Nắm Lấy Tay Em

Chương 1: “Ba mình”



Từ nhỏ đến lớn, cuộc sống của Lâm Hân đã quen với từ ngữ “một mình”. Cô vốn bị mắc chứng tự kỷ nhẹ, nghe nói là lên 3 tuổi mới nói được vài từ. Hồi đi học, tiếp thu cũng chậm hơn người khác.

Bạn bè không thích chơi với kẻ ngốc, Lâm Hân cứ vậy thui thủi một mình.

Tuy nhiên, một mình cũng có cái hay của nó. Lâm Hân không phải tổn thương, không cần suy nghĩ tìm cách duy trì một mối quan hệ nào đó. Cô cứ thủng thẳng mà sống, một mình!

- Mẹ ơi!

Lâm Hân ngẩng lên. Hai thiên thần trước mắt đã làm cho cuộc sống của cô không còn gói gọn trong hai chữ ” một mình” đơn độc đó nữa. Đã là ” ba mình”, một người mẹ đơn thân và hai đứa con sinh đôi Khải Lạc, Khải Hoa.

…Nuôi dưỡng một đứa trẻ không dễ, huống gì là hai đứa sinh đôi. Khải Hoa, Khải Lạc lúc nhỏ hành mẹ không ngớt. Cứ đứa này ngủ thì đứa kia thức, quấy phá cả đêm.

Hiện nay cả hai đều đã hơn 4 tuổi, càng ngày càng ngoan ngoãn. Nhất là Khải Lạc, rất có trách nhiệm làm anh cả, luôn luôn dỗ dành em bằng đôi bàn tay bé xíu của mình…. Cô bé Khải Hoa có đôi mắt to tròn long lanh y hệt mẹ đang đứng nhìn một chiếc váy hoa.

- Mẹ ơi! Đẹp quá!

Cô bé với ánh nhìn thơ ngây chờ đợi như vậy. 250 đồng…Lâm Hân nhẩm lại. Nếu mua váy thì phải dùng tới số tiền kia.

Advertisement / Quảng cáo


Không được. Tuyệt đối không được. Cô ngồi xuống, vỗ nhẹ vào đầu con gái.

- Tiểu Hoa của mẹ ngoan nhé! Tháng sau mẹ lãnh lương sẽ mua cho Tiểu Hoa chiếc váy đẹp hơn nữa. Có được không con?

Tiểu Hoa là một đứa bé ngoan ngoãn. Tuy vẻ mặt có phần tiu nghỉu nhưng cô bé vẫn gật đầu, nắm lấy tay anh trai, ngoan ngoãn bước theo mẹ.

Nhẩm lại số đồ dùng lần cuối, Lâm Hân quyết định về nhà.

Công việc hiện tại của cô là làm thu ngân cho một cửa tiệm nhỏ ở Cửu Long. Lương tháng hơn 4000, tiền nhà mẹ con dì Trần thương tình chỉ thu có mấy trăm đồng. Nhưng học phí cho Khải Hoa, Khải Lạc  cũng gần 1000 đồng, tiền ăn uống của ba mẹ con đều rất tiết kiệm song vẫn phải mua sữa, thịt tẩm bổ cho hai đứa nhỏ. Vì vậy, tối nào cô cũng làm thêm việc dọn dẹp nhà cho hàng xóm, kiếm thêm 1 tháng được khoảng 2-3 ngàn. Tuy vậy tháng nào Lâm Hân cũng đều đặn chuyển số tiền 1000 đồng vào tài khoản của một người khác. 5 năm nay, đều đặn không thay đổi,hàng tháng dù trễ hay muộn đều có số tiền kia.

Chủ nhân của tài khoản đó là Kỷ Hạo Thiên. Địa chỉ của anh ta hình như là ở Đại Lục.

