hình in trên chiếc áo hắn đang mặc.

Hoạt hình trên áo trước ngực in một cái máy móc lớn. Ba mỹ thiếu nữ, cùng với khí chất lãnh khốc quanh người hắn, hoàn toàn không phù hợp.

Quần áo không đứng đắn như vậy, rõ ràng không phải của hắn.

Tịch Bạch mím môi, nhịn cười.

Tạ Tùy đi đến trước người cô, đem đàn đưa cho cô.

Tịch Bạch quý trọng nhận lấy đàn, nhẹ nhàng gẩy gẩy, vui mừng trên mặt liền nhạt đi chút.

Cô ngẩng đầu nhìn các bạn học chung quanh nghi hoặc không hiểu, cất cao giọng nói: "Cám ơn cậu giúp tôi tìm đàn về."

Cô không muốn làm người khác hiểu lầm Tạ Tùy, cho nên cố ý nói lớn tiếng như vậy, để bọn họ không được nghi ngờ.

Tạ Tùy nhưng thật giống như cũng không quá để ý cảm nghĩ của người chung quanh, nhướng mày hỏi cô: "Hỏng rồi?"

"Ừm, hỏng rồi."

"Còn có thể sửa?"

"Có thể sửa, nhưng... đêm nay đã thi đấu khả năng không kịp."

"Vậy cũng đừng trì hoãn." Tạ Tùy nắm chặt ống tay áo Tịch Bạch, lôi kéo cô đi ra khỏi tòa nhà.

Hắn không biết thương hương tiếc ngọc, càng không biết nắm tay cô bé như thế nào, cho nên động tác có chút thô bạo, giống như lôi ném lôi kéo cô đi.

Cổ tay Tịch Bạch đều bị hắn siết đỏ.

"Tạ Tùy, đi đâu vậy!"

Tạ Tùy cầm lấy đàn violoncello cồng kềnh trong tay cô, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Đi sửa đàn."

"Đây cũng không phải là xe đạp, không phải nói sửa liền sửa được."

"Không thử làm sao biết không được."

Tạ Tùy luôn luôn không để cho số phận quyết định, hắn chỉ tin tưởng bản thân mình, đã muốn làm tuyệt đối sẽ không thay đổi.

Cổng trường, bảo vệ ngăn cản bọn họ: "Trong giờ học không thể đi ra ngoài."

"Mở cửa." Tạ Tùy lạnh lùng nói.

"Trường học có quy định, các em không thể đi ra."

"Lão tử kêu ông mở cửa."

Tịch Bạch liền vội vàng kéo hắn, giải thích với bảo vệ: "Chú, buổi tối có buổi thi đấu, đàn của cháu hỏng rồi, chúng cháu ra ngoài để sửa đàn, chú có thể gọi điện thoại cho chủ nhiệm lớp, thầy sẽ đồng ý."

Bảo vệ gọi điện thoại xong, cuối cùng vẫn mở cửa cho đi.

"Cho nên cậu xem, kỳ thật từ rất lâu, không cần dùng vũ lực cũng có thể giải quyết vấn đề." Tịch Bạch nói liên miên cằn nhằn Tạ Tùy: "Cậu về sau cũng nên khống chế tính tình một chút."

Tạ Tùy nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh, cô vén sợi tóc sau tai, ánh nắng dừng ở trên vành tai, mơ hồ có thể thấy được lông tơ màu trắng rất nhỏ.

Tâm tình đột nhiên trở nên thật mềm mại.

Hắn khó có lúc không có phản bác, vui vẻ "Ừm" một tiếng.

Hắn không thích nghe bất kì kẻ nào dạy dỗ mình, nhưng mà cô bé bên cạnh này dùng giọng điệu mềm mềm nói mỗi một câu... Hắn đều thích nghe.

Bên ngoài trường học có không ít chỗ sửa đàn cao cấp, thợ sửa đeo bao tay, xem xét đàn của Tịch Bạch, nói: "Tại sao lại biến thành cái dạng này?"

"Chú, còn có thể sửa không?"

"Cái này hư tổn quá nghiêm trọng, có thể sửa, nhưng mà..."

Tạ Tùy cắt đứt lời nói vô nghĩa kia, nói ngay vào điểm chính: "Cần bao nhiêu tiền?"

"Ai nha, không phải là vấn đề tiền bạc, sửa cái này cần thời gian, chú còn phải xếp hai giá đàn dương cầm cùng một hàng đàn tranh."

"Chú, cháu thật sự cần dùng gấp, ngài có thể ở tối hôm nay sửa tốt không?"

"Này... Không có khả năng, đêm nay khẳng định không được, buổi chiều chú còn phải dạy lớp học đàn dương cầm."

Tạ Tùy trực tiếp sờ ví tiền: "Bao nhiêu tiền thì ông có thể sửa."

"Chú nói không phải vấn đề tiền."

Hắn cười nhạt nói: "Mọi vấn đề đều thuộc về vấn đề tiền, 3000 đủ hay không?"

"Ai nha, bạn học này, cháu có ý tứ gì, xế chiều hôm nay chú còn dạy học..."

"5000."

Tịch Bạch vội vàng lôi kéo Tạ Tùy, liều mạng nháy mắt với hắn, ý bảo giá này quá mắc!

"Chú đây liền thử xem." Ông dối trá nói: "Chủ yếu là do thấy các cháu vội vã như vậy, chú cũng không đành lòng trì hoãn chuyện của các cháu, vậy thì 5000, chú giúp cháu sửa."

