Làm Nũng Trong Lòng Anh

Chương 14: Video



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

EDITOR: JIN XUAN

Tịch Bạch một mình biểu diễn vô cùng thành công, Lạc Thanh lão sư càng có thêm ưu ái đối với cô, cho cô điểm cao nhất, vững vàng tiến vào danh sách vòng trong.

Buổi chiều hôm đó, Tạ Tùy cùng mấy người bạn đi ra cổng trường, nghe được phía sau có nữ sinh thì thầm nghị luận ——

"Tớ vừa mới đi đến phòng tập luyện xem cuộc thi, chị gái kéo đàn violoncello, quả thực xinh đẹp, rất khác so với những người khác, chị ấy rất có khí chất."

"Có ảnh chụp không?"

"Có, tớ có chụp." Nữ sinh lấy điện thoại di động ra chia sẻ cho các bạn mình.

"Chị ấy lẳng lặng ngồi ở chỗ kia, rất ưu nhã, trước kia cũng không phát hiện ra trường học chúng ta lại có cô gái dễ nhìn như vậy."

"Nghe nói là em gái của Tịch Phi Phi."

"Tịch Phi Phi vốn là là nữ thần nha, em gái cũng khẳng định không kém đâu!"

"Đâu chỉ không kém, tớ cảm thấy chị ấy càng có khí chất hơn Tịch Phi Phi, hoàn toàn không cùng một dạng."

...

Tùng Dụ Chu cảm giác được rõ ràng bước chân Tạ Tùy chậm lại.

Cậu cảm thấy không ổn, quả nhiên, người nào đó dừng bước lại, xoay người nhìn về phía di động của nữ sinh kia.

Tùng Dụ Chu biết dục vọng chiếm hữu của Tạ Tùy rất mạnh, không thích nghe miệng người bên ngoài nhắc tới Tịch Bạch, giống như cô bé kia từ nhỏ liền chỉ thuộc về một mình hắn.

"Đừng xúc động Tùy ca, người ta là em gái nhỏ..."

Lời Tùng Dụ Chu còn chưa dứt, lại nghe Tạ Tùy nói: "Bạn học, thêm WeChat."

Nữ sinh giương miệng, kinh ngạc nhìn Tạ Tùy.

Cô xác nhận lại lần nữa, thiếu niên anh tuấn trước mặt này đúng là Tạ Tùy, bạn học kiêu ngạo ương ngạnh mà lại vô cùng đẹp trai Tạ Tùy!

Tạ Tùy lại chủ động đến gần cô, còn hỏi cô thêm WeChat!

Hạnh phúc tới thật đột ngột!

"Có thể thêm không?"

Tạ Tùy khóe mắt giơ lên, lộ ra một nụ cười nhẹ.

Cô gái đều đã bị hắn làm hôn mê: "Được.. được."

Tay cô run rẩy mở ra mã 2D, cho Tạ Tùy quét.

Sau khi kết bạn xong, Tạ Tùy thản nhiên nói: "Có thể cho tôi mượn di động một lát?"

Cô bận rộn không ngừng đưa điện thoại di động qua.

Tạ Tùy cầm di động của cô, gửi cho chính mình tấm ảnh vừa mới chụp, chính là tấm ảnh chụp Tịch Bạch kéo đàn violoncello trong album.

Gửi đi hoàn tất, Tạ Tùy đưa điện thoại di động trả lại cho cô, lẩm bẩm tiếng "Cảm tạ", sau đó quay người rời đi.

Cô gái nhìn bóng dáng Tạ Tùy ngây người thật lâu, Tạ Tùy thật sự là...quá đẹp trai!!

Bạn thân vội vàng nhắc nhở cô: "Nhanh nói cho Tạ Tùy biết tên của cậu! Không phải còn chưa biết sao!"

Nữ sinh hưng phấn cúi đầu gửi tin nhắn cho Tạ Tùy, lại bị rót một đầu nước lạnh, hắn đã unfriend chính mình.

"..."

Trên đường, Tùng Dụ Chu cùng Tương Trọng Ninh hai người đối với hành vi của Tạ Tùy tỏ vẻ khinh thường mãnh liệt cùng bất mãn, cảm thấy hắn dùng sắc đẹp lừa gạt tình cảm của em gái.

