Luôn Bên Em

Chương 12: Vậy tôi là ai?



Tôi và Hùng bây giờ cũng chỉ còn cách là ngồi đợi mà thôi, chẳng thể làm gì khác.

“Xin lỗi nhưng tôi có thể làm phiền hai bạn một chút được không?” một anh chàng bác sỹ trẻ tiến lại phía chúng tôi và lên tiếng phá vỡ bầu không khí ảm đạm này. Hùng đưa ánh mắt tò mò rò xét anh bác sỹ trẻ này, có lẽ anh ta chỉ đang là bác sỹ thực tập thôi.

“Dạ được, có chuyện gì ạ?” tôi lên tiếng trả lời.

“Tôi đang làm bài thực hành việc xét nghiệm ADN nhưng lại không được lấy máu của bệnh viện nên làm phiền hai người...” anh bác sỹ này lại rụt rè nhìn Hùng.

“Lấy của tôi với anh là được rồi. Linh An mới ốm dậy, người còn yếu” Hùng trả lời với giọng điệu lạnh tanh, vẫn biết cậu không có thói quen nói nhiều với người lạ nhưng trong trường hợp này thì không ổn rồi, anh bác sỹ đang bị cậu ấy dọa cho đổ cả mồ hôi nóng mồ hôi lạnh.

“Nếu vậy cho tôi xin hai sợi tóc thôi cũng được”

“Nếu vậy thì được rồi” thấy Hùng đang định nổi nóng với anh chàng rắc rối này tôi nhanh chóng nhổ một sợi tóc đưa cho anh ta, Hùng cũng đưa tay nhổ một sợi tóc để anh ta...biến đi.

“Cảm ơn! Tôi sẽ đưa kết quả cho hai người, đợi tôi nhé!” tôi mỉm cười gật đầu chào, tôi lấy kết quả ấy để làm gì cơ chứ? Mà nhìn Hùng có vẻ mệt mỏi quá... mà còn việc anh em sinh đôi không cùng nhóm máu là sao nhỉ?

***
Advertisement / Quảng cáo




Sau ca cấp cứu Lâm Anh được chuyển vào phòng hồi sức, nhìn nó rất yếu. Mà chẳng biết Win đâu rồi nữa.

“Người vừa rồi hiến máu cho bệnh nhân Lâm Anh đâu rồi ạ?” tôi lại gần chỗ cô y tá vừa đưa anh đi thử máu để hỏi.

“À, cái cậu ấy sau khi lấy máu xong đã đi ngay rồi, còn nhắn với cô là xong việc sẽ quay lại ngay.”

Vẫn biết là anh rất bận nhưng mà vừa mới cho đi một lượng lớn máu như vậy đã làm việc ngay như vậy liệu anh có sao không?

***

Lâm Anh cũng tỉnh lại rồi nhưng mà con bé vẫn chẳng chịu nói chuyện gì cả, trên khuôn mặt xanh xao ấy chẳng biểu lộ chút cảm xúc gì, chỉ thấy cái gì đó lành lạnh, u tối. Hùng cố giấu đi những giọt nước mắt của mình vào trong đưa tau ra nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc của nó, đôi bàn tay lạnh ngắt đến nhói lòng...

Tôi có cảm giác mình như người thừa vậy, đang định ra ngoài để nhường không gian riêng cho hai người họ thì cửa đột nhiên mở. Đằng sau cánh cửa là anh bác sỹ thực tập lúc nãy, nở một nụ cười ngượng, anh nói:

“Thật ngại quá, tôi quên không gõ cửa, nhưng có cái này...tôi nghĩ là cần đưa cho hai người” vừa nói anh ta vừa tiến lại đưa cho Hùng tờ giấy, là kết quả xét nghiệm ADN của chúng tôi. Cậu nhìn chăm chăm vào kết quả rồi nhìn lên anh bác sỹ vẻ khá ngờ vực, tôi lấy tờ giấy trên tay cậu, thật là không dám tin vào mắt mình nữa. Tôi và Hùng sao đột nhiên lại có chung huyết thống? Sao lại có 99,99% là anh em? Không phải là Lâm Anh sao? Tôi là ai?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.