Làm Nũng Trong Lòng Anh

Chương 25: Không dơ bẩn



EDITOR: JIN XUAN

Tùng Dụ Chu ôm trái bóng rổ đi vào cửa sau phòng học, quăng bóng rổ vào một góc rồi đến bên cạnh chỗ Tạ Tùy đang nằm sấp ngủ say khò khò, lấy tay kéo kéo tóc mai của hắn.

Tương Trọng Ninh làm cái động tác cắt cổ, trợn mắt nói: "Cậu muốn chết hả."

Lúc Tạ Tùy rời giường, tính tình rất mạnh bạo, người bình thường chịu không nỗi.

Tùng Dụ Chu cười giảo hoạt, ghé sát vào bên tai Tạ Tùy, nhẹ giọng nói: "Tiểu Bạch muốn buổi chiều đi tới hội trường xem phim với cậu."

Hai giây sau, Tạ Tùy đột nhiên máy móc chấn động, hắn ngẩng đầu, mắt nhập nhèm mông lung mang theo một ít gợi cảm.

"Cái gì."

Tùng Dụ Chu cười nói: "Không có gì, tớ nói bừa thôi, cậu tiếp tục ngủ đi."

Tạ Tùy đứng dậy, thong thả lười nhác bước chân tới bồn rửa tay ở ban công, xoay vòi nước rồi hắt từng làn nước vô mặt mình, sau đó còn xoa xoa lên tóc.

Tùng Dụ Chu đứng bên cửa sổ, nhìn Tạ Tùy đang chăm sóc kiểu tóc, thấp thỏm nói: "Nếu bây giờ tớ nói cho hắn biết, "Tiểu Bạch" muốn cùng hắn xem phim, có khả năng không phải là "Tiểu Bạch" mà hắn tưởng, hắn có bẻ gãy chân tớ không?"

Tương Trọng Ninh khó khăn nuốt một ngụm nước miếng, vỗ vỗ bả vai Tùng Dụ Chu: "Cậu lo mà cầu nguyện đi."

Cho nên, sau khi Tạ Tùy "tỉ mỉ ăn mặc" xong, đúng giờ chờ ở dưới dãy phòng học đã hẹn trước

Không bao lâu, Phương Duyệt Bạch xuất hiện trong tầm mắt hắn.

Cô ấy mặc một chiếc váy đáng yêu, tóc cột cao lên thành đuôi ngựa, rũ xuống vài sợi tóc hơi xoăn, hết sức xinh đẹp.

Cô nàng vẫy vẫy tay với Tạ Tùy, sắc mặt càng thay đổi.

Hắn ngẩng đầu, trên ban công tầng năm, Tùng Dụ Chu và Tương Trọng Ninh vội vàng rụt đầu về, bỏ trốn mất dạng.

Trong tay Phương Duyệt Bạch cầm chặt hai tờ phiếu, thấp thỏm lại hưng phấn nói với Tạ Tùy: "Tớ cứ nghĩ cậu sẽ không tới."

Giọng nói vừa mềm mại vừa dịu dàng, còn có chút run rẩy.

Tạ Tùy đang muốn mở miệng, đúng lúc này thì Tịch Bạch bưng một chén khoai tây nghiền, cùng các bạn học từ tòa nhà bên cạnh đi tới.

Dưới ánh mặt trời, cô càng có vẻ trong sáng xinh đẹp, cho dù là đứng ở trong đám người, luôn luôn làm cho hắn nhìn một cái liền trông thấy cô.

Tịch Bạch đang trò chuyện tán nhảm với các cô gái, nghiêng đầu nhìn thấy Tạ Tùy ở cùng một chỗ với một nữ sinh xa lạ, tốc độ nói chuyện của cô rõ ràng chậm đi nửa nhịp.

Dừng lại một chút, cô tiếp tục nói chuyện, trên mặt treo nụ cười.

Ánh mắt Tạ Tùy dừng ở trên người cô, liền không thể rút về.