Tạ Tùy hoàn toàn không thèm để ý, hắn chính là người như vậy, cố chấp lại ích kỷ, không để ý đến cảm nhận của bất kì ai.

Thế giới vốn là bất công với hắn, bởi vậy lòng tham của hắn rất nhỏ, chỉ đủ chứa một người, đem cô canh giữ ở một góc nhỏ hẹp hòi, cho dù thế giới bên ngoài có hủy diệt sụp đổ cũng chẳng có quan hệ gì với hắn.

Hắn vừa đi vừa cúi đầu xem di động, trong ảnh chụp, cô gái mặc váy màu xanh nhạt, im lặng ngồi ở góc hẻo lánh cạnh cửa sổ phòng học, hai chân tách ra, cúi đầu kéo đàn violoncello đỏ thẫm.

(*) Tư thế đàn violoncello



Ánh sáng từ một góc cửa sổ chiếu vào, bụi phấn nhàn nhạt bay ở trong không trung, gương mặt cô trắng mịn mà thông thấu, bộ dáng cô nhắm mắt lại, làm Tạ Tùy nghĩ tới trong rừng rậm tịch mịch, gió đêm thổi qua, có chú nai con đang uống nước, ánh mặt trời chiếu qua nhà gỗ, hết thảy đều an bình và ôn hòa như vậy.

Máu trong người hắn xao động sôi trào, trong nháy mắt đó nhìn vào cô, bỗng nhiên yên tĩnh trở lại.

Tim đập cũng từ từ chậm lại.

Hắn cẩn thận từng li từng tí giữ ảnh chụp.

Tương Trọng Ninh nhìn sắc mặt nhu hòa của Tạ Tùy, lấy cùi chỏ đâm đâm Tùng Dụ Chu, thấp giọng nói: "Tớ cảm thấy lần này Tùy ca là thật."

Tùng Dụ Chu bất đắc dĩ lắc lắc đầu: "Em gái kia coi như không xong."

Tình cảm của Tạ Tùy quá mức tha thiết, bị hắn thích phải, nhất định là chuyện may mắn nhất cuộc đời này, cũng tất nhiên là bất hạnh nhất.

**

Vài lần, Tịch Bạch đi phòng giáo vụ hỏi, camera có quay được kẻ cầm đầu trộm cắp đàn violoncello hay không.

Lúc đầu, giáo viên chủ nhiệm còn nói là không có điều tra rõ, sau này trực tiếp nói cho cô biết, camera không có quay được là ai trộm đàn violoncello, cùng lắm hiện tại đàn đã tìm được, cô cũng đã tham gia thi đấu, chuyện này coi như chấm dứt.

"Tại sao lại không quay được, trường học của chúng ta có nhiều máy camera như vậy, từ phòng tập luyện đến sau núi ven hồ, dọc theo đường đi cuối cùng đều sẽ quay tới tên trộm!"

"Em học sinh này, tại sao lại cố chấp như vậy, chẳng lẽ thầy còn lừa em sao, trường học của chúng ta có không ít camera bị hư, thật là không có quay được, được rồi, chuyện này dừng ở đây."

Tịch Bạch không nguyện ý cứ như vậy bỏ qua tên trộm, nhưng giáo viên chủ nhiệm không phối hợp, cô cũng không làm gì được.

Buổi chiều, cô đẩy xe đạp đi dưới bóng cây ven đường ở trường học, một viên đá nhỏ đột nhiên lăn đến bên chân của cô.

Tịch Bạch ngẩng đầu, nhìn thấy mấy người Tùng Dụ Chu ngồi ở sân thể dục bên cạnh, mấy tên nam sinh nhe răng mỉm cười với cô, tỏ vẻ thân mật.

Tạ Tùy nghiêng mình dựa vào cột bóng rổ, trong tay thưởng thức vài cục đá, ánh mắt nhìn thẳng về cảnh núi phương xa, vẻ mặt bình tĩnh.

"Có chuyện gì sao?" Cô mở miệng hỏi.

Tùng Dụ Chu cười nói: "Là Tùy ca ném, cậu hỏi ai?"

Tịch Bạch nhìn Tạ Tùy: "Tạ Tùy, cậu có chuyện gì sao?"

