Làm Nũng Trong Lòng Anh

Chương 24: Hôn



EDITOR: JIN XUAN

Sáng sớm hôm sau, Tịch Bạch mặc một bộ áo lông trắng tinh, đi xuống cầu thang.

Hai hộp sô-cô-la kia cũng đã bị Tịch Phi Phi ném vào trong thùng rác, ngay cả bao bì cũng không có mở ra.

Tịch Phi Phi đã không ít lần được Trần Triết Dương tặng quà, cô ta chỉ hưởng thụ cảm giác được cậu theo đuổi cùng với... hưởng thụ khoái cảm từ sự đau khổ ghen tuông của Tịch Bạch mang đến.

Trừ những thứ đó ra, Trần Triết Dương đối với cô ta mà nói, không có bất kì giá trị nào.

Tịch Bạch thấy hai hộp sô-cô-la bị vứt bỏ, cũng không có cảm giác đặc biệt.

Kiếp trước, cô bị Trần Triết Dương tổn thương thống khổ, về sau đã được Tạ Tùy hoàn toàn chữa khỏi. Đời này, Tịch Bạch đối mặt với chàng trai mình từng thích, nội tâm không hề gợn sóng, thậm chí còn chứa chán ghét.

Trần Triết Dương kia tự cho là tình yêu vĩ đại, vì yêu "hi sinh" quyết tâm, làm Tịch Bạch cảm thấy ghê tởm.

**

Bữa tiệc của hai nhà Tịch - Trần tổ chức tại khách sạn lớn Hải Thiên.

Hai chị em theo cha mẹ đến tham dự.

Trần gia cùng Tịch gia là thế giao, trên công ty cũng dính tới lợi ích tiền bạc, bởi vậy, hai bên nhà đều ở đây cẩn thận từng li từng tí gắn bó hữu nghị, thường xuyên liên hoan cùng nhau.

(*)Thế giao: Từ đời trước hoặc từ mấy đời có giao tình.

Lần này nhờ cơ hội Trần Triết Dương về nước, vừa vặn thúc đẩy hai gia đình lại một lần tụ tập.

Tịch Phi Phi mặc trang phục lộng lẫy tham dự, váy bông màu hồng phấn, áo gile đính lông thỏ, tóc xõa dài đuôi tóc hơi xoăn, giống như nàng công chúa đi ra từ trong thế giới đồng thoại.

Mà ánh mắt Trần Triết Dương lại bị Tịch Bạch bên cạnh hấp dẫn.

Tịch Bạch chỉ mặc áo lông đơn giản, buộc tóc đuôi ngựa, không son phấn, da thịt nhẵn nhụi trắng nõn của cô trong sáng như tuyết, căn bản không cần hóa trang hay tân trang gì, khí chất thanh tú thắng Tịch Phi Phi tỉ mỉ ăn mặc gấp trăm lần.

Không biết vì sao, Trần Triết Dương cảm thấy Tịch Bạch giống như thay đổi, không còn là cô bé sợ hãi rụt rè, vừa thấy cậu liền đỏ mặt trong quá khứ nữa.

Cô trở nên thong dong, bình tĩnh, hơn nữa càng thêm tự tin, ngẫu nhiên nhìn tới ánh mắt lãnh đạm của cô, đủ để Trần Triết Dương cảm giác... rung động lòng người, tim của cậu nhảy không thể ngừng.

So sánh cô với Tịch Phi Phi cố ý tân trang ăn mặc ở phía sau, nhiều hơn vài phần mê hoặc.

Tịch Bạch đương nhiên không biết, thái độ dửng dưng này của mình, sẽ ở trong lòng Trần Triết Dương tạo thành cảm xúc hoàn toàn khác biệt như vậy.

Nhưng cô phát hiện Trần Triết Dương vẫn đang nhìn cô.

Hoặc có lẽ đây chính là thứ trên mạng thường xuyên nói "Thâm tình từ xưa không giữ được, chỉ có kịch bản đắc nhân tâm", kiếp trước Tịch Bạch thích Trần Triết Dương, lại chưa từng lọt vào trong mắt của cậu ta, hiện tại bộ dáng cô hờ hững thì lại khơi dậy lên hứng thú của Trần Triết Dương.

Tịch Bạch chỉ cảm thấy hoang đường đáng cười.

Cha của Trần Triết Dương là hiệu trưởng của Đức Tân Cao Trung, Trần Chấn Hằng.

