Lễ Tình Nhân Đáng Sợ

Chương 7



Cùng bình thường không có dấu vết khác biệt.

Sáng sớm bảy giờ,khi đồng hồ báo thức vang lên,Cao Dịch Khải trước tắt chuông báo thức,đứng dậy rửa mặt.

Không có lược cả tóc tán loạn rủ xuống,để cho hắn thoạt nhìn so sánh với độ tuổi của mình trẻ hơn, hơi thở cũng giảm bớt lạnh lùng không thích người đến gần.

Cao Dịch Khải mặc vào áo sơ mi,theo bản năng nhìn bản thân trong gương,tầm mắt rơi vào vị trí xương quai xanh,một tháng trước nơi đó từng có một dấu hôn rõ ràng.

Một đêm cuồng loạn,lưu lại dấu hôn ở đó.

Bàn tay cài nút áo chậm lại,hắn không tự chủ đưa tay xoa xương quai xanh của mình,mặc dù nơi đó đã không tồn tại dấu vết nào,nhưng Cao Dịch Khải đôi khi vẫn cảm thấy trên đó còn lưu lại dấu hôn của người đàn ông kia.

Advertisement / Quảng cáo


Ngày đó hắn kéo thân thể trở về nhà trọ,da thịt đau buốt,còn có nửa người dưới đau nhói,để cho hắn có khoảng hai ngày không cách nào xuống giường.

Mãi cho đến tình trạng giảm bớt,Cao Dịch Khải mới phát giác,trên người mình gắn đầy dấu hôn.

Những dấu vết chưa từng biến trong khoảng thời gian này một lần lại một lần nhắc nhở hắn,hắn và người đàn ông xa lạ kia từng ôm hôn, hắn thậm chí ngay cả tên người kia cũng không biết.

Không biết tại sao,Hoàng Minh Vĩ cũng không tìm hắn gây phiền phức.

Đầu ngón tay dưới da thịt ấm áp khiến Cao Dịch Khải có chút hoảng hốt,trí nhớ đêm hôm đó mặc dù mơ hồ hỗn loạn,nhưng hắn nhưng thủy chung nhớ được,người đàn ông kia rất dịu dàng

Đối mặt hắn kích cuồng đòi hỏi,người đàn ông kia thủy chung chưa từng tổn thương hắn. Suốt một đêm người đó thủy chung hưởng ứng hắn không có chút nào tiết chế khẩn cầu,trấn an thân thể bởi vì tác dụng của thuốc mà cuồng loạn.

Những dấu hôn kia do hắn dịu dàng để lại.

Nhưng những dấu vết đó biến mất,thứ duy nhất liên quan giữa hắn và người đó cũng không tồn tại,ngoại trừ nhớ lại chứ dấu vết kia đã không còn.

Nên quên đi đêm hôm đó,bao gồm chuyện hắn bị đàn ông ôm, hắn cũng nên đều quên mất, nhưng Cao Dịch Khải phát giác bản thân làm không được.

Hắn đã từng muốn quên người đó,nhưng ——

Hắn không muốn...... Không muốn quên người đó.

Cho dù nhớ lại đêm hôm đó nhưng hắn vẫn không muốn quên.

Biết rõ bọn họ sẽ không gặp mặt lại......

Nhắm mắt lại,Cao Dịch Khải thu tay,hắn nhanh chóng cài lên nút áo,đeo cà vạt,chải tóc,hoang mang trên mặt hắn cũng từ từ biến mất.

Bước ra nhà trọ,Cao Dịch Khải trên mặt chỉ còn lại lạnh lùng quen thuộc.

☆☆☆☆☆☆

Bước ra phòng ăn,Phạm Quân Thần vừa mới tiễn khách hàng,cùng thư ký của hắn Lưu Dồn Trung trở về xe.

Advertisement / Quảng cáo


Lưu Dồn Trung phát động xe,Phạm Quân Thần ngồi ở vị trí kế bên tài xế thở dài, thân thể dựa vào lưng ghế đằng sau.

“Thần,mệt mỏi sao?” Lưu Dồn Trung đẩy gọng kính bạc trên sống mũi,chuyển xe rời khỏi bãi đậu xe.

“Không gì.” Hắn mỏi mệt không phải do công việc.

“Thấy cậu gần đây mệt mỏi,xảy ra chuyện gì sao?”

