Lương Duyên Tả Ý

Chương 25: Tg2



Trên quảng trường trống trải, Nhan Táo Nhi cùng Tiêu Diệt đứng đối lập, hai người đều lộ bộ mặt không biểu tình.

Đột nhiên, Nhan Táo Nhi mị hoặc cười.

“Tiêu sư đệ, kỳ thật mặc kệ là vinh dự hay là phần thưởng, sư tỷ đều có thể trực tiếp đưa cho đệ. Nhưng mà đệ.... trừng phạt này sư tỷ sẽ không cam nguyện nhận được. Cho nên, nếu sư tỷ không thủ hạ lưu tình làm đệ bị thương, đệ cũng không nên trách móc ta."

Tiêu Diệt bị tươi cười mê người kia câu dẫn liền ngẩn ra một chút, nghe xong câu nói kế tiếp, cao giọng đáp.

“Sư tỷ buông tay tại đây, đệ sẽ không làm tỷ bị thương.”

Dứt lời, hai người chắp tay thi lễ, tỷ thí chính thức bắt đầu. Bất quá Lâm Tử Yên bên cạnh nhìn hai người trong sân mặt mày đưa tình, tức khắc lòng dạ không vui, nắm tay làm gân xanh nổi lên. Nghiêng miệng cười, Nhan Táo Nhi, hôm nay ta sẽ khiến cho cô không xuống đài được……

Ngay từ đầu, hai người đều tương đối cẩn thận, tu vi Nhan Táo Nhi cao hơn Tiêu Diệt, vốn là nhẹ nhàng ứng đối, một bữa ăn sáng, nhưng không chịu nổi hào quanh của vai chính, đánh không phân cao thấp. Lâm Tử Yên nhìn hai người giằng co, bàn tay giấu dưới tay áo vụng trộm đối với Nhan Táo Nhi làm cái động tác nhỏ.

Động tác nhỏ này bị Hư Niên thu hết vào đáy mắt, tà mị cười.

Trong mắt mọi người, vốn dĩ hai người không phân cao thấp, đột nhiên, Nhan Táo Nhi bắt đầu chiếm thượng phong, tiếp theo nháy mắt Tiêu Diệt liền té ngã trên đất, hiện ra xu hướng suy bại.

"Như thế nào lại như vậy, tại sao lại như vậy, phải là Nhan Táo Nhi mới đúng……”

Lâm Tử Yên không thể tin tưởng nói, hai tay run rẩy.

Thanh Phong chưởng môn nhìn cục diện vô pháp vãn hồi, đành phải thôi.

"Đại bỉ đến đây kết thúc, chư vị tan đi."

Lúc xuống đài mặt đầy thất vọng nhìn Lâm Tử Yên lắc đầu rồi đi.

Nhan Táo Nhi cũng phát hiện động tác nhỏ của Lâm Tử Yên, bất quá nhìn đến người bị trúng chiêu là Tiêu Diệt, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết là Hư Niên giở trò quỷ, xoay người tặng kèm hắn một cái liếc mắt.

Nâng Tiêu Diệt trên mặt đất dậy, Nhan Táo Nhi giả vờ hỏi.

"Tiêu sư đệ, đệ không sao chứ, đều do sư tỷ không cẩn thận…"

Trên mặt đầy vẻ chân thành tha thiết, lã chã khóc.

"Sư tỷ, không trách tỷ, là tu vi của đệ không bằng tỷ."

Tình chàng ý thiếp, tình cảm chân thành tha thiết, keo sơn gắn bó…… Cái này làm cho mặt hai người khác đứng xem đều không vui.

”Tiểu sư muội, thân thể muội còn chưa khôi phục, cần phải trở về…… “

”Tiêu sư đệ, mau trở về ta giúp đệ trị thương…… “

Thanh âm của Hư Niên cùng Lâm Tử Yên một trái một phải đồng thời vang lên.

Biết rõ tính chiếm hữu của Hư Niên đang quấy phá, Nhan Táo Nhi cũng sẽ khôngchống lại.

"Tiêu sư đệ, lần sau gặp."

Hư Niên thấy Nhan Táo Nhi còn đối với Tiêu Diệt lưu luyến không rời, trên mặt cười càng thêm sáng lạn.

Chung quanh nhóm nữ đệ tử kinh hô.

"A ~ thần tiên ca ca ~"

Hoa si!

