Long Việt Thần Hoàng

Chương 79: Nham Vương lục cấp hay ngũ cấp?



Không biết qua bao lâu, tu vi Hồn cảnh của hắn đạt đến Ngưng Thể viên mãn, áp lực ngày càng giảm xuống đến khi tắt hẳn. Điểm khác biệt duy nhất giữa hai người họ Lương hẳn là Việt Hưng là hồn thể còn Đấu Thiên là thực thể.

Quả nhiên áp lực linh hồn lập tức tan biến khi giọng nói thông báo gây ra cuộc ‘tàn sát’ thảm khốc vang lên nhắc nhở những người vượt qua chuẩn bị quan ải Thạch Tượng còn khốc liệt hơn trước.

Không qua bao nhiêu lâu, tất cả đều lấy lại tinh thần, nhìn ai cũng tỉnh táo, nhất là Đấu Thiên, không chỉ tinh thần thanh tỉnh mà sâu trong đôi mắt còn ẩn chứa chiến ý sục sôi.

Chỉ là hắn đang băn khoăn lo ngại tu vi Ngưng Thể cảnh viên mãn của hắn không thể đối mặt với đám Thạch Tượng.

Hơi thất thần trong chốc lát, quan ải Thạch Tượng đã bắt đầu.





Ba ngày sau khi A Mao bị đánh thì nó đã biết điều hơn trước, ngoan ngoãn nghe theo, hóa thân thành những người trong tiểu thế lực này đã vô cùng rõ ràng, không hề có kiểu tạp nham thập cẩm như lúc trước.

Đặc biệt là lúc nó hóa thân thành toàn thể Tang Tương, Tang Tương lại xông tới đánh nó khiến nó phải biến thân thành Hồn Thú khác thiên về tốc độ bỏ chạy.

Chỉ là A Mao không hề có được toàn bộ tốc độ của Hồn Thú kia, chỉ có sáu phần lực lượng, còn lại đều phải dựa vào tu vi chính nó phát huy ra.

A Mao như vậy là vô cùng kinh khủng, nếu bồi dưỡng tốt, có thể hóa thân thành Cửu U Thôn Thiên Tước, thậm chí là Tang Tương lúc đã tiến hóa hết, uy lực khủng bố.

Lương Việt Hưng hài lòng với thế lực như này liền an nhàn đọc sách, chỉ có buổi tối mới đem quân đi thu phục hay tiêu diệt các nhóm Hồn Thú tăng cường tu vi, tranh thủ thời gian cho bản thân hắn.

Ba ngày, hắn cũng không có tạo ra được đầu long vạn trượng thứ hai nhưng đã có thể lên tới ngàn trượng. Và thế lực của hắn cũng không có bao nhiêu tiến triển vì tên A Mao này, may mắn là đám Tang Tương gia nhập đầu tiên đều cường đại, một đêm có thể thu về một ngàn hồn binh, hai đêm thu thêm được không ít.

Hắn chỉ cần tin tưởng, bản thân hắn nhất định có thể đạt tới viên mãn Vạn Trượng Bách Long Công.

Trên đỉnh Hỏa Nham Sơn, nơi Nham Vương cư ngụ cùng thế lực của hắn, trên miệng núi lửa đang đứng khoảng ba mươi thân ảnh đều là nhân hình. Đều là nhân hình! Chính là đã đạt đến Hồn cảnh ngũ cấp, Hóa Hình cảnh!

Trông qua thì có vẻ vây công nhưng quan sát sâu hơn thì có thể phát hiện ra cả đám đều đang rất cung kính, cúi đầu hơi thấp xuống dưới miệng núi lửa.

Có được ba mươi Hồn Thú đạt tới Hóa Hình cảnh cung kinh như vậy chắc chắn Nham Vương đã phải đạt tới lục cấp viên mãn, thậm chí là thất cấp.

- Vương Lãnh đại nhân! Gần đây tại thế lực chúng ta quản hạt có một thế lực mới xuất hiện, chi này có hơn một ngàn tiểu hồn binh, mười một hồn binh cùng sáu hồn binh tiềm lực lên hồn tướng.

Bỗng một người trong đó nói vọng xuống, những người bên cạnh nghe thấy sắc mắt cũng không có biến hóa, phảng phất như thế lực Lương Việt Hưng không đáng để trong mắt.

Vương Lãnh là ám chỉ Hồn Thú xưng vương đã có lãnh địa của bản thân, trên nó còn cấp bậc cao hơn như Hoàng Địa, Đế Chủ. Hoàng Địa là hai người Lưu Hoàng cùng Điệp Hoàng, Đế Chủ là Bá Đế mà Lương Việt Hưng từng gặp được thông qua Nhân Quả Thiên Luân Đại Trận.

Dung nham dưới chân miệng núi lửa cũng không có động tĩnh gì ngoài bong bóng nổi lên rồi nổ tung.

Qua một hồi lâu, vẫn là bong bóng hiện rồi tan biến, ba mươi Hồn Thú đứng bên miệng núi lửa không có nói gì nhưng ai nấy đều hiểu những bong bóng đó hiện lên là Nham Vương không để ý tiểu thế lực của Lương Việt Hưng, ba người bên trong bên cạnh Nham Vương đã lâu liền hướng về phía hai nữ tử nói:

- Hai tỷ muội các ngươi mang năm vạn đại quân dưới trướng đi càn quét đi!

Hai tỷ muội kia dáng vẻ ngoại hình xinh đẹp mê người giống nhau khác biệt duy nhất là lân phiến đính trên mặt, một người có vài điểm trên lông mày một người không, bản thể là Huyễn Mị Xà có khả năng mê huyễn người khác nhưng đối với ba người kia thì cũng chẳng đáng là gì.