Hắn lại ném một viên đá nhỏ tới bên chân cô: "Cũng không có việc gì, lại đây chẳng phải sẽ biết."

"Nếu cậu không có việc gì, tôi đi đây, còn phải trở về làm bài tập."

Cô nói xong, lập tức đẩy xe rời đi.

Cả đám kinh ngạc nhìn bóng dáng Tịch Bạch.

Vị này là chị dâu nhỏ của họ, thật có cốt cách!

Bọn họ cũng không dám nhìn biểu tình của Tạ Tùy, không cần nhìn cũng biết, khẳng định rất khó xem.

Nhưng mà trên thực tế, cũng không phải vậy...

Tạ Tùy lại mẹ nó nở nụ cười.

Hắn cười đuổi theo Tịch Bạch, cùng cô sóng vai đi trên sân trường, trầm giọng nói: "Cậu đúng là không sợ chết."

Tịch Bạch nghiêng đầu nhìn giày đá bóng sạch sẽ của hắn, trong lòng nói thật ra cô rất sợ chết, bởi vì đã chết qua một lần.

Nhưng cô biết, Tạ Tùy sẽ làm gì với cô.

Dù cho toàn thế giới đều phản bội cô, thương tổn cô thì Tạ Tùy cũng là người vĩnh viễn sẽ không một chút nào làm thương tổn đến cô.

"Cậu tìm tôi có việc?"

"Không có việc gì không thể tìm cậu?"

"Không có việc gì thì tìm tôi làm chi."

"..."

Cô thật là biết cách nói chuyện phiếm..!

Tạ Tùy lấy di động ra, vào thẳng chủ đề: "Tôi lấy được đoạn video camera của trường, xem được ai trộm đàn của cậu."

Tịch Bạch dừng bước chân lại, kinh ngạc nhìn về phía di động của hắn: "Cậu... cậu làm sao lấy được?!"

"Cái này cậu không cần quan tâm, tôi có biện pháp của tôi, nói xem cậu muốn coi hay không."

Tịch Bạch gật gật đầu, tròng mắt tối đen nhìn hắn: "Muốn."

Tạ Tùy khóe miệng nhợt nhạt giương lên: "Có trao đổi."

"Trao đổi cái gì?"

"Tùy ca muốn cậu hôn hắn một chút."

Bọn người Tùng Dụ Chu phía sau cười đùa nói: "Xem một chút, hôn một chút."

Tịch Bạch:...

Trong tay Tạ Tùy còn dư lại vài viên đá vụn, ném về phía Tùng Dụ Chu, xua đuổi mấy người bọn hắn.

Hắn đương nhiên biết không dễ dàng như vậy, đơn giản nói: "Đáp ứng tôi một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Còn chưa nghĩ tới; chờ tôi chậm rãi nghĩ, dù sao chỉ cần cậu đáp ứng trước."

"Không được... lỡ như cậu.."

"Yên tâm, sẽ không kêu cậu làm chuyện kỳ quái."

Tạ Tùy quang minh lỗi lạc, cũng sẽ không miễn cưỡng cô làm điều cô không nguyện ý, cô cũng đơn giản đáp ứng, dù sao cuối cùng quyền quyết định có đồng ý hay không còn nằm trên tay cô.

"Tự mình xem."

Tạ Tùy đưa điện thoại di động cho cô, Tịch Bạch xoay người đi đến dưới bóng cây, mở video.

Đây là mấy cái video đã cắt nối biên tập, tuy có chút mơ hồ, nhưng vẫn có thể rõ ràng nhìn ra, thân ảnh kéo vật nặng gian nan kia trên màn hình, là Tịch Phi Phi.

Cô một đường đi đều rất cẩn thận, hết nhìn đông tới nhìn tây, thừa dịp thời gian lên lớp tận khả năng tránh được bạn học, nhưng lại không có thể tránh thoát camera trong trường.

Tịch Bạch nhìn cô đem đàn violoncello yêu thích của mình ném vào trong hồ, một khắc kia, chỉ cảm thấy trái tim giật mạnh.

Tựa như lúc trước cha mẹ đẩy mạnh thi thể của cô vào nơi hoả táng, không lưu tình chút nào, giống như ném đi thứ rác rưởi không đáng một đồng.

