Mị Công Khanh

Chương 40: Chất vấn



Lúc này, kẻ sĩ trung niên ngồi ở giữa đứng lên, hắn ta giơ chén rượu, cười nói với mọi người: “Trăng sáng như nước, gió thu se lạnh, lúc này đây chúng ta có thể thoát khỏi vó ngựa của người Hồ tìm được đường sống, thuận lợi tới thành Nam Dương, thật sự là vô vàn may mắn. Chư vị, vì may mắn của chúng ta, hãy uống cạn chén rượu này.”

Dứt lời, hắn ta ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

Mọi người ngồi trên yến tiệc đều giơ lên chén rượu, ngửa đầu uống.

Sau khi kẻ sĩ trung niên kia lại rót đầy chén, hai tay cầm lên, chuyển về phía Nhiễm Mẫn, lớn tiếng nói: “Nhiễm tướng quân, nếu không phải có ngài tương trợ, chúng ta vạn vạn lần không thể thoát khỏi ma chưởng của người Hồ. Ân đức của ngài, Vương thị ta suốt đời khó quên, xin cạn một ly!”.

Nhiễm Mẫn đứng lên, y giơ chén rượu, khẽ lắc lắc với kẻ sĩ trung niên kia, thản nhiên nói: “Nhiễm Mẫn cũng là binh sĩ người Hán, đây là điều nên làm.”

Giọng nói của y vang lên, Vương Hoằng ở bên cạnh cao giọng nói: “Không, không chỉ như thế.” chàng cũng đứng lên, nói với mọi người: “Chư vị có biết, một ngày đó chúng ta gặp được đám người Hồ lần thứ hai là ai không?”

Advertisement / Quảng cáo


Mọi người đều lắc đầu.

Vương Hoằng nói: “Gã là Mộ Dung Khác! Thanh niên kia đeo mặt nạ, gã gọi là Mộ Dung Khác!” Chàng nói tới đây, trên mặt cũng lộ ra một chút thất vọng. Bởi vì đệ tử sĩ tộc tụ tập dưới một mái nhà, khi nghe đến ba chữ ‘Mộ Dung Khác’, lại đồng thời lộ ra biểu tình ngơ ngẩn hồ đồ.

Vương Hoằng thở dài một tiếng, nói: “Tiên Ti Mộ Dung Khác, cũng không phải là người bình thường. Chư vị, một lần đó chúng ta có thể thoát khỏi vó ngựa của gã, tất cả đều là công lao của Nhiễm tướng quân.”

Chàng quay đầu lại, đối mặt với Nhiễm Mẫn, đột nhiên cúi gập thắt lưng, thận trọng cung kính làm lễ!

Vương Hoằng là người thế nào? Chàng thi lễ như vậy, trong đại điện đồng thời trở nên ồn ào.

Sau khi Vương Hoằng thi lễ xong, cất bước đi đến ngồi xuống bên cạnh Nhiễm Mẫn. Chàng cầm lấy chén rượu uống một hơi cạn sạch, thở dài: “Sĩ tộc như thế, thất phu như thế, chúng ta là người Tấn, đã không còn lại bao nhiêu trượng phu.”

Vẻ mặt Nhiễm Mẫn trầm tĩnh, ánh mắt y thâm thúy, lẳng lặng nhìn chằm chằm rượu lay động trong chén, không trả lời.

Trong đại điện còn đang ồn ào, sau khi Vương Hoằng thận trọng thi lễ, ánh mắt mọi người nhìn về phía Nhiễm Mẫn cuối cùng có thêm vài phần thận trọng cùng kính ý.

Đúng lúc này, tiếng ti trúc từ một góc điện bay tới.

Khi tiếng ti trúc vừa vang lên, trong điện ồn ào, chúng đệ tử đều đứng lên.

Mà nhóm nữ lang, cũng lén lút kéo ra bình phong, chuyển tháp, tụ tập cười nói với nhau.

Trần Dung cúi đầu, khi còn đang nhấm nháp chén rượu, bình phong của nàng bỗng di chuyển, Vương thị Thất nữ cùng một số nữ lang xuất hiện ở trước mắt nàng.

Vương thị Thất nữ vươn tay ra, không chút khách khí đoạt lấy chén rượu của Trần Dung đặt lên tháp, sau đó kéo ống tay áo của nàng, hạ giọng nói: “Ngươi đi ra một chút, ta có lời muốn hỏi.”

Trần Dung không phản kháng, nàng tùy ý để ống tay áo bị kéo, đi theo mấy nữ lang ra phía sau điện.

Chỉ chốc lát, mấy nữ lang ra hành lang ở phía bên phải điện. Vương thị Thất nữ buông ống tay áo của nàng, tay phải được Chu Lan đỡ, trừng mắt nói với Trần Dung: “Trần thị A Dung, ngươi có biết xấu hổ hay không? Ai bảo ngươi đàn khúc Phượng Cầu Hoàng tặng Thất ca ta?”

Trần Dung cúi đầu, thản nhiên trả lời: “Không có ai.”

“Không có ai, ngươi cũng dám làm chuyện không biết xấu hổ như thế sao?”

