Mục Thần Ký

Chương 46: Rồng kìa



Tần Mục đưa tay bắt một con, cẩn thận từng li từng tí một cắn một cái, vào miệng lại rất cay, còn cay hơn rượu mạnh của đồ tể, vào trong bụng thì có một loại cảm giác như lửa đốt, làm cho nguyên khí của hắn cũng biến thành vô cùng sinh động.

Hắn khống chế nguyên khí, vậy mà cảm giác được tương tự như dược lực của Cố Nguyên Đan, có thể tăng lên tu vi nguyên khí của mình, tuy nhiên so với Cố Nguyên Đan mà nói thì phạm vi tăng lên không lớn.

"Loại sinh linh này là thực vật hay là động vật?"

Tần Mục lại chộp tới một con, chỉ thấy loại sinh linh kỳ diệu này không có mắt, không tay, không chân, không khiếu (lỗ: tai, mắt, mũi miệng), dùng xúc tu giống như sợi rễ rút lấy chất dinh dưỡng của rêu, khiến hắn thực sự không phân biệt được là thực vật hay động vật.

Hắn chỉ ăn một con, ngược lại Hồ Linh Nhi nhảy nhót, ăn như vũ bão.

Càng đi xuống, không khí càng mát, đi không biết bao xa thì có tiếng nước róc rách truyền đến, trên vách núi có dòng suối trong veo, vài con cá lớn không có mắt sinh sống trong đầm nước cuối dòng suối, mấy con cá lớn kia vậy mà cũng phát ra ánh huỳnh quang. Muốn qua, nhất định phải đi qua hồ nước mới có thể đến thông đạo đối diện.

"Những con cá lớn này vô cùng hung mãnh, nghe được âm thanh thì sẽ vồ tới, lợi hại lắm!"

Hồ Linh Nhi nói nhỏ: "Ta ném tảng đá qua, dẫn cá lớn đi, chúng ta nhân cơ hội xông tới!" Dứt lời, móng vuốt nắm lên một tảng đá, dùng sức ném ra ngoài.

Advertisement / Quảng cáo


Tảng đá chạm vách núi, vài con cá lớn không có mắt trong đầm nước kia rầm một tiếng phá tan mặt nước, đuôi đong đưa giữa không trung, bốn cái vây cá triển khai tựa như bốn cái cánh rộng lớn, gào thét nhào về nơi truyền đến tiếng vang!

"Đi mau!"

Hồ Linh Nhi dẫn đường, Tần Mục vội vã dọc theo hồ nước hướng về phía đối diện chạy như điên, trong lúc vội vàng thiếu niên chỉ nghe mấy tiếng nổ ầm ầm, vài con quái ngư kia đánh vào trên vách đá, vậy mà mở cái miệng lớn như chậu máu cắn vách đá thủng mấy cái lỗ to!

Trong miệng chúng nó, núi đá cực kỳ cứng rắn kia vậy mà như là đậu hũ, nếu như cắn vào thân thể người thì hậu quả khó mà lường được!

Một người một cáo vừa chạy đến bờ bên kia, đột nhiên vài con quái ngư kia nghe được tiếng bước chân, chấn động vây cá thay đổi phương hướng, bay về phía bọn họ!

"Công tử theo ta!"

Hồ Linh Nhi như một làn khói chui vào thông đạo đối diện, Tần Mục cũng liền vội vã chui vào, thông đạo không rộng, vài con cá lớn sau lưng kia đến trước thông đạo thì không cách nào bay vào được, rồi lại lấy bốn vi cá làm chân, lao nhanh trong đường hầm, đuổi theo Tần Mục và tiểu hồ ly!

"Đây còn là cá sao?"

Tần Mục tê cả da đầu, theo sát Hồ Linh Nhi, mấy cái quái ngư phía sau kia đuổi một đoạn đường, không đuổi kịp bọn họ, từng con từng con lại từ từ lui ra thông đạo, lặn vào trong đầm nước.

Tần Mục thở phào nhẹ nhõm, đường phía trước dần dần trở nên rộng rãi, đến lúc đi ra hang động tựa như một cái kèn thì đột nhiên thấy ánh mặt trời chiếu qua sóng nước lấp lánh. Tần Mục ngẩng đầu nhìn lại, không khỏi ngây người.

Trên đỉnh đầu của hắn, dòng nước cuồn cuộn lao qua, bầy cá bơi trên đỉnh đầu của hắn, hắn còn nhìn thấy kim quy to lớn, cá lớn như thuyền nhỏ, cùng những thú sông hình thể khổng lồ.

Một con cá lớn nhìn thấy Tần Mục và tiểu hồ ly, không khỏi trở nên hưng phấn, mở cái miệng lớn như chậu máu đớp về bên này, nhưng va vào vách nước vô hình, bị bật trở lại.