Bọn nhỏ đều học tập ở Đức Tân Cao Trung, bởi vậy chủ đề mà người lớn hai nhà nói chuyện phiếm vẫn là dừng ở vấn đề giáo dục con cái, bọn họ thiên nam địa bắc nói tới cải cách chế độ giáo dục rồi lại sang trách nhiệm của gia đình ảnh hưởng tới xã hội.

Trần Triết Dương đúng lúc từ trong túi lấy ra một hộp mứt đóng gói đẹp đẽ, mỉm cười với hai cô nàng.

Tịch Phi Phi vốn cho rằng hộp mứt kia là tặng cho mình, cô vuốt vuốt váy, đang chuẩn bị đứng lên, ưu nhã thận trọng nhận lấy.

Lại không nghĩ tới, Trần Triết Dương đột nhiên chuyển hướng về phía Tịch Bạch: "Tiểu Bạch, chuyện ngày hôm qua là anh không tốt, thật không lễ phép, hộp mứt này xem như lời nhận lỗi của anh, cũng là quà anh cố ý từ nước Mỹ đem về cho em."

Sắc mặt Tịch Phi Phi thay đổi.

Cậu rõ ràng đã tặng sô-cô-la cho Tịch Bạch, vì sao bây giờ còn muốn đưa mứt, đây không phải là cố ý cho mình xấu hổ sao!

Chị gái chỉ có một phần, mà em gái lại có hai phần...

Bên nào nặng, bên nào nhẹ, vừa nhìn liền hiểu ngay.

Trần Triết Dương hoàn toàn không biết Tịch Phi Phi hiểu lầm thành cái dạng này, lúc trước cậu đưa sô-cô-la cho Tịch Phi Phi là ngầm đưa, còn đưa mứt cho Tịch Bạch là trước mặt mọi người đưa, rõ ràng cậu đối với Tịch Phi Phi có tâm ý hơn.

Cậu khẳng định không thể tưởng được cách làm như thế, lại làm cho Tịch Phi Phi hiểu lầm.

Tịch Bạch giống người ngoài cuộc xa cách, sống chết mặc bây, mắt lạnh nhìn trò hay, thản nhiên nói ——

"Cám ơn mứt của anh, nhưng em không quá thích ăn ngọt, cho em cũng lãng phí, không bằng đưa cho chị, chị rất thích đồ ngọt."

Trần Triết Dương rất hiểu đúng mực, cũng không có kiên trì, chuyển hướng về phía Tịch Phi Phi: "Vậy thì cho Phi Phi ăn, anh biết em đặc biệt thích ăn mứt."

Tịch Phi Phi tức giận đến môi phát tím, miệng không đắn đo nói: "Dựa vào cái gì nó không cần liền cho em! Bố thí ăn mày sao!"

Lời vừa nói ra, sắc mặt người lớn ở đây trong khoảnh khắc xụ xuống.

"Phi Phi! Nói gì đó!"

"Tại sao không có lễ phép như vậy!"

Trần Triết Dương hiển nhiên không ngờ rằng, Tịch Phi Phi luôn luôn ôn nhu sẽ nói ra những lời oán độc thế này, cậu sợ ngây người: "Anh... anh chẳng qua là cảm thấy em thích ăn mứt, không có ý gì khác, xin em đừng nóng giận."

"Em..."

Tịch Phi Phi ở trước mặt mọi người sắm vai cô gái tốt, thiện lương kính cẩn nghe lời, hiện tại đột nhiên phát tác, làm người ta trở tay không kịp, cha mẹ Trần trao đổi ánh mắt, không nói lời nào.

Ý thức được chính mình thất thố, cô nhẹ nhàng ho khan một tiếng, ý đồ cứu vãn: "Em chỉ hơi mệt chút, tâm tình không tốt lắm."

Tịch Bạch xin phép đi toilet.

Không lâu sau, Trần Triết Dương đi theo ra ngoài.

Tịch Phi Phi rốt cuộc ngay cả một chút dục vọng ngụy trang cũng không có, trưng bộ mặt lạnh, làm cha mẹ hai nhà cảm giác vô cùng xấu hổ.

Tại hành lang sáng sủa, Tịch Bạch mở vòi nước, dòng nước lạnh lẽo chảy xuống tay, ngẩng đầu trông thấy khuôn mặt anh tuấn của Trần Triết Dương trong gương.