Tịch Bạch từ bên người hắn đi qua, nhìn hắn một chút, không có quấy rầy hắn.

Tạ Tùy đột nhiên có chút tức giận, hắn nhấc chân đi tới hội trường, Phương Duyệt Bạch sau lưng hắn, không hiểu hô một tiếng: "Này Tạ Tùy."

Phương Duyệt Bạch này không chỉ lớn lên giống Tịch Bạch, tên giống, ngay cả giọng nói cũng rất giống.

Một tiếng "Tạ Tùy" này cất lên làm cột sống hắn một trận giật mình.

Hắn có hơi nghiêng đầu, lớn tiếng nói: "Không phải xem phim?"

Phương Duyệt Bạch vui mừng quá đỗi, vội vàng đuổi theo: "Cậu đợi tớ."

Đứng trước phòng học, Tịch Bạch nhịn không được hướng mắt tới trên sân thể dục, bóng dáng chàng trai cao ngất, Phương Duyệt Bạch ở phía sau hắn, nhu thuận giống như một cô vợ nhỏ.

Tịch Bạch nhẹ nhàng thở ra một hơi, xoay người trở về phòng học.

Tịch Bạch nhận ra Phương Duyệt Bạch, trên bảng vàng danh dự còn dán hình của cô ấy, nằm trong top 10, vô cùng ưu tú, ngày thường nhẹ nhàng ôn hòa.

Tạ Tùy có lẽ sẽ thích cậu ấy.

Ân Hạ Hạ ở bên người Tịch Bạch nói liên miên cằn nhằn: "Chậc chậc, vừa nãy còn nói ai không xứng so với ai, còn chưa quá nửa giờ đâu, ai đó đã sánh bước bên em gái khác, ha, thay lòng đổi dạ quá nhanh tựa như lốc xoáy."

Tịch Bạch đẩy khuôn mặt cô ra, thầm nói: "Cậu mau đi xem phim đi, chuẩn bị bắt đầu rồi."

"Cậu không đi thật à."

"Không đi, tớ làm bài tập."

Hiện tại, cô không mù mà vô giúp vui, hi vọng kế hoạch sẽ không như nước chảy về biển đông.

Ân Hạ Hạ và cả đám đi tới hội trường, không bao lâu, gửi cho Tịch Bạch một cái tin nhắn: "Tạ Tùy và Phương Duyệt Bạch ngồi còn chưa được hai phút, thế mà, bây giờ chỉ còn Phương Duyệt Bạch một mình lau nước mắt!"

Tịch Bạch biết, Tạ Tùy cố chấp như thế, tính tình của hắn thật sự là xấu.

Nhưng dù vậy, Tịch Bạch vẫn không chán ghét, khi tất cả mọi người đối xử tốt với cô, chỉ có Tạ Tùy đối với cô không tốt, khi dễ cô.

Nhưng lúc toàn thế giới đều vứt bỏ cô, cũng chỉ có Tạ Tùy, mở hai tay gắt gao che chở cô vào lòng.

...

Quả nhiên đúng như Tịch Bạch dự đoán, Tịch Phi Phi nhận được phong thư tràn ngập lãng mạn có chứa phiếu xem điện ảnh này, trên mặt hiện lên nụ cười hài lòng.

Cho dù chị ta không quá hứng thú đi xem phim với Trần Triết Dương, nhưng nhìn thấy mọi người chú ý, hâm mộ mình, chị ta nhất định sẽ đáp ứng.

Theo hiện trường "trực tiếp" bởi phóng viên Ân Hạ Hạ, hướng đi câu chuyện đúng y như Tịch Bạch nghĩ.

Tịch Phi Phi đi đến hội trường, dựa theo số ghế trên phiếu in ngồi xuống, Trần Triết Dương nhìn người đến là cô, tương đối kinh ngạc, thậm chí quay đầu nhìn vài lần, tìm kiếm bóng dáng của Tịch Bạch.

"Phi Phi, là em hả?"

"Đúng vậy, sao thế?"