Advertisement / Quảng cáo


Trần Dung chậm rãi ngẩng đầu lên.

Nàng nhìn Vương thị Thất nữ, ánh mắt này mang theo chút sát khí, Vương thị Thất nữ ngẩn ra, lúc nàng ta nghĩ rằng mình đang hoa mắt, một nữ lang khác ở một bên thở dài: “Thất muội, nàng ta tự làm mất mặt mình, muội gấp cái gì?”

“Nhưng, nhưng nàng ta liên lụy đến Thất ca. Còn, còn có Ngũ ca.”

“Ngũ ca, làm sao có thể liên quan đến Ngũ ca?”

Lần này, vài nữ tử đều tò mò.

Vương thị Thất nữ nghẹn họng, mấy tỷ muội bên cạnh nàng đều là người Vương thị ở Nam Dương, cũng không biết Vương Trác từng cố ý đem Trần Dung gả cho Vương Ngũ lang.

Khác với Trần thị là, Vương thị ở Nam Dương chỉ là một chi rất nhỏ, địa vị so ra kém Vương thị ở Bình thành, cho nên tuy rằng Vương Hàm Duẫn là tạm trú, ở trước mặt các nàng cũng không cần khách khí.

Ngay lúc Vương thị Thất nữ không biết nên nói thế nào cho phải, một giọng nói mảnh mai từ phía sau truyền đến: “Trần thị A Dung, vừa rồi Ngũ ca nói, tộc bá Trần Nguyên của ngươi muốn đem ngươi cho Nam Dương vương?”

Đó là một tin tức lớn.

Trong khoảng thời gian ngắn, mọi nữ tử đều nhìn về phía Trần Dung.

Trong cái nhìn chăm chú của chúng nữ, khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Dung trắng bệch, nàng mím môi, hướng tới chúng nữ thi lễ, xoay người rời đi.

Lúc này, Vương thị Thất nữ không ngăn cản, nàng ta nhìn bóng dáng Trần Dung đáng thương hoảng sợ thối lui, thì thào nói: “Thì ra là thế, trách không được.” Trong giọng nói lộ vẻ thương hại, mơ hồ, còn có một ít vui sướng khi người gặp họa.

Với thân phận thấp kém, dù Trần thị A Dung có tài trí thì thế nào? Không phải gia tộc của nàng muốn hy sinh nàng sao! Hừ, may mắn chuyện Ngũ ca muốn kết hôn với nàng không tiết lộ ra ngoài, bằng không, Trần thị A Dung không biết xấu hổ này có lẽ sẽ không biểu đạt với Thất lang, mà là Ngũ ca mất thôi.

Trần Dung cúi đầu đi vài bước, nhìn thấy có cửa hông cách đó không xa, liền lững thững đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi đại điện, một cơn gió lạnh thổi tới. Sắp đến mùa đông, gió đêm cũng trở nên lạnh lẽo thấu xương.

Cứ bước đi, bất tri bất giác, Trần Dung đi đến bên một hồ nhỏ, hồ này chỉ rộng chừng hai mẫu, nước hồ xanh biếc trong suốt. Đáng tiếc là cuối mùa thu, trong nước chỉ có một vòng minh nguyệt chiếu sáng.

Trần Dung cúi đầu, nhìn ảnh ngược của mình trong nước. Cho dù hồ nước gợn sóng, ánh trăng đạm nhạt, dung mạo này vẫn xinh đẹp như hoa, thanh xuân tươi trẻ. Nhìn ngắm, Trần Dung vươn tay ra, thắt lưng cũng không cúi thấp vươn người về phía ảnh ngược của mình trên mặt hồ.

Advertisement / Quảng cáo


Đúng lúc này, có người dùng sức kéo nàng lại, một nam tử quát lên: “Người muốn làm gì vậy?”

Trần Dung ngẩn ra, ngẩng đầu lên, người lôi kéo nàng là một tráng hán hộ vệ tầm ba mươi tuổi. Tráng hán này có chút quen mắt, Trần Dung vừa thấy hắn, bất tri bất giác theo hồ nước nhìn lại.

Đảo mắt, nàng nhìn thấy trên mặt hồ nhộn nhạo kia, có ảnh ngược của một thanh niên áo trắng, người đẹp như ngọc.

Chính là Vương Hoằng!

Vạn vạn lần thật không ngờ, sẽ gặp Vương Hoằng vào lúc này, Trần Dung không biết vì sao lại có chút chật vật. Nàng vội vàng thi lễ, bối rối khẽ nói: “Trần Dung gặp qua Thất lang.”

Trong tiếng guốc mộc, Vương Hoằng chậm rãi đi tới.

Chỉ chốc lát, bóng dáng chàng thon dài như liễu, áo trắng như tuyết xuất hiện trong tầm nhìn của nàng. Cúi đầu nhìn nàng, Vương Thất lang trầm thấp nói: “Tại sao, Trần thị A Dung phong nhã có tài, nhìn thấy ta lại xấu hổ đến vậy? Ngay cả ngẩng đầu nhìn thẳng cũng không dám ư?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.