Trần Triết Dương có ngũ quan anh tuấn đoan chính, cho người ta cảm giác cả người tràn đầy năng lượng.

"Tiểu Bạch, chuyện ngày hôm qua, anh muốn giải thích với em, do anh thật không có lễ độ, em còn đang giận anh sao."

Tịch Bạch lắc lắc đầu: "Không có, không cần thiết giải thích."

Cô không có đặt cậu ở trong lòng, cho nên căn bản không tồn tại tức giận vì cậu, bây giờ Trần Triết Dương đã không thể gợi lên bất cứ cảm xúc gợn sóng nào cho cô.

Bộ dáng Tịch Bạch lãnh đạm này, làm lòng Trần Triết Dương thấy chát chát, đặc biệt không tốt.

Cô giống như thật sự thay đổi, trở nên không giống cô nhóc khúm núm, nhát gan, khiếp nhược và đáng thương ở quá khứ.

Khí chất thay đổi làm dung mạo của cô tựa hồ cũng xảy ra thay đổi, cô đẹp hơn, là loại đẹp từ bên trong phát ra, tựa như nụ hoa vốn còn đang e thẹn, sau một đêm bão tố, đột nhiên nở rộ, mĩ lệ không ngờ...

Trần Triết Dương nhìn bóng dáng cô rời đi, giật mình.

Hai bên nhà đi ra khỏi khách sạn, tài xế chạy xe hơi đến ven đường, kéo cửa xe, cung kính đón bọn họ lên xe.

Đúng lúc này, đối diện là một tiệm net, mấy cậu trai trẻ cười đùa hút thuốc đang bước ra.

Là bọn Tùng Dụ Chu.

Tạ Tùy đứng ở trong đám người, hai đầu ngón tay dài kẹp điếu thuốc đã cháy phân nửa.

Tùng Dụ Chu dùng khuỷu tay khều khều Tạ Tùy, Tạ Tùy ngẩng đầu, nhìn về đường cái đối diện, ý cười trên khóe miệng dừng hai ba giây, sau đó lặng yên không một tiếng động biến mất.

Hắn ở trong đám người nhìn chằm chằm Tịch Bạch.

Áo lông trăng bọc quanh cái cổ thon dài của cô, làn da trắng hồng, cô đi bên cạnh người lớn, dịu dàng, ngoan ngoãn mà nhu thuận.

Trần Triết Dương mặc âu phục khéo léo, lễ phép phong độ kéo cửa xe cho cô.

Cách một con đường, tách rời hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Tạ Tùy ở trong vũng bùn đen không sạch sẽ mà lại cố tình mơ tưởng đến cô gái tốt đẹp như thế.

Hắn một tay giấu trong túi, nắm thật chặt móc chìa khóa Tiểu Bạch tặng, đến tận lúc lòng bàn tay bị hình dáng bén nhọn cắt đau, hắn mới chậm rãi buông lỏng tay, cảm giác trong lòng cũng hết lực.

Đè tàn thuốc trong tay, Tạ Tùy chớp mắt nhìn khung cảnh trước mặt.

Hắn im lặng quay người rời đi.

Hiệu trưởng Trần Chấn Hằng hô hai tiếng Tạ Tùy, Tạ Tùy cũng không quay đầu lại, đi vào trong con hẻm âm u.

Tịch Minh Chí hỏi: "Đứa bé kia là ai?"

Trần Chấn Hằng nhìn bóng lưng hắn, thản nhiên nói: "Học sinh của trường tôi."

"Trường học các anh còn có loại này..." Tịch Minh Chí châm chước lời nói: "Loại này cũng tính là học sinh à?"

Trần Chấn Hằng cười cười: "Cha nó trước kia là bảo vệ của trường, coi như là nửa người bạn của tôi, sau này phạm tội hình phạt, tôi đáp ứng ông ấy để đứa nhỏ này đọc sách đến tốt nghiệp trung học."

Tịch Minh Chí còn tò mò: "Một tên bảo vệ này còn có thể phạm vào chuyện gì?"

"Giết người."

Lưng Tịch Minh Chí nổi da gà: "Con trai của tội phạm giết người! Thật sự là... Ai nha, tại sao trường học có thể chứa loại học sinh này, tôi thấy nó không giống vật gì tốt, Phi Phi, Bạch Bạch, về sau các con phải cách xa tên đó một chút! Biết chưa!"