Tạ Tùy nói: "Trước 6 giờ, tôi đến lấy đàn, trì hoãn một phút, một phân tiền ông cũng đừng nghĩ lấy được."

"Được, không thành vấn đề, sáu giờ tới lấy là được."

Tịch Bạch còn có chút do dự, Tạ Tùy trực tiếp xách cô ra khỏi tiệm đàn.

Tịch Bạch đau lòng mà trách cứ nói: "5000 có thể mua một chiếc đàn mới."

Tạ Tùy giấu tay trong túi, không chút để ý nói: "Tiền của tôi, cậu không cần quản."

Tịch Bạch lập tức nói: "Không cần tiền của cậu, đây vốn là chuyện riêng của tôi, đã thật sự làm phiền tới cậu."

Việc riêng của cô...

Tâm tình Tạ Tùy vốn vô cùng tốt, nhưng không biết vì sao, vài câu này lại làm hắn thật tức giận.

Cô bé này, có thể khống chế tâm tình của hắn, điều này làm cho hắn vô cùng khó chịu.

"Nếu tôi đã quản việc này, sẽ quản đến cùng, bất kể là tiền sửa đàn hay người trộm đàn, tôi đều sẽ biết rõ ràng."

"Tạ Tùy, có thể đừng cố chấp như vậy được không, cậu..."

Sẽ hại chết chính mình.

Những lời này nghẹn lại ở trong cổ họng Tịch Bạch, như thế nào cũng không nói ra được.

"Cậu đang giáo huấn tôi sao?" Hắn lạnh lùng nhìn cô.

Một trận gió qua, làm bay vài sợi tóc trên tai cô, ngứa một chút.

Tịch Bạch cúi đầu, mím chặt môi không hề trả lời.

"Nói, cậu đang giáo huấn tôi?"

Tịch Bạch như trước không lên tiếng, đối mặt với sự tức giận của thiếu niên, cô chỉ có thể trầm mặc.

Đừng chọc hắn.

Tạ Tùy không nghe được câu trả lời, khóe mắt bắp thịt đôi chút run rẩy, ý lạnh lại lan tràn.

Hắn không hề chờ cô, bước nhanh hơn đi tới trường học.

Tịch Bạch biết hắn tính cách cố chấp, rất khó có người chân chính đi vào trong tim của hắn, kiếp trước cô không thể cứu được hắn, đời này...

Có thể được không?

Sáu giờ, Tịch Bạch đi lấy đàn, chú ấy quả nhiên đúng giờ sửa xong đàn, đổi lại dây đàn tốt nhất, còn giúp cô điều chỉnh âm thanh.

Tịch Bạch cảm ơn ông, chuẩn bị trả tiền, lại biết được tiền đã được thanh toán.

Không cần nghĩ cũng biết là ai.

Tịch Bạch xách đàn violoncello đi ra khỏi cửa tiệm, lấy di động ra chuyển cho Tạ Tùy 5000 tệ, nhưng Tạ Tùy cũng không có nhận.

Chuyện này tuy rằng khó khăn, nhưng là đúng lúc làm tiết mục của Tịch Bạch cùng với Tịch Phi Phi tách ra.

Tịch Phi Phi hoàn toàn không hề nghĩ đến, đàn đã bị hư hại như thế này rồi lại còn có thể sửa thật tốt, cho nên sau khi cô kê khai tiết mục lần nữa, nhìn Tịch Bạch cầm đàn sửa tốt trở về, quả thực hối hận đến muốn bóp chết chính mình.

Cuộc thi bắt đầu, các học sinh từ từ tiến vào phòng luyện tập, bắt đầu phần biểu diễn của mình, sau đó Lạc Thanh lão sư chấm điểm, bình chọn ra trước năm tên, tham gia biểu diễn thi đấu vòng sau.

Tịch Bạch vừa vặn xếp sau Tịch Phi Phi, khi cô nhìn đến biểu tình đắc ý thỏa mãn của Tịch Phi Phi lúc đi ra, thì liền biết, Tịch Phi Phi khẳng định thành công.

Lạc Thanh lão sư thật đồng tình với Tịch Phi Phi, cho cô một lời khen không ngừng vươn lên, tình lý bên ngoài, dự kiến bên trong.

Tịch Bạch đi vào phòng tập luyện, quay đầu nhìn hành lang.

Trong hành lang, rất nhiều bạn học vây quanh xem diễn, cô đột nhiên nghĩ, vừa nãy đúng ra không nên cãi nhau với Tạ Tùy.

Cô rất biết ơn hắn, ít nhất ca khúc này, hẳn là đàn cho hắn nghe mới đúng.

Sau cùng, nếu không phải hắn kịp thời giúp cô tìm chiếc đàn, lại quyết định thật nhanh mang đàn đi sửa, nửa lưu manh uy hiếp nửa dùng tiền tài hấp dẫn, mới để cho cô kịp thời lấy được cây đàn hoàn hảo.

Không có hắn, có lẽ Tịch Bạch thật sự đã buông tha cơ hội lần này.

...

Mặt khác, ở vườn hoa đối diện phòng học, Tạ Tùy dựa sát tường, một vòng khói thuốc lượn lờ.

Hắn khẽ ngẩng đầu, nhìn vào cửa thủy tinh của phòng tập luyện.

Tiếng đàn violoncello khàn khàn, như khóc như tố cáo, phảng phất như đang kể về một câu chuyện kiếp trước, kiếp này luân hồi——

Bị cha mẹ vứt bỏ, bị bạn bè tính kế, không người nào hiểu rõ cậu, cũng không người nào yêu cậu.

Nhưng tôi biết sự cô độc ấy của cậu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.