Cô không biết tại sao mình lại có thể thấy những cảnh tượng ấy, lại có được những dòng ký ức làm người hít thở không thông kia, đương nhiên, cũng không phải tất cả ký ức đều lạnh như băng. Giống như lúc Tạ Tùy liều chết vọt vào nhà tang lễ, đoạt lại thi thể của cô.

Ánh mắt hắn đỏ hồng, chảy nước mắt nhưng không có phát ra tiếng khóc, hắn ôm cô thật chặt, thâm tình mà điên cuồng hôn môi hôn mỗi một tấc da thịt cô...

Ở trong lòng nóng cháy của Tạ Tùy, thân thể lạnh lẽo của Tịch Bạch mới cảm nhận được một lát ấm áp.

Tạ Tùy nhìn Tịch Bạch có điểm không thích hợp, lên tiếng hỏi: "Cậu làm sao vậy."

"Không có việc gì." Tịch Bạch nhìn video, thản nhiên nói: "Đoán được."

Sau khi mất đàn, biểu hiện Tịch Phi Phi còn kích động hơn cô, bận rộn không ngừng kéo Đường Tuyên Kỳ đi tới phòng giáo vụ đối chất, cái này làm Tịch Bạch sinh nghi ngờ.

Hơn phân nửa là Tịch Phi Phi nghe được đoạn đối thoại lúc Đường Tuyên Kỳ muốn kéo Tịch Bạch đi vào đội ngũ của mình, lo lắng Tịch Bạch phản bội, cho nên mới nghĩ trăm phương ngàn kế hủy đàn của cô, đồng thời tát nước bẩn lên trên người Đường Tuyên Kỳ, một hòn đá ném hai chim.

Trước kia, Tịch Bạch cảm thấy thủ đoạn của chị gái rất cao minh, nhưng bây giờ trùng sinh trở về, lại phát hiện những thủ đoạn này thật sự... vô cùng ngây thơ.

Nếu như nói cô thật sự có chỗ cao minh thì chính là cô đã sớm dự liệu được trường học sẽ bao che cho mình.

Tịch Phi Phi là hình tượng đại sứ của trường học, thân phận nổi tiếng trên Internet của cô, vì mang đến cho trường học không ít ưu việt, hình của cô hiện tại vẫn còn được treo ở trên bảng chiêu sinh của trường.

Tịch Bạch không dám tưởng tượng, trường học đến cùng đã bao che bao nhiêu việc làm của Tịch Phi Phi, sự kiện làm nhục An Khả Nhu trước đó, trường học đều dung túng Tịch Phi Phi.

Nếu không phải cha mẹ từ nhỏ cưng chiều, trường học một mực dung túng, có lẽ tâm lý Tịch Phi Phi không vặn vẹo đến mức như vậy.

Tịch Bạch ngẫm lại cảm thấy thật đáng sợ.

"Tạ Tùy, chuyện này không được nói cho ai." Tịch Bạch đưa điện thoại di động lại cho Tạ Tùy, trịnh trọng cảnh cáo hắn: "Ai cũng không thể nói."

Tạ Tùy nhíu mày khó hiểu, khóe mắt khinh miệt: "Lão tử cố sức giúp cậu tìm được cái này, đừng nói cho tôi, cậu đang sợ hãi?"

Tịch Bạch lắc lắc đầu: "Tạ Tùy, cậu biết sự biến đổi chất và sự biến đổi lượng không?"

Những trang giấy sách vở kia, cùng lắm đã sớm bị Tạ Tùy dùng để lau dầu máy trên thân xe.

Tịch Bạch nhìn ngọn núi xa xa liên miên chập chùng, bình tĩnh nói: "Tôi đang đợi một cái biến đổi chất."

Cô muốn tại thời cơ thỏa đáng thả ra những chứng cớ này, đem mặt nạ duy nhất của Tịch Phi Phi kéo xuống. Ngã từ trên cao xuống, cô muốn làm cô ta vĩnh viễn đều không ngốc đầu lên được.

- ------

(*)Editor Jin Xuan: muốn biết rõ về hai cái biến đổi lượng/chất này, xin vui lòng lật lại SGK GDCD lớp 10 bài 5😂

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.