Tịch Phi Phi "Ai" một tiếng, nhu thuận đáp ứng, mà Tịch Bạch ngồi trong xe, khó chịu không lên tiếng nhìn sương mù ngoài cửa sổ.

Bóng dáng thiếu niên lạnh trầm dần dần biến mất ở con hẻm tối đen lầy lội.

**

Trong quán bar đầy tiếng động lớn cùng tranh cãi ầm ĩ, Tùng Dụ Chu gọi mấy thùng bia, trấn an cảm xúc khẩn trương vừa mới sống sót sau tai nạn.

"Từ quán net đi ra lại trực tiếp đụng mặt hiệu trưởng Trần, sao lại xui xẻo đến thế chứ!"

Tương Trọng Ninh ngồi phịch ở trên sô pha, hữu khí vô lực nói: "Phỏng chừng thứ hai tới trường học, lại phải viết một đống lớn bản kiểm điểm, nghĩ thôi đã thấy phiền."

Tùng Dụ Chu dùng microphone nói: "Đừng suy nghĩ, ca hát đi, gọi mấy anh em lại đây chơi, làm không khí nóng lên, tối hôm nay không say không về."

Tương Trọng Ninh nhận lấy microphone, chọn bài <Lui bước> của Châu Kiệt Luân, hát lên.

Tạ Tùy ngồi một mình ở trong góc hẻo lánh bóng đèn chiếu không tới, tóc trên trán rũ xuống, che kín đáy mắt thâm thúy.

Trong tay hắn cầm chai bia, từng ngụm từng ngụm không dừng lại, không biết đã uống bao nhiêu.

Trong đầu lóe lên rất nhiều hình ảnh thời thơ ấu, hắn bị người ta đẩy mạnh, ngã vào trong vũng bùn dơ bẩn, nghe bọn họ hô to: "Nó là con của tội phạm giết người! Chúng ta không nên chơi với nó!"

"Tôi không phải!" Hắn cố gắng giải thích: "Tôi không phải là con của tội phạm giết người."

"Chính xác là như vậy! Cha của mày giết người, mày đúng là con của phạm nhân!"

"Không có, cha của tôi không có giết người!"

...

Sau này dần dần trưởng thành, trong tay hắn có sức mạnh, có thể đem những người khi dễ, ấn hắn vào trong lầy lội, đánh bọn họ oa oa kêu to.

Nhưng hắn cũng không hề vì người nam nhân kia tranh cãi một chữ, lưng hắn cõng số mệnh của chính mình, lặng lẽ thừa nhận hết tất cả.

Cô bé kia chắc hẳn cũng biết, trách không được, mỗi lần nhìn thấy hắn đều không muốn nhìn nhiều một chút.

Cha hắn là tội phạm giết người, hắn là người đầy dơ bẩn rác rưởi, sao có thể xứng đứng ở bên cạnh cô.

Tạ Tùy lại uống một ngụm bia, tinh thần bắt đầu mơ hồ, lâm vào trạng thái vô tri vô giác, cảm giác duy nhất là khi nghĩ đến cô thì ngực lại âm ỉ đau một trận.

Đúng lúc này, có hai nam sinh vào phòng, trong đó có người mang theo hai cô gái đến.

Tùng Dụ Chu nói: "Tiêu Tần, hai vị này là?"

"Bạn học cùng trường chúng ta, Phương Duyệt Bạch và Bebhinn, đều là đệ tử tốt, lần đầu tiên ra ngoài chơi, các cậu khách khí với người ta chút."

Tương Trọng Ninh chọc chọc Tùng Dụ Chu, thấp giọng nói: "Phương Duyệt Bạch, học ở trường mình, thành tích rất tốt, mỗi lần thi đều lọt top mười."

Tùng Dụ Chu cũng không phải quan tâm tới thành tích của đối phương tốt ra sao, chỉ là chú ý tới bộ dáng cô nàng môi hồng răng trắng nhu thuận, mặt mày tươi sáng, có vài phần tương tự Tịch Bạch.

Thậm chí ngay cả tên, đều có một chữ "Bạch".

Tùng Dụ Chu đơn giản nói: "Bạn học Tiểu Bạch, cậu ngồi vào bên cạnh Tùy ca đi, hắn hôm nay tâm tình không tốt lắm, cậu làm cho hắn uống ít đi chút."

Phương Duyệt Bạch có vẻ ngượng ngùng, ngẩng đầu nhìn nam sinh lạnh lùng trên sô pha đối diện, hai má bỗng nhiên đỏ.

