Luôn Bên Em

Chương 19: Mình tạm biệt nhau nhé!



“Ey. Anh làm sao thế? Đi chơi với người ta mà...” tôi hiểu là anh đang không vui và tôi cũng vậy nhưng tôi muốn buổi hẹn ngày hôm nay phải thật ý nghĩa nên phải tạm gác lại cái nỗi buồn đang sắp hạ gục nụ cười của tôi bây giờ vào bên trong.

“Nếu... anh không còn sống nữa em có quên anh không?” tôi sững lại. Sao tự nhiên anh ấy lại nói vậy chứ? Hôm nay anh nói ra toàn những câu lạ lùng thôi, nào là không gặp tôi nữa nào là sợ sẽ nhớ tôi đến bây giờ lại là sống với chả chết. Tôi sợ lắm, tôi không biết là anh đang định làm gì nữa. Có khi nào anh định... vớ vẩn quá rồi, đúng là điên mới có những suy nghĩ như vậy mà...

Nếu anh chết thì tôi vẫn yêu anh đến trọn đời và không bao giờ quên... hơn ai hết tôi nhận ra anh mới là người mà tôi yêu thật lòng.

Với Minh có lẽ chỉ là cảm giác rung động của tuổi mới lớn mà thôi, với Nguyên thì chỉ là cảm giác thích một món đồ đẹp và xao xuyến trước những hành động giả tao của anh mà thôi.

Còn với Win thì khác. Định mệnh đã mang chúng tôi lại gần nhau nhưng chỉ có điều là số phận không chịu chấp nhận cho chúng tôi được bên nhau...

Advertisement / Quảng cáo


“Sao em không trả lời? Em sẽ quên anh đúng không? Sao em khóc?không sao đâu, đó là điều mà anh muốn mà, anh muốn em sẽ quên anh đi và sống thật tốt.”anh hình như là đang kìm nén cảm xúc của mình, tôi nhận thấy đôi mắt của anh đang đỏ...

“Ừ, em sẽ không nhớ anh đâu. Anh hãy cứ làm một vị thủ lĩnh tốt và hãy luôn nhớ rằng dù anh có làm chuyện gì đi chăng nữa thì em vẫn luôn tin anh là một người tốt. Em vẫn sẽ dõi theo anh mà, nhưng anh không cần quan tâm đến em đâu, anh hãy cứ quên em đi...” nói đến đây tôi bật khóc. Nói vậy thôi chứ tôi rất sợ là anh sẽ quên tôi đi, tôi sợ lắm cái cảm giác một người thì mãi nhớ còn một người thì đã quên...

Tôi choàng tay ôm lấy cổ anh ( anh ấy cao nên tôi phải nhón chân lên, mỏi). Tôi chợt lặng người khi cảm nhận được thứ nước mặn đắng vừa thấm vào vai áo mình. Win, anh ấy khóc sao?

***

Mặc dù cho bà nội anh nói là sẽ giúp anh nhưng anh biết rằng bà sẽ không bao giờ có thể trở thành đối thủ của ông nội được. Bây giờ anh chỉ còn ba sự lựa chọn, một là rời xa nó và quay lại thế giới tanh mùi máu của mình, hai là cố chấp yêu nó để rồi anh sẽ hại chết nó, và ba...
Advertisement / Quảng cáo



Trong bóng đêm Win nở một nụ cười đau khổ rồi nhưng giọt nước mắt cứ theo đó mà đuổi nhau rơi, rơi vào nụ cười và rơi vào sự bất lực, nỗi sợ hãi đang lấn át anh...

Yêu nó, bên nó giúp anh có một cuộc sống thật hạnh phúc. Biết đến nụ cười tươi. Nó cũng cho anh biết thế nào là nước mắt...

Anh lặng người nhìn ra ngoài, mặc dù bóng tối bao trùm gần như à tất cả nhưng ánh đèn mờ ảo vẫn giúp anh nhìn thấy cái bóng yếu ớt, mỏng manh của nó bên ngoài quán cà phê.

Nó ngồi yên lặng trên bệ cửa và nhìn xuống mặt đường,không gian bấy giờ yên tĩnh đến độ nếu lắng tai nghe thì còn có thể nghe thấy tiếng rơi của nó nữa. Nó đang khóc.

Anh chăng thể làm gì hơn ngoài việc ngồi im và theo dõi nó, trong quán khá là tối nên nó không thấy anh, cũng bởi đôi mắt đang ngày một mờ đi của nó n

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.