"Phiếu này... là Tịch Bạch đưa cho em?"

Tịch Phi Phi lập tức nổi giận, đứng lên nói to với cậu: "Anh có ý gì?"

Trần Triết Dương nghĩ đến một mặt kiêu căng của Tịch Phi Phi ở trên bàn cơm, tưởng cô cầm đi phiếu của Tịch Bạch, cho nên sắc mặt lạnh xuống ——

"Phiếu này là anh đưa cho Tịch Bạch, tại sao lại lại rơi vào tay em?"

Tịch Phi Phi nhìn các học sinh chung quanh đang tụm lại một chỗ, cảm giác mất hết mặt mũi, tức giận đến cả người phát run: "Trần Triết Dương, rõ ràng là chính anh đưa cho em, anh không phải là đàn ông! Thích em cũng không dám thừa nhận!"

"Anh..."

Trần Triết Dương cũng là tên sĩ diện, trước mặt mọi người bị chọc thủng tâm tư, cậu xấu hổ và giận dữ, mặt đỏ bừng, hạ giọng chất vấn: "Tịch Phi Phi, em nói bậy bạ gì đó!"

"Em nói bậy? Chuyện anh thích em mọi người đều biết, Tịch Bạch cũng biết! Anh còn giả vờ cái gì."

"Tịch Phi Phi, em điên rồi!" Trần Triết Dương chết không thừa nhận, thẹn quá thành giận: "Anh chưa từng nói thích em, về sau cũng sẽ không thích em, phiếu này là anh cho Tịch Bạch, anh vĩnh viễn đều sẽ không thích cô gái cả vú lấp miệng em như vậy!"

(*)Cả vú lấp miệng em: Ý chỉ kẻ dùng thế mạnh, cậy tiền của lấn át kẻ yếu hơn về thế lực địa vị.

Trần Triết Dương nói xong lời này, nổi giận đùng đùng rời khỏi hội trường.

Tất cả học sinh ở đây khó tin nhìn Tịch Phi Phi, rất khó tưởng tượng, ngày thường nữ thần thánh thiện Tịch Phi Phi sẽ thất thố như thế, nhưng cẩn thận suy nghĩ, từ ngày cô đăng weibo chửi Tịch Bạch, kết quả hình tượng của chính mình sụp đổ, lên hot search tới nay, Tịch Phi Phi thật sự hoàn toàn biến thành một con người khác.

Hoặc có thể, mọi thứ ở quá khứ đều là ngụy trang, bây giờ cô mới lộ ra bản chất thật đáng sợ này.

Tịch Phi Phi thấy có người lấy điện thoại di động ra chụp hình, cô rống lên một câu với người nọ: "Chụp cái gì mà chụp!"

Mà lớn tiếng chất vấn như vậy càng làm cho nhiều người móc điện thoại ra, chụp được trò hề của cô, bắt đầu đăng weibo.

Tịch Phi Phi chỉ có thể bụm mặt, khó thở hổn hển chạy khỏi hội trường.

Trong đoạn video mơ hồ hỗn loạn, Tịch Bạch mắt lạnh nhìn hết tất cả.

Kiếp trước, những đau khổ cô từng chịu qua, cô sẽ khiến Tịch Phi Phi trải nghiệm một lần.

**

Tạ Tùy chậm rãi đi bộ đến sân bóng rổ, Tùng Dụ Chu ném bóng, cười nói với Tạ Tùy: "Tùy ca, không phải cùng "Tiểu Bạch" xem phim sao, thế nào, "Tiểu Bạch" quăng cậu rồi à?"

Nhắc tới cái này là Tạ Tùy một bụng tức, nhấc chân đạp mông Tùng Dụ Chu một cước, may mà người này nhanh như chớp, không thì xương cốt chỉ có mức "mất mạng".

"Tùy ca, việc này cũng không thể trách tớ, ai bảo cậu ấy có cùng tên với Tiểu Bạch ban 1." Tùng Dụ Chu cợt nhả nói.