Nhăn nhăn nhó nhó, ngượng ngùng.

Lời này của Tùng Dụ Chu cũng không tính mạo phạm, vốn là thời gian anh em vui đùa, cũng không ai cưỡng ép những nữ sinh này lại đây chơi, nếu họ tự nguyện đến, rõ ràng các cô có ý khác.

Phương Duyệt Bạch lén lút liếc Tạ Tùy vài lần, rốt cuộc quyết định, đi đến bên người hắn ngồi xuống, cả khuôn mặt đều hồng thấu.

"Tùy ca, cậu uống nhiều rồi." Cô ôn nhu khuyên nhủ: "Đừng uống nữa, có được hay không?"

Tạ Tùy lúc này mới chú ý tới cô gái bên cạnh, hắn nâng ánh mắt men say nhập nhèm lên, liếc cô một cái.

Mặt mày của cô tuy có vài phần tương tự Tịch Bạch, nhưng Tạ Tùy còn chưa có say đến mức nhận lầm người.

"Cô là ai?"

Phương Duyệt Bạch nhỏ giọng nói: "Tớ tên là Phương Duyệt Bạch, bạn bè thường gọi tớ Tiểu Bạch."

"Tiểu Bạch..."

Đầu lưỡi Tạ Tùy đâm vào dưới răng, kêu ra hai chữ này, đáy mắt lạnh lẽo lại nổi lên mấy phần ôn nhu.

Phương Duyệt Bạch trong lòng vui vẻ, cho rằng Tạ Tùy có cảm tình với cô, vì thế cướp lấy chai bia trong tay hắn: "Cậu uống say rồi."

Tạ Tùy đưa tay, bỗng nhiên nắm lấy cằm của Phương Duyệt Bạch, tròng mắt tối như mực nhìn chằm chằm cô hồi lâu.

Phương Duyệt Bạch cảm nhận được đầu ngón tay chặt chẽ của hắn, tim đập rộn lên, máu sôi trào.

"Tôi là con của tội phạm giết người, cô không sợ tôi?"

Phương Duyệt Bạch cho rằng Tạ Tùy uống say nói nhảm, cô nơm nớp lo sợ: "Tôi... không sợ."

"Cô không sợ cũng đâu có ích lợi gì." Tạ Tùy đột nhiên quay đầu, cười lạnh nói: "Cô cũng không phải cậu ấy."

**

Đêm đã khuya, Tịch Bạch trên giường lăn qua lộn lại ngủ không yên, bụng đói réo lên.

Cô rời giường, mặc áo lông rộng khoác lên áo ngủ bên trong, chuẩn bị đi tới cửa hàng tiện lợi 24 giờ mua Oden.

(*) Oden (おでん) là món ăn cổ truyền của người Nhật đặc biệt yêu thích vào mùa đông của người Nhật. Đây được coi là một món lẩu kiểu Nhật với cách thức làm thì lại tương tự món hầm, ninh.

Trong trời đêm mưa lất phất, chạm vào trên mặt hơi lạnh.

Tịch Bạch mua Oden nóng hầm hập, từ trong cửa hàng tiện lợi đi ra, tay nhỏ lạnh lẽo, nhanh chóng đút cho mình một miếng thịt bò nóng hổi.

Nóng quá, nóng chết đi được!

Cô đứng ở bên đường cái, ngu xuẩn hà hơi...

Trong con hẻm đối diện, có một thân hình quen thuộc.

Thiếu niên ngược sáng biến mất trong bóng đêm, hình dáng mơ mơ hồ hồ nhìn không rõ ràng.

Đèn xanh sáng, thiếu niên dập tắt điếu thuốc, hắn quay người rời đi.

Tịch Bạch nâng Oden, tăng tốc độ qua đường cái, đuổi theo thiếu niên.

"Tạ Tùy, cậu ở nơi này làm gì?"

Bước chân Tạ Tùy dừng lại, tay gắt gao siết chặt, nhưng không có lên tiếng.

Hắn cũng không biết, không hiểu tại sao lại đi tới nơi này, tựa như phát điên muốn gặp được cô.

Dù cho biết rõ không thấy được, nhưng chỉ cần ở gần cô hơn một ít, tâm hắn vốn đang xao động cũng sẽ an bình và bình tĩnh.

Trời biết, giây phút hắn thật sự nhìn thấy cô bước ra từ cửa hàng tiện lợi, máu toàn thân đều nóng lên.