Điều mà Lâm Hân nợ anh ta  không chỉ là một món tiền. Hai đứa trẻ này giống như thiên sứ bỗng nhiên xuất hiện trong cuộc đời buồn tẻ của Lâm Hân vậy. Chỉ một đêm…Một lần gần gũi, số phận như sắp đặt sẵn, sau đêm đó Lâm Hân đã mang thai.

Năm năm nuôi nấng hai đứa trẻ, năm năm cực nhọc không là gì khi nhìn nụ cười rạng rỡ, gương mặt phụng phịu hay hờn của Khải Hoa và vẻ chững chạc, luôn để tâm chăm sóc em gái của Khải Lạc. Hình ảnh Kỷ Hạo Thiên mịt mờ dần sau lớp bụi thời gian dày đặc, chỉ để lại một hồi ức, một nỗi ngọt ngào lặng thầm trong con tim vốn đã quen cô độc của Lâm Hân.

- Chị!

Advertisement / Quảng cáo


Tiểu Mẫn xẹt nhanh vào phòng trong lúc Lâm Hân đang tỉ mẩn xếp những tờ giấy bạc cho vào trong phong thư. Cô hơi khựng lại, giọng nhẹ tênh:

- Hân Hân vẫn gửi tiền à?

- Ừ. Em gửi giùm chị nhé, chiều nay chị phải làm thêm ở nhà bà Vương rồi.

Trong lòng Tiểu Mẫn cũng có bao nhiêu là uất ức thay cho Lâm Hân. Ngày đó chị ấy lấy của người đàn ông kia số tiền đó nhưng năm năm qua lại một mình nuôi hai đứa con. Đó cũng là con của anh ta vậy. Số tiền đó tính vào chi phí mua bỉm, sữa, công trông giữ, tiền ăn học không chừng còn thiếu nữa kìa.

- Chị việc gì phải như vậy. Nợ nần gì thì 5 năm nay chị cũng gửi gần hết rồi. 1 tháng 1000 đồng, 5 năm là 60 tháng, trừ 6 tháng nghỉ sinh là đã trả 54 ngàn. Lần đó…

Lâm Hân của 5 năm trước hoảng loạn và cô độc. Bà nội của cô bị bệnh nặng, chi phí nghe nói là cả trăm ngàn. Nhà cô dù thương Lâm Hân nhưng cũng chỉ có được vài ngàn giúp đỡ. Lâm Hân bảo mọi người không cần lo lắng. Đêm đó cô không về nhà…Mãi đến chiều hôm sau mới cầm về một phong bì, trong đó có rất nhiều tiền.

Khi con người bị dồn vào đường cùng sẽ liều tất cả. Lâm Hân nghe lời người ta, tìm đến khu Lan Quế Phường và gặp người đàn ông đó…Nghiêm trọng hơn, không chỉ có tình một đêm với anh ta, cô còn nhân lúc người đàn ông ấy còn say ngủ mà lấy hết số tiền anh ta mang theo. Hơn 10 vạn tệ, một số tiền rất lớn với những người nghèo như họ. Lâm Hân phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác trong đau đớn và hoảng sợ. Lúc nào cũng nơm nớp lo cảnh sát đến tìm mình.

Cảnh sát không đến, nhưng một tháng sau đó Lâm Hân lại mang thai. Điều duy nhất cô biết về cha đứa bé là tấm danh thiếp có ghi tên Kỷ Hạo Thiên. Không ghi chức vụ và công việc, nhưng lại có địa chỉ nhà ở Thượng Hải. Một con người cô độc, bỗng dưng mang thai, có ràng buộc ruột thịt, Lâm Hân dần dần thay đổi. Chỉ có cái tính cố chấp là không có gì khác biệt. Chị ấy cho rằng là mình nợ người đàn ông đó. Hàng tháng khó khăn thế nào cũng được, Lâm Hân đều gửi tiền theo địa chỉ trên danh thiếp, 5 -10 năm, nhất định sẽ trả hết số tiền đã nợ anh ta.

_________________
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.