Lưu Dồn Trung và Phạm Quân Thần sau khi vào công ty mới biết, ngoài quan hệ cấp trên cấp dưới,hắn và Phạm Quân Thần cũng là bạn bè.

“Không có chuyện gì.” Phạm Quân Thần cũng không muốn đem chuyện phiền lòng nói ra khỏi miệng,vấn đề như vậy không phải nói ra khỏi miệng là có thể giải quyết.

“Vậy đi uống một ly, như thế nào?Thả lỏng một chút cũng tốt.” Lưu Dồn Trung không hề hỏi nữa ngược lại cười cười nói.

Mặc dù Phạm Quân Thần không nói,nhưng Lưu Dồn Trung biết Phạm Quân Thần có chuyện giấu trong lòng.Nếu không nói, ít nhất để cho hắn thay đổi một chút tâm tình cũng tốt.

Mặc dù cùng Phạm Quân Thần là bạn tốt, nhưng Phạm Quân Thần đối với hắn vẫn giữ khoảng cách,ngoại trừ công tác ở ngoài, Phạm Quân Thần rất ít nói chính mình.

“Cũng tốt.” Phạm Quân Thần nhún vai,chẳng tỏ rõ ý kiến nói.

Lưu Dồn Trung đánh tay lái,quay xe lại,đem xe chạy nhanh đến quán bar “Dạ Thành” bọn họ thấy trên đường.

Đẩy ra cửa “Dạ Thành”,đây là quán bar nổi tiếng nhất thành phố,tối nay vẫn không còn chỗ ngồi,mặc dù kinh tế khó khăn,nhưng vẫn còn rất nhiều người lấy đây mua say quên mất thực tế.

“Chậc,rượu này thật nóng.” Lưu Dồn Trung chắc lưỡi hít hà nhìn Phạm Quân Thần uống xong một ly Whiskey, nhìn dáng dấp tâm tình của hắn quả thật rất không tốt.

Phạm Quân Thần không nói gì,chẳng qua là đưa tay ngăn tháo cà vạt.

Biết hắn đã lâu nhưng Lưu Dồn Trung còn chưa có nhìn qua dáng vẻ này của Phạm Quân Thần,hắn là người khó lộ tâm tình ra ngoài,xử lý công sự từ trước đến giờ tĩnh táo trầm ổn, dù vấn đề khó giải quyết ra sao,hắn cũng có thể dễ dàng giải quyết,nhìn dáng dấp xem ra hắn gặp vấn đề khó giải quyết sao.

Lưu Dồn Trung còn đang suy nghĩ phải nói thế nào với Phạm Quân Thần,Phạm Quân Thần đột nhiên không chút báo động trước đứng lên. Vẻ mặt kinh ngạc rõ ràng đến người bình thường cũng nhìn ra được.

“Sao,thấy người quen à?”

Advertisement / Quảng cáo


Theo ánh mắt Phạm Quân Thần nhìn lại, Lưu Dồn Trung nhìn thấy trước mặt đều là xa lạ,để cho hắn không khỏi buồn bực,đến tột cùng là ai có thể khiến Phạm Quân Thần mất đi tĩnh táo thường ngày.

Bàn tay nắm ly rượu thật chặc,Phạm Quân Thần ngồi trở lại trên ghế, vẻ mặt vừa trở lại đạm mạc thường ngày.

“Không có ai,chẳng qua là nhìn lầm thôi.”

Bình thản thanh âm, để cho Lưu Dồn Trung căn bản nghe không được vế sau.

Mặc dù chỉ ngắn ngủi thoáng nhìn,nhưng Phạm Quân Thần đã có thể xác nhận,hắn chính là người đàn ông một tháng trước mình ôm.

Hắn sớm cho mình đã quên lãng người kia.

Sau đêm hôm đó, hắn đã có ý định quên chuyện mình đã ôm một người đàn ông.Một tháng này,hắn chưa từng nghĩ đến người đàn ông kia, hắn cho là đêm hôm đó không lưu lại trên người kia bất cứ dấu vết gì.

Nhưng tối nay gặp lại được hắn,Phạm Quân Thần mới phát giác,hắn chưa từng quên người kia —— nếu không phải như thế,lần nữa nhìn thấy hắn,cũng sẽ không khiến mình rung động mãnh liệt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.