"Về sau không được nói tới hai chữ này." Tạ Tùy ngồi xuống bên cạnh cái cột, trong mắt hiện lên một nét táo bạo.

"Tại sao."

"Tự hiểu."

Vừa nãy, Tạ Tùy nhìn thái độ không chút để ý của Tịch Bạch, liền hiểu rõ, cô hình như thật sự không thích hắn, cho dù hắn có cùng cô gái nào khác đi xem phim, cô sẽ đều không để ý.

Bởi vì không thích, cho nên mới không để ý, hắn làm bất cứ chuyện gì đi chăng nữa, đều không thể gợn lên nửa tấc sóng ở đáy lòng cô.

"Mẹ."

Tạ Tùy nằm ở trên sân thể dục, hai tay mở ra, tùy ý để ánh mặt trời chói lòa chiếu trên mặt của hắn, có chút nản lòng.

Mị lực của mình không đủ sao? Sẽ không đâu, hắn cho rằng ngoại hình mình vẫn có thể được 98 điểm, 2 điểm còn lại là khiêm tốn.

Bởi vì hắn nghèo sao? Cũng có khả năng, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không nghèo một đời, Tạ Tùy có đầy đủ tin tưởng với bản thân, hắn thậm chí đã quyết định, chỉ cần Tiểu Bạch nguyện ý bên cạnh hắn, hắn kiếm được 100 tuyệt đối sẽ cho cô 90, còn lại mười đồng tiền mua cho mình bao thuốc lá.

Tương Trọng Ninh xách một túi táo đi tới, nói với Tạ Tùy: "Người ái mộ của bạn gái tớ đưa cho cô ấy, cô ấy kêu tớ đem cho mọi người ăn."

Tùng Dụ Chu nhếch miệng cười, mở túi trong đó có mấy trái táo đỏ đóng gói kỹ càng: "Táo của tình địch cậu cũng ăn, còn có nghĩa khí hay không?"

Tương Trọng Ninh không hề áp lực tâm lý, nắm trái táo mặc kệ rửa hay chưa, cắn một ngụm, vừa nhai vừa nói: "Hiện tại đã biết mị lực của Trọng Ninh ca vô biên chưa?"

"Bạn gái của cậu mang danh hoa đã có chủ, vậy mà còn có người tặng đồ cho, không chừng là ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt."

"Không thể, tên nào dám đào góc tường của tớ, chị dâu cậu cũng không có phản ứng đâu."

"Cậu còn kiêu ngạo, tới khi đầu một mảnh xanh biếc, đừng đến khóc kể lể với bọn anh."

(*)Đầu một mảng xanh biếc= bị cắm sừng, phản bội.

"Ầy, miệng quạ đen."

Tạ Tùy tâm tình phiền muộn, lười nghe hai người cãi qua cãi lại, hắn đứng dậy rời đi.

Nhưng mà đi được vài bước, người nào đó lại xoa xoa tay quay ngược trở về, khó chịu không lên tiếng, cầm lấy một trái táo lớn trong túi Tương Trọng Ninh.

Ban 1 là ban chăm chỉ nhất, là niềm kiêu ngạo của Đức Tân Cao Trung, mặc dù học sinh toàn trường đều đã nghỉ, trong phòng học ban 1 còn không ít người ở lại, đang vùi đầu, múa bút thành văn làm bài tập.

Tịch Bạch cũng là một trong số đó.

Cô ngồi dựa vào hành lang bên cửa sổ, đang cúi đầu học công thức toán, trên bản nháp đầy phép tính toán, thoạt nhìn rất chuyên chú, lông mi thật dài cong cong, bím tóc nằm trên đầu vai, lỗ tai nhỏ thoáng chút phiếm hồng.

Tạ Tùy gõ gõ cửa sổ, cô gái giật mình ngẩng đầu, thấy là hắn, đáy mắt hơi có vẻ kinh ngạc.

Hắn như có lời muốn nói, vì thế Tịch Bạch đứng lên đẩy cửa sổ ra.

"Tạ Tùy."

Tiếng nói cô mang theo một cảm giác sương mù chưa tỉnh táo vào buổi sáng, giống như còn chưa thoát khỏi đề toán học phức tạp vừa nãy, đôi mắt có chút mờ mịt ——

"Cậu có chuyện gì sao?"

Tạ Tùy lắc lắc trái táo đỏ được đóng gói đẹp đẽ trong tay: "Ăn không?"

Tịch Bạch chớp chớp mắt, nhìn thấy tờ giấy ghi chép trên cái túi trong suốt, viết là ——

"Kính gửi thân ái của anh, Giáng Sinh vui vẻ, anh mãi mãi yêu em."

Tịch Bạch:...

Không biết hắn từ đâu lấy ra trái táo này.

"Không ăn, cám ơn." Tịch Bạch ngồi xuống, chuẩn bị tiếp tục làm bài tập.

Tạ Tùy biết cô sẽ nói như vậy, hắn cũng lười nói lời vô nghĩa, lấy một cây dao nhíp trong túi ra, đứng ở bên cửa sổ, bắt đầu gọt táo.

Lưỡi dao bén nhọn, phát ra tiếng xoẹt xoẹt, vỏ táo mỏng manh một tầng một tầng rớt xuống dưới.

Tịch Bạch nhịn không được đưa mắt nhìn hắn, phát hiện tay hắn thật sự xinh đẹp, làn da mu bàn tay rất trắng, bởi vậy gân xanh nhạt dưới da càng lộ ra rõ rệt, theo động tác của hắn, xương ngón tay đôi chút phập phòng.

Rất khó tưởng tượng, một đôi tay xinh đẹp này, từng trên đài quyền anh đánh bại vô số người khiêu chiến, dính đầy máu tươi.

"Ăn đi." Tạ Tùy đưa táo đã gọt sạch sẽ vào trong cửa sổ.

Tịch Bạch không lấy.

Hắn thấy Tịch Bạch kinh ngạc nhìn chằm chằm tay hắn, dừng một chút, kiên nhẫn bổ sung một câu: "Tôi đã rửa tay, không dơ bẩn."

Rửa tay, không dơ bẩn.

Kiếp trước, mỗi lần hắn công tác trở về, thời điểm bóc hoa quả cho cô đều sẽ nói như vậy, hắn giống như luôn cảm thấy mình dơ bẩn, một tiếng trước khi lên giường đều phải tắm, mới dám ôm cô ngủ.

Loại này tự ti chấp niệm này gần như cắm rễ ở trong cốt tủy hắn, cho dù Tịch Bạch vô số lần nói qua, không sao, em không cảm thấy anh dơ bẩn, cũng không chê anh.

Nhưng ở trong mắt Tạ Tùy, cô quá mức tốt đẹp, sợ chỉ cần mình chạm cô một cái, sẽ làm bẩn cô.

Tịch Bạch lắc đầu, đuổi tạp niệm trong đầu đi, cô không nên lại hồi tưởng quá khứ quá nhiều, bởi vì đối với thế giới bây giờ mà nói, những việc kia đều chưa từng xảy ra.

Nhìn ánh mắt Tạ Tùy chân thành tha thiết, Tịch Bạch nhận lấy quả táo trắng nõn trong tay hắn, nhẹ nhàng cắn xuống một ngụm, vị ngọt mát lành nhanh chóng chạm tới đầu lưỡi.

"Ngọt không?" Tạ Tùy chờ mong hỏi.

Tịch Bạch cắn táo, gật gật đầu, nâng con mắt long lanh nước lên nhìn hắn: "Tạ Tùy, táo cậu gọt đặc biệt ngọt."

Khóe miệng cô có lúm đồng tiền nhỏ, cười lên như rót vào lòng người một ly rượu ngọt chưng cất đã lâu.

Tại khoảnh khắc đó, Tạ Tùy cảm giác tâm mình bùng nổ sự ngọt ngào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.