Cá lớn quơ quơ đầu, tựa hồ có hơi buồn bực, đung đưa đuôi bơi xa.

"Dũng Giang, nơi này là đáy nước của Dũng Giang!"

Sắc mặt Tần Mục quái lạ: "Dũng Giang ngay trên đỉnh đầu chúng ta mà nước lại không rơi xuống nhấn chìm nơi này... "

Hắn nhìn về phía trước, trong lòng chấn động, từng cây từng cây long trụ xuất hiện trước mặt của hắn, long trụ thô to, như kỷ trà cao mười trượng, đứng vững ở đáy sông, đỉnh long trụ tiếp xúc với nước sông, mặt đất dưới chân bọn họ cũng là dùng cẩm thạch lát thành, một con đường kéo dài tới trước, hai bên long trụ san sát, tiến lên trăm trượng thì xuất hiện quần thể cung điện liên miên.

Từng cây từng cây long trụ bao quanh quần thể cung điện này, hẳn là những long trụ này chống đỡ nước sông, không để hồng thuỷ ngấm vào.

Tuy nhiên rất nhiều cung điện cũng đã sụp đổ, nơi này hẳn đã từng trải qua một trận kịch biến, dẫn đến nơi này đã biến thành phế tích.

Hồ Linh Nhi nhảy nhót, đi tới trước một di tích cung điện, Tần Mục nhìn thấy trên vách tường sụp xuống một nửa có một bức tranh loang lổ, đó là tranh vẽ một lão giả đầu rồng đang đãi tiệc tân khách, tân khách của vị lão giả đầu rồng này đều là sinh linh kỳ kỳ quái quái, có lão nhân lưng rùa, có nữ tử đuôi rắn, có hòa thượng, cũng có nhân loại.

Rầm.

Một cây cột ngã xuống, suýt nữa nện vào Tần Mục và tiểu hồ ly.

Hồ Linh Nhi đi vào trong cung điện đã sụp xuống một nửa kia, nói: "Đây chính là nơi ta phát hiện những cuốn sách cổ kia."

Tần Mục đến gần, bên trong cung điện rách nát này có một cái nhà đá bí mật, xây bên trong vách tường, cửa đá ngã xuống, lúc này nhà đá mới bị Hồ Linh Nhi phát hiện.

Advertisement / Quảng cáo


Trong thạch thất đã trống rỗng rồi, đồ vật bên trong hẳn là đều là bị Hồ Linh Nhi mang đi.

"Lại đi về phía trước mà nói thì sẽ có hung hiểm lớn!"

Hồ Linh Nhi chỉ về một cánh cửa cao vút đằng trước, vội vã cuống cuồng nói: "Phi thường đáng sợ!"

Tần Mục nhìn về phía cánh cửa kia, chỉ thấy phía sau cánh cửa tựa hồ có một cung điện lúc ẩn lúc hiện, vẫn còn hoàn chỉnh, chưa sụp xuống, tuy nhiên kỳ lạ chính là ở trong đó lại tựa hồ như bịt kín một tầng hơi nước, thấy không rõ lắm bên trong đến cùng có cái gì, chỉ cảm thấy cung điện phảng phất tung bay trong hơi nước, như ẩn như hiện.

"Bên trong có gia hỏa khủng bố... "

Âm thanh Hồ Linh Nhi có chút run rẩy, nói: "Ngươi đến bên cánh cửa liền có thể cảm thụ được hơi thở của hắn, sau đó ngươi liền mềm nhũn, bò dậy không nổi... "

Tần Mục đi về phía trước, Hồ Linh Nhi đánh bạo cũng theo sau hắn, chờ đi tới gần cánh cửa, Tần Mục đột nhiên cảm giác được một luồng sát khí cực kỳ mãnh liệt phả vào mặt, làm người hồi hộp, làm người run rẩy, chẳng khác nào giữa ban ngày đột nhiên nửa bầu trời mây đen rợp trờ, kéo tới trước mặt mình, bên trong mây đen tăm tối có một con cự thú cực kỳ to lớn khủng bố đang nhìn chằm chằm vào mình!

Thần thánh, trang nghiêm, uy không thể phạm, đồng thời lại cũng là cự thú hung tàn, dữ tợn, đây chính là đại khủng bố mà Hồ Linh Nhi nói tới!

Tần Mục hít vào một hơi thật dài, đứng vững thân hình, tâm linh cũng tự khôi phục như thường.

"Thần Tiêu Thiên Nhãn, mở!"

Trong tròng mắt hắn, nguyên khí đan dệt thành trận văn hình thành một tầng đồng văn khác, nhìn về sương mù sau cánh cửa.