Nhan Táo Nhi đi theo phía sau Hư Niên trong lòng khinh bỉ, người này mặt người da thú cỗ chỗ nào giống thần tiên, rõ ràng là quỷ địa ngục, vừa tàn nhẫn vừa hung ác.

Ngoài ý muốn, Hư Niên không có đi theo Nhan Táo Nhi lên núi, làm nàng một thân nhẹ nhàng ngủ một giấc ngon lành, chỉ là thời điểm nửa đêm đột nhiên cảm thấy có thứ gì ở trên người sờ loạn.

Bắt lấy bàn tay to đang tác loạn.

“Hư Niên! Giờ hơn nửa đêm, huynh đang làm gì?”

Bị hương vị từ cái ôm của hắn vây quanh, phần lưng kề sát ngực lạnh lẽo, làm nàng cực kỳ không thoải mái, dịch đi một chút, lại bị lôi trở về. Trên giường không lớn chỉ có thể miễn cưỡng đem hai người chứa.

“Đương nhiên là…… Làm muội.”

Thanh âm khàn khàn ở bên tai vang lên, bàn tay to đem thân hình nhỏ xinh của Nhan Táo Nhi dùng sức buộc chặt, mông vểnh cảm nhận được lửa nóng từ phía sau đang ở không ngừng nhảy lên, tùy thời đều có thể bùng nổ.

Nghe câu nói tràn ngập sắc tình của hắn, làm khuôn mặt nhỏ giấu ở trong bóng đêm đỏ lên.

“Đi mà tìm nhóm tiểu sư muội của huynh đi.”

“Tiểu Táo Nhi chẳng lẽ lại ghen tị, sư huynh chướng mắt các nàng, chỉ coi trọng muội.”

Vừa nói vừa duỗi ngón tay lạnh lẽo ở trên mặt nàng vuốt ve, làm lông tơ của Nhan Táo Nhi tức khắc thẳng dựng, loại cảm giác khủng bố này làm nàng tê dại.

“Ha hả a……”

Nhan Táo Nhi cười khan vài tiếng.

“Sư huynh, đêm khuya tĩnh lặng thích hợp ngủ, hơn nữa tối lửa tắt đèn, không có một chút tình thú……”

Không thể bỏ qua lửa nóng còn đang không ngừng trướng đại, hơn nữa không ngừng va chạm chỗ hậu huyệt của nàng, làm cúc huyệt căng thẳng. Chẳng lẽ thay đổi tính cách, nhưng vẫn thích mặt sau? Nhớ tới lúc trước bị bạo cúc so phá với phá trinh còn kịch liệt đau đớn hơn, tế bào toàn thân đều kêu gào kháng cự.

“Tiểu Táo Nhi cũng thích tình thú……”

Búng tay một cái, tức khắc trong nhà đèn đuốc sáng trưng.

Hư Niên một tay chống đầu nhìn Nhan Táo Nhi hấp hối giãy giụa, cảm thấy thật thú vị.

“Ách, giường không rắn chắc, còn có thanh âm, vạn nhất người khác nghe được liền không hảo…… Đúng không.”

Nhu nhược tìm chút bảy lý do qua loa lấy lệ.

“Tiểu Táo Nhi lần đầu tiên liền muốn đứng? Ngô, cũng có thể. Hay là quỳ trên mặt đất, nằm ở trên bàn…… Hay là đi bên ngoài?”

Hư Niên thiện lương cấp ra rất nhiều ý kiến cho Nhan Táo Nhi lựa chọn.

“Sư huynh, muội hy vọng lần đầu tiên ở trên giường, rốt cuộc nhân sinh chỉ có một lần. Tương lai còn dài, sư huynh không cần nóng lòng……”

Nhan Táo Nhi xoay người, mật đầy ngượng ngùng dùng tay nhỏ bắt lấy quần áo Hư Niên.

“Sư huynh liền thỏa mãn muội”

Nhan Táo Nhi trong lòng vui vẻ, nàng còn chưa làm tốt tâm lí cùng đại ma đầu làm việc phu thê.

Ai ngờ, Hư Niên bế Nhan Táo Nhi lên, đối với nàng cười nói.

"Sư huynh liền mang muội đi, tới nơi có giường rắn chắc không phát ra âm thanh, hoàn thành tâm nguyện muội."

Không đúng, không phải như thế……! Trong lòng Nhan Táo Nhi hò hét.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.