Ba người kia trên đầu đều mọc sừng, không khác gì sinh ba, người bên trái không có gì nổi bật nhưng người ở giữa cùng bên phải có một điểm cùng hai điểm chấm đỏ trên trán. Theo thứ tự hẳn là lão đại, lão nhị cùng lão tam.

Tỷ muội song sinh kia nhìn về phía Tam Đại Tướng kia lập tức bất mãn phản bác kèm vài phần chế giếu:

- Hừ! Chỉ là một tiểu thế lực nhỏ nhoi một ngàn hồn thú, còn không đủ để ba mươi hồn binh của ta nhét đầy bụng! Ta thấy chỉ cần năm ngàn là đủ!

- Các ngươi tùy ý làm, nếu không xong thì các ngươi cứ đợi mà chịu nộ hỏa của đại nhân đi!

Ba thân tín của Nham Vương nghe vậy liền phất tay. Mọi người rời đi ngay sau đó, chỉ còn ba người đứng đó nhìn nhau, lão tam dò hỏi:

- Lão đại! Huynh thực sự tin tưởng để cho hai lão thái bà đó đi sao? Sao chúng ta không tranh công đi trước, càng kiếm thêm sự tin tưởng của Nham Vương!

- Các ngươi thì biết cái gì? Nham Vương cần là sự phục tùng tuyệt đối, mà chúng ta đã có nó, hai bà nương kia làm như vậy chính là trái với ý Nham Vương, sớm muộn cũng bị Nham Vương trừng phạt.

Lão nhị nói với lão tam khiến lão tam khó nói thêm điều gì, suy nghĩ một chút quả thực đúng là như vậy liền gãi đầu cười cười.

Lão đại cũng không có để ý hai người, ánh mắt luôn hướng về phía xa xăm không biết nghĩ gì. Hai người thấy lão đại như vậy cũng không có thắc mắc gì, lão đại luôn luôn trầm mặc như thế kể từ khi phụ mẫu bọn họ chết đi.

Có lẽ là suy đoán nguyên nhân dẫn tới cái chết của phụ mẫu.

Lương Việt Hưng không hề hay biết Nham Vương bắt đầu sai người tới đánh hắn mà hắn thì vẫn đang ngồi trong phòng đọc sách chờ đợi trời tối ra ngoài thu phục hồn thú.

Theo hắn thấy thì trời tối đều có nhóm hồn thú tụ tập lại thành đàn đi với nhau càng dễ thu phục, thêm vài con mồi yếu ớt thành đoàn nữa lại càng dễ.

Trời tối lại đến, Lương Việt Hưng đóng lại cuốn sách đi ra bên ngoài pháp trận, Mạc Tà thì vẫn ngồi ở trung tâm hấp thu lấy linh hồn khí xung quanh đã nhạt dần và chuẩn bị cạn kiệt,

Thời gian mà hắn đột phá lâu hơn Lương Việt Hưng tưởng, nhưng hắn tin chắc một điều tên này đột phá xong nhất định sẽ cường đại rối tung rối mù.

Ra ngoài pháp trận nhìn hồn thú chi chít đủ chủng loại lăn lê nằm ườn trước nhà, Lương Việt Hưng lắc đầu ngao ngán, tâm thần nhất động điều đi Hắc Điêu, A Ngạo cùng Bạch Hạc và nửa số quân đi vào trong rừng gia tăng thế lực của bản thân.

Tiến vào trong rừng sâu, để lại một nửa số quân cảnh giác phòng bị tại gia, Lương Việt Hưng nhanh chóng khuất khỏi tầm mắt.

Đại quân hắn chọn đi đều là hồn thú thuận lợi trong bóng đêm, rất khó phát hiện ra. Bạch Hạc đi đầu cùng năm sáu con tiểu thú nhất cấp bày ra bộ dáng thận trọng đi trong rừng vô cùng điêu luyện, chắc chắn chỉ có người đã thực hiện kế này nhiều lần mới có thể như vậy.

Ngay cả đám tiểu thú theo sau Bạch Hạc cũng là như thế, tuy khác biệt với đại quân nhưng đều là hồn thú thiên về tốc độ nhanh chóng gia nhập dưới trướng Bạch Hạc nên vô cùng quen thuộc tình cảnh này.

Lúc mới đầu cũng không có thuận lợi cho lắm, chỉ thu về được hai ngàn con hồn thú, lần hai đã có kinh nghiệm nên khá khẩm hơn chút, được hơn hai ngàn rưỡi.

Việt Hưng cũng vô cùng mong chờ lần ba này sẽ lên ba ngàn hay nhiều hơn nữa.

Không có suy nghĩ nhiều, Lương Việt Hưng liền đem bản thân hắn ẩn nấp vào trong cơ thể Hắc Điêu quan sát tình hình phía dưới.

Toàn bộ đại quân đều thành hình vòng cung bao vây vòng ngoài bảo hộ bọn họ, chỉ cần cắn câu, bọn hắn liền thu lưới.

Trận thế lần này có chút xưng hư động chúng nhưng để nhanh chóng thu phục lập lên đại quân hùng mạnh lật đổ Nham Vương, Lưu Hoàng cùng Điệp Hoàng, hắn nhất định phải làm như thế.

Đồng thời hắn cũng phải không ngừng tu luyện nâng cao tu vi của bản thân, kéo giãn khoảng cách với đám thú nếu không thì sẽ chỉ giới hạn tại hồn thú nhị cấp, và khi bọn chúng ngày một đông hơn ắt sẽ sinh tâm làm phản.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.