Mà ở bên cạnh hắn, thân thể bạch hồ đã mềm nhũn, nằm trên mặt đất, cái bụng áp sát mặt đất, gian nan thay đổi phương hướng chậm rì rì bò theo con đường lúc trước đi vào.

Tần Mục nhấc nó lên, con bạch hồ này mềm oặt nói: "Đừng bắt ta, ta muốn chết, tim đập dồn dập rồi... "

"Ngươi không có chết, thứ trong long cung mới chết rồi."

Tần Mục cười nói: "Ngươi đoán ta nhìn thấy gì?"

Hồ Linh Nhi không hề trả lời, tứ chi chậm rì rì vùng vẫy trong không khí, đuôi cũng lắc qua lắc lại, giống như là muốn bò đi vậy, một khắc cũng không muốn dừng lại nơi này.

Tần Mục cười nói: "Ta thấy Dũng Giang Long Vương!"

"A -- "

Con tiểu bạch hồ này than nhẹ một tiếng, ngất đi, bốn cái chân thẳng tắp. Tần Mục chờ giây lát, con tiểu bạch hồ này lặng lẽ mở ra một con mắt, lén lút xoay chuyển hai vòng. Tần Mục thử dò xét nói: "Dũng Giang Long Vương."

Bốn chân Hồ Linh Nhi bốn lại thẳng băng, con mắt lại nhắm lại.

"Dũng Giang Long Vương đã chết."

Tần Mục dở khóc dở cười, nói: "Chỉ còn dư lại xương. Vị Long Vương này đã chết không biết bao nhiêu năm rồi, ta thấy long cốt của hắn trong sương mù."

Hồ Linh Nhi vội vã mở mắt: "Chết rồi hả?"

Advertisement / Quảng cáo


Tần Mục gật đầu, nói: "Lần này ngươi có thể yên tâm, theo ta cùng vào thôi?"

Hồ Linh Nhi liền vội vàng lắc đầu, Tần Mục bất đắc dĩ, chỉ đành thả nó xuống, liền thấy con bạch hồ này vẫn là ép cái bụng vào sát mặt đất rồi uể oải bò ra phía ngoài. Tần Mục lại nhấc nó lên, đặt ở đầu vai của mình, cất bước đi vào trong cánh cửa, con bạch hồ này căng thẳng vạn phần, lông trắng toàn thân nổi lên, móng vuốt gắt gao nắm lấy bả vai của Tần Mục, cặp mắt trợn tròn nhìn phía trước, cực kỳ sợ hãi, động cũng không dám động một chút.

Tần Mục đi vào bên trong sương mù, Hồ Linh Nhi nắm càng chặt hơn, lông đuôi càng dựng đến thẳng tắp.

Sương mù dày đặc, quanh năm không tiêu tan, nhưng kỳ quái chính là đi vào trong đó lại không cảm giác được chút hơi ẩm nào. Tần Mục đi ở trong đó, chỉ thấy bên trong sương mù có từng viên thủy châu trôi nổi, lẳng lặng lơ lửng, không nhúc nhích.

Sau đó, bên trong sương mù, hắn nhìn thấy rất nhiều ngọc thạch vỡ nát cũng nổi bồng bềnh giữa không trung, ngoài ra còn có mãnh vỡ của linh binh, xương cốt không trọn vẹn, tất cả đều lẳng lặng trôi nổi, tựa hồ không có một chút trọng lượng nào. Lúc nãy nhìn từ ngoài cửa, hắn chỉ thấy long cốt, không có phát hiện những thứ này.

"Nơi này nhất định từng có một trận chiến khốc liệt, thậm chí ngay cả hài cốt và linh binh của cao thủ đều bị đánh nát! Đến cùng là nơi này xảy ra chuyện gì? Là xảy ra trước lúc Đại Khư gặp nạn, hay là phát sinh sau đó?"

Đột nhiên da đầu của Tần Mục tê rần, lại bị Hồ Linh Nhi, vì một cái xương sọ bay tới trước mặt mà sợ gần chết, nhảy lên trên đầu hắn, gắt gao nắm lấy da đầu của hắn, phần lưng cong lên rất cao.

Con bạch hồ này run lẩy bẩy, chấn động đến mức da đầu của Tần Mục cũng run rẩy theo.

"Rồng kìa -- "

Bạch Hồ hét rầm lên, từ trên đầu Tần Mục nhanh chóng di chuyển, nằm nhoài sau lưng của hắn, bốn cái móng vuốt gắt gao ôm chặt hai bên vòng eo của hắn, cứ như là Tần Mục đang mang một cái ba lô màu trắng.
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.