Đây là một lần duy nhất trong cuộc đời Tạ Tùy cảm thấy ông trời đối xử với mình cũng không tệ lắm.

Tịch Bạch cúi đầu nhìn hộp Oden nóng bốc hơi, dò hỏi: "Cậu ăn cơm chưa, có đói bụng không?"

Tạ Tùy không lên tiếng.

Giằng co gần một phút, Tịch Bạch không thể chần chừ, nói: "Tạ Tùy, tôi đi về trước nha."

Cô nói xong xoay người muốn rời đi, nhưng không nghĩ đến Tạ Tùy đột nhiên bước lên một bước, nắm lấy cổ tay cô, dùng lực đặt cô sát trên tường.

Tịch Bạch bất ngờ không kịp phòng, bị hắn đặt ở mặt tường thô ráp, hắn gắt gao dán lên thân thể của cô, đầu dựa vào tường sát bên tai cô, lớn tiếng nói: "Tôi sẽ biến thành bộ dáng cậu thích, có được không."

Cô ngửi được mùi men say trên người hắn, xen lẫn vị thuốc lá bạc hà, đó là mùi hương độc đáo của riêng hắn.

Tịch Bạch có chút hoảng sợ: "Tạ Tùy, cậu uống say, buông tôi ra."

Tạ Tùy không có buông cô ra, ngược lại ép tới chặt hơn, áo quần mỏng manh của hắn, Tịch Bạch có thể cảm nhận được hơi nóng truyền từ thân thể hắn.

Toàn thân hắn nóng đến mức tựa như bàn ủi.

Tịch Bạch căn bản không tránh khỏi ràng buộc của hắn, thậm chí cảm giác hô hấp cũng có chút khó khăn.

Tạ Tùy ngắm nhìn ánh mắt cô, đôi mắt đen chứa sợ hãi, như con thú nhỏ bị làm hoảng loạn.

"Tạ Tùy." Trong giọng nói cô mang theo chút cầu xin.

Tạ Tùy vừa đau lòng vừa sốt ruột, suy nghĩ hỗn loạn, nói khẽ với cô ——

"Tiểu Bạch, đừng sợ tôi... tôi không nỡ khi dễ cậu."

"Vậy cậu buông tôi ra."

Tạ Tùy vẫn không thả cô ra, đầu ngón tay của hắn nhẹ nhàng phủ đến bờ môi của cô, sờ nhẹ cánh môi mềm mại, trong con ngươi, tràn đầy khát vọng và khắc chế dây dưa...

Tay hắn che kín môi của cô, sau đó nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, hôn lên mu bàn tay chính mình.

Tịch Bạch mở to hai mắt, nhìn đôi mắt thâm tình của hắn.

Đây là lần đầu tiên cô sâu sắc cảm nhận được thiếu niên này cố chấp mà yêu nồng đậm như thế nào.

Hàng mi hắn có hơi run rẩy...

Tịch Bạch ngửi được mùi thuốc lá trên tay hắn.

Cô dùng hết khí lực toàn thân, đẩy hắn ra: "Tạ Tùy, cậu đã uống say, về sớm một chút đi."

Tạ Tùy chật vật nhìn cô, ánh mắt nóng bỏng cũng dần dần lạnh xuống.

Cô nhặt hộp Oden đã rơi đầy dưới đất lên, ném vào thùng rác, quay đầu nói với hắn: "Tôi không thích người say rượu, Tạ Tùy."

"Vậy cậu thích dạng gì."

"Không biết!"

Tịch Bạch nói xong câu đó, lần nữa đi vào cửa hàng tiện lợi, Oden đã bán hết.

Cô than một tiếng, thầm oán Tạ Tùy, thật là bệnh thần kinh.

Tạ Tùy không có rời đi, hắn nhìn cô không mua được gì từ cửa hàng, cổ họng bình tĩnh nói: "Cho tôi mười phút."

Không đợi Tịch Bạch trả lời, hắn liền sải bước chạy đi.

Tịch Bạch không rõ hắn muốn làm gì, giờ phút này dĩ nhiên đêm dài, cô vài lần xoay người muốn đi, nhưng đều không có hoạt động bước chân, chẳng biết tại sao, cô thật không muốn nhìn thấy ánh mắt cùng vẻ mặt thất vọng ấy của thiếu niên.

Vẻ mặt đó sẽ khiến cô cảm thấy đau lòng.

