Nắm Lấy Tay Em

Chương 27: Về đâu?



Cả tuần nay, Lâm Hân trở nên bận rộn. Sau mấy ngày Tết, năm học mới của Khải Lạc và Khải Hoa đang đến. Hai đứa bé đã gần 5 tuổi, sắp đến tuổi đi học rồi.

Ngày hôm qua Tiểu Mẫn sang nhà cô mang theo một số tài liệu trên mạng về mấy trường tiểu học. Những trường bình thường gần khu vực họ sống đều có kèm theo một số điều kiện về năng khiếu khi xét tuyển học sinh. Lâm Hân bắt đầu lo lắng. Khải Lạc –Khải Hoa tuy cũng thông minh, sáng sủa nhưng từ nhỏ đến giờ chẳng theo học một lớp năng khiếu nào cả. Theo tình hình này thì có lẽ hai đứa muốn học gần nhà cũng không đạt yêu cầu.

Buổi tối cả ba cha con sau bữa ăn đã líu ríu ở phòng khách. Hôm nay ti vi chiếu bộ phim hoạt hình Tiểu Đinh Đang mà Khải Lạc-Khải Hoa đều thích. Hạo Thiên một tay ôm con trai, một tay vuốt tóc con gái, ngồi trên ghế salon cùng theo dõi các tình tiết. Mang lên mấy chén chè nóng, Lâm Hân bỗng hỏi con trai:

- Lạc Lạc à, dòng chữ kia mẹ không nhìn rõ. Con đọc cho mẹ nghe đi!

Khải Lạc chỉ mới biết đọc một số chữ đơn giản. Đối với dòng chữ phụ đề tiếng Hoa trên màn hình hoàn toàn không đọc kịp. Lâm Hân thở dài, xuống bếp. Hai đứa trẻ ngây thơ không để ý nhưng không thể qua được mắt Hạo Thiên.

- Sao vậy em?

Lâm Hân không cần phải giấu giếm chồng nữa. Cô từ từ nói cho anh nghe. Nhưng ngoài dự đoán, Hạo Thiên chẳng hề lo lắng chút nào.

- Thì chúng ta tìm một trường học không yêu cầu năng khiếu. Anh thấy ở Hong Kong cũng đâu phải là chẳng có trường như vậy. Hay cho con học trường quốc tế cũng được.

Advertisement / Quảng cáo


- Trường quốc tế học phí cao lắm. – Lâm Hân trầm ngâm- Các trường khác thì vừa xa vừa không tiện đường đưa đón. Em lo…

Hạo Thiên cũng ngừng lại trước vẻ lo lắng của vợ. Rồi anh đột ngột đề nghị:

- Hay là chúng ta về Thượng Hải sống đi em…Ở đấy có ba mẹ và Hiểu Dung, cũng có thể dễ dàng tìm được một trường học mới tốt cho hai con.

Về Thượng Hải đương nhiên với Hạo Thiên là một thuận lợi. Nhưng Lâm Hân thì khác. Cô là dân Hong Kong, ngôn ngữ chủ yếu là tiếng Quảng, chữ viết cũng không giống hoàn toàn như Thượng Hải. Hơn nữa về đó, làm sao tìm được việc làm phù hợp? Làm nội trợ vùi mình trong bốn bức tường vốn không phải là dự định của cô.

- Anh biết vấn đề của em mà…-Lâm Hân lại thở dài- Em và các con khó thích nghi ở đó được.

Đến lượt Hạo Thiên trầm tư. Anh cũng sắp kết thúc việc làm ăn ở Hong Kong, sớm muộn cũng phải trở lại Thượng Hải. Hiểu Dung cũng sắp lấy chồng. Tuy ba mẹ vẫn còn khỏe mạnh nhưng để họ sống một mình cô đơn tại một thành phố phồn hoa như vậy vẫn là chuyện không tốt…Song Lâm Hân thì…

- Bây giờ phải suy nghĩ xem hai đứa mình, ai là người nhượng bộ người kia vậy –Anh đột ngột ôm lấy vợ, gác cằm lên vai cô –Anh cũng không thích cảnh một năm phải xa ba mẹ con vài tháng. Có điều kiện mới bồi dưỡng tình cảm được chứ, phải không em?

Advertisement / Quảng cáo


Bồi dưỡng tình cảm cái gì kia chứ? Mặt Lâm Hân đỏ ửng khi anh cúi xuống hôn cô. Bây giờ là ban ngày ban mặt, nếu hai đứa nhóc vào bếp đột ngột thì biết phải làm sao?

- Bồi dưỡng cái gì chứ! Để từ từ em nghĩ đã…

- Ừ. Em nghĩ đi –Hạo Thiên buông vợ ra, lười biếng mở tủ lạnh –Anh lên phòng khách bồi dưỡng tình cảm cha con với hai đứa nhóc đây.

Bước lên vài bước rồi Hạo Thiên chợt quay lại. Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, đưa nhẹ lên môi:

- Có chuyện gì cũng đừng suy nghĩ nhiều quá. Hong Kong hay Thượng Hải cũng không quan trọng, quan trọng là nơi đó có người thân của mình, phải không em?

Lâm Hân “dở cười dở khóc” nhìn anh ra khỏi bếp. Nơi nào có người thân dĩ nhiên là hạnh phúc…Nhưng quan trọng là, nơi có người thân ta cùng sống ấy có phải là nơi tốt nhất để ta nuôi dưỡng một mái gia đình vui vẻ hay không?

_________________
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.