Tạ Tùy thật không có nuốt lời, nói mười phút, hắn chỉ tốn đúng mười phút, liền từ một cửa hàng tiện lợi cách xa 1 km chạy về, mua được một hộp Oden còn nóng, đưa đến tầm tay Tịch Bạch.

Tịch Bạch nhìn cái hộp méo méo, hoài nghi Tạ Tùy mò sạch tiệm người ta để tìm ra Oden.

Bộ ngực hắn đôi chút phập phòng, hiển nhiên là một đường chạy như điên trở về, quần áo trên người bởi vì mưa làm ướt hơn rất nhiều.

Tịch Bạch đói chịu không nỗi, một hộp Oden đúng là có thể trị được tâm tình khó chịu của cô, cô nhếch miệng, nói với hắn: "Cảm ơn cậu."

Tại lúc Tịch Bạch chuẩn bị qua đường cái, Tạ Tùy cất giọng gọi: "Tiểu Bạch."

Cô phòng bị quay đầu: "Hả?"

"Không có gì, gọi một chút thôi."

Khóe mắt hắn hơi cong, đáy mắt vui vẻ.

Tịch Bạch nhún nhún vai, đúng lúc đèn xanh sáng, cô chạy chậm qua đường, trở về tiểu khu nhà mình.

Ngồi ở bàn bên cạnh, cô dùng muỗng nhỏ múc một viên chả bò, cắn một ngụm, chả bò mềm dẻo phun ra nước ở trong, thiếu chút nữa nóng chết môi của cô, Tịch Bạch vội vàng thổi vài cái.

Lúc này, Tạ Tùy tiến vào: "Ăn ngon không?"

Oden đều là một hương vị, chẳng lẽ hắn mua liền sẽ đặc biệt hơn sao.

Tịch Bạch không phản ứng hắn.

**

Buổi chiều ngày lễ Giáng Sinh, Đức Tân Cao Trung không có đi học, nhưng cũng không có nghỉ, các học sinh có thể ở trong trường tự chơi đùa, chỉ là không thể rời khỏi cổng.

Tuy rằng không được tính là nghỉ, nhưng buổi chiều không có tiết đối với học sinh cấp 3 mà nói, là tin tức đáng giá hưng phấn.

Hội trường sẽ tổ chức chiếu phim điện ảnh «Đêm Giáng Sinh kinh hoàng», hơn phân nửa học sinh sẽ đi xem.

Giờ tan học, Trần Triết Dương kêu Tịch Bạch ra ngoài, nói với cô: "Anh mới vừa từ chỗ bạn lấy được hai phiếu, buổi chiều cùng đi xem phim đi."

Tịch Bạch nhìn cậu chân thành mỉm cười, bình tĩnh hỏi: "Chị của em không đi hả?"

Khóe miệng đang mỉm cười của Trần Triết Dương cứng đờ, không thể tin nhìn Tịch Bạch: "Tại sao em có thể nghĩ như vậy!"

"Không thì sao?"

Kiếp trước, Trần Triết Dương ban đầu là mời Tịch Phi Phi xem phim, nhưng bị Tịch Phi Phi cự tuyệt, cậu quay đầu liền mời Tịch Bạch, Tịch Bạch thụ sủng nhược kinh, vui vẻ đáp ứng, lại không nghĩ rằng phim vừa mới bắt đầu chiếu được năm phút, Tịch Phi Phi đột nhiên thay đổi chủ ý, nhắn cho Trần Triết Dương, nói muốn đến xem phim.

Làm Tịch Bạch vốn đã ăn mặc thỏa đáng, chờ mong đi đến hội trường, lại nhìn thấy Tịch Phi Phi và Trần Triết Dương ngồi chung một chỗ.

Tịch Bạch đứng tại chỗ lau nước mắt.

Tịch Phi Phi làm bộ làm tịch nói với Trần Triết Dương, hay là anh xem điện ảnh với Tiểu Bạch đi, em là chị gái, hẳn là nhường cho em ấy.

Lời của chị ta ngược lại khơi dậy lòng bảo hộ của Trần Triết Dương, cậu khuyên khuyên bảo bảo Tịch Bạch: "Bạch Bạch, chị ngã bệnh, em sao có thể không hiểu chuyện như vậy."

Bộ dáng Tịch Bạch rơi nước mắt làm không ít bạn học vây xem, sau này cô trở thành đề tài buôn chuyện tán dóc của người khác, bị chê cười rất lâu.

...

Nghĩ đến sự tình kiếp trước, sắc mặt Tịch Bạch càng thêm lãnh đạm.

Cô nói với Trần Triết Dương: "Yên tâm đi, Tịch Phi Phi sẽ đi cùng anh."

"Nhưng mà anh không có mời chị gái của em."

Tịch Bạch hơi cảm thấy kinh ngạc, cậu lại không mời Tịch Phi Phi.

Trần Triết Dương có chút hoảng hốt, hai má phiếm hồng: "Anh chỉ mời em, nếu em nói không đi... anh cũng không đi."

Tịch Bạch cảm thấy có chỗ không đúng, tại sao kịch bản không giống dự đoán.

Cô chần chừ một lát, vẫn là quyết định nhận lấy phiếu.

Trần Triết Dương cho rằng cô đồng ý, cảm thấy mỹ mãn rời đi.

Tịch Bạch gửi tin nhắn cho Ân Hạ Hạ nhờ cậu ấy lúc về lớp học, đem cho cô một phong thư, loại dùng để viết thư tình.

Năm phút sau, Ân Hạ Hạ đặt phong thư hồng phấn trên bàn Tịch Bạch.

Phong thư quả nhiên là tràn ngập tâm tư thiếu nữ, màu hồng phấn, bốn phía in đường viền hoa, còn mang theo một hương thơm nhàn nhạt.

Ân Hạ Hạ ngồi bên cạnh Tịch Bạch, nhiều chuyện hỏi cô: "Tiểu Bạch Bạch muốn viết thư tình cho ai đây!"

Tịch Bạch nhét phiếu xem phim vào trong phong thư, cẩn thận từng li từng tí dán lại, cười nhẹ: "Tịch Phi Phi."

"Mẹ bà, cậu điên à."

Tịch Bạch lấy cây bút mực đen ra, bắt chước chữ viết Trần Triết Dương, trên phong thư viết xuống dòng chữ "Thân gửi Tịch Phi Phi ", đồng thời còn kí tên ở dưới góc bên phải.

Cô đưa phong thư cho Ân Hạ Hạ: "Giúp tớ một tay, nghĩ cách đưa phong thư này đến lớp Tịch Phi Phi, trước mặt bạn học cả lớp, càng nhiều người nhìn thấy, càng tốt."

"Vì sao càng nhiều người nhìn thấy càng tốt?"

"Nghe lời tớ là được, nhất định phải trước mặt mọi người đưa, không thì không tác dụng."

Tịch Bạch rất hiểu Tịch Phi Phi, nếu Trần Triết Dương âm thầm hẹn chị ta, chị ta hơn phân nửa sẽ không cảm thấy hứng thú. Nhưng nếu như là hình thức dùng thư tình lãng mạn, trước mặt cả lớp gửi tới, sẽ hoàn toàn thỏa mãn đam mê và hư vinh được mọi người chú ý tới, chị ta nhất định sẽ vui vẻ tiếp nhận phiếu này.

Ân Hạ Hạ khó hiểu: "Bạch Bạch, cậu đây là muốn làm gì, tại sao chắp tay nhường người tốt như Trần Triết Dương cho chị ta?"

"Trần Triết Dương, người tốt?" Tịch Bạch cười rộ lên: "Cậu ta sao có thể là người tốt."

Riêng cô hiểu được rõ ràng cậu ta là một tra nam (người đàn ông cặn bã).

"Không phải đâu." Ân Hạ Hạ khó có thể tin nói: "Bạch Bạch, ánh mắt cậu sao thế, Trần Triết Dương thật sự là nam sinh rất tốt, con trai của hiệu trưởng Trần, trong nhà có tiền, học tập tốt, người cũng cao, cũng đẹp trai, cậu không phải vốn rất thích cậu ấy sao?"

"Không thể trông mặt mà bắt hình dong, người xấu không nhất định thật sự xấu, người tốt cũng không nhất định... thật sự sẽ đối tốt với cậu."

Ân Hạ Hạ đột nhiên ranh mãnh nở nụ cười: "Lời này của cậu...cậu sẽ không cảm thấy Tạ Tùy hay khi dễ người lại tốt hơn so với Trần Triết Dương đó chứ?"

Tịch Bạch nao nao, không chút suy nghĩ, thốt ra ——

"Trần Triết Dương không xứng được đặt chung một chỗ với